Sunday, March 15, 2026
spot_img
Home Blog Page 28

Hạt giống nảy mầm | Tuần 25 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN

Lc 16,1-13

A. Hạt giống…

Trong đoạn Tin Mừng này, Đức Giêsu dạy môn đệ mình cách xử dụng tiền bạc của cải vật chất. Trước tiên Ngài dùng một dụ ngôn (người quản gia), và sau đó nói về cách xử dụng tiền của.

1. Dụ ngôn người quản gia : đối với dân Do thái, quản gia không phải chỉ là một trong những người làm mướn ăn lương của chủ, mà là một nhân vật rất có thế lực. Quản gia là người thay mặt chủ để lo những chuyện tài sản trong nhà. Do đó có quyền thu xếp tài sản của chủ cách nào tùy ý miễn sao có lợi cho chủ thôi. BJ nói quản gia không có lương, nên thường tìm thu nhập thêm bằng cách kê thêm số của cho vay. Thí dụ cho vay 100 kê thành 120.

– Chúa Giêsu nói người quản gia trong dụ ngôn này là “bất lương”. Các nhà nghiên cứu Thánh Kinh còn bàn cãi nhau về sự “bất lương” này (ăn gian tiền của chủ ? cho vay ăn lời cắt cổ ? hay là sửa đổi giấy nợ ?…). 

– Nhưng điều Chúa Giêsu muốn ta noi gương nơi người quản gia này là cách xử dụng tiền của : Người quản gia này là “con cái thế gian”, thế mà còn biết sử dụng của cải một cách khôn khéo bằng cách cho đi của cải hiện tại để đổi lấy sự bảo đảm cho tương lai. “Con cái của sự sáng” phải noi gương đó, phải biết dùng của cải thế gian mà mua sắm của cải trên trời.

2. Những điểm đáng chú ý trong lời Chúa Giêsu dạy về tiền của :

– Ngài đánh giá tiền của là “gian dối”.

– Ngài khuyên dùng tiền của đời này để mua lấy những giá trị đời sau.

– Phải coi tiền của là đầy tớ phục vụ mình, chứ đừng coi chúng là ông chủ mà mình phải làm nô lệ.

– Chính những người được coi là đạo đức như Biệt phái mà cũng mang tính tham lam.

B. … nảy mầm.

1. Mặc dù người quản gia trong dụ ngôn này không tốt cho lắm, nhưng Chúa Giêsu đã rất khéo khi lấy hình ảnh người quản gia làm dụ ngôn. Chúa muốn nhắc rằng đối với tiền bạc của cải mà chúng ta đang nắm trong tay, chúng ta chỉ là người quản lý thôi, chính Thiên Chúa mới là chủ. Đã là quản lý thì phải xử dụng của cải của chủ theo đúng ý chủ chứ không phải theo ý riêng mình. Rất nhiều người tưởng lầm mình là chủ của những tiền bạc trong túi mình.

2. Một người kia suốt đời chỉ lo thu gom tiền bạc, cho nên rất giàu. Khi chết, ông còn ôm túi vàng theo mình đi sang cuộc sống bên kia. Đi một hồi ông thấy đói. Bỗng ông thấy một quán ăn bên đường, liền ghé vào. Vì hà tiện, ông hỏi người chủ quán :

– Tô cơm nhỏ này giá bao nhiêu ?

– Chỉ một đồng thôi.

– Còn tô lớn kia ?

– Cũng chỉ một đồng thôi.

Thấy rẻ, ông gọi luôn hai tô lớn. Nhưng người chủ quán bảo :

– Ở đây chỉ xài loại tiền-cho-đi thôi. Ông có không ?

Người hà tiện chỉ vào túi vàng của mình. Nhưng chủ quán nói :

– Đó chỉ là thứ tiền-lấy-vào. Ở đây không xài được.

– Thế tiền-cho-đi là tiền gì ?

– Khi còn sống, mỗi lần ông cho ai bao nhiêu đồng thì ông được ban lại bấy nhiêu đồng loại tiền-cho-đi.

Ông nhà giàu lục lọi khắp nơi trong mình nhưng chẳng có đồng nào thuộc loại tiền-cho-đi cả. Thế là ông phải nhịn đói.

Bao nhiêu đồng tiền cho đi là bấy nhiêu đồng tiền để dành cho đời sau vậy.

3. “Con cái đời này khôn ngoan hơn con cái ánh sáng khi xử sự với đồng loại”. (Lc 16, 8b)

Ở đời, “biết mình biết người trăm trận trăm thắng”. Người quản gia bất lương trong dụ ngôn xưa, hơn ai hết, biết rõ thực trạng tội lỗi của mình, và biết chắc nguy cơ bị sa thải là không tránh khỏi. Điều hơn người là y dám nhìn thẳng vào sự thật và dùng hết khả năng còn lại của mình để đổi lấy tình thân hữu, dự phòng cho tương lai. Y đã thành công do biết nhìn xa trông rộng.

Ở đây Thiên Chúa không có ý định ủng hộ những hành động mưu lợi bản thân, mà qua đó Ngài muốn nhắc nhở chúng ta về một chân lý : dự phòng cho tương lai. Đời này đã có thể an tâm, còn dự phòng cho cuộc sống đời sau, hẳn hạnh phúc hơn nhiều.

