Saturday, March 14, 2026
spot_img
Home Blog Page 31

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 30 : Giuse bên Ai Cập

     Phần này gồm có 3 câu chuyện về Giuse: (St 39,1-41,57)

     1.  Giuse ở nhà Pôtipha: Giuse được ông Pôtipha, thái giám của vua Pharaô, mua về từ người Ismael. Dù trong hoàn cảnh khó khăn của giai đoạn đầu, nhưng ông có được sự tín nhiệm của ông chủ. Vì thế, ông Tôpipha đã đặt Giuse làm quản gia coi sóc tài sản cho mình. Vì ông biết rằng, “có Chúa ở cùng cậu”.

Chỉ vì “có duyên và đẹp trai”, nên Giuse gặp rắc rối với bà chủ. Bà đã nhiều lần dụ dỗ ông ăn nằm với bà. Sau nhiều lần bị khước từ, bà quay sang vu vạ Giuse rằng: anh ta dụ dỗ bà. Thế là ông chủ đùng đùng nổi giận và bắt Giuse tống ngục.

     2. Giuse ở trong tù: Vì Đức Chúa ở với Giuse, nên ông được Người che chở bảo vệ. Ngay cả khi ở trong tù, ông vẫn được những viên cai tù tin tưởng trao trách nhiệm. Biết Giuse có tải giải mộng, hai viên quan chước tửu và ngự thiện thân hành đến nhà tù nhờ ông giải mộng. Những gì Giuse nói với hai viên quan đều đúng. Quan chước tửu được phục chức sau ba ngày, còn quan ngự thiện bị treo cổ.      3. Giuse trở thành tể tướng: Sự việc xảy ra là vua Pharaô thấy hai giấc mộng. (1) Ông thấy có bảy con bò cái béo tốt từ sông Nin, nhưng sau đó có bảy con bò xấu xí xuất hiện và ăn thịt bảy con bò béo tốt. (2) Ông thấy có bảy bông lúa tốt, nhưng sau đó lại có bảy bông lúa lép và chúng nuốt chửng các bông lúa tốt. Các thầy phủ thủy và hiền sĩ Ai Cập được triệu hồi tới, nhưng không ai có thể giải được. Bấy giờ viên quan chước tửu nhớ tới Giuse. Ông tâu Pharaô về sự việc, và Nhà vua cho điệu Giuse vào cung điện. Giuse cho vua biết: sẽ có bảy năm trúng mùa và bảy năm mất mùa ngay sau đó. Sau khi nghe Giuse giải thích, vua Pharaô đặt Giuse làm tể tướng để giúp nhà vua lo cho dân chúng trong những năm sắp tới.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
ông Giuse mặc dù đời sống gặp bao đau khổ, nhưng ông vẫn đứng vững và thành công. Bởi vì ông luôn tin tưởng và trung thành với Chúa.

Xin cho chúng con luôn có một đời sống cậy trông và gắn bó với Chúa trong mọi sự để qua đời sống của chúng con, mọi người nhận ra được dấu sự hiện diện của Chúa. Amen.

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 29 : Tama và Giuđa

Câu chuyện Sáng thế 38,1-30 gồm những phần sau:

     1. Luật thế huynh (Lêrirát): Luật Lêvirát được ghi trong sách Đệ nhị luật qui định rằng: Khi người anh đã có vợ, bị chết nhưng không con, thì người em trai hoặc người nào trong họ hàng gần nhất với người chồng đã chết, có nhiệm vụ ăn ở với người vợ góa “để chu toàn bổn phận một người anh em đối với nàng”. Người con đầu lòng do người vợ góa sinh ra “sẽ duy trì tên của người anh em đã chết”. Mục đích của Luật này là để “tên của người chết không bị xóa khỏi Israel” (Đnl 25,6b), nghĩa là duy trì nòi giống cho người đã chết.

     2. Vấn đề của câu chuyện: Ông Giuđa có ba người con: Er, Ônan và Sêla. Ông Er cưới bà Tama, nhưng rồi chết không con, và Tama góa chồng. Theo luật Lêvirát, ông Ônan phải có trách nhiệm duy trì nòi giống cho Er. Tuy nhiên, khi Ônan ăn ở với Tama, ông cố tình làm cho bà không có thai, và điều đó không đẹp lòng Đức Chúa, nên Người phạt ông phải chết. Giuđa thấy vậy vội đề nghị Tama về nhà mẹ.

     3. Hành động của bà Tama: Để gầy dựng dòng dõi cho chồng, Tama cải trang làm gái điếm để dụ dỗ bố chồng. Khi gặp Giuđa, Tama yêu cầu ông trao cho cô những vật làm tin, đó là chiếc ấn, sợi dây đeo ấn và cây gậy. Đây là những vật quan trọng, dấu hiệu riêng biệt của một người để nhận ra họ là ai. Giuđa đồng ý, trao cho cô vật làm tin và ăn ở với cô. Kết quả cô có thai.

     4. Phán xử bà Tama: Ba tháng sau, người ta báo tin cho Giuđa rằng Tama đi làm điếm và có thai. Ông giận dữ ra lệnh: “Lôi nó ra mà thiêu sống”. Lúc này, Tama giao lại các vật làm tin và tuyên bố chủ nhân của các vật này cũng chính là cha của đứa bé trong bụng cô. Giuđa nhận ra những vật làm tin là của mình và cũng nhận ra đứa bé trong bụng là kết quả từ ông. Thay vì giận dữ như trước, ông thốt lên lời khen Tama: “Nó công chính hơn tôi”.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
Ông Giuđa rời bỏ vùng Đất Hứa để đến nơi xa lạ và cưới một người vợ ngoại bang. Từ đó gia đình ông gặp nhiều chuyện rắc rối.

Xin cho chúng con biết rằng, một khi lìa xa Chúa chúng con sẽ có nguy cơ phạm tội. Xin Chúa gìn giữ tấm lòng chúng con luôn gắn bó với Chúa và với những ai có đời sống tin kính Ngài.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 16 | Mùa Thường niên | Năm C

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVI THƯỜNG NIÊN – C

CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN – C

LỜI CHÚA: Lc 10, 38-42

Khi ấy, Chúa Giêsu vào một làng kia và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: “Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với”. Nhưng Chúa đáp: “Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện. Chỉ có một sự cần mà thôi: Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất”.   

SUY NIỆM:

Mỗi con người, mỗi ơn gọi khác nhau, nhưng tất cả đều là để sống với Chúa. Martha tiếp rước  Chúa là điều rất tốt, nhưng cô nghĩ là để Chúa sống với mình. Maria ngồi bên chân Chúa để người nói, người đời tưởng là thái độ biếng nhác, hoặc lấy lòng, nhưng với Maria là để được sống với Chúa.

