Tuesday, August 16, 2022
spot_img
Home Blog

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 20 | Mùa Thường niên | Năm C 

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XX THƯỜNG NIÊN – C

CHÚA NHẬT XX TN C

LỜI CHÚA: Lc 12, 49-53

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy đã đến đem lửa xuống thế gian và Thầy mong muốn biết bao cho lửa cháy lên. Thầy phải chịu một phép rửa, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi hoàn tất. Các con tưởng Thầy đến để đem sự bình an xuống thế gian ư? Thầy bảo các con: không phải thế, nhưng Thầy đến để đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba người chống lại hai, và hai người chống lại ba: cha chống đối con trai, và con trai chống đối cha; mẹ chống đối con gái, và con gái chống đối mẹ; mẹ chồng chống đối nàng dâu, và nàng dâu chống đối mẹ chồng”.  

SUY NIỆM:

“Phép rửa” mà Chúa Giêsu muốn nói đến ở đây chính là con đường thập giá mà Ngài sắp bước vào. Đó là sứ mạng ngôn sứ của Ngài.

Tiếp theo, Ngài nói đến những hệ lụy của thân phận ngôn sứ đó. Ngài nói: “Anh em tưởng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết, không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ”. Ngài muốn nói đến những người không đón nhận chân lý Tin mừng của Ngài, họ sẽ từ chối chân lý và muốn giết chết Ngài.

Người tín hữu vẫn luôn phải trãi qua những gian nan cho niềm tin của mình. Nhưng họ có Chúa nâng đỡ và phù trì. Sự gian nan ấy không làm nghẹt đức tin và lòng trông cậy nơi họ, nhưng trái lại, như lửa thử vàng, gian nan thử đức, chính sự gian nan là bằng chứng cho một tình mến nồng nàn đối với “Đấng đã yêu thương và phó mình vì tôi”.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con trung thành và kiên trì bước theo con đường thập giá của Đức Kitô, bất chấp những chống đối của người đời và cả những người thân thích.

THỨ HAI – 15/08: LỄ ĐỨC MARIA HỒN XÁC LÊN TRỜI

LỜI CHÚA: Lc 1, 39-56 

Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Elisabeth, và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: 

“Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện”. 

Và Maria nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời”.

Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà Mình.

SUY NIỆM:

Hòm bia Giao ước mới sẽ xuất hiện vào thời cánh chung ở Đền Thờ trên trời. Chính Đức Kitô đã thiết lập Giao ước mới để dẫn đưa nhân loại vào Đền Thờ ở trên trời.

Đền Thờ đó mở ra với hình ảnh người phụ nữ đang mang thai, chuyển dạ. Người phụ nữ này chính là dân Thiên Chúa đang mang trong mình một mầm móng mới, sự lớn mạnh của Nước Chúa.

Lại một hình ảnh khác nữa là con rồng xuất hiện để chờ nuốt đứa con của người phụ nữ sinh ra. Thế lực kẻ thù luôn muốn ngăn cản và chống lại Nước Thiên Chúa. Tuy nhiên cuối cùng nó đã thua.

Hình ảnh gười phụ nữ mang thai chuyển dạ hôm nay được phụng vụ mượn để diễn tả Đức Maria đã cưu mang mầm mống ơn cứu độ là Đưc Giêsu Kitô. Mẹ đã cộng tác để Nước Thiên Chúa được lớn mạnh và hoạch định của Thiên Chúa được thực hiện.

Tuy nhiên Mẹ ý thức tất cả những gì Mẹ đã làm cũng đều do “lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia”. Thế cho nên cuộc đời của Mẹ chỉ biết cất lên tiếng hát “linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa” về tất cả những gì Thiên Chúa đã làm và cộng tác với Ngài bằng hai tiếng “xin vâng”.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, Đức Maria được diễm phúc cộng tác với Ngài trong chương trình cứu độ, và Mẹ đã biết khiêm tốn nói tiếng xin vâng. Xin cho chúng con cũng biết nhận ra những ân huệ Chúa ban hằng ngày để cất lên lời “ngợi khen Đức Chúa”; vui trong ân tình Chúa; không tìm kiếm những chuyện cao xa vĩ đại, vì lòng thương xót đang thực hiện trên mọi biến cố cuộc đời chúng con.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Mt 19, 23-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời”. Các môn đệ nghe vậy thì bỡ ngỡ quá mà thưa rằng: “Vậy thì ai có thể được cứu độ?” Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được”. Bấy giờ Phêrô thưa Người rằng: “Này đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?” Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Thầy bảo thật các con: Các con đã theo Thầy, thì trong ngày tái sinh, khi Con Người ngự trên toà vinh hiển, các con cũng sẽ ngồi trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel. Và tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời. Nhưng có nhiều kẻ trước hết sẽ nên sau hết, và kẻ sau hết sẽ nên trước hết”.  

SUY NIỆM:

Vì sự kiêu ngạo của vua Tirô mà Thiên Chúa đã trao ông vào tay quân thù. Hành động của Thiên Chúa để cho con người thấy họ chỉ là phàm nhân, những gì họ có đều nằm trong sự yêu thương quan phòng của Thiên Chúa. Vì thế thái độ khôn ngoan của con người là biết đón nhận tất cả với lòng tri ân cảm mến.

Cũng thế, khi con người cậy dựa vào tiền bạc, của cải vật chất thì họ không thể nào bước vào “vùng đất dành cho kẻ sống”, vì của cải vật chất chỉ là những phương tiện ở đời này, khi nào con người chịu buông bỏ thì họ mới có thể bước vào sự sống vĩnh cửu.

Vì thế mà Đức Giêsu đã nói một cách mạnh mẽ: “Tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời”.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, người môn đệ của Đức Giêsu  không được bám víu vào bất cứ giá trị nào ngoài một sức mạnh của Chúa. Xin cho chúng con biết sử dụng tất cả những gì Chúa ban như phương thế giúp giúp chúng con sống tốt cuộc đời này. Và quan trọng nhất xin cho chúng con luôn biết hướng lòng về giá trị đích thực ở sự sống đời sau.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Mt 20, 1-16a

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông.

“Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: ‘Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng’. Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy. 

“Đến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: ‘Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?’ Họ thưa rằng: ‘Vì không có ai thuê chúng tôi’. Ông bảo họ rằng: ‘Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta’. 

“Đến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: ‘Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết’. Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Đang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: ‘Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?’ Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: ‘Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao? Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?’

“Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết”.   

SUY NIỆM:

Thiên Chúa đã lên án những chủ chăn chỉ lo cho bản thân mình mà không lo chăm sóc cho đoàn chiên. Hơn thế nữa tội ác của các chủ chăn ở chỗ đã lợi dụng, đã bốc lột đoàn chiên để hưởng thụ cho riêng bản thân mình. Thiên Chúa đã giao cho các chủ chăn nhiệm vụ chăm sóc đoàn chiên của Ngài. Họ phải ý thức được hồng ân lớn lao mà Chúa đã ban là được hành động thay cho Thiên Chúa. Phải biết một điều: Thiên Chúa luôn yêu thương và dõi theo đoàn chiên của Ngài, vì vậy khi thấy đoàn chiên đó bơ vơ, đói khát, tản mác… thì con tim của Ngài sẽ thổn thức, và tội đó thuộc về các mục tử chỉ sống cho riêng mình.

Nhưng tình yêu thương của Thiên Chúa không bao giờ bỏ cuộc, Ngài tiếp tục mời gọi và cho con người được cơ hội cộng tác với Ngài. Vì thế thái độ của mỗi người dù ở vị trí nào, dù làm những việc lớn lao hay nhỏ bé, sang hay hèn… hãy biết rằng mình chỉ là những con người được Chúa thương cho làm việc.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, chúng con cám ơn Chúa không bao giờ bỏ chúng con. Ngài luôn yêu thương, chăm sóc chúng con bằng nhiều cách khác nhau. Cho chúng con được làm việc, được cộng tác với Ngài là một sự tin tưởng mà Chúa đã dành cho chúng con. Vì thế xin cho chúng con đừng tưởng rằng những gì mình có là do sức mình, mà cậy mình khoe khoang. Xin cho chúng con đừng tìm cách “bốc lột”, bớt xén những ân huệ của Chúa để sống cho riêng mình, mà hãy biết sống quảng đại để phục vụ mọi người từ những gì mà Chúa đã tin tưởng trao phó cho chúng con.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Mt 22, 1-14

Khi ấy, Chúa Giêsu lại phán cùng các đầu mục tư tế và kỳ lão trong dân những dụ ngôn này rằng: “Nước Trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử. Vua sai đầy tớ đi gọi những người đã được mời dự tiệc cưới, nhưng họ không chịu đến. Vua lại sai các đầy tớ khác mà rằng: ‘Hãy nói cùng những người đã được mời rằng: Này ta đã dọn tiệc sẵn rồi, đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng: xin mời các ông đến dự tiệc cưới’. Nhưng những người ấy đã không đếm xỉa gì và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán, những người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi. Khi vua nghe biết, liền nổi cơn thịnh nộ, sai binh lính đi tru diệt bọn sát nhân đó, và thiêu huỷ thành phố của chúng. Bấy giờ vua nói với các đầy tớ rằng: ‘Tiệc cưới đã dọn sẵn sàng, nhưng những kẻ đã được mời không đáng dự. Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường, gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới’. Các đầy tớ liền đi ra đường, gặp ai bất luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới chật ních khách dự tiệc. 