Lạy Chúa, xin cho con biết dùng cuộc sống đời này để mua lấy cuộc sống đích thực nơi quê trời. (Hosanna) 

4. “Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được” : Qua câu này, chính Chúa Giêsu cho biết ; a/ Tiền của có thể biến người sở hữu nó trở thành nô lệ cho nó ; b/ tiền của có thể được người ta tôn lên ngang hàng với Thiên Chúa, thậm chí cao hơn Thiên Chúa nữa !

5. Tôi thử xét lại liên hệ của tôi với tiền của xem tôi đang làm chủ nó hay làm nô lệ nó :

– Tôi vẫn còn làm chủ nó : khi tôi dám đem nó đi cho người khác, dám đưa nó cho người khác mượn, dám bỏ nó, khi tôi mất nó mà không đến nỗi như mất hồn…

– Tôi đã thành nô lệ nó khi ngày đêm tôi nghĩ tới nó, khi tôi trọng nó hơn tất cả mọi người khác, khi tôi sợ mất nó, khi vì nó mà tôi dám làm điều xấu…

6. Mạnh Thường Quân nhà giàu, cho vay mượn nhiều. Một hôm ông sai Phùng Nguyên sang đất Tiết đòi nợ. Khi đi, Phùng Nguyên hỏi :

– Ngài có định mua gì về không ?

– Xem thứ gì nhà ta chưa có thì mua.

Khi đến đất Tiết, Phùng Nguyên cho gọi dân tới bảo rằng : “Các ngươi nợ bao nhiêu, Mạnh Thường Quân đều cho cả”, rồi chẳng tính gì gốc lãi, đem đống văn tự ra đốt sạch.

Khi trở về, Phùng Nguyên nói với Mạnh Thường Quân rằng :

– Nhà Ngài không thiếu thứ gì, có lẽ chỉ thiếu ơn nghĩa. Tôi đã trộm phép mua ở đất Tiết cho Ngài rồi. Tôi chắc là đẹp ý Ngài.

Về sau, Mạnh Thường Quân bị bãi quan, về ở đất Tiết. Dân ở đây nhớ ơn xưa ra đón rước đầy đường. Mạnh thường Quân ngoảnh lại bảo Phùng Nguyên :

– Đó hẳn là cái ơn nghĩa mà ông đã mua cho tôi ngày trước. (Góp nhặt)

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 24 | Mùa Thường niên | Năm C   

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXIV THƯỜNG NIÊN – NĂM C

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 15, 1-10 hoặc 1-32

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: “Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!” Cũng vậy, Tôi bảo các ông: “Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải. 

“Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: ‘Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất’. Cũng vậy, Tôi bảo các ông: Các Thiên Thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.

SUY NIỆM:

Con đường của Tin Mừng là con đường sám hối và đổi mới. Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó: “Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải.”

Hình ảnh những người “tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe người giảng” chính là hình ảnh để quảng bá cho Tin mừng của Chúa Giêsu, Tin mừng dành cho những người biết sám hối; Vì sự thật của Tin mừng là Thiên Chúa tìm kiếm và cứu chữa những gì đã hư mất.

Ngược lại, những ai tự hào mình là người công chính thì họ sẽ không cần đến ơn cứu độ của Thiên Chúa, họ không “đến gần Chúa Giêsu để nghe người giảng”, vì họ cho rằng lời giảng dạy đó không cần cho họ.

Thế cho nên, Nước Trời là nơi dành cho những người khiêm tốn chứ không phải cho những người thánh thiện. Để dù cho họ tệ bạc nhưng biết khiêm tốn thì họ sẽ cần đến Thiên Chúa. Ngược lại khi thánh thiện mà loại trừ Thiên Chúa, thì đó chỉ là sự thánh thiện giả tạo.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết rằng mình chưa hoàn hảo, thậm chí rất tệ hại; Nhưng tin tưởng rằng nếu con biết chạy đến với Chúa bằng tất cả sự khiêm tốn, tự hạ thì con sẽ được Tình Yêu của Ngài thánh hóa.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 7, 1-10

Khi ấy, lúc Chúa Giêsu đã nói với dân chúng xong, Người vào Capharnaum. Bấy giờ một viên sĩ quan có tên đầy tớ thân tín bị bệnh gần chết. Nghe nói về Chúa Giêsu, ông sai vài người kỳ lão Do-thái đi xin Người đến cứu chữa đầy tớ ông. Họ đến gần Chúa Giêsu và van xin Người rằng: “Ông ta đáng được Thầy ban cho ơn đó, vì thật ông yêu mến dân ta, và chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta”. Chúa Giêsu đi với họ, và khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này sai mấy người bạn đến thưa Người rằng: “Lạy Thầy, không dám phiền Thầy hơn nữa, vì tôi không xứng đáng được Thầy vào nhà tôi, cũng như tôi nghĩ tôi không xứng đáng đi mời Thầy, nhưng xin Thầy phán một lời, thì đầy tớ tôi được lành mạnh. Vì tôi cũng chỉ là một sĩ quan cấp dưới, (tuy nhiên) tôi có những lính dưới quyền tôi, tôi bảo người này đi, thì nó đi; bảo người khác lại, thì nó lại; và bảo đầy tớ tôi làm cái này, thì nó làm”.

Nghe nói thế, Chúa Giêsu ngạc nhiên và quay lại nói với đám đông theo Người rằng: “Ta nói thật với các ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy”. Và những người được sai đi, khi về tới nhà, thấy tên đầy tớ lành mạnh.  