Vì thế, dù là ai, làm gì, điều quan trọng nhất phải nhớ là mình được sống với Chúa, chứ không phải mình làm gì cho Chúa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con “Sống với Chúa, qua từng giây phút trong cuộc đời, trong niềm vui nỗi buồn mọi nơi, trong tình yêu khi đầy khi vơi”. Để dù khi ăn uống, vui chơi hay làm bất cứ việc gì chúng con cũng làm cho sáng danh Chúa, vì chúng con biết rằng mọi giây phút cuộc đời, mình đều sống với Chúa.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Mt 12, 38-42

Khi ấy, có mấy luật sĩ và biệt phái thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ”. Người trả lời: “Thế hệ hung ác gian dâm đòi một dấu lạ! Nhưng sẽ không cho dấu lạ nào, trừ dấu lạ tiên tri Giona. Cũng như xưa tiên tri Giona ở trong bụng cá ba đêm ngày thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba đêm ngày như vậy. Tới ngày phán xét, dân thành Ninivê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó, vì họ đã nghe lời tiên tri Giona mà sám hối tội lỗi, nhưng đây có Đấng cao trọng hơn Giona. Đến ngày phán xét, nữ hoàng phương nam sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và lên án nó: vì bà từ biên thuỳ trái đất đã đến nghe lời khôn ngoan của vua Salomon, nhưng đây có Đấng cao trọng hơn Salomon”.  

SUY NIỆM:

Chính vì không tin nên họ mới thách thức muốn xem dấu lạ Chúa Giêsu làm. Thực ra trong chương 8 và chương 9, Matthêu tường thuật đến 10 dấu lạ Chúa đã làm. Như vậy đâu phải họ không có mắt để nhìn, hoặc không có tai để nghe người khác nói với nhau về các dấu lạ Chúa đã làm, nhưng cái thiếu quan trọng nhất nơi họ là thiếu đức tin.

Họ không chấp nhận Ngài là Thiên Chúa vì họ cố chấp. Chúa đã đưa tấm gương của dân thành Ni-ni-vê, xấu xa và tội lỗi như vậy, nhưng khi nghe lời rao giảng của tiên tri Giôna đã biết ăn năn ám hối. Còn họ đã được nghe đích thân Chúa rao giảng và làm các dấu lạ, vậy mà họ vẫn không tin để biến đổi cuộc đời mình. Vì vậy họ đáng bị phán xét. 

Khi cảm được quyền năng của Chúa trong chính cuộc đời, người ta mới có thể quyết tâm biến đổi cuộc đời cho phù hợp với tình yêu của Chúa. Tuy nhiên, không phải lúc nào con người cũng có thể ý thức để đáp lại tình yêu của Chúa, vì lắm lúc có những quyến rũ ngọt ngào, có những cám dỗ tinh vi, có những lôi cuốn mạnh mẽ khiến con người không còn nhớ đến tình yêu của Chúa.

Thực vậy vì Chúa thì con người chỉ có thể cảm nhận chứ không thể nhìn thấy, trong khi những thứ cám dỗ khác thì lại sờ sờ trước mắt và lại rất ngọt ngào hấp dẫn. Vì vậy, làm sao để con người luôn tỉnh thức? Có cách nào giúp họ luôn hướng về Chúa? Khi tâm hồn đầy Chúa, thì không gì có thể chiếm đoạt được họ. Và đó là thái độ sống đức tin đúng đắn của con người.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin cho con. Xin cho trái tim con được trở nên mềm mại để tình yêu Chúa có thể biến đổi được những sai lầm nơi con. Amen.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Mt 12, 46-50

Khi ấy, Chúa Giêsu còn đang nói với dân chúng, thì mẹ Người và anh em Người đứng ngoài tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa rằng: “Kìa, mẹ Ngài và anh em Ngài đang đứng tìm Ngài ngoài kia”. Nhưng Người trả lời kẻ ấy rằng: “Ai là mẹ Ta, ai là anh em Ta?” Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: “Đây là mẹ Ta và là anh em Ta, vì hễ ai làm theo ý Cha Ta trên trời, thì người ấy là anh em, chị em và là mẹ Ta vậy”. 

SUY NIỆM:

Đâu là điều Chúa quan tâm? Có phải là gia đình tự nhiên với cha mẹ, anh chị em, bà con họ hàng hay không? Chúa đã từng nói: “Ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống đời đời làm gia nghiệp” (Mt 19, 29). Vì vậy, điều Chúa quan tâm là tập họp mọi người trong một gia đình mới, gia đình thiêng liêng.

Nói như vậy không phải Chúa từ bỏ gia đình ruột thịt của mình, nhưng nếu gia đình ruột thịt của Chúa cũng đồng ý vào trong gia đình thiêng liêng mới này thì vẹn cả đôi đường. Còn nếu gia đình ruột thịt không chấp nhận ở trong gia đình mới, thì Chúa dạy chúng ta cũng phải biết mạnh dạn từ bỏ, vì Chúa đã từng dạy bất cứ điều gì ngăn cản con người đến với Chúa, họ cũng phải từ bỏ.

Cũng qua đoạn Tin Mừng này, chúng ta thấy ai sẽ là những người thuộc về gia đình mới của Chúa? Thưa đó là những người: “Thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời” (Mt 12, 50).

Đòi hỏi của Tin Mừng là phải mạnh dạn chọn lựa để thuộc về gia đình của Chúa. Để kiểm chứng điều đó, chúng ta xem mình đã “Thi hành ý muốn của Chúa Cha” chưa? Mà ý muốn của Chúa Cha là gì? Thưa đó là tin vào Đức Giêsu Kitô và sống theo Tin Mừng Ngài loan báo.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết từ bỏ những ràng buộc con đến với Chúa, để con được kể vào số những người trong gia đình của Chúa. Xin cho đời sống của con thể hiện mình là con cái của Chúa qua việc sống yêu thương một cách chân thành.

THỨ TƯ

PHÚC ÂM: Mt 13, 1-9

Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói: 

“Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên nó khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt được sáu mươi, hạt ba mươi. Ai có tai để nghe, thì hãy nghe”.   

SUY NIỆM:

Chúa biết đám đông theo Chúa không phải tất cả đều muốn nghe những lời giảng dạy của Chúa, nhưng có một số người theo Chúa vì mục đích khác. Vì vậy mà Chúa đã mở miệng nói với họ về dụ ngôn người gieo giống. Từ đó cho dân chúng nhìn lại thái độ lắng nghe lời Chúa của họ.

Có những người theo Chúa vì ham vui, nên nghe lời giảng dạy của Chúa xong là quên ngay, vì họ đâu bận tâm tới. Thấy người ta theo Chúa đông quá nên họ cũng theo Chúa như một phong trào.

Có những người theo Chúa để dò xét. Tâm hồn họ đã ra chai đã. Họ cũng được nghe giảng, cũng được nhìn thấy những dấu lạ Chúa làm, nhưng vì cố chấp nên họ không đón nhận lời Chúa, nên có theo Chúa cũng chỉ để dò xét xem Chúa làm gì mà thôi.

Có những người thành tâm thiện chí theo Chúa, nhưng sau đó trở về nhà bị người ta chọc ghẹo, nói gần nói xa nên hạt giống lời Chúa cũng bị bóp nghẹt luôn.

có những người theo Chúa vì niềm tin. Họ khao khát được ở gần Chúa, muốn được nghe Chúa giảng dạy, vì lời Chúa có sức mạnh cải hóa tâm hồn họ.