Đoạn vua đi vào quan sát những người dự tiệc, và thấy ở đó một người không mặc y phục lễ cưới. Vua liền nói với người ấy rằng: ‘Này bạn, sao bạn vào đây mà lại không mặc y phục lễ cưới?’ Người ấy lặng thinh. Bấy giờ vua truyền cho các đầy tớ rằng: ‘Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng!’ Vì những kẻ được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn thì ít”.   

SUY NIỆM:

Thiên Chúa mặc khải sự thánh thiện của Ngài cho chư dân qua việc Ngài dám quy tụ mọi dân nước lại thành dân riêng của Ngài. Dĩ nhiên dân tộc mới này phải được sự thánh thiện của Thiên Chúa “thánh hóa” để biến đổi trái tim bằng đá của họ thành trái tim bằng thịt, đồng thời ban Thần Trí của Ngài để họ có thể tuân giữ những huấn lệnh của Thiên Chúa.

Qua đó chúng ta thấy được Thiên Chúa muốn cứu độ mọi người, nhưng để có được ơn cứu độ đó, con người phải biết quý trọng và nổ lực sửa đổi cuộc sống cho phù hợp với sự cao cả mà Thiên Chúa đã ban.

Bài Tin Mừng hôm nay nói về ơn cứu độ của Thiên Chúa ban đầu muốn dành riêng cho dân tộc Do Thái, nhưng họ đã không đón nhận mà còn sỉ nhục những sứ giả của Thiên Chúa, vì vậy mà ơn cứu độ đó đã được mở rộng ra cho mọi dân tộc. Tuy nhiên đến giờ cử hành lễ cưới, có người đã không mặc áo cưới vào phòng tiệc, vì vậy họ đã bị loại trừ.

Thế cho nên ân sủng của Thiên Chúa là một lời mời gọi với sự đáp trả hết sức tự do của con người, nếu họ không phù hợp thì đương nhiên họ sẽ không thể có được.

SUY NIỆM:

Lạy Chúa, Chúa vẫn mời gọi chúng con hằng ngày đến dự bàn tiệc Mình và Máu Thánh Chúa. Đó là tình yêu của Chúa dành cho nhân loại chúng con. Tuy nhiên rất nhiều lần chúng con đã từ chối vì nhiều lý do khác nhau. Đó là tự do của riêng con. Nhưng lời Chúa ngày hôm nay cho con một sự cảnh tỉnh để nếu chúng con không biết quý trọng ơn cứu độ đó, chúng con không thể được cứu độ. Hơn thế nữa, muốn được cứu độ chúng con phải sống cho xứng đáng. Xin Chúa sửa đổi ý hướng và hành động của chúng con để chúng con có thể được vào dự tiệc vui muôn đời.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Mt 22, 34-40

Khi ấy, những người biệt phái nghe tiếng Chúa Giêsu đã làm cho những người Sađốc câm miệng, thì họp nhau lại. Đoạn một người thông luật trong nhóm họ hỏi thử Người rằng: “Thưa Thầy, trong lề luật, giới răn nào trọng nhất?” Chúa Giêsu phán cùng người ấy rằng: “Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là giới răn thứ nhất và trọng nhất. Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy, là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi. Toàn thể lề luật và sách các tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó”.  

SUY NIỆM:

Nhờ quyền năng của Thiên Chúa  mà những bộ xương khô đã trở thành những con người sống. Đó là hình ảnh tiên báo cho thời kỳ phục hồi của Israel. Thời lưu đày đã chấm dứt, thời đại mới đã bắt đầu.

Thời đại mới này được thực hiện trong Đức Giêsu khi Ngài đem giới luật mới đến cho nhân loại, đó là giới luật yêu thương.

Giới luật này được Đức Giêsu sống trọn vẹn bằng tất cả tình yêu thương. Trước hết đối với Thiên Chúa là Cha. Ngài đã thực hiện ý Cha trọn vẹn “dưới đất cũng như trên trời”. Ngài hành động mọi sự theo chương trình, ý hướng của Cha: “Một theo ý Cha, đừng theo ý con”. Tình yêu mến dành cho Thiên Chúa được thể hiện cụ thể qua việc luôn nghe là làm theo ý Chúa.

Tình yêu thương đó còn được thể hiện cho những con người mà Ngài được sai đến. Ngài rao giảng chân lý, Ngài an ủi những người đau khổ, Ngài chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền, Ngài thông cảm, tha thứ cho những người tội lỗi…

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, tâm hồn chúng con khô cằn như những bộ xương khô không có sự sống. Chúng con khô khan, nguội lạnh đối với Chúa và xa cách, hững hờ với anh chị em. Nhưng con tin quyền năng Chúa sẽ biến đổi chúng con nên những con người mới, những con người biết sống yêu thương. Xin cho chúng con biết nghe lời Chúa để yêu mến Chúa trên hết mọi sự và yêu thương người khác như chính mình con vậy.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Mt 23, 1-12 

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng và các môn đệ rằng: “Các Luật sĩ và các người biệt phái ngồi trên toà Môsê: vậy những gì họ nói với các ngươi, các ngươi hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ: vì họ nói mà không làm. Họ buộc những bó nặng và chất lên vai người ta: còn chính họ lại không muốn giơ ngón tay lay thử. Mọi công việc họ làm đều có ý cho người ta thấy: vì thế họ nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo. Họ muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong hội đường, ưa được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là “Thầy”. Phần các ngươi, các ngươi đừng muốn được người ta gọi là “Thầy”, vì các ngươi chỉ có một Thầy, còn tất cả các ngươi đều là anh em với nhau. Và các ngươi cũng đừng gọi ai dưới đất là “cha”, vì các ngươi chỉ có một Cha, Người ngự trên trời. Các ngươi cũng đừng bắt người ta gọi là “người chỉ đạo”: vì các ngươi có một người chỉ đạo, đó là Đức Kitô. Trong các ngươi ai quyền thế hơn sẽ là người phục vụ các ngươi. Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”.  

SUY NIỆM:

Trong một thị kiến lúc trước, ngôn sứ Êdêkien đã thấy Thiên Chúa bỏ Đền Thờ để ra đi. Bây giờ ngôn sứ lại thấy Thiên Chúa trở lại trong vinh quang. Xưa Chúa đã bỏ dân Người vì dân phạm tội, nhưng nay Ngài xót thương để trở về với họ. Điều đó muốn nói lên rằng Thiên Chúa không nỡ từ bỏ con người. Ngài luôn ở giữa để mời gọ họ hoán cải, để tỏ lộ tình yêu thương của Ngài. Sự hiện diện của Thiên Chúa là một sự hiện diện hết sức khiêm hạ.

Còn sự hiện diện của một số luật sĩ và kinh sư chẳng những không khiêm tốn, mà còn sai lạc về hình ảnh của một Thiên Chúa yêu thương phục vụ.

Họ không phục vụ mà bắt người khác phục vụ mình. Họ không sống thánh thiện mà còn làm gương mù gương xấu cho người khác. Họ không an ủi, nâng đỡ dân chúng mà còn chất lên vai dân chúng những gánh nặng…

Chính vì vậy lời Chúa ngày hôm nay mời gọi chúng ta nhận thức được tình yêu của Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta mà luôn yêu thương và làm mọi cách cho chúng ta được sống. Đó chính là lòng thương xót. Từ đó mời gọi chúng ta cũng có thái độ yêu thương, phục vụ giống như Thiên Chúa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con quên mất mình được Chúa yêu thương chăm sóc, nên con đã sống trong sự vô tâm, hờ hững với mọi người. Con hành xử một cách quyền hành. Con không lo phục vụ người khác giống như Chúa. Hơn thế nữa, con không lo đến ơn cứu độ cho bản thân mình, mà còn cản trở người khác đón nhận ơn cứu độ đó bằng chính đời sống của con. Lạy Chúa, con khiêm tốn nhìn nhận mình có tội. Xin Chúa tha thứ cho con.