SUY NIỆM:

Dù là ai, làm gì, có tin Chúa hay không… nhưng nếu biết thương xót, nhạy cảm với đau khổ của người khác và ra tay cứu giúp thì những người đó đang sống trong Nước Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đến thế gian để loan báo Tin mừng cứu độ. Tin mừng đó làm cho người ta được trở nên giống Chúa trong mọi sự. Tin mừng đó làm cho người ta được sống trong Vương quốc của Tình Yêu.

Rõ ràng viên sĩ quan trong bài Tin Mừng hôm nay không biết Chúa Giêsu, nhưng chỉ vì ông quan tâm đến người đầy tớ của mình nên ông đã cậy người đến với Chúa Giêsu với mục đích chữa lành cho tên đầy tớ của ông ta. Chỉ hành động như thế thôi mà ông được Chúa Giêsu khẳng định: “Ta nói thật với các ngươi, cả trong dân Israel, Ta cũng chẳng thấy lòng tin mạnh mẽ như vậy”.

Như vậy, lòng tin hệ tại ở thái độ cư xử giống Chúa Giêsu là biết quan tâm đến người khác để lo lắng, chăm sóc cho họ, nhất là để họ được hạnh phúc trọn vẹn.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết trau dồi niềm tin của mình bằng hành động bác ái, yêu thương đối với những người xung quanh. Xin cho con biết giống Chúa để lo lắng cho mọi người, nhất là những người thấp kém trong xã hội hôm nay.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 7, 11-17

Khi ấy, Chúa Giêsu đến một thành gọi là Naim. Các môn đệ và đám đông dân chúng cùng đi với Người. Khi Người đến gần cửa thành, thì gặp người ta đang khiêng đi chôn người con trai duy nhất của một bà goá kia và có đám đông dân thành đi đưa xác với mẹ nó. Trông thấy bà, Chúa động lòng thương và bảo bà rằng: “Đừng khóc nữa”. Đoạn tiến lại gần, Người chạm đến quan tài và những người khiêng đứng lại. Bấy giờ Người phán: “Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy”. Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Rồi Người trao lại cho mẹ nó.

Mọi người đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa rằng: “Một tiên tri cao cả đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã thăm viếng dân Người”. Và việc này đã loan truyền danh tiếng Người trong toàn cõi Giuđêa và khắp vùng lân cận.  

SUY NIỆM:

Cái chết của một thanh niên làm người mẹ đau đến thắt ruột, hàng xóm láng giềng cũng thông cảm với bà và tiếc nuối cho cậu thanh niên… Nhưng tất cả đều chỉ dừng lại ở hành động tiễn đưa cho đến cuối đoạn đường dương thế.

Chúa Giêsu thì không. Ngài không chỉ dừng lại ở tiếc thương, vì nơi Ngài không có sự tiếc nuối, mà Ngài là yêu thương, nên hành động của Ngài là ra tay để cho tình yêu được tiếp nối.

Chúa Giêsu không đưa người ta đến cuối đoạn đường, vì nơi Ngài là sự vĩnh cửu; Ngài đưa họ vào sự sống đời đời qua hình ảnh cho người thanh niên sống lại.

Quả  thật, qua hành động của Chúa Giêsu, Luca kể lại: “Mọi người đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa rằng: “Một tiên tri cao cả đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã thăm viếng dân Người”.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết bắt chước Chúa để đồng cảm với mọi cảnh huống của cuộc đời, và biết ra tay để chia sẻ với những người cùng khốn.

THỨ TƯ- 14/09 : SUY TÔN THÁNH GIÁ

LỜI CHÚA: Tin Mừng Ga 3, 13-17

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: “Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.

“Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.  

SUY NIỆM:

Hình ảnh cây thập giá cho biết ý định của Thiên Chúa: “Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.

Nếu luận phạt, Ngài đã ngồi trên cung điện, trên ngai tòa để xét xử. Nhưng Ngài đã dùng cây thập giá là hình phạt cho con người để từ đó chung chia nỗi đau do tội lỗi với con người.

Sự chung chia này không phải bằng cách Ngài phạm tội, nhưng bằng cách chấp nhận hình phạt của  tội; không phải bằng cách “chạy án” để khỏi mang lấy hình phạt, nhưng sẵn sàng gánh lấy cho đến cùng với con người.

Thiên Chúa không muốn luận phạt, kết án con người, nhưng qua cây thập giá Ngài muốn cứu độ và giải thoát con người. Vì thế để được cứu độ và giải thoát, con người cần phải vác thập giá mình hằng ngày mà theo Chúa Giêsu.

Thập giá đây là hình ảnh của gánh nặng bởi cuộc sống mưu sinh, bởi công việc, bởi bổn phận và bởi những nặng nề do cám dỗ, tội lỗi, và những chán chường…

Hãy mạnh dạn vác lấy vì tin rằng Chúa đã, đang và sẽ cùng vác với chúng ta.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết nhìn lên cây thập giá mỗi khi đức tin con chao đảo, mỗi khi con chán nản, mệt mỏi… vì gánh nặng của biết bao lo toan và nhất là vì gánh nặng của tội lỗi.

THỨ NĂM- 15/09: ĐỨC MẸ SẦU BI

LỜI CHÚA: Tin Mừng Ga 19, 25-27

Khi ấy, đứng gần thập giá Chúa Giêsu có Mẹ Người, cùng với chị Mẹ Người là Maria vợ ông Clopas, và Maria Mađalêna. Khi thấy Mẹ và bên cạnh có môn đệ Người yêu, Chúa Giêsu thưa cùng Mẹ rằng: “Thưa Bà, này là Con Bà”. Rồi Người lại nói với môn đệ: “Này là Mẹ con”. Và từ giờ ấy, môn đệ đã lãnh nhận Bà về nhà mình. 