Muốn cải tạo mảnh đất tâm hồn, trước hết đòi hỏi chúng ta phải có thiện chí để nỗ lực mỗi ngày chứ không phải chỉ là một ngày một bữa. Khởi đầu bằng việc tha thiết nài xin Chúa cho chúng ta nhận ra tâm hồn mình thuộc loại đất nào. Kế đến phải thể hiện quyết tâm của mình bằng những việc làm đạo đức như siêng năng đọc kinh cầu nguyện, học hỏi lời Chúa, tham dự thánh lễ, yêu thương giúp đỡ người khác… Có như vậy mới mong cải thiện được mảnh đất tâm hồn chúng ta.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin ban cho con biết kiên trì nhẫn nại để cải thiện mảnh đất tâm hồn. Và xin cho hạt giống Chúa gieo vãi vào tâm hồn con được nảy mầm, lớn lên và sinh hoa kết quả dồi dào.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Mt 13, 10-17

Khi ấy, các môn đệ đến gần thưa Chúa Giêsu rằng: “Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp lại: “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai, và nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành”.

“Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe”.

SUY NIỆM:

Chúa nói các môn đệ “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không” là vì Chúa yêu thương họ. Hiện tại các ông được nghe, được thấy, nhưng sau này khi đến thời, đến buổi thì các ông sẽ hiểu. Chúng ta biết được điều đó là nhờ câu kế tiếp Chúa nói: “Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy đi” (Mt13, 12).

Cái các môn đệ đang “có” là họ được nghe giảng, được nhìn thấy những dấu lạ Chúa làm. Sau này Chúa sẽ cho thêm họ việc hiểu lời Chúa phán. Còn “họ” (người đời) thì tưởng là mình đã có đầy đủ rồi nên không cần đón nhận thêm, vì vậy Chúa sẽ lấy lại cả những cái mà Chúa đã ban cho, đó là hạt giống lời Chúa. Chúa đã gieo mà nó không sinh hoa kết trái, nên Chúa sẽ không cho họ khả năng hiểu được lời Chúa.

Khi mới nghe điều này chúng ta tưởng là Chúa làm hiểm không muốn cho người ta hiểu được lời Chúa. Nhưng không phải thế, mà đó là cách nói của người Do Thái. Họ quy tất cả về nguyên nhân đệ nhất là chính Chúa, trong khi nguyên nhân đệ nhị là do họ cố chấp không chịu đón nhận lời Chúa. Vì vậy ở đây việc họ không thể hiểu lời Chúa là do họ cố chấp.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, từ sự thật về lời Chúa hôm nay cho con một thái độ sống mới, đó là Chúa luôn yêu thương và muốn cho hạt giống lời Chúa được nảy nở trong tâm hồn con, vì thế con phải biết trân trọng hạt giống đó để nỗ lực sống, dù có nhiều khi con không hiểu biết đường lối của Chúa, nhưng cứ khiên trì nhẫn nại, sau này Chúa sẽ cho thêm.

THỨ SÁU – 22/07: THÁNH NỮ MARIA MAĐALÊNA

LỜI CHÚA: Ga 20, 1. 11-18

Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối, và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ.

Bà liền chạy về tìm Simon Phêrô và người môn đệ khác được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta để Thầy ở đâu”. Bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc, nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đã đặt xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: “Tại sao bà khóc?” Bà trả lời: “Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi, và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu?” Vừa nói xong, bà quay mặt lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó. Nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu hỏi: “Bà kia, sao mà khóc? Bà tìm ai?” Tưởng là người giữ vườn, Maria thưa: “Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết ông đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người”. Chúa Giêsu gọi: “Maria”. Quay mặt lại, bà thưa Người: “Rabboni”, nghĩa là “Lạy Thầy”. Chúa Giêsu bảo bà: “Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta. Nhưng hãy báo tin cho các anh em Ta hay và bảo họ rằng: “Ta về cùng Cha Ta, cũng là Cha các con; về cùng Thiên Chúa Ta, cũng là Thiên Chúa các con”.

Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: “Tôi đã trông thấy Chúa, và Chúa đã phán với tôi những điều ấy”.

SUY NIỆM:

Mađalêna có quá khứ không tốt. Tin Mừng không viết vì sao cô đã trở thành môn đệ của Chúa, nhưng chắc chắn chúng ta tin rằng chính Tình yêu của Chúa đã cảm hóa cô.

Điều đó được minh chứng bằng động lực để một cô gái vào sáng sớm, lúc trời còn tối mịt đã chạy đến một ngôi mộ. Nếu đó chỉ là mộ của người thân bình thường trong gia đình thì có lẽ cô sẽ đợi đến lúc trời sáng; và nếu đó chỉ là mộ của người quen, có lẽ cô chẳng màng chạy ra.

Cũng chính nhờ tình yêu của cô dành cho Chúa Giêsu, mà Đấng Phục Sinh đã dành cho cô vinh dự được gặp Ngài trước hết, hơn cả các đệ tử thân tín của Ngài.  

Vì vậy điều chúng ta học được nơi thánh Maria Mađalêna là dù chúng ta có như thế nào, nhưng nếu cảm nhận được tình yêu của Chúa, chúng ta sẽ được đổi mới, vì tình yêu sẽ chiến thắng tất cả.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con yêu Chúa thật nhiều, yêu hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn của con, để nhờ tình yêu đó làm phai dấu mọi lỗi lầm và nâng cấp con người yếu đuối của con.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Mt 13, 24-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: Nước trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay giữa lúa, rồi đi mất. 

Khi lúa lớn lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng lộ ra. Đầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: “Thưa ông, thế ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?” Ông đáp: “Người thù của ta đã làm như thế”. Đầy tớ nói với chủ: “Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ”. Chủ nhà đáp: “Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta”. 

SUY NIỆM:

Theo lẽ thường tình của nhà nông, khi thấy trong ruộng mình xuất hiện cỏ dại hoặc sâu bọ thì phải lo tiêu diệt, kẻo nó phá hoại cây lúa. Còn Chúa thì lại không hành động như thế. Ngài vẫn để cỏ dại sống chung với cây lúa. Không phải Ngài không có phương pháp tận diệt. Nhưng Ngài chậm trễ vì biết rằng trước sau gì sự dữ cũng bị tiêu diệt, kéo dài thời gian biết đâu dữ hóa thành lành, xấu biến thành tốt, tội lỗi biến thành thánh thiện.