Hạt giống nảy mầm | Tuần 20 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN

Lc 12,49-53

A. Hạt giống…

Đoạn này có hai ý :

1. Bằng hai hình ảnh “lửa” và “phép rửa”, Chúa Giêsu nói về tương lai sắp tới (cc 49-50) :

– “Lửa” ám chỉ sự thanh luyện. Chúa Giêsu đến trần gian để thanh luyện trần gian, cho nên Ngài ước mong việc thanh luyện ấy sớm hoàn thành.

– “Phép rửa” ám chỉ cuộc khổ nạn sắp tới : việc thanh luyện ấy chỉ hoàn thành sau khi Ngài chịu nạn chịu chết và sống lại. 

2. Bằng hai hình ảnh “hòa bình” và “chia rẽ”, Chúa Giêsu kêu gọi người ta chọn lựa thái độ trước Tin Mừng của Ngài (cc 51-53) : Nhiều người nghĩ rằng Đấng Messia là Đấng mang hòa bình đến (x. Is 9,5). Chúa Giêsu xác nhận rằng đúng thực, sứ mạng của Ngài là một sứ mạng Hòa bình (Is 9,5tt ; Dcr 9,10 ; Lc 2,14 ; Ep 2,14-15). Nhưng Ngài thấy cần giải thích thêm : chữ “Hòa bình” có nhiều nghĩa : hòa bình kiểu thế gian và hòa bình của Thiên Chúa. Chúa Giêsu nói rằng Ngài đến thế gian không phải để đem hòa bình kiểu thế gian, mà là thứ hòa bình của Thiên Chúa. Thứ hòa bình của Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mang đến, người ta chỉ sẽ nhận được sau khi người ta đã cố gắng chiến đấu để sống theo Tin mừng của Ngài. Thực tế cho thấy là sứ vụ của Chúa Giêsu đã gặp chống đối, và Lời rao giảng của Ngài đã gây ra chia rẽ giữa những người tin và những người không tin, chia rẽ xảy ra ngay trong lòng một gia đình (Lc 2,35 : có chia rẽ, thì tâm tư người ta mới lộ ra).

B. … nảy mầm.

1. Lời Chúa Giêsu nói về sứ mạng của Ngài cũng là một lời khuyến cáo các môn đệ Ngài : Sự kiện Nước Thiên Chúa đến không phải để các môn đệ hưởng thụ một cuộc sống bình an một cách thụ động. Họ sẽ hưởng bình an đấy, nhưng là thứ bình an mà họ phải cố gắng chiến đấu mới đạt được, chiến đấu trong gian truân thử thách, chiến đấu với cả những người thân nhưng không cùng niềm tin với mình. Phaolô và Barnabê đã hiểu như thế, nên đã khuyên các tín hữu rằng : “Chúng ta phải chịu nhiều gian khổ mới được vào Nước Thiên Chúa”. (Cv 14,22)

2. Hòa bình Chúa ban là kết quả của những cố gắng để giải quyết tình trạng “chia rẽ” : a/ Nơi bản thân mỗi người, chỉ có hòa bình thật khi không còn xung đột giữa cái tôi hướng thiện với cái tôi hướng ác ; b/ Nơi gia đình, nơi xã hội và bất cứ nơi nào cũng thế, chỉ có hòa bình thật khi mọi người đều một lòng một ý với nhau.

3. “Nếu trong tương lai, chúng ta không ký kết được những hiệp ước vững chắc và thành thật bảo đảm cho một nền hòa bình đại đồng, thì nhân loại, hiện đang gặp nguy cơ trầm trọng dù có một nền khoa học kỳ diệu đi nữa, có lẽ cũng sẽ tiến đến cách thảm khốc tới một giây phút mà nhân loại sẽ không biết hòa bình nào khác hơn là thứ hòa bình khủng khiếp của chết chóc”. (Gaudium et Spes, số 82)

4. “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên !” (Lc 12,49)

Báo tuổi trẻ trong bài “Một cái chết bắt đầu cho sự sống” đã viết về anh Nguyễn Đức Minh như sau :

“… Vật vã với cơn đau ngày càng tăng, từ đầu năm anh tìm đến khoa giải phẫu của trường ĐHYD rồi về nhà lập tờ di chúc, trong đó chỉ có ba điều ước mong : hiến xác, đề nghị gia đình không làm đám tang lớn để lấy tiền giúp người khốn khó và dành những vật dụng riêng gồm máy đánh chữ, cassette, ampli, dụng cụ học tập của câu lạc bộ Bừng Sáng và một người bạn cùng cảnh mù. Chị hai của Đức Minh cho biết : “Em tôi lo gia đình không thực hiện lời hứa nên đã bắt cha mẹ ký xác nhận cho xác em mới chịu lên bàn mổ. Trước khi mổ, em còn dặn bác sĩ viện trưởng có gì thì đưa xác em đi ngay để gia đình khỏi đổi ý…”

Mong ước của anh Minh giúp tôi nhận ra được những khao khát của Chúa Giêsu trước khi bước vào cuộc Thương Khó : “Thầy ước mong phải chi lửa ấy – ngọn lửa yêu thương mà Ngài đã ném vào mặt đất – cháy bùng lên !”.

Giêsu ơi, con cũng muốn sống những thao thức của Giêsu, bằng cuộc sống yêu thương, và dấn thân cho tình yêu. Xin giúp con Chúa nhé ! (Hosanna). 

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 19 | Mùa Thường niên | Năm C 

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN

CHÚA NHẬT XIX TN – C

LỜI CHÚA: Lc 12, 35-40

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức: Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, đặt chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy. Các con hãy hiểu biết điều này là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, ắt sẽ tỉnh thức, không để nó đào ngạch nhà mình. Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến”. 

SUY NIỆM:

Nhiều những cái chết bất ngờ của người thân, bạn bè hoặc hằng ngày đọc tin tức, xem Tivi, lướt trên mạng… chúng ta bắt gặp những ảnh đáng thương của những con người còn rất trẻ, nhưng cũng phải đột ngột ra đi vì một tai nạn nào đó.

Tất cả để cho chúng ta thấy sự mong manh của kiếp người, và cànglà dịp để chúng ta khẳng định sự sống không thuộc quyền của con người, nhưng nó là ân ban của Thiên Chúa.

Sự sống đời này là một thời hạn nhất định để chúng ta tìm kiếm sự sống đời đời. Muốn có sự sống đời đời đó, Chúa Giêsu dạy chúng ta phải biết sẵn sàng.

Sẵn sàng nghĩa là sống giây phút hiện tại như giây phút cuối cùng, để làm cho mọi sự của chúng ta được trở nên tốt đẹp.

Nếu biết hôm nay Chúa sẽ gọi tôi về, chắc chắn tôi sẽ không bám víuvào những tình cảm lệch lạc, mà bám víu vào tình yêu của Chúa. Cũng thế, tôi sẽ không tham lam, cố tìm tài sản cho thật nhiều, tíchtrữ mội thứ nếu tôi biết hôm nay Chúa sẽ gọi tôi về.

Ngược lại nếu biết đây là ngày cuối cùng, tôi sẽ sống tốt, vui tươi, mỉm cười và sẵn sàng làm những điều có ích cho đời, cho người.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết sử dụng tất cả những gì Chúa ban, nhưngđừng bám víu, lệ thuộc vào những điều đó để tâm hồn con có thể thanh thoát mà đạt được hạnh phúc đời đời Chúa đã thương ban.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Mt 17, 21-26 

Khi ấy, các môn đệ và Chúa Giêsu còn đang ở Galilêa, thì Chúa Giêsu bảo các ông rằng: “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết người, nhưng ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Các môn đệ rất đỗi buồn phiền. 

Khi các ngài đến Capharnaum, thì những người thu thế đền thờ đến gặp Phêrô và hỏi rằng: “Thầy các ông không nộp thuế ‘đền thờ’ sao?” Ông nói: “Có chớ”. 

Khi ông về đến nhà, Chúa Giêsu hỏi đón trước rằng: “Simon, con nghĩ sao? Vua chúa trần gian thu thuế má hạng người nào? Đòi con cái mình hay người ngoài?” Ông thưa rằng: “Đòi người ngoài”. Chúa Giêsu bảo ông rằng: “Vậy thì con cái được miễn. Nhưng để chúng ta không làm cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu: con cá nào câu lên trước hết thì bắt lấy, mở miệng nó ra, sẽ thấy một đồng tiền, con hãy lấy tiền đó mà nộp cho họ, trả phần Thầy và phần con”. 