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu đã dùng cây thập giá để cứu độ con người, còn Mẹ Maria đã hiệp thông trọn vẹn với ơn cứu độ đó bằng cách gánh lấy nỗi đau của con mình.

Sự Sầu Bi của Đức Mẹ không phải là buồn phiền vì những đau khổ xảy đến cho mình, và nhất là cho Con của Mẹ; nhưng Sầu Bi là trong tất cả mọi đau khổ mẹ đều hiệp thông với Thiên Chúa. Vì thế, nỗi đau khổ đó không còn là nỗi đau khổ của riêng Mẹ, nhưng là nỗi đau khổ của Thiên Chúa: tất cả vì tội lỗi của nhân loại.

Con người mang lấy hậu quả của tội nguyên tổ nên gánh lấy đau khổ do bệnh tật, bất hạnh, tội lỗi và cái chết. Tất cả sẽ trở nên vô nghĩa và dấu chấm hết cho con người nếu họ gánh lấy một mình.

Nhưng nếu biết kết hợp cùng Chúa Giêsu, thì tất cả những đau khổ đó sẽ được thánh hóa để mang lại lợi ích thiêng liêng cho bản thân và góp phần thánh hóa nhân loại.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Mẹ Maria, xin cho con biết chia sẻ cùng Mẹ mọi gánh nặng trong cuộc đời, để được Mẹ gánh cùng con; Vì con tin chắc rằng, gánh nặng của Mẹ, đau khổ của Mẹ sẽ được Con Mẹ đưa vào cuộc khổ nạn của Ngài, từ đó sinh ơn cứu độ cho con.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 8, 1-3

Khi ấy, Chúa rảo qua các thành thị và xóm làng, giảng dạy và loan báo Tin Mừng nước Thiên Chúa. Có nhóm Mười Hai cùng đi với Người, cũng có cả mấy người phụ nữ đã được chữa khỏi tà thần và bệnh tật: là bà Maria cũng gọi là Mađalêna, người đã được trừ khỏi bảy quỷ ám, bà Gioanna vợ của Chusa, viên quản lý của Hêrôđê, bà Susanna và nhiều bà khác; những bà này đã lấy của cải mình mà giúp Người. 

SUY NIỆM:

Trên bước đường loan báo Tin Mừng, có nhiều người cùng chia sẻ sứ mạng với Đức Giêsu. Trong số đó có nhóm Mười Hai là những người kề vai sát cánh với Chúa Giêsu.

Kế đến là những người thành tâm thiện chí, trong đó phải kể đến những người phụ nữ, là thành phần thấp cổ, bé miệng trong dân thời bấy giờ; nhưng họ đã chia sẻ với Chúa Giêsu tất cả những gì mình có bằng tất cả tấm lòng thành.

Môn đệ Đức Giêsu là những người chia sẻ sứ mạng loan báo Tin mừng với Ngài bằng tất cả khả năng và những gì mình có, để góp phần cho nhiều người biết đến Nước Thiên Chúa.

Chính vì thế thay vì bận tâm đến việc Chúa sẽ làm gì cho ta, hãy nghĩ đến việc ta đã góp phần như thế nào trong việc loan báo Tin mừng.

Đừng đòi Chúa, đòi Giáo hội những quyền lợi cho riêng mình, hãy tin chắc rằng Chúa biết cách để lo liệu cho ta; thay vào đó hãy cố gắng mỗi ngày cộng tác với Chúa, với Giáo hội bằng tất cả khả năng Chúa ban.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con lòng quảng đại để không tiếc nuối những gì mình có, mà sẵn sàng dâng hiến tất cả để cộng tác với Chúa nhằm loan báo Tin mừng; Tin mừng mà chính con đã được đón nhận bởi lòng thương xót của Chúa.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 8, 4-15

Khi ấy, có đông dân chúng tụ họp lại, và người ta từ các thị trấn đến cùng Chúa Giêsu. Người dùng dụ ngôn mà nói rằng: “Người gieo hạt giống ra đi gieo hạt giống mình. Và đang khi gieo, có hạt rơi xuống bên vệ đường, bị người ta chà đạp và chim trời đến ăn đi. Hạt khác rơi trên đá sỏi, vừa mọc lên liền héo đi, vì không có đất ẩm. Hạt khác rơi vào bụi gai, và gai góc cùng mọc lên, bóp nghẹt nó. Hạt khác rơi vào đất tốt, đã mọc lên và kết quả gấp trăm”. 

Khi nói những lời đó, Người kêu lên rằng: “Ai có tai để nghe thì hãy nghe!”. Bấy giờ các môn đệ hỏi Người dụ ngôn đó ý nghĩa thế nào. Người nói rằng: “Phần các con, thì cho các con biết những mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; đối với người khác, thì dùng dụ ngôn, để chúng xem mà không thấy, nghe mà không hiểu. Dụ ngôn đó có nghĩa thế này: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những hạt rơi bên vệ đường, tức là những người đã nghe, nhưng rồi quỷ tới và cướp lời khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. Những hạt rơi trên đá sỏi là những người, khi nghe thì vui vẻ đón nhận lời Chúa, nhưng họ không đâm rễ, họ chỉ tin tưởng nhất thời, và khi đến giờ thử thách, thì tháo lui. Hạt rơi vào bụi gai, là những người đã nghe, nhưng khi đi đường, những mối lo nghĩ, sự giàu có và thú vui của đời sống bóp nghẹt và họ không sinh hoa kết quả. Còn như hạt rơi trong đất tốt, là những người nghe lời với tấm lòng tốt lành và thiện hảo, họ giữ lấy và nhờ kiên nhẫn, họ sinh được hoa trái”. 