Xã hội, Giáo Hội, và chính bản thân con người luôn có thế lực của “kẻ thì” ở bên cạnh. Thấy mảnh đất tốt thì cỏ lùng sẽ nhảy vào để dành đất sống với lúa. Tâm hồn chúng ta được Chúa gieo vãi hạt giống lời Chúa, nhưng cũng bị ma quỷ gởi vào mầm mống tội lỗi. Vì vậy không lạ gì khi thấy xã đầy dẫy những bất công hận thù, chiến tranh, giết chóc; Giáo Hội không thiếu những tranh giành, chà đạp, phe phái và gương mù gương xấu; bản thân con tràn ngập những đam mê, tội lỗi, bất toàn…

Tuy nhiên đứng trước sự thật đó chúng ta không được bi quan, chán nản, thất vọng, thậm chí hành động một cách điên rồ để mong muốn tiêu diệt sự xấu, vì con người không có khả năng chống đối lại với ma quỷ bằng sức mạnh của riêng mình. Chính Chúa thừa khả năng để bắt ma quỷ phải khuất phục, nhưng Chúa vẫn để cho thế lực của ma quỷ cùng song hành với con cái của Chúa. Chúa hy vọng con cái của ma quỷ sẽ ăn năn sám hối, cải thiện cuộc sống hầu được ơn cứu độ của Chúa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con ơn sớm nhìn ra sai lỗi của mình để biết sửa đổi cho phù hợp với tư cách là con cái Chúa.

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 28 : Giuse trong gia đình Giacóp

     Câu chuyện này gồm có 2 phần: (St 37,1-36)

     1. Mâu thuẫn giữa anh em Giuse: Gia đình Giacóp xảy ra bất hòa giữa các con của ông. Cụ thể là giữa Giuse và các anh em khác. Nguyên nhân vì Giacóp thương mến Giuse và Bengiamin cách đặc biệt; cả hai là con của Rakhen, người vợ yêu quý của ông. Sự ghen ghét càng tăng thêm khi Giuse có hai giấc chiêm bao. Mỗi lần nghe kể lại hai giấc chiêm bao ấy, anh em Giuse lại tỏ ra căm ghét cậu hơn.

     2. Giuse bị bán sang Aicập: Khi ấy, Giacóp sai Giuse đi thăm các anh em, rồi trở về thông tin cho ông biết các con ông có bình an hay không. Khi thấy Giuse đến, các anh em lập mưu giết cậu. Rưuvên muốn cứu Giuse nên đề nghị ném đứa em tội nghiệp xuống cái giếng cạn. Lúc ấy, có đoàn lái buôn Ismael đi ngang qua, Giuđa đề nghị không giết Giuse, nhưng bán đứa em cho đoàn buôn hai mươi đồng bạc. Thế là họ đưa Giuse sang Ai Cập. Khi trở về nhà, họ nói dối Giacóp rằng: Giuse bị thú dữ ăn thịt.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa, anh em Giuse hành động gian ác vì lòng ghen ghét và ganh tỵ, họ sẵn sàng giết em mình. Khi thấy không có lợi, họ bán em cho những người buôn và nói dối với cha mình em đã chết.

Xin Chúa cho chúng con biết yêu thương người khác, và giữ tấm lòng khỏi những sự ghen ghét, đố kỵ. Để chúng con luôn đối xử hiền hòa và yêu thương với mọi người. Amen.

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 27 : Giacóp trở lại Bết Ên và những chuyện khác

     Các chương này (St 35,1-36,43) thuật lại việc ông trở lại Bết Ên để thờ phượng Chúa. Nơi đây lần đầu tiên ông thật sự gặp được Chúa và bắt đầu hành trình với Người. Đoạn này có rất nhiều phần được xen vào.

     1. Giacóp trở lại Bết Ên: Chúa nhắc nhở Giacóp hai việc: (1) trở về Bết Ên; (2) tại đó, dựng bàn thờ kính Chúa. Với lời kêu gọi trở lại Bết Ên, Thiên Chúa muốn nhắc nhở Giacóp rằng Người luôn bảo vệ ông như Người đã hứa. Giacóp đáp lại mệnh lệnh của Chúa cách nhanh chóng. Ông kêu gọi mọi người trong gia đình làm theo lời ông.

     Tại đây Thiên Chúa đã hiện ra với Giacóp. Người lập lại lời hứa về dòng dõi đông đảo, dòng dõi của vua chúa và một đất làm gia nghiệp. Việc Giacóp trở Bết Ên được coi như kết thúc cuộc hành trình thiêng liêng của ông.

     2. Một vài sự việc xen vào:

        – Thứ nhất: sự kiện Bengiamin ra đời và Rakhen từ trần.

        – Thứ hai: Rưuvên loạn luân.

        – Thứ ba: Ixaác qua đời.

        – Thứ tư: Dòng tộc của Êxau.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
dù được Chúa bảo vệ, nhưng gia đình Giacóp không thoát khỏi những đau khổ
như người thân qua đời, con trai loạn luân với mẹ lẽ…

Xin cho chúng con biết rằng đức tin vào Chúa không đảm bảo cho chúng ta không gặp đau khổ trong cuộc sống, nhưng Chúa sẽ giúp cho ai tin vào Người đứng vững và vượt qua tất cả mọi khó khăn. Amen.

Hạt giống nảy mầm | Tuần 15 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 15 THƯỜNG NIÊN

Lc 10,25-37

A. Hạt giống…

1. “Ai là người thân cận của tôi ?”. Câu hỏi này của vị Luật sĩ phản ảnh phần nào chiều hướng của ông :

– Ông muốn tìm một câu định nghĩa về “người thân cận”. Người Do thái thời đó hiểu “người thân cận” chỉ là những đồng bào Do thái với mình.

– Ông muốn nghe một câu trả lời có tính lý thuyết.

2. Dụ ngôn người Samari phản ảnh chiều hướng của Chúa Giêsu :

– Định nghĩa về “người thân cận” không quan trọng bằng thực thi bác ái với người thân cận. (câu 37)

– Người thân cận là bất cứ ai (không phân biệt dân tộc, tín ngưỡng, quan điểm…). Hình như hai nhân vật chính trong dụ ngôn này một người là Do thái một người là Samari.

– Thay vì tìm hiểu ai là người thân cận, tốt hơn nên tỏ ra mình là người thân cận đối với những kẻ đang cần mình giúp đỡ. (câu 36)

B. … nảy mầm.

1. “Sống ở đời, ai ai cũng có những lúc tối lửa tắt đèn, có lúc lá rách cần lá lành, có lúc chị ngã em nâng. Sống ở đời, ai ai mà không cần tới tình yêu. Nhưng ít người thực hiện tình yêu. Hay nếu có, lại chỉ vỏn vẹn trong một khung cảnh gia đình hay trong một lũy tre xanh chật hẹp. Cho nên cũng vì vậy mà trần gian mất đi nhiều nguồn vui thật”. (Trích “TMCGK ngày trong tuần”)

2. “Bác ái là thẻ thông hành có giá trị nhất để vào Nước Trời”. “Bác ái đích thực không tra vấn, không đặt câu hỏi”. (Trích “Mỗi ngày một tin vui”)

3. Trong thế chiến vừa qua, một sĩ quan Anh thấy một sĩ quan Đức bị trọng thương, đang quằn quại bên hàng rào kẽm gai. Bom đạn ầm ầm, khói lửa ngút trời, nên không thể đưa người thương binh vào chỗ an toàn. Cuối cùng, người sĩ quan Anh tự nhủ : “Mình không đành lòng nhìn một người đau đớn khốn khổ như vậy !” Thế là anh phóng ra giữa lửa đạn, vác người thương binh trên vai và đưa sang phần đất mà quân Đức chiếm đóng. Khi trận chiến tạm dừng, một sĩ quan Đức bước ra khỏi chiến hào, tháo chiếc thánh giá bạc đeo trước ngực và gắn cho người sĩ quan Anh. (Góp nhặt)