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu khẳng định thuế đền thờ là để cho việc thờ phượng Thiên Chúa, mà Ngài là Con Thiên Chúa, chắc chắn Ngài không thể đóng khoản thuế đó, nhưng Ngài đã làm gương để tránh cớ vấp phạm cho người khác.

Trong cuộc sống có những chuyện chúng ta không buộc phải làm, nhưng cũng tự ý làm để cho anh chị em khỏi phải vấp phạm. Câu chuyện ông Phaolô về vấn đề thịt cúng. Ông ta nói ăn thịt cúng không tội lỗi gì hết, nhưng nếu ăn mà làm cớ cho người khác vấp phạm thì ông thà không ăn thì hơn.

Vì thế trong hành động, chúng ta phải nghĩ đến lợi ích thiêng liêng cho người khác, chứ không phải làm theo những gì mình ưa thích. Và đó cũng chính là con đường thập giá, con đường của sự hy sinh, từ bỏ.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết từ bỏ những gì làm cho người khác phải khó chịu, dù điều đó không sai và không ai có quyền ngăn cấm con, đôi khi còn có lợi cho bản thân con nữa, để con có thể giúp cho anh chị em con không bị cản trở trên đường đến với Chúa. Amen.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Mt 18, 1-5. 10. 12-14

Khi ấy các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi: “Chớ thì ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?” Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời. 

“Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời.

SUY NIỆM:

Đứng trước câu hỏi ai là người lớn nhất trong Nước Trời? Đúng ra Chúa phải trả lời là ai, loại người nào chứ? Đằng này Chúa đem một em nhỏ ra và nói: “Nếu anh em không trở lại mà nên hư trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18, 3). Chúa nói lên điều kiện để được vào, chứ không trả lời ai là người lớn, ai là người nhỏ.

Điều kiện để được vào Nước Trời là phải trở nên bé nhỏ, là tinh thần đơn sơ, khiêm tốn, phó thác mọi sự cho Chúa. Tâm hồn bé nhỏ còn để có thể thấy Chúa hiện diện trong mọi sự.

Song song với việc trở nên bé nhỏ, Chúa còn muốn chúng ta đón tiếpnhững người bé nhỏ. Đây là thái độ phục vụ vô vị lợi. Nếu phục vụ người lớn đôi khi vì lý do nào đó, nhưng đối với các em nhỏ thì phục vụ vì thấy thương nó thôi chứ đâu có điều kiện gì.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, lời Chúa hôm nay cho con thấy con đường của Chúa là con đường bé nhỏ. Chính Chúa dã chọn đi trên con đường như thế. Xin cho con cũng đi trên con đường như vậy, một con đường tín thác vào Chúa và sống như Chúa.

THỨ TƯ – 10/08: THÁNH LÔRENXÔ PHÓ TẾ TỬ ĐẠO

LỜI CHÚA: Ga 12, 24-26

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó”. 

SUY NIỆM:

Đời sống đức tin của người môn đệ thật vui tươi, vì nếu không có đờisống đức tin, cuộc đời thật buồn chán. Chẳng lẽ mọi sự chỉ có ở đờinày? Chẳng lẽ niềm vui, hạnh phúc chỉ là của cải, vật chất, những thú vui…? 

Không, mọi sự ở đời này chỉ là chóng qua. Sự sống thật ở bên kiacái chết. Kitô hữu phải chấp nhận chết để được sống. Chết đi thân xácvới những điều vướng bận để được sự sống vĩnh viễn với tự do đíchthực. Sẵn sàng chết với những gì ngăn cản đời sống đức tin.

Cuộc tử đạo vẫn diễn ra từng giây phút với những lựa chọn của con người. Nói hay không nói? Làm hay không làm?… nhưng quan trọng nhất là sống hay chết? Sự vui tươi hạnh phúc đến từ việc dám chấp nhận để mình chết đi hầu được nảy mầm sự sống mới.

Niềm vui đó còn là việc được phục vụ Đức Kitô nơi Hội thánh củaNgài, qua những con người của Ngài, bằng tất cả sức lực, khả năngvà mọi sự.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, qua lời bầu cử của thánh Laurensô, xin cho con biết yêu mến Hội thánh và yêu mến những con người của Hội thánh; lòng yêu mến xuất phát từ việc yêu mến Đức Kitô.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Mt 18, 21 – 19, 1

Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần không?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy. 

“Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: ‘Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, và tôi sẽ trả lại cho ngài tất cả’. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y. 

“Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: ‘Hãy trả nợ cho ta’. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: ‘Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh’. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến và bảo rằng: ‘Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?’ Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. 

“Vậy, Cha Thầy trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình”.

Khi Chúa Giêsu nói những lời đó xong, thì Người bỏ xứ Galilêa mà đến Giuđêa, bên kia sông Giođan.     

SUY NIỆM:

Sự tha thứ là điều rất khó, vì một khi đã bị xúc phạm thì khôngphải chỉ là đụng chạm đến một giá trị vật chất, mà đã đụng đến giá trị tinh thần, và xúc phạm đến tình yêu thương.

Duy chỉ có một mình Thiên Chúa là Đấng yêu thương tuyệt đối, nênlòng thương xót của Ngài có thể tha thứ, bỏ qua tất cả mọi sự, thậmchí trước cả khi con người chạy đến với Ngài.

Ngài mời gọi con người cũng hãy biết thương xót như Ngài để đượcNgài xót thương. Lòng thương xót đó được khởi sự bằng việc ý thứcmình cũng là tội nhân được Chúa xót thương.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con đã được Chúa xót thương tha thứ cho những lỗi lầmcon trót phạm. Xin cho con luôn nhớ đến điều này để sẵn sàng thathứ bỏ qua cho những ai đã xúc phạm đến con.

THỨ SÁU  

LỜI CHÚA: Mt 19, 3-12 

Khi ấy, có những người biệt phái đến cùng Chúa Giêsu và hỏi thử Người rằng: “Có được phép rẫy vợ vì bất cứ lẽ gì không?” Người đáp: “Nào các ông đã chẳng đọc thấy rằng: Từ thuở ban đầu, Tạo Hoá đã dựng loài người có nam có nữ, và Người đã phán: Bởi thế nên người nam sẽ bỏ cha mẹ mà kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ nên một thân xác? Cho nên họ không còn là hai, nhưng là một thân xác. Vậy điều gì Thiên Chúa đã kết hợp, thì loài người không được phân ly”. Họ hỏi lại: “Vậy tại sao Môsê đã truyền cấp tờ ly hôn mà cho rẫy vợ?” Người đáp: “Vì lòng chai đá của các ông mà Môsê đã cho phép các ông rẫy vợ; nhưng từ ban đầu thì không có như vậy. Tôi bảo các ông rằng: Ai rẫy vợ, trừ nố gian dâm, và đi cưới vợ khác, thì phạm tội ngoại tình. Và ai cưới người đã bị rẫy, cũng phạm tội ngoại tình”. 

Các môn đệ thưa Người rằng: “Nếu sự thể việc vợ chồng là như thế, thì tốt hơn đừng cưới vợ”. Người đáp: “Không phải mọi người hiểu được điều ấy, nhưng chỉ những ai được ban cho hiểu mà thôi. Vì có những hoạn nhân từ lòng mẹ sinh ra, có những hoạn nhân do người ta làm nên, và có những người vì Nước Trời, tự trở thành hoạn nhân. Ai có thể hiểu được thì hiểu”.   

SUY NIỆM:

Kinh Thánh cho thấy chỉ có ma quỷ mới thử thách Chúa. Nhữngngười được biệt phái đến gặp Chúa Giêsu hôm nay không phải với ý đồ tốt, nhưng là để “thử Người”. Như vậy, họ thuộc về phe của ma quỷ. Và đó cũng là hình thức của cám dỗ.

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta cũng viện lý do làm điều tốt để không làm theo thánh ý của Chúa, thì điều tốt đó cũng là phương tiệncủa ma quỷ, là một kiểu cám dỗ trá hình, là một thứ thử thách tinhvi.

Ma quỷ luôn luôn thách thức và đối đầu với Chúa. Để đối đầu với Chúa nó dùng nhiều cách thức và phương tiện khác nhau, trong đó nó dùng chính những người con cái Chúa nữa. Chúng ta phải ý thức tất cả những gì cám dỗ con không làm theo thánh ý Chúa đều là chương trình của ma quỷ. 

CẦU NGUYỆN: 

Lạy Chúa, xin cho con một sự tỉnh thức để luôn đề phòng, cảnh giác trước âm mưu của ma quỷ. Và xin cho con sức mạnh của Chúa để lướt thắng được những cám dỗ do ma quỷ bày ra để không đi theo chương trình của Chúa.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Mt 19, 13-15

Khi ấy, người ta đem những trẻ nhỏ đến cho Chúa Giêsu để Người đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Các môn đệ liền quở trách chúng, nhưng chúa Giêsu bảo: “Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng”. Sau khi Người đặt tay trên chúng, thì Người đi khỏi nơi đó.