SUY NIỆM:

Hạt giống từ trong thúng được bàn tay người gieo giống tung ra. Chắc chắn những hạt giống đó mẫy, căng tràn sức sống, đợi chờ để nảy mầm, lớn lên, sinh nhiều bông hạt, mang lại niềm vui, hạnh phúc cho người gieo trồng.

Tuy nhiên, đôi chân người gieo giống cứ bước tới trên mọi nẻo đường: đường chông gai, đường sỏi đá, đường nhiều cỏ dại và cả đường có mảnh đất tốt đã cày, đã xới, đã ngâm nước đợi chờ hạt giống.

Kết quả tùy thuộc vào loại đất. Dĩ nhiên những mảnh đất được đầu tư, đạt yêu cầu sẽ cho một vụ mùa tươi tốt, bội thu. Còn mảnh đất nào không đạt chuẩn thì sẽ không mang lại kết quả, hoặc kết quả rất kém.

Tâm hồn của người Kitô hữu như mảnh đất: có khi bên vệ đường, có khi gai góc mọc um tùm, có khi có dại chen đầy mặt đất, có khi cằn cỗi vì sỏi đá, và cũng có khi được cày bừa cẩn thận.

Thái độ cày bừa chính là nổ lực sống đức tin mỗi ngày theo lời Chúa dạy để bỏ bớt những gì bất xứng, để đổ đầy những gì cần thiết cho mảnh đất tâm hồn đó.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con sự siêng năng để cải tạo mảnh đất tâm hồn mỗi ngày bằng cầu nguyện, xét mình và lãnh nhận bí tích, nhất là bí tích Giải tội.    

Hạt giống nảy mầm | Tuần 24 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 24 THƯỜNG NIÊN

Lc 15,1-32

A. Hạt giống…

Khung cảnh : thấy Chúa Giêsu gần gũi với những người tội lỗi đến gần, nhóm Pharisêu và Kinh sư trách Ngài. Chúa Giêsu đã dùng những dụ ngôn để trả lời cho họ.

Có 3 dụ ngôn : 1 con chiên trong số 100 con bị mất, 1 đồng trong số 10 đồng bị đánh rơi, và 1 đứa trong hai đứa con bỏ nhà đi hoang. Tỷ lệ mất mát ngày càng cao (1/100 🡪 1/10 🡪 ½ ). Giá trị những thứ bị mất cũng ngày càng cao (1 con vật, đồng bạc – người ta thường nói “đồng tiền liền khúc ruột – và 1 đứa con). Tất cả những dụ ngôn này đều đề cao hình ảnh một Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Ngài xót xa khi một người lầm đường rơi vào tội lỗi. Do đó Ngài tha thiết tìm cứu người tội lỗi. Khi cứu được một người tội lỗi, Ngài rất vui mừng. 

B. … nảy mầm.

1. Thật cảm động thái độ ân cần của người chăn chiên đối với con chiên đi lạc : chỉ vì một con chiên nhỏ trong bầy 100 con mà đành bỏ mọi việc để chỉ làm một việc là đi tìm nó, tìm thấy rồi thì vác nó trên vai, mời bạn bè và hàng xóm đến chung vui. Thái độ của người đàn bà mất tiền cũng thế : chỉ một đồng quan mà tìm rất cực khổ và kỹ lưỡng : thắp đèn, quét nhà, moi móc, và cũng mời bạn bè hàng xóm chung vui khi tìm thấy. Nhưng cảm động hơn nữa là cảnh trên thiên đàng : “Giữa triều thần Thiên Chúa, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối”. Chúng ta hãy im lặng. Không cần suy nghĩ, chỉ chiêm ngưỡng, cảm xúc và cảm tạ tình thương vô biên của Chúa đối với tội nhân. 

2. “… hơn là vì 99 người công chính không cần phải sám hối ăn năn” : Những kẻ thấy mình “không cần phải sám hối ăn năn” là những người nghĩ rằng mình “công chính”, nhưng thực ra họ không phải là người “công chính” thật. 99 người như thế không đáng là gì cả so với chỉ một người biết mình tội lỗi nên ăn năn sám hối.

3. “Một trong những hiện tượng tiêu cực rất phổ biến, đó là ở đâu và thời nào tâm lý con người cũng giống nhau : ai cũng tự đặt mình vào tư thế quan tòa để xét xử, kết án người khác. Chúa Giêsu cảm thông tha thứ mọi yếu hèn của con người. Ngài đồng bàn với người tội lỗi, thể hiện tình bạn với họ. Nhưng chỉ có một thái độ Ngài không thể dung tha, đó là thái độ của những người tự cho mình thánh thiện tẩy chay và kết án người khác. Chúa Giêsu không chấp nhận thái độ như thế, vì đó là tước quyền Thiên Chúa : chỉ một mình Ngài mới có quyền xét xử”. (Trích “Mỗi ngày một tin vui”)

4. “Xin chung vui với tôi vì tôi đã tìm được con chiên của tôi, con chiên bị mất”. (Lc 15,6)

Vui với tôi bạn nhé, tôi lại tìm thấy được tình yêu. Đôi mắt tôi không còn nhìn anh em với những thành kiến hẹp hòi. Lời nói tôi thôi làm bạn đau đớn. Tai tôi biết lắng nghe bạn trân trọng, cảm thông. Bàn tay tôi trong tay bạn, ấm nóng yêu thương nhiệt thành. Và tôi đến với bạn với cả tấm lòng của kẻ nhận ra mình được Thiên Chúa yêu thương. Người đặt tình yêu của mình trong hình ảnh bạn và trong mắt tôi.