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 15 | Mùa Thường niên | Năm C

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XV THƯỜNG NIÊN C

CHÚA NHẬT XV TN C

LỜI CHÚA: Lc 10, 25-37

Khi ấy, có một người thông luật đứng dậy hỏi thử Chúa Giêsu rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời”. Người nói với ông: “Trong Lề luật đã chép như thế nào? Ông đọc thấy gì trong đó?” Ông trả lời: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết sức và hết trí khôn ngươi, và hãy thương mến anh em như chính mình”. Chúa Giêsu nói: “Ông đã trả lời đúng, hãy làm như vậy và ông sẽ được sống”. Nhưng người đó muốn bào chữa mình, nên thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Nhưng ai là anh em của tôi?” Chúa Giêsu nói tiếp:

“Một người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô, và rơi vào tay bọn cướp; chúng bóc lột người ấy, đánh nhừ tử rồi bỏ đi, để người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ một tư tế cũng đi qua đường đó, trông thấy nạn nhân, ông liền đi qua. Cũng vậy, một trợ tế khi đi đến đó, trông thấy nạn nhân, cũng đi qua. Nhưng một người xứ Samaria đi đường đến gần người ấy, trông thấy và động lòng thương. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa mình, đưa về quán trọ săn sóc. Hôm sau, lấy ra hai quan tiền, ông trao cho chủ quán mà bảo rằng: ‘Ông hãy săn sóc người ấy và ngoài ra, còn tốn phí hơn bao nhiêu, khi trở về, tôi sẽ trả lại ông’. Theo ông nghĩ, ai trong ba người đó là anh em của người bị rơi vào tay bọn cướp?” Người thông luật trả lời: “Kẻ đã tỏ lòng thương xót với người ấy”. Và Chúa Giêsu bảo ông: “Ông cũng hãy đi và làm như vậy”.  

SUY NIỆM:

Câu hỏi được đặt ra trong bài Tin Mừng hôm nay là: “Nhưng ai là anh em của tôi?” để thực hiện lời dạy của Chúa Giêsu: “hãy thương mến anh em như chính mình”.

Anh em ở đây không phải dựa trên huyết thống hay mối quan hệ xã hội, mà anh em là người đối xử tốt với tôi, dù họ là ai.

Đối xử tốt không chỉ là hành động, mà còn là tư tưởng và lời nói, bao gồm tất cả mọi sự mang lại lợi ích cho tôi. Nó còn là cảm giác an toàn, hạnh phúc khi được ở bên một người nào đó.

Như vậy đối xử tốt để trở thành người anh em của chúng ta là cả một quá trình tử tế của một người nào đó, bất chấp quan hệ huyết thống, tôn giáo, chính trị, xã hội,… miễn là tôi được an toàn khi ở bên cạnh họ.

Chúa Giêsu đã đối xử với mọi người như vậy, Ngài không phân biệt bất cứ một ai, nhưng mọi người đều được Ngài yêu thương, giúp đỡ.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã ban cho con những người anh chị em để đối xử tốt với con; và xin cho con cũng trở nên người anh em với hết thảy mọi người để con có thể chu toàn lề luật Chúa.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Mt 10, 34 – 11, 1

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để mang hoà bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hoà bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng, Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, con gái với mẹ mình, nàng dâu với mẹ chồng mình: và thù địch của người ta lại là chính người nhà mình. Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.

Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy không mất phần thưởng đâu”.

Sau khi Chúa Giêsu truyền dạy xong các điều ấy cho mười hai tông đồ, Người rời khỏi đó để đi dạy dỗ và rao giảng trong các thành phố của các ông.

SUY NIỆM:

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta nhận ra theo Chúa là phải chấp nhận những thách đố, thách đố đó đôi khi ngay chính trong gia đình của mình vì nhiều khi có những người thân không muốn chúng ta giữ đạo, cản trở chúng ta sống đạo, làm cơ cho chúng ta lỗi đạo.

Nhưng nếu chúng ta đã chọn Chúa thì chúng ta phải mạnh dạn để vượt qua tất cả. Điều đó làm cho chúng ta càng tin tưởng hơn vì biết rằng không phải mình “bị Chúa dụ dỗ” bằng những lời lẽ ngọt ngào, nhưng là chính tình yêu thương của Chúa mời gọi để chúng ta đi trên một con đường chẳng mấy ai đi, nhưng con đường đó lại mang đến hạnh phúc đích thực cho chúng ta.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con một đức tin mạnh mẽ để con có thể dám từ khước những gì cản trở con đến với Chúa.    

THỨ BA

LỜI CHÚA: Mt 11, 20-24

Khi ấy, Chúa Giêsu quở trách các thành đã chứng kiến nhiều phép lạ Người làm mà không chịu sám hối: “Hỡi Corozain, khốn cho ngươi! Hỡi Bethsaiđa, khốn cho ngươi! Vì nếu đã xảy ra tại Tyrô và Siđon các phép lạ diễn ra nơi các ngươi, thì họ đã mặc áo nhặm, rắc tro mà ăn năn hối cải từ lâu rồi. Nên Ta bảo các ngươi: Trong ngày phán xét, Tyrô và Siđon sẽ được xét xử khoan dung hơn các ngươi.

“Còn ngươi, hỡi Capharnaum, chớ thì ngươi nhắc mình lên tận trời sao? Ngươi sẽ phải rơi xuống địa ngục, vì nếu các phép lạ diễn ra giữa ngươi mà xảy ra tại Sôđôma, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay. Vậy Ta bảo thật các ngươi: Trong ngày phán xét, Sôđôma sẽ được xét xử khoan dung hơn ngươi”. 

SUY NIỆM:

Hậu quả của những thành không đón nhận lời Chúa mặc dù được Chúa ưu ái thường xuyên tới lui để rao giảng.

Tại sao những thành này không chịu sám hối khi đã được nghe giảng và chứng kiến nhiều dấu lạ của Chúa? Thưa bởi vì đây là những thành khá giả hơn những thành khác, giàu hơn, văn minh hơn, hiểu biết thánh kinh thông thạo hơn… Chính vì vậy mà họ đã tự cao, tự đại mà không chịu sám hối.

Một trong những lý do khiến con không đón nhận Chúa là sự kiêu ngạo. Khi tâm hồn đã đầy ắp những thứ khác thì sẽ không có chỗ dành cho Chúa nữa. Kiêu ngạo có nghĩa là không biết sự thật nơi bản thân mình, để rồi sống với những giá trị ảo. Kiêu ngạo có nghĩa là cậy dựa vào những cái mình đang có và nghĩ rằng như thế là đủ rồi, không cần gì nữa cả. Kiêu ngạo có nghĩa là bám víu vào những giá trị bên ngoài và bằng mọi giá cho người khác thấy được điều đó… Nói tóm lại, kiêu ngạo là cậy dựa vào những thế lực khác ngoài Chúa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con bớt dựa vào sức mình để biết dựa vào sức Chúa. Thực ra, sức con có gì đâu vì tất cả đều là Chúa. Xin cho con nhận ra quyền năng Chúa đang hành động mọi nơi, mọi lúc, mọi giây phút trong cuộc đời con.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Mt 11, 25-27

Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng: “Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho”. 