SUY NIỆM:

Sức mạnh và quyền năng của Chúa đã khiến người ta không thể cưỡng nỗi, họ đã giới thiệu cho người thân của họ, và hôm nay còn đem cả con cái, cháu chắt của mình đến để được Chúa đặt tay và cầu nguyện cho chúng. Chắc chắn bản thân Chúa toát ra một sự thánh thiện, gương mặt Chúa thể hiện một tình yêu thương, đôi tay Chúa giang rộng để đón tiếp mọi người, bàn chân Chúa không mệt mỏi để đến với người khác… Nói tóm lại, nơi Chúa vừa có sức thu hút bởi quyền năng của một vì Thiên Chúa, vừa có sự hấp dẫn của một trái tim nhân hậu.

Tuy nhiên cũng có những người nhân danh điều tốt để ngăn cản ngườita đến với Chúa, cụ thể như chính các môn đệ của Ngài trong bài Tin mừng hôm nay. Sợ trẻ em quấy phá, làm phiền Thầy, sợ cả nhữngngười quá khích hùa theo để hãm hại Thầy… Trong tất cả, Chúamuốn các môn đệ cứ để người ta đến với Chúa bằng bất cứ lý do nào.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con tìm đến Chúa một cách hồn nhiên, đơn sơ nhưtrẻ nhỏ, đơn giản chỉ để được ngồi vào lòng của Ngài. Và cũng xinđừng để con ngăn cản người ta đến với Chúa bằng bất cứ lý do nào, nhất là bằng gương mù gương xấu của con.

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ|Bài 4: Những hoạt động tại Giêrusalem – Phần 2

Chương này được chia làm 2 phần

1. Phêrô chữa một người què (3,1-10): Anh què từ khi lọt lòng mẹ ngồi ăn xin tại Cửa Đẹp của Đền Thờ đã được Phêrô chữa lành nhờ Danh Đức Giêsu Kitô. Phép lạ này không chỉ mang đến hiệu quả cho anh què mà còn làm nhiều người tin nhận Chúa.

2. Phêrô giảng cho dân chúng (3,11-26): Chứng kiến anh què được chữa lành, dân chúng rất đỗi kinh ngạc, tôn vinh Thiên Chúa và họ chạy đến với Phêrô và Gioan để xem tại hành lang Salômôn. Nhân cơ hội này, Phêrô giảng về Chúa Giêsu Kitô cho họ. Nội dung của bài giảng giống như bài giảng đầu tiên ngày lễ Ngũ Tuần.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ| Bài 3: Những hoạt động tại Giêrusalem – Phần 1

Chương này được chia làm 3 phần:

1. Lễ Ngũ Tuần (2,1-13): Lễ Ngũ Tuần là một trong ba lễ lớn của người Do thái (lễ Lều, lễ Vượt Qua), được cử hành vào ngày thứ năm mươi sau lễ Vượt Qua. Đây là lễ tưởng niệm việc Thiên Chúa ban Lề Luật và thiết lập Giao Ứớc với dân Israel tại núi Xinai. Chính trong lễ này, Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các Tông Đồ. Vì vậy, lễ Hiện Xuống là lễ Ngũ Tuần mới.

2. Bài giảng của Phêrô (2,14-41): Phêrô là người rao giảng nhưng với tư cách là người đứng đầu và là đại diện cho các Tông Đồ. Nội dung rao giảng của ông trở thành bài giáo lý căn bản của giáo lý Kitô giáo: Đức Giêsu là Đấng Kitô. Thiên Chúa đã cho Người từ cõi chết sống lại. Ai tin vào Người và chịu phép rửa thì được cứu độ. Sau bài giảng đó, 3000 người đã trở lại.

3. Cộng đoàn tín hữu đầu tiên (2,42-47): Đây là một trong những bảng tóm lược sinh hoạt của Hội thánh sơ khai được thuật lại trong sách Công vụ Tông đồ. Cộng đoàn tín hữu thể hiện một cộng đoàn lý tưởng sống theo Tin mừng. Đó là một cộng đoàn phụng vụ, bác ái và truyền giáo.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ| Bài 2: Những sự kiện trước Chúa Thánh Thần hiện xuống

Chương này được chia làm 3 phần:

1. Lời tựa (1,1-5): Giống như quyển Tin mừng thứ ba, Luca mở đầu sách Tông Đồ Công Vụ bằng một lời tựa theo cách viết của các nhà văn Hy lạp thời bấy giờ. Ông đề tặng sách cho Thêôphilô, một nhân vật có địa vị trong xã hội đã được biết về Tin mừng. Trong lời tựa này, Luca tóm lược lại nội dung quyển Tin mừng mà ông gọi là “quyển thứ nhất” để sau đó ông trình bày tiếp tục nội dung của “quyển thứ hai”, sách Tông Đồ Công Vụ.

2. Chúa Giêsu thăng thiên (1,6-14): Đây là một sự kiện quan trọng, kết thúc sứ vụ của Chúa Giêsu tại trần gian và bước vào vinh quang với Chúa Cha. Vì khi Chúa Giêsu ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ đến với các môn đệ.

3. Chọn Mátthia (1,15-26): Phêrô đề nghị chọn người thay thế Giuđa dựa theo hai tiêu chuẩn: người ấy đã từng ở với Chúa Giêsu và là chứng nhân sự phục sinh của Người. Hai người được đề cử là Giuse và Mátthia. Sau khi cầu nguyện và rút thăm, Mátthia đã trúng thăm. Ông được kể vào số 12 môn đệ của Đức Giêsu.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa Giêsu, trước khi về trời Ngài đã trao cho các môn đệ nhiệm vụ là làm chứng cho Ngài.

Xin cho chúng con biết can đảm làm chứng cho Chúa trước mặt mọi người, lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện. Để mọi người được nhận biết và trở thành môn đệ của Ngài. Amen

Hạt giống nảy mầm | Tuần 19 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN

Lc 12,32-48

A. Hạt giống…

Từ chìa khóa của đoạn Tin Mừng này là “Tỉnh thức”. Đức Giêsu dùng 2 dụ ngôn để minh họa bài học tỉnh thức :

1. Dụ ngôn người đầy tớ : Tỉnh thức như một người đầy tớ đang đợi chủ đi ăn cưới không biết sẽ về lúc nào (Tiệc cưới ở Do thái kéo dài không biết đến bao giờ mới kết thúc, có khi kết thúc buổi chiều, có khi mãi tới nửa đêm hay muộn hơn nữa). Người đầy tớ ấy “thắt lưng cho gọn” (tư thế sẵn sàng làm việc), và “thắp đèn cho sẵn” (để khi chủ về thấy lối mà vào nhà. Tư thế sẵn sàng phục vụ). Nếu biết rõ lúc nào chủ về thì dễ hơn nhiều, vì chỉ cần chờ gần tới lúc đó mới thắt lưng và thắp đèn. Nhưng vì không biết chừng nào chủ về nên phải sẵn sàng luôn. Vừa nghe thấy một tín hiệu nhỏ cho biết chủ sắp về tới là mau mắn làm việc và phục vụ ngay. Như thế tỉnh thức đi kèm với sẵn sàng và nhanh nhạy. 

– Tỉnh thức để làm gì ? Dụ ngôn nói “để đợi chủ về”. Nghĩa đầu tiên là đợi chờ ngày Chúa Giêsu lại đến ; nghĩa thứ hai là ngày chết của mỗi người ; nghĩa thứ ba là những lúc Chúa đến viếng thăm ban ơn cho ta. Trong cả 3 trường hợp ấy, chỉ có ai tỉnh thức, sẵn sàng và nhanh nhạy mới gặp được Chúa và được Chúa thưởng.

2. Dụ ngôn quản gia trung thành (41-48) : dụ ngôn này nói riêng cho những người có trách nhiệm lãnh đạo. Luca hay dùng danh từ “quản lý” để chỉ những kẻ lãnh đạo (x.16,1.3.8). Người lãnh đạo được Thiên Chúa giao coi sóc giáo đoàn phải trung thành phục vụ mọi người cho tới khi Chúa Quang lâm. Khi đó người đó sẽ được trọng thưởng. Trái lại nếu nghĩ rằng Chúa chậm Quang lâm để rồi lạm dụng chức vụ để lo cho bản thân (ăn uống li bì) và ngược đãi kẻ khác (đánh đập tôi trai tớ gái) thì khi đến Ngày Quang lâm sẽ bị trừng phạt nặng. Chức vụ càng cao thì hình phạt càng nặng. Ý chính là trung thành trong nhiệm vụ được giao. 