Tạ ơn Chúa đã cho con hạnh phúc của người tìm lại được tình yêu bị lãng quên. Xin Cha cho con luôn biết gìn giữ, trân trọng tình yêu của người. (Hosanna) 

5. Nhà truyền giáo T.R. Stevenson ở Thượng hải kể : một thương gia giầu có ở Quảng đông có hai con trai, người con lớn thường kết bè tụ đảng với bọn bất lương phá phách làng xóm. Một lần, quá túng, hắn dẫn cả một băng về cướp ngay tại nhà mình. Khi tội hắn bị lộ, người cha cho người đến nói với hắn : nếu biết đường cải tà qui chánh thì sẽ được tha. Người nhắn còn bảo đây là lần gia ân cuối cùng của ông chủ. Hắn chầm chậm đứng lên và quay về nhà cha. Một bữa tiệc đón tiếp xem ra cũng vui vẻ, nhưng trong đĩa thức ăn của hắn có bỏ thuốc độc. Hắn chết ngay đêm đó, nhưng người cha không bị ra tòa vì theo luật Trung hoa, cha có quyền giết con. Từ câu chuyện này, các nhà truyền giáo thường đem đối chiếu với đoạn 15 Tin Mừng thánh Luca.

6. Riêng dụ ngôn người cha nhân từ giống như một bộ tranh gồm 3 bức. Bức nào cũng đáng ta chiêm ngưỡng :

– Hãy nhìn bức tranh người cha, và chiêm ngưỡng tấm lòng nhân hậu vô biên của Thiên Chúa.

– Hãy nhìn bức tranh đứa em, để suy nghĩ về con đường hư đốn của kẻ tội lỗi và con đường trở về của kẻ sám hối.

– Hãy nhìn bức tranh người anh, để thấy cõi lòng “người công chính” có thể trở nên hẹp hòi như thế nào.

7. Một bà già thường đến gõ cửa phòng Cha xứ, kể cho ngài nghe rằng đêm qua Chúa mới hiện ra với bà. Để làm bà nản lòng đừng đến nữa, Cha xứ bảo : “Lần sau, nếu Chúa có hiện ra, bà hãy hỏi Ngài ‘Cha xứ con có tội gì nặng nhất ?’, sau đó tới kể cho tôi nghe”. Mấy ngày sau, bà già không đến nữa. Cha xứ mừng thầm vì bà đã trúng kế của ngài. Nhưng một tuần sau đó, bà già trở lại. 

– Thưa Cha, tối hôm qua Chúa lại hiện ra với con.

– Thế bà có hỏi Ngài không ?

– Thưa có chứ.

Cha xứ bắt đầu hồi hộp :

– Bà hỏi thế nào ?

– Thì con hỏi y như Cha đã bảo : “Cha xứ con có tội gì nặng nhất ?”

Cha xứ càng hồi hộp thêm :

– Vậy Chúa có trả lời không ?

– Có chứ.

Bây giờ thì cha xứ lo lắng thật sự :

– Chúa nói sao ?

– Chúa nói : “Ta đã quên hết rồi”.

Cha xứ thở phào nhẹ nhõm. (Kể theo Đức Cha Px NVT)

8. “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha và chẳng khi nào trái lệnh. Thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng”. (Lc 15,29-30)

“Con trai của ba ! Hôm nay em con trở về. Cha biết con không thích và ganh tị với em. Điều này thì hợp lý vì nó đã ăn chơi đến tán gia bại sản mà khi quay về lại được cha yêu mến ! Nhưng con hãy thương cậu em một chút. Nó thiếu tình thương cha, tình cảm bạn bè, sự đầm ấm của gia đình, thậm chí còn bị khinh chê và đã từng nơm nớp lo sợ vì một nắm cám heo nhét cho đầy bụng. Lúc đó con mới thấy hạnh phúc biết chừng nào khi được sống cạnh cha, trong gia đình ấm cúng, nơi mà tất cả những gì của cha đều là của con. Vậy thì con ơi, có lẽ nào lại không muốn em con hạnh phúc như con. Hãy vui lên vì bây giờ bên cạnh con còn có thêm một người em nữa và niềm vui của chúng ta sẽ được nhân lên gấp bội…”

Lạy Cha, xin cho con cảm thấy hạnh phúc khi được sống bên cạnh Cha. (Hosanna) 

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 23 | Mùa Thường niên | Năm C   

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXIII THƯỜNG NIÊN – NĂM C

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 14, 25-33

Khi ấy, có nhiều đám đông cùng đi với Chúa Giêsu, Người ngoảnh lại bảo họ rằng: “Nếu ai đến với Ta mà không bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em và cả mạng sống mình, thì không thể làm môn đệ Ta. Còn ai không vác thập giá mình mà theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta.

“Có ai trong các ngươi muốn xây tháp mà trước tiên không ngồi tính toán phí tổn cần thiết, xem có đủ để hoàn tất không? Kẻo đặt móng rồi mà không thể hoàn tất, thì mọi người xem thấy sẽ chế giễu người đó rằng: ‘Tên này khởi sự xây cất mà không hoàn thành nổi’.