SUY NIỆM:

Bài Tin Mừng này diễn ra trong bối cảnh Chúa Giêsu gặp nhiều thất bại trong việc rao giảng Tin Mừng cho vùng đất ven biển hồ Galilêa. Vậy mà Chúa vẫn mở miệng ra để chúc ngợi khen Chúa Cha: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha” (Mt 11, 25a).

Trong cuộc sống ít khi chúng ta có được tâm tình như Đức Giêsu, vẫn tin tưởng, vẫn cậy trông dù cho gặp thất bại. Sở dĩ Chúa có được tâm tình đó là vì Chúa ý thức sứ mạng của mình đến là để thi hành thánh ý của Chúa Cha chứ không phải làm việc cho chính bản thân mình.

Khi con người ý thức được cuộc sống và công việc của họ là để làm theo thánh ý Chúa thì điều trước hết là họ sẽ không cậy dựa vào sức mình, kế đến họ sẽ không chán nản thất vọng khi gặp khó khăn. Sau cùng họ sẽ không tự cao tự đại khi gặp thành công, vì họ biết tất cả đều bởi Chúa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con nhận ra tình yêu thương của Chúa qua việc vất vả ngược xuôi loan báo Tin Mừng của Chúa cho loài người chúng con. Xin cho con biết cần đến Chúa.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Mt 11, 28-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Hãy đến với Ta tất cả, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng”.    

SUY NIỆM:

Chúa không hứa cất bỏ những gánh nặng cho chúng ta. Thực ra Chúa có thể dùng quyền năng của Ngài để loại khỏi cuộc đời những vất vả, những gánh nặng, nhưng cách hành động của Chúa là muốn để mọi sự diễn ra theo một trật tự của nó. Hơn nữa nếu Chúa làm như vậy, con người sẽ cảm thấy mình không có giá trị, một người ăn bám, một người chỉ biết đón nhận mà không nổ lực gì hết. Chúa để mọi sự diễn ra theo trật tự là muốn sự cộng tác của con người, để họ nhận thấy mình được yêu thương chứ không phải mình được bố thí.

Tuy nhiên, đứng trước vất vả, gánh nặng của con người, Chúa không để con người đơn độc, nhưng Chúa đã cùng sống, cùng chia sẻ những vất vả, những gánh nặng đó. Hơn thế nữa, Chúa còn nói: “Tất cả những ai đang vất vả gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11, 28).

Điều đó cho chúng ta thấy được Chúa yêu mình đến mức nào. Chúa sẽ làm cho những vất vả của con người được vơi đi, làm cho những gánh nặng của họ được nhẹ nhàng. Vì vậy mỗi khi con người gặp những gian nan thử thách mà biết chạy đến với Chúa thì chắc chắn họ sẽ được tình yêu và quyền năng của Chúa nâng đỡ, vỗ về.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, cuộc đời của con đầy dẫy những gánh nặng nề. Xin cho con biết chạy đến với Chúa chứ đừng tìm an ủi nơi những xa hoa phù phiếm hay tình cảm của con người. Đồng thời vì Chúa là Đấng hiền lành và khiêm nhượng nên con cũng phải biết sống hiền lành và khiêm nhượng với anh chị em con. Có như thế con mới thể hiện được mình là một người con của Chúa.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Mt 12, 1-8

Khi ấy, vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ của Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: “Kìa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat”. Người nói với các ông rằng: “Các ông không đọc thấy Đavít và những người đi với ông đã làm gì khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Đavít vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày Sabbat, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày Sabbat mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Đấng còn trọng hơn đền thờ nữa. Vì nếu các ông biết được điều này là, ‘Ta muốn lòng nhân từ, chứ không muốn hy lễ’, chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, vì chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat”.  

SUY NIỆM:

Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta mọi việc làm phải phát xuất từ tấm lòng, từ tình yêu thương mới có giá trị. Chúa đã ban cho dân của Chúa mười điều răn, mười điều răn đó được tóm gọn lại trong hai điểm: mến Chúa- yêu người. Vì vậy, mọi suy nghĩ, lời nói, việc làm của con người phải là tình yêu thương dành cho chính Chúa và từ đó hướng đến tha nhân. Khi việc làm phát xuất từ tình yêu, là chúng ta đã làm với tất cả tấm lòng.

Nhìn lại đời sống đạo của mình, những thực hành đạo đức của chúng ta đôi khi phát xuất từ nhiều lý do. Có khi vì gia đình có đạo nên phải làm theo truyền thống gia đình. Có khi vì sống giữa xóm đạo nên không đi đọc kinh, xem lễ thì người ta nói không chịu nỗi. Có khi vì rảnh rang không biết làm gì nên đến nhà thờ cho vui. Cũng đôi khi vì có đạo mà không giữ đạo thì lỡ chết sẽ bị xuống hoả ngục nên cố gắng giữ vậy… Những động cơ đó hoàn toàn không phát xuất bởi tình yêu, nên dẫu cho làm những việc đó thật nhiều, cũng không đạt kết quả gì, vì Chúa nói: “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế” (Mt12,7).

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con một con tim đủ lớn để có thể thấy được tình yêu của Chúa. Vì có thấy được tình yêu của Chúa con mới đáp lại bằng tất cả cuộc sống con.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Mt 12, 14-21

Khi ấy, các người biệt phái đi ra ngoài, bàn mưu kế chống lại Chúa Giêsu để hãm hại Người. Biết thế, Chúa Giêsu rời bỏ nơi ấy. Có nhiều kẻ đi theo Người, và ai có bệnh, đều được Người chữa lành. Người cấm họ đừng cho ai biết Người, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia đã chép rằng:

“Này là tôi tớ Ta đã chọn, là người Ta rất yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng. Ta sẽ cho Thần trí ngự trên Người. Người sẽ rao giảng sự công chính cho dân ngoại. Người không cãi cọ hay dức lác, và không ai nghe tiếng Người ngoài đường phố. Người không bẻ gãy cây sậy đã giập, không dập tắt tim đèn còn khói, cho đến lúc Người khiến sự công minh được toàn thắng. Dân ngoại sẽ hy vọng vào danh Người”.

SUY NIỆM:

Dù bị những người Pharisêu tìm cách giết, Chúa phải bỏ trốn đi nơi khác, nhưng Chúa vẫn thi thố tình yêu thương của Chúa qua việc: “Dân chúng theo Người đông đảo và Người chữa lành hết” (Mt12,15b).