B. … nảy mầm.

1. 1Pr 1,13-16 : Thánh Phêrô giải thích thế nào là tỉnh thức : “đừng chiều theo những đam mê… sống thánh thiện trong cách ăn nết ở, để nên giống Đấng Thánh đã kêu gọi anh em”.

2. “Lời Chúa được ngỏ với con người xuyên qua cuộc sống mỗi ngày, nên cũng luôn mang tính bất ngờ. Chính trong những cái thường nhật, nhỏ bé, độc điệu mỗi ngày, con người được mời gọi để nhận ra lời ngỏ của Chúa. Chính trong những cái bất ngờ của cuộc sống mà con người được mời gọi để nhận ra tiếng Ngài… Xin Ngài cho chúng ta luôn có đôi mắt rộng mở để nhìn thấy Ngài trong từng biến cố cuộc sống. Xin Ngài cho chúng ta đôi tai tinh tường để biết lắng nghe tiếng mời gọi của Ngài trong từng phút giây cuộc sống. Xin Ngài cho chúng ta quả tim và đôi tay rộng mở để biết chia sẻ cho tha nhân là hiện thân của Ngài”. (Trích “Mỗi ngày một tin vui”)

3. “Thái độ cơ bản của người Kitô hữu, đó là tỉnh thức. Người Kitô hữu tỉnh thức vì biết rằng mỗi khoảnh khắc đều mang một ý nghĩa đối với một giai đoạn mới hoặc cần thiết cho sự trưởng thành, mỗi biến cố đều mang nặng sự hiện diện và tác động của Thiên Chúa”. (Trích “Mỗi ngày một tin vui”)

4. Tỉnh thức là luôn luôn ở trong tình trạng đang làm nhiệm vụ. Lời của một bản thánh ca : “Con Linh mục, con muốn chết ở bên bàn thờ”. 

5. “Anh em hãy thắt lưng cho gọn, hãy thắp đèn cho sẵn”. (Lc 12,35)

Nghe ai đó quảng cáo “Nấm tróc ăn ngon lắm”, bạn tôi liền trổ tài đầu bếp. Trong ngày sinh nhật của nó, nó làm nấm rồi chế biến thức ăn rất ngon. Trước khi nhập tiệc, nó tuyên bố : sẽ đãi chúng tôi một món ăn lạ, nhưng hãy an tâm vì nó đã cho con chó ăn thử rồi. Tiệc sinh nhật sắp kết thúc, trong lúc mọi người đang vui vẻ, đứa em của bạn tôi chạy về vừa nói vừa thở : “Chị Duyên ơi, con chó nó chết rồi”. Không ai bảo ai, chúng tôi chạy tán loạn, ai cũng muốn đi bằng phương tiện nào đó đến bệnh viện nhanh nhất. Ngay lúc đó, người ta kéo xác con chó mới bị đụng xe về, mọi người thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát chết.

Tôi thầm nghĩ : Cuộc sống đời này chỉ là tạm thời, ai cũng sẽ chết, thế mà người ta lại lo lắng, chăm sóc, bảo vệ. Nhưng bên cạnh sự sống này còn có một sự sống bất diệt, một cuộc sống cần phải gìn giữ hơn, lại bị coi là thứ yếu vì không mấy người sợ phải chết đời đời.

Lạy Chúa, nếu mỗi người chúng con đều biết tỉnh thức để sắm sẵn cho mình sự sống đời đời, chắc hẳn thế giới này đã tươi đẹp hơn. (Hosanna) 

6. Những nhà khảo cổ đã đào bới được thành phố Vesuve xưa kia bị núi lửa chôn vùi cách đột ngột. Người ta thấy nhiều cảnh tượng trái ngược nhau : có người chết đang khi nhậu nhẹt, có những người đang đánh nhau để tranh dành một số tiền. Nhưng đẹp nhất là hình một người lính gác vẫn đứng nghiêm, gươm giáo trong tay. 

7. Một ngày nọ vào năm 1780 bỗng dưng cả vùng tiểu bang Connecticut bị tối hẳn lại. Ai nấy đều cho rằng đã đến ngày tận thế. Khi đó Hội đồng lập pháp tiểu bang đang họp. Nhiều người yêu cầu hoãn cuộc họp để họ có thể về nhà cùng với gia đình chờ Chúa đến. Nhưng ông chủ tịch nói : “Không biết hôm nay có phải là ngày tận thế hay không. Nếu không thì không cần hoãn họp. Còn nếu phải thì chúng ta càng cần chu toàn nhiệm vụ hơn nữa. Xin thắp nến lên”. (Drinkwater)

8. “Hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”. (Lc 12,40)

Cơn mưa chiều 28-7 đã làm cho cây me cổ thụ trước nhà số 100A đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1 tróc gốc ngã đè ba xe gắn máy. Em Hà Chí Thanh, 17 tuổi, học sinh, nhà ở số 444/20 đường Cách Mạng Tháng 8 quận 3, đi xe Kawasaki Neo Max chết ngay tại chỗ. Bảy người khác bị thương phải chở đi cấp cứu. Theo kỹ sư Phạm Thanh Sơn, phó giám đốc Công ty Công viên cây xanh thành phố, cây me trên đã được tỉa cành, ngọn khống chế chiều cao và… đã có giấy phép đốn hạ vào ngày 29-7-96. Trước tình trạng cây cổ thụ ngã hàng loạt trong mùa mưa có gió mạnh này, ông Sơn cho biết công ty sẽ huy động toàn lực lượng nhanh chóng đốn hạ khoảng 80 cây cổ thụ đã có giấy phép xin đốn bỏ. Em Thanh đâu có ngờ, chiều hôm ấy mình là nạn nhân. Ông Sơn đâu có ngờ, cây đổ trước một ngày có giấy phép đốn hạ.

Lạy Chúa, xin cho con luôn biết sẵn sàng để có thể lên đường với Chúa, khi Người đi ngang qua đời con và cất tiếng gọi mời. (Hosanna) 

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ| Bài 1: Dẫn nhập tổng quát

Bài học hôm nay sẽ cho chúng ta một cái nhìn tổng quát về sách Công vụ Tông đồ.
Nội dung chính gồm có các phần sau đây: 

-Thứ nhất: Về tác giả. 

-Thứ hai: Về độc giả và thời gian biên soạn. 

-Thứ ba: Về mục đích của quyển Công vụ Tông đồ. 

-Thứ tư: Tóm lượt những nội dung tổng quát của toàn bộ quyển Công vụ Tông đồ. 

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 18 | Mùa Thường niên | Năm C

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XVIII THƯỜNG NIÊN – C

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Lc 12, 13-21

Khi ấy, có người trong đám đông thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia gia tài cho tôi”. Người bảo kẻ ấy rằng: “Hỡi người kia, ai đã đặt Ta làm quan xét, hoặc làm người chia gia tài cho các ngươi?” Rồi Người bảo họ rằng: “Các ngươi hãy coi chừng, giữ mình tránh mọi thứ tham lam: vì chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bảo đảm cho đâu”.

Người lại nói với họ thí dụ này rằng: “Một người phú hộ kia có ruộng đất sinh nhiều hoa lợi, nên suy tính trong lòng rằng: ‘Tôi sẽ làm gì đây, vì tôi còn chỗ đâu mà tích trữ hoa lợi?’ Đoạn người ấy nói: ‘Tôi sẽ làm thế này, là phá các kho lẫm của tôi mà xây những cái lớn hơn, rồi chất tất cả lúa thóc và của cải tôi vào đó, và tôi sẽ bảo linh hồn tôi rằng: “Hỡi linh hồn, ngươi có nhiều của cải dự trữ cho nhiều năm: ngươi hãy nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi”. Nhưng Thiên Chúa bảo nó rằng: ‘Hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi, thế thì những của ngươi tích trữ sẽ để lại cho ai?’ Vì kẻ tích trữ của cải cho mình mà không làm giàu trước mặt Chúa thì cũng vậy”.    

SUY NIỆM:

Sứ điệp lời Chúa hôm nay là chính lời dạy của Chúa Giêsu: “Các ngươi hãy coi chừng, giữ mình tránh mọi thứ tham lam: vì chẳng phải sung túc mà đời sống được của cải bảo đảm cho đâu”.

Làm việc để có của nuôi thân, để góp phần cho làm cho xã hội nên giàu đẹp là đang làm cho vinh quang Thiên Chúa được tỏa rạng.