“Hoặc có vua nào sắp đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên không ngồi suy nghĩ xem mình có thể đem mười ngàn quân ra đương đầu với đối phương dẫn hai mươi ngàn quân tiến đánh mình chăng? Bằng chẳng nổi, thì khi đối phương còn ở xa, vua ấy sai một phái đoàn đến cầu hoà. Cũng thế, bất kỳ ai trong các ngươi không từ bỏ tất cả của cải mình có, thì không thể làm môn đệ Ta”.  

SUY NIỆM:

Tình Yêu là dấn thân, chọn lựa là hy sinh. 

Nhiều người cùng đi với Chúa Giêsu, nhưng mấy ai  dấn thân theo Ngài? Vì dấn thân phải xuất phát từ một tình yêu chân thành để traohiến trọn vẹn cho người mình yêu. Cùng đi, cùng ở, cùng hành động, cùng chia sẻ mọi sự với người mình yêu.

Và dấn thân thì phải chọn lựa giữa những gì liên quan đến ngườimình yêu và những thứ liên quan đến điều mình thích.

Sự chọn lựa đòi hỏi phải hy sinh. Nếu không có hy sinh không phảichọn lựa, và không có chọn lựa thì không cần hy sinh.

Dĩ  nhiên như đã nói, những thứ ta chọn lựa là hai giá trị, một củangười mình yêu và một của những điều mình thích.

Nếu ta thích điều người yêu muốn, điều Chúa muốn thì ok, bằngngược lại thì rõ ràng cần phải có hy sinh.

Hy sinh nào cũng có giá trị của nó, nhưng hy sinh vì yêu là giá trị caocả nhất.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho chúng con dám yêu hết mình và dám sống hết tìnhcho Giêsu, tình yêu đích thực của  chúng con.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 6, 6-11

Một ngày sa-bát khác, Đức Giê-su cũng vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải. Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tìm được cớ tố cáo Người. Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây!” Người ấy liền trỗi dậy và đứng đó. Đức Giê-su nói với họ: “Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay hủy diệt?” Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: “Anh giơ tay ra!” Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường. Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Đức Giê-su không.

SUY NIỆM:

Thiên Chúa tạo dựng con người giống hình ảnh Ngài, nhưng vì sự dữ mà con người trở nên bất toàn. Giống hình ảnh Ngài, một vì Thiên Chúa yêu thương, phục vụ người khác. Đôi bàn tay chính là hình ảnh của việc phục vụ cụ thể nhất.

Người thanh niên trong đoạn Tin Mừng hôm nay bị khô bại tay phải, vì thế anh sẽ bị hạn chế một số việc trong cuộc sống phát xuất từ đôi tay. Khó làm ăn kiếm sống, khó khăn trong sinh hoạt, khó trao cho người khác một món đồ nào đó, … nói chung là khó lo cho mình và cho người khác.

Cuộc sống mà thiếu phục vụ sẽ mất đi niềm vui vì cảm thấy mình vô dụng. Vì vậy Đức Giêsu phải trả lại hình ảnh Thiên Chúa nơi bản thân anh qua việc trả lại thân xác bình thường, qua viêc phục hồi khả năng phục vụ của anh ta.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã cho con được khỏe mạnh, lành lặn, hoặc ít nhất được như hiện tại. Xin cho con biết dùng đôi tay mình để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân, trao ban tình yêu thương cách chân thành cho mọi người xung quanh.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 6,12-19

Trong những ngày ấy, Ðức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Ðến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Ðồ. Ðó là ông Si-môn mà Người gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là các ông Gia-cô-bê, Gio-an, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-môn biệt danh là Quá Khích, Giu-đa con ông Gia-cô-bê, và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, người đã trở thành kẻ phản bội.

Ðức Giêsu đi xuống cùng với các ông, Người dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của Người, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giuđê, Giêrusalem cũng như từ miền duyên hải Tia và Xiđon đến để nghe Người giảng và để được chữa lành bệnh tật. Những kẻ bị các thần ô uế quấy nhiễu cũng được chữa lành. Tất cả đám đông tìm cách sờ vào Người, vì có một năng lực tự nơi Người phát ra, chữa lành hết mọi người.

SUY NIỆM:

Mỗi con người là một huyền nhiệm trong cái nhìn của Chúa. Đức Giêsu đã thức suốt đêm để cầu nguyện hầu chọn 12 Tông đồ là những người sẽ chung vai sát cánh với Ngài trên bước đường loan báo Tin Mừng, đủ để cho thấy mỗi người là riêng biệt trong cái nhìn của Chúa.

Nhưng cái nhìn này cũng rất mầu nhiệm vì 12 Tông đồ không phải là những con người xuất sắc, nhưng rất bình thường, thậm chí tầm thường và có nhiều khiếm khuyết trong cái nhìn của người đời. Ấy vậy mà Đức Giêsu lại chọn họ làm nền tảng xây dựng Hội thánh của Ngài ở trần gian.

Dù người đời có nhìn như thế nào đi chăng nữa, thì các Tông đồ vẫn mãi mãi là những người được Chúa yêu thương, tin tưởng và chọn gọi. Ngài nhìn họ bằng một tình yêu và hy vọng. Những ai sống trong tình yêu để dấn thân cho huyền nhiệm của tình yêu đó thì chắc chắn họ sẽ là tương lai tốt đẹp cho niềm hy vọng của Thiên Chúa, bằng ngược lại họ sẽ làm cho niềm hy vọng của Ngài trở nên vô hiệu.