Tình yêu không biên giới! Tình yêu không quản ngại khó khăn gian khổ! Tình yêu bất chấp mọi sự! Dù có làm nhiều việc vĩ đại, nhưng Chúa lại không muốn cho người khác biết về mình. Từ đó chúng ta nhìn đến hai thứ KHÔNG của tình yêu: Tình yêu không quản ngại và tình yêu không khoe khoang.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, Xin cho con một sự can đảm để không có gì có thể ngăn cản con yêu Chúa và anh chị em con. Xin cho con một sự khiêm tốn để con không khoe khoang với Chúa và anh chị em mình.

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 26: Đina bị làm nhục

     Đoạn sách Sáng thế 34,1-31 tường thuật rằng:khi Giacóp đang sống tại Sikhem, Đina, con gái của ông với Lêa, đi ra ngoài chơi và bị con trai ông Khamo, tên là Sikhem, bắt và cưỡng hiếp. Nhưng anh chàng này thật sự yêu Đina và muốn cha mình cưới nàng cho anh.

     Cách giải quyết: Giacóp không chịu giải quyết vấn đề khi không có mặt các anh của Đina trong khi ông Khamo đã biết tội, khẩn khoản thỉnh cầu Giacóp gả Đina cho Sikhem. Các con của Giacóp nổi giận, và họ lập mưu để trả thù. Khi thương lượng, các con của Giacóp cho biết rằng họ không cần lễ vật, nhưng tất cả các con trai của thành Sikhem phải chịu cắt bì giống như gia đình Giacóp, sau đó họ sẽ gả Đina cho Sikhem, và tất cả các con trai trong thành phải chịu cắt bì.

     Bội ước: Khi dân thành Sikhem đang dưỡng thương vì cắt bì, hai người con của Giacóp là Simêôn và Lêvi vào thành trả thù. Họ giết tất cả con trai trong thành và giải cứu Đina. Họ chiếm lấy tài sản của dân trong thành, kể cả phụ nữ. Khi biết sự việc, Giacóp khiển trách các con khi họ bội ước và phạm tội sát nhân.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
nuôi lòng thù hận sẽ làm cho chúng con mất đi bình an
và có thể khiến chúng con phạm phải điều ác,
giống như việc các anh của Đina đã làm với dân thành Sikhem
để trả thù cho cô.

Xin Chúa cho chúng con biết lấy tình thương mà chiến thắng hận thù.
Và sẵn sàng tha thứ cho những người xúc phạm đến chúng con. Amen.

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 25: Giacóp đi gặp Êxau

     Khi trở về, Giacóp phải gặp một khó khăn khác, đó là đối diện với Êxau. Câu chuyện này gồm có những phần sau: (St 32,1-33,20)

     1. Giacóp chuẩn bị gặp Êxau: Để chuẩn bị gặp Êxau, Giacóp gởi sứ giả đến với Êxau trước thái độ ôn hòa. Các sứ giả trở về báo tin rằng: Êxau dẫn theo một đạo quân gồm 400 người tiến về phía Giacóp. Tuy hoảng sợ, nhưng trong tình thế khó khăn ấy, ông đã cầu nguyện cùng Thiên Chúa hai điều. Thứ nhất, ông nhắc lại lời Chúa hứa về dòng dõi với tổ tiên và chính ông; thứ hai, Thiên Chúa kêu gọi và hứa bảo vệ khi ông trở về quê hương. Cầu nguyện xong, Giacóp gởi lễ vật đến Êxau. Tất cả gồm 580 con vật, chia làm 3 đợt, kèm theo lời thưa vô cùng khiêm tốn: “Của tôi tớ ngài là ông Giacóp. Đây là tặng phẩm ông ấy gửi biếu ngài Êxau, còn chính ông thì đang đi đằng sau chúng tôi”.

     2. Giacóp vật lộn với Thiên Chúa: Tinh thần Giacóp đang căng thẳng, nhưng vào đêm trước khi gặp Êxau, một sự kiện đáng nhớ xảy đến với ông, gần suối Giápbốc. Ông đã vật lộn với một người lạ mặt: đó là một thiên sứ; có thể xác định là Thiên Chúa dưới hình dạng của một người. Giacóp đã vật lộn với Thiên Chúa suốt đêm và kết quả: ông đã thắng và nhận được phúc lành. Phần ông, ông đã bị đánh trật khớp xương hông. Sau sự kiện này, Chúa đã biến đổi ông. Ông không còn là Giacóp xưa, nhưng là Israel.

     3. Giacóp đi gặp Êxau: Sau khi cầu nguyện cùng Thiên Chúa, Giacóp cảm thấy can đảm để đối diện với Êxau. Ông sắp xếp cho vợ con đi phía sau, còn ông tiến lên phía trước, cúi lạy bảy lần rồi đến gặp Êxau. Êxau chẳng những không báo thù, mà trái lại ông “chạy lại đón em, ôm chầm lấy, bá cổ mà hôn, rồi cả hai cùng khóc”. Giacóp cùng tất cả các vợ con đến chào Êxau. Sau đó, ông muốn dâng lễ vật cho Êxau. Êxau nhận quà, nghĩa là ông chấp nhận sự hòa giải và sẵn sàng tha thứ cho Giacóp. Sau đó hai anh em chia tay. Giacóp và đoàn tùy tùng tiến về Sikhem.

Bước 1: Làm Dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
trong cuộc sống, nhiều lúc chúng con gặp những khó khăn, hiểm nguy, thử thách, đau khổ,…
Xin cho chúng con biết noi gương ông Giacóp, luôn biết gắn bó với Chúa trong cầu nguyện và hết lòng cậy dựa vào sự nâng đỡ của Ngài. Amen.

Hạt giống nảy mầm | Tuần 14 |Mùa Thường niên

Lc 10,1-12.17-20

A. Hạt giống…

Đoạn Tin Mừng này đã được Phụng vụ cắt bớt khúc giữa (cc 13-16), để chỉ còn lại hai phần chính : Đức Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng (cc 1-12), và các môn đệ rao giảng xong trở về kể chuyện cho Ngài nghe (cc 17-20).

1. Chúa Giêsu sai các môn đệ đi rao giảng Tin Mừng :

– Theo tường thuật của Thánh Luca, Chúa Giêsu đã sai đi rao giảng không phải chỉ nhóm tông đồ mà còn cả nhóm môn đệ nữa. Luca muốn nhấn mạnh rằng không riêng gì các tông đồ, mà tất cả mọi người đều được Chúa Giêsu sai đi rao giảng Tin Mừng. Ý này lại được làm rõ thêm với con số 72. Đây là số dân của loài người mà St 10 đã liệt kê.

– “Từng nhóm hai người” : Việc loan Tin mừng không phải là việc của một cá nhân riêng lẻ, mà là việc của cộng đoàn, không phải là độc quyền của riêng ai, nhưng phải liên đới và liên kết với nhiều người khác.

– “Hãy cầu xin” : Việc đầu tiên mà nhà truyền giáo phải làm là “cầu xin”. Thiên Chúa là chủ mùa gặt, nhận ai vào Nước Thiên Chúa là quyền của Ngài và là ơn của Ngài. Chúa Giêsu bảo cầu xin là để các môn đệ ý thức rằng họ được gọi là nhờ ơn Chúa, và để có thêm nhiều người nữa nhận được ơn ấy.