Nhưng nếu mục đích sống của con người là để tích cóp, dự trữ thì sẽ dẫn đến nhiều sai lầm. Vì lo nghĩ đến việc tích cóp nên người ta sẽ làm bằng mọi cách để sở hữu, kể cả những sự sai trái. Vì lo nghĩ đến dự trữ cho bản thân nên người ta sẽ không quan tâm đến việc chia sẻ…

Và sai lầm lớn nhất mà con người ít nghĩ đến là họ không biết rằng Thiên Chúa làm chủ thời gian, nên sự sống của chúng ta sẽ chấm dứt bất cứ lúc nào, nên việc dự trữ, tích cóp của chúng ta sẽ chẳng có ích lợi gì.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết sử dụng tất cả những gì Chúa ban, hầu mưu ích cho bản thân chẳng những ở đời này, mà còn phải đạt được hạnh phúc ở đời sau nữa.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Mt 14, 13-21

Khi ấy, Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết, thì Người rời bỏ nơi đó xuống thuyền đi đến nơi hoang địa vắng vẻ. Dân chúng nghe biết, thì từ các thành phố đi bộ theo Người. Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ và chữa những người bệnh tật trong họ.

Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: “Ðây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi: xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn”.

Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”. Các ông thưa lại rằng: “Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá”. Người bảo các ông rằng: “Hãy đem lại cho Thầy”.

Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng. Mọi người đều ăn no. Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn. Số người ăn là năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ.

SUY NIỆM

“Thiên Chúa là Tình Yêu”, vì vậy tự nơi Ngài là một sự quan tâm, lo lắng cho người khác để họ được “sống và sống dồi dào”. Thế nên khi đến với Chúa con người luôn tìm được sự an tâm vì biết rằng mình được yêu thương.

Sự quan tâm về vật chất là bước thấp nhất trong tình yêu, nhưng là khởi điểm cho hành trình phục vụ. Hanh phúc mà Chúa Giêsu mang đến không phải chỉ để thỏa mãn về nhu cầu vật chất, nhu cầu thân xác; nhưng hạnh phúc đó là được sống trong tình yêu của Ngài, chính tình yêu đó sẽ cho ta tất cả.

Khi đến với Chúa, con người không chỉ được hạnh phúc cho riêng mình, mà còn được mời gọi để kiếm tìm hạnh phúc cho người khác khi biết cộng tác với Chúa để san sẻ tình yêu thương.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, nơi Chúa có tất cả mọi sự. Vì vậy thay vì mệt nhọc tìm kiếm đủ điều trong cuộc sống, xin cho con biết chọn lựa ưu tiên tìm Chúa trong mọi sự, để trong mọi sự con nhận ra Chúa luôn yêu thương mình.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Mt 14, 22-36

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!” 

Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.

SUY NIỆM:

Thầy Giêsu không muốn cho các môn đệ của mình sống trong vinh quang ảo, vinh quang xuất phát từ việc được “ăn bánh no nê”, nên sau phép lạ hóa bánh ra nhiều “lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.”

Chính Ngài cũng giữ mình khỏi những vinh quang ảo, nên sau phép lạ đó, Ngài đã “lên núi cầu nguyện một mình. Đến chiều, Người vẫn ở đó một mình”. Một mình để tâm hồn lắng đọng, để nhận rõ sứ mạng của mình là gì.

Ngay sau khi thấy dấu lạ bày tỏ vinh quang của Chúa Giêsu, Ngài để các môn đệ trãi qua thử thách, khi sóng gió cuộc đời nổi lên. Tuy nhiên, Ngài không để họ chìm trong sợ hãi, mà Ngài đã đến can thiệp, để một lần nữa họ nhận ra quyền năng của Thiên Chúa.

Đời người Kitô hữu không phải lúc nào cũng gặp những chuyện thuận lợi, dễ chịu, nhưng cũng có lúc họ gặp sóng gió. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là họ có nhận ra Thiên Chúa luôn bên cạnh mình hay không.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con đừng tìm kiếm vinh quang ảo, nhưng biết tìm để thực thi ý Chúa trong cuộc đời. Vì dù có như thế nào đi chăng nữa, có Chúa là có tất cả.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Mt 15, 21-28

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: “Lạy Ngài là con Vua Ðavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”.

Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”. Người trả lời: “Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel”.

Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi”. Người đáp: “Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Bà ấy đáp lại: “Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”.

Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

SUY NIỆM

Hình ảnh người đàn bà ngoại giáo, bà bị người Do Thái xếp vào hạng ô uế. “Đức Giêsu lui về miền Tia và Xiđon. Thì này có một người đàn bà Canaan, ở miền ấy đi ra” (Mt 15, 21-22). Matthêu viết rất rõ ràng, người đàn bà này ở “miền ấy đi ra”. Có nghĩa là bà ta đã mạnh dạn ra khỏi lãnh thổ dân ngoại để đến với Chúa.

Sau khi van xin Chúa đến cứu đứa con gái của mình bị quỷ ám, chẳng những Chúa không cho mà còn nói một điều như thể xúc phạm đến bà ta: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con” (Mt 15, 26). Tưởng đâu bà sẽ tự ái mà bỏ cuộc, nhưng bà vẫn kiên trì và viện vào tính bao quát của ơn cứu độ: “chó con cũng được ănnhững mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”.

Chúa đã phải “đầu hàng” trước lòng tin mạnh mẽ của người đàn bà này. Nói như vậy không phải Chúa miễn cưỡng làm phép lạ cho con gái bà ta được khỏi bệnh, nhưng đó là một sự vui mừng, một sự bất ngờ vì có người đón nhận ơn cứu độ của Chúa một cách xứng đáng như vậy: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào sẽ được như vậy” (Mt15,28).

Nhìn lại bản thân con, con cũng là “dân ngoại” được Chúa yêu thương ban ơn cứu độ. Nhưng đòi hỏi con phải biết “ra khỏi” bóng đêm tội lỗi, ra khỏi những sự bất chính của con người con mới có thể đón nhận ơn cứu độ của Thiên Chúa. Người phụ nữ hôm nay đã mạnh dan ra khỏi ranh giới của mình để đón gặp Chúa, thì con cũng hãy biết bắt chước bà để “ra khỏi” con người cũ của con.

Bà là người ngoại giáo nhưng rất am hiểu Thánh Kinh, chính nhờ Thánh Kinh mà bà đã biết được chương trình cứu độ của Chúa. Con đã xem Thánh Kinh như kim chỉ nam cho cuộc đời của mình chưa? 

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, chính lòng tin của người đàn bà xứ Canaan đã cứu con gái của bà. Lòng tin đó được soi sáng nhờ bà biết yêu mến Thánh Kinh.Xin cho con biết năng đọc, học hỏi, lắng nghe và đem lời Chúa ra thực hành trong cuộc sống của mình, để nhờ đó, con biết sống theo thánh ý của Chúa luôn luôn. Amen.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Mt 16, 13-23

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Cêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá Nước trời. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”. Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Ðức Kitô.

Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy: con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.

SUY NIỆM

Những câu trả lời của các môn đệ về câu hỏi: “Người ta bảo Con Người là ai?” là lập trường của quần chúng: “Kẻ thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Êlia, người khác lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn sứ” (Mt 16, 14), là cách nói của tự nhiên. 

Chúa muốn các ông có cái nhìn siêu nhiên để nói về Ngài. Phêrô đã đại diện cho anh em mình để nói lên: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16, 16). Chúa cho Phêrô biết sở dĩ ông nói được điều đó là nhờ Thiên Chúa Cha.

Với lời Chúa ngày hôm nay chúng ta thấy được những điều tốt đẹp là do ân ban của Thiên Chúa, để chúng ta tránh thói kiêu ngạo, và nhất là để con người tỉnh táo đề phòng trước những âm mưu của ma quỷ. Điều quan trọng là chúng ta ý thức mình là môn đệ của Chúa, mình đi theo Chúa chứ không phải là thầy của Chúa, không phải bắt Chúa làm theo ý mình.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, chúng con biết lời tuyên xưng Đức Kitô là Con Thiên Chúa trong cuộc đời chúng con là một sự đánh đổi bằng chính đời sống theo Thần Khí của mình; và đó là con đường thập giá của Đức Kitô. Xin cho chúng con mạnh dạn để bước theo chân Chúa mỗi ngày.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Mt 16, 24-28

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu ai muốn theoThầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Ta, thì sẽ được sự sống. Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình?

“Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm. Thật, Thầy bảo các con: trong những kẻ đang đứng đây, có người sẽ không nếm sự chết trước khi xem thấy Con Người đến trong Nước Người”.

SUY NIỆM

Chúa đã quyết liệt từ chối con đường Phêrô vạch ra cho Chúa, và khẳng định con đường mà Chúa và những ai muốn làm môn đệ Ngài phải theo là con đường thập giá.

Tiếp sau đó Chúa đưa ra sự lựa chọn giữa hai mạng sống mà mới đọc qua con không hiểu gì cả. Nào là “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy , thì sẽ tìm được mạng sống ấy” (Mt 16, 25). Mạng sống Chúa muốn nói đến ở đây có hai nghĩa: tự nhiên, tạm thời; và siêu nhiên, vĩnh cửu. Những ai đi tìm mạng sống tự nhiên thì sẽ mất mạng sống siêu nhiên. Ngược lại, những ai liều mất mạng sống tự nhiên vì Chúa thì sẽ được mạng sống siêu nhiên.

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy đường Chúa đi là con đường thập giá. Chúa là Thầy mà còn đi trên con đường thập giá, thì đương nhiên các môn đệ của Ngài cũng phải đi trên con đường đó. Đây không phải là một lời mời gọi, nhưng là một mệnh lệnh, là con đường duy nhất để theo Chúa. 

Thập giá ở đây Chúa nói rõ ràng: “thập giá mình mỗi ngày” chứ không phải thập giá người khác và một lần cho cả đời. Vì vậy, từng ngày sống phải là từng giây phút vác thập giá liên lỉ theo Chúa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con xin hát lên bài ca “Từng Ngày Theo Chúa” của Linh mục nhạc sĩ Thái Nguyên như một lời cầu nguyện: “Từng ngày qua đời con vui dấn thân,  trong tình yêu vươn lên để hiến dâng. Ngày tháng qua Chúa đã biết rồi, sống cho Ngài vẫn là một điều khó, thuộc về Ngài là thách đố cho con. Có nhiều phen sức con đã mỏi mòn, nhưng Chúa đòi con dâng cho Ngài tất cả, để chẳng có gì còn lại ở trong con”. 

THỨ BẢY – CHÚA HIỂN DUNG

LỜI CHÚA: Lc 9, 28b-36

Khi ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cầu nguyện.Và đang khi cầu nguyện, diện mạo Người biến đổi khác thường và áo Người trở nên trắng tinh sáng láng. Bỗng có hai vị đàm đạo với Người, đó là Môsê và Êlia, hiện đến uy nghi, và nói về sự chết của Người sẽ thực hiện tại Giêrusalem. Phêrô và hai bạn ông đang ngủ mê, chợt tỉnh dậy, thấy vinh quang của Chúa và hai vị đang đứng với Người. Lúc hai vị từ biệt Chúa, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm; chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia”. Khi nói thế, Phêrô không rõ mình nói gì. Lúc ông còn đang nói, thì một đám mây bao phủ các Ngài và thấy các ngài biến vào trong đám mây, các môn đệ đều kinh hoàng. Bấy giờ từ đám mây có tiếng phán rằng: “Ðây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người”. Và khi tiếng đang phán ra, thì chỉ thấy còn mình Chúa Giêsu. Suốt thời gian đó, các môn đệ giữ kín không nói với ai những điều mình đã chứng kiến.

SUY NIỆM

Khi gặp gỡ thân tình với Thiên Chúa, con người sẽ được biến đổi. Thực sự ra biến đổi ở đây không phải giống như một phép màu hoặc ảo thuật, nhưng là tình trạng con người được lột trần, được ánh sáng Thiên Chúa phơi bày cho đến tận cốt cõi; và trong Thiên Chúa, con người ở tình trạng tốt đẹp nhất.

Cuộc sống con người vẫn còn nhiều tối tăm, mê muội. Lý do vì con người chưa dành “Một cõi riêng tư” cho Chúa. Họ cứ bị dòng đời cuốn trôi vào những nghiệt ngã, không biết bám víu vào ánh sáng lời Chúa nên cứ múa may quay cuồng. 

Chỉ khi biết bình tĩnh dừng lại dành “một cõi rất riêng tư” cho Giêsu thì con người sẽ thấy những suy nghĩ, lời nói và hành động của mình còn rất trần tục, cũng chỉ dừng lại ở một cái tôi ích kỷ… Khi thấy được những điều đó là rõ ràng con người đang được ánh sáng Chúa soi dọi vào tận cốt lõi, được quyền năng Chúa lột trần những xấu xa… Và họ đang biến hình.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết dành một cõi riêng tư cho Chúa, ở đó Chúa với con, con với Chúa, để nhờ ơn Chúa con được lột trần tất cả hầu biến đổi theo sự Sáng của Đức Kitô.

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 32: Giuse đón gia đình sang Ai Cập

Phần 1

      Trước khi lên đường sang Ai Cập, Giacóp đến Bơe Seva để dâng lễ tế cho Thiên Chúa. Tại đây Thiên Chúa hứa với Giacóp những điều sau: (1) Người sẽ xuống Ai Cập với Giacóp; (2) gia đình Giacóp sẽ trở thành một dân lớn; (3) Người sẽ đưa ông trở về Canaan. Sau thị kiến đó, Giacóp cùng tất cả con cháu ông, mang của cải, gia súc, lên đường sang Ai cập.

     Khi Giacóp đến Ai Cập, Giuse đến Gôsen để gặp cha già. Cuộc gặp gỡ thật xúc động sau bao năm xa cách, đến độ Giacóp ôm chặt Giuse và nói: “Phen này, cha chết cũng được, sau khi đã thấy mặt con, và thấy con còn sống”.

     Gia đình Giacóp sống tại Gôsen, cách ly với người Ai cập, trước hết vì quốc tịch của họ, sau là vì nghề chăn chiên của họ. Nhưng Chúa bảo vệ họ trong vùng đất này cho đến khi họ trở thành một dân đông đảo và trở về Đất Hứa.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Phần 2

     Giuse báo tin cho vua Pharaô rằng gia đình của ông đã đến Ai cập, đồng thời ông chọn năm anh em đại diện đến diện kiến vua. Sau khi chào thăm, họ xin nhà vua cho được ở tại Gôsen vì họ làm nghề chăn nuôi gia súc, và Pharaô chấp thuận. Giuse cũng dẫn Giacóp đến gặp Pharaô. Nhà vua tỏ ra kính trọng ông và gọi ông là Cụ. Theo lệnh của nhà vua, gia đình Giacóp được chu cấp mọi thứ họ cần cho cuộc sống mới.

     Nạn đói lại tiếp tục hoành hành khắp Ai Cập và Canaan. Nhưng với chính sách điền địa của Giuse, dân chúng đã sống sót sau nạn đói.

     Giacóp sống ở Ai Cập được 17 năm, gia đình ông trở nên đông đảo và sở hữu nhiều đất đai. Trước khi lìa đời, Giacóp cho gọi Giuse đến để ông căn dặn. Ước nguyện của ông là được an táng cùng phần đất với tổ tiên; đó là cái hang trong cánh đồng Mácpêla. Giuse hứa sẽ thực hiện ước nguyện của Giacóp.

Phần 3

     Giai đoạn cuối đời của Giacóp và Giuse

     Trước khi qua đời,  Giacóp chúc phúc cho con cháu. Trước tiên, ông chúc phúc cho các con của Giuse. Giacóp nhận hai đứa con của Giuse là Mơnase và Épraim làm con mình, những đứa ra đời sau này sẽ thuộc về Giuse. Và hai đứa con của Giuse được Giacóp chúc lành.

Giacóp cũng chúc lành cho các con và dăn dò lần cuối. Những lời của ông vừa là lời tiên tri: “Hãy tập họp lại để cha báo cho các con điều sẽ xảy đến cho các con sau này”, vừa là lời chúc phúc cho các con: “Đó là điều mà cha họ đã nói với họ; ông chúc phúc cho mỗi người một lời chúc phúc riêng”. Sau khi trăng trối, Giacóp “tắt thở và được về sum họp với gia tiên”.

Phần Giuse, sau khi cha ông qua đời, các anh em lo sợ ông sẽ trả thù. Nhưng không, ông không chỉ tha thứ và sẵn sàng đùm bọc anh em. Khi sắp chết, Giuse tiên báo sự viếng thăm của Thiên Chúa và Người sẽ đưa họ về Đất Hứa. Ông cũng căn dặn phải đưa hài cốt ông về quê hương khi họ được giải phóng.

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Những bài học chúng ta có thể rút ra sau đây:

Lạy Chúa, Giacóp và Giuse được đoàn tụ trong hạnh phúc. Đây là hai con người gặp không ít khó khăn, nhưng luôn tin vào sự bảo vệ của Chúa.

Cuộc sống của chúng con cũng gặp không ít khó khăn. Xin cho chúng con luôn biết cậy trông vào Chúa, vì chúng con tin rằng chắc chắn Chúa sẽ bảo vệ và nâng đỡ chúng con. Và chắc chắn chúng con cũng sẽ vượt qua và đạt đến hạnh phúc viên mãn. Amen.