– “Như chiên non vào giữa sói rừng” : Chúa Giêsu khuyến cáo các môn đệ về những hiểm nguy và sự thù nghịch mà có thể họ sẽ gặp phải.

– “Đừng chào ai dọc đường” : việc chào hỏi của người Phương Đông thường kéo theo những câu chuyện rề rà rất lâu. Trong khi sứ mạng loan Tin mừng đòi phải gấp. 

– “Bình an cho nhà này” : đây vừa là một lời chúc vừa là một lời ban ơn bởi vì nó có sức tạo nên điều nó chúc (Is 45,23). Người rao giảng Tin Mừng phải là “con cái của sự bình an”. Họ phải có bình an trong mình và sau đó đem bình an ấy ban lại cho người khác. Nếu nhà nào đáng được hưởng ơn bình an thì được bình an, nếu không thì ơn bình an trở lại cho người chúc.

– “Cứ ở lại nhà ấy” : gặp nhà nào đầu tiên cho ở thì người môn đệ hãy ở đó. Đừng tìm hiểu nhà để so sánh chọn lựa nhà nào tiện nghi hơn. Điều quan trọng là loan báo Tin mừng Nước Thiên Chúa chứ không phải tiện nghi cho mình hoặc cách người ta tiếp rước mình.

– “Ăn uống của người ta cung cấp cho mình” : sứ mạng của môn đệ đừng để bị ảnh hưởng bởi những quan tâm có tính cách trần thế (đòi hỏi hoặc e ngại những gì của ăn uống người ta lo cho mình).

– “Thợ đáng trả lương” : đây là một nguyên tắc (1Tm 5,18 ; 1Cr 9,11). Nhưng người thừa sai cũng có thể tự ý từ chối (1Cr 9,14-18).

– “Người ta dọn thức gì cứ ăn thức ấy” : Người rao giảng Tin Mừng Chúa Giêsu không còn bị bận vướng bởi luật Môsê về sự phân loại thức ăn nào sạch, thức ăn nào dơ. (1Cr 10,27)

– “Hãy chữa lành các bệnh nhân” : đây là dấu hiệu Nước Thiên Chúa gần đến.

– “Phủi bụi chân” : người Do thái thường phủi bụi chân khi từ một vùng đất ngoại trở về đất Palestina vốn được coi là đất thánh. Cử chỉ này có nghĩa là không có chung đụng giữa Israel và dân ngoại. Thành nào không đón nhận sứ điệp của Chúa Giêsu thì cũng cắt đứt liên hệ với dân Thiên Chúa, trách nhiệm là thuộc về họ.

– Thành đó sẽ đáng chịu phán xét trong ngày chung thẩm, họ sẽ bị trừng phạt nặng nề còn hơn Sôđôma ngày xưa. Việc các thừa sai đến loan Tin mừng là cơ hội cho người ta chọn lựa để hoặc được cứu độ hoặc bị luận phạt.

2. Sau một thời gian đi truyền giáo trở về, các môn đệ vui mừng kể lại cho Chúa Giêsu nghe những thành công của mình. Nhân dịp này Đức Giêsu nhận xét về kết quả ấy của họ : Ngài chia vui với họ vì những thành công ấy. Nhưng Ngài cho biết họ càng nên vui mừng hơn vì Thiên Chúa đã coi họ là công dân của Nước Trời. (“tên các con được ghi trên trời”)

B. … nảy mầm.

1. Truyền giáo là bổn phận của tất cả mọi tín hữu không trừ ai. Thực ra, người tín hữu Việt Nam chỉ mới lo giữ đạo chứ chưa ý thức truyền đạo.

2. Việc đầu tiên người truyền giáo phải làm là “cầu xin”. Đây là điều mà chúng ta hay quên.

3. Điều thứ hai người truyền giáo phải lưu ý là : cái họ cần có hơn là ơn Chúa chứ không phải là những phương tiện vật chất. (túi tiền, bao bị, giày dép…)

4. Việc làm chính của người truyền giáo là “chữa lành các bệnh tật”, nghĩa là làm giảm bớt đi những đau khổ tinh thần và vật chất của người ta.

5. “Anh em hãy ra đi. Đừng mang theo túi tiền, bao bị giày dép”.(Lc 10,4)

Nếu phải thực hiện một chuyến đi dài, tôi sẽ mang theo thứ gì ? Chắc chắn là những gì gọn nhất, nhẹ nhất, cần thiết nhất. Và hôm nay, trong lệnh truyền của Chúa Giêsu tôi đọc được nét nhẹ nhàng thanh thoát ấy trong bước chân của người môn đệ không giày dép, bao bị, tiền nong…

Và phải chăng cũng vang động trong tâm hồn tôi lời mời gọi “ra một cuộc lữ hành” ? Nhưng lạy Chúa, khó quá, vì nơi con : Đã quen rồi bóng râm của tiện  nghi, an toàn. Đã quen rồi đôi giày của danh vọng. Đã quen rồi chiếc đồng hồ kế hoạch. Đã quen rồi bao bị của bằng cấp, bạc tiền.

Lạy Chúa, trên hành trình tiến về nhà Chúa, xin giải thoát con khỏi những ràng buộc của bản thân, của lề thói xã hội, để biết trao ban cho anh em chính Chúa chứ không phải chính con. (Hosanna)

6. “Các con chớ vui mừng vì các tà thần phải vâng phục các con, nhưng hãy vui mừng vì tên các con được ghi trên trời” : sau những thành công trong công tác mục vụ hoặc truyền giáo, tôi cũng rất vui. Tôi vui vì những thành công đó, tôi vui vì được người ta khen ngợi, tôi vui vì đã phục vụ… Chúa Giêsu nhắc tôi một niềm vui lớn hơn gấp bội : vui vì được kể là công dân Nước Chúa, vui vì được làm cộng sự viên của Chúa, vui vì hạnh phúc vĩnh viễn mai sau.

7. “Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con vào giữa bầy sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giầy dép”. (Lc 10,3-4)

Vị phán quan đã tuyên án tử hình cho một tốp thanh niên công giáo nhất quyết không chối bỏ đức tin. Bản án này được dành cho họ nhằm ngăm đe những người công giáo khác.

Họ đã tiến ra pháp trường, không như kẻ chiến bại nhưng với gương mặt hiền từ của những kẻ chiến thắng, chờ lãnh nhận triều thiên vinh hiển Nước Trời.

Chúa sai các môn đệ đi, như bầy chiên con đi vào giữa bầy sói mà chẳng có gì để phòng thân ngoài Thánh Thần Tình yêu và lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của Thiên Chúa.

Chúa cũng sai con đi. Nhưng Chúa ơi, làm sao con có thể đi được một khi vai còn chất nặng đủ thứ, chân còn bị ràng buộc đủ điều. Con sợ, rất sợ phải đánh đổi những thứ ấy cho một tương lai đầy bất ổn.

Xin ban Tình yêu và sức mạnh của Người cho con. Ôi lạy Chúa. (Epphata)