Chắc chắn trong khi cầu nguyện, khuôn mặt của Giuđa cũng hiện lên như khuôn mặt Simon Phêrô, Gioan và các môn đệ khác. Tất cả họ đều có cái đáng yêu riêng trong cái nhìn đầy yêu thương của Chúa; và chắc chắn Ngài cũng biết khuyết điểm riêng của từng người, nhưng Ngài vẫn tôn trọng và chờ đợi họ trong tương lai.

Mỗi người là một cá vị trong tình yêu tạo dựng của Thiên Chúa, vì theo sinh học không ai giống nhau dù thế giới có hàng tỉ người. Họ là riêng tư trong hồng ân cứu độ vì Thiên Chúa có cách cứu độ của Ngài cho từng người. Họ là từng người một trong tác động của Thánh Thần, vì Thánh Thần “thổi” mỗi người một cách khác nhau.

CẦU NGUYỆN: 

Lạy Chúa, xin cho chúng con cảm nghiệm để sống tình yêu riêng tư với Ngài, vì Ngài đã nói với chúng con : “Con là của riêng ta”. Đừng để con phân bì với những may mắn của người khác, hoặc tự cao với những khả năng của mình, vì mỗi người đều có chương trình của riêng Chúa dành cho họ. Hãy sống và làm lan tỏa nét đẹp của Chúa nơi chính bản thân mình bằng tất cả những gì Chúa trao. 

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 6, 20-26

Khi ấy, Chúa Giêsu đưa mắt nhìn các môn đệ và nói:

“Phúc cho các ngươi là những kẻ nghèo khó, vì nước Thiên Chúa là của các ngươi. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ đói khát, vì các ngươi sẽ được no đầy. Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ phải khóc lóc, vì các ngươi sẽ được vui cười. Phúc cho các ngươi, nếu vì Con Người mà người ta thù ghét, trục xuất và phỉ báng các ngươi, và loại trừ các ngươi như kẻ bất lương, ngày ấy các ngươi hãy hân hoan và reo mừng, vì như thế, phần thưởng các ngươi sẽ bội hậu trên trời. Chính cha ông họ cũng đã đối xử với các tiên tri y như thế.

“Nhưng khốn cho các ngươi là kẻ giàu có, vì các ngươi hiện đã được phần an ủi rồi. Khốn cho các ngươi là kẻ đã được no nê đầy đủ, vì các ngươi sẽ phải đói khát. Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đang vui cười, vì các ngươi sẽ ưu sầu khóc lóc. Khốn cho các ngươi khi mọi người đều ca tụng các ngươi, vì chính cha ông họ cũng từng đối xử như vậy với các tiên tri giả”.    

SUY NIỆM:

Ngược đời chăng khi nghèo khó, đói khát, khóc lóc, thù ghét lại là những điều được Chúa Giêsu chúc phúc. Và ngược lại, giàu có, no nê, vui cười, được ca tụng lại là những điều “khốn” đối với Chúa Giêsu. Nếu đạo của Chúa mang đến những điều như vậy,con đường của Chúa dẫn đến hậu quả như thế thì đáng tin, đáng theo không?

Tuy nhiên, “phúc” và “khốn” mà Chúa Giêsu muốn nói ở đây vượt xacái nhìn tự nhiên của con người. Cái “Phúc” chính là thái độ chọnChúa làm chủ tế, tin tưởng tuyệt đối vào Chúa, đặt niềm trông cậynơi Ngài.

Cái “Khốn” là do người ta chọn lựa những giá trị chóng qua mà bỏ Chúa, nên dù họ có giàu có, no nê, vui cười, được ca tụng… mà không có Chúa, thì những điều đó cũng chẳng ích gì.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, hạnh phúc của con là nơi Chúa. Xin cho con biết từ bỏ tấtcả để chỉ tìm kiếm một mình Chúa mà thôi.

THỨ NĂM : 08.09.2021 – SINH NHẬT ĐỨC MARIA

LỜI CHÚA: Tin Mừng Mt 1, 1-16.18-23

Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham: Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác; I-xa-ác sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này;3 Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron; Khét-xơ-ron sinh A-ram; A-ram sinh Am-mi-na-đáp; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son; Nác-son sinh Xan-môn; Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết; Ô-vết sinh Gie-sê; ông Gie-sê sinh Đa-vít. Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia; A-vi-gia sinh A-xa; A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia; Út-di-gia sinh Gio-tham; Gio-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia; Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia; Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.

Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-ti-ên; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven; Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút; A-vi-hút sinh En-gia-kim; En-gia-kim sinh A-do; A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh A-khin; A-khin sinh Ê-li-hút; Ê-li-hút sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than; Mát-than sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.

Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”

SUY NIỆM:

Tại sao ngày sinh nhật của Đức Maria, Lời Chúa cho chúng ta gia phả của Chúa Giêsu? Thưa vì cả Đức Maria và Chúa Giêsu đều nằmtrong kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa Cha dành cho nhân loại.

Ngày sinh của Mẹ cũng sẽ bình thường như bao nhiêu thiếu nữ khácnếu ngày sinh đó không được tiếp nối bởi việc Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô; nghĩa là ngày sinh nhật của Mẹ vĩ đại vì Mẹ đã được diễm phúc sinhra Đấng Cứu Thế.

Nhờ việc đón nhận lời truyền tin, cưu mang, sinh hạ, nuôi dưỡngChúa Giêsu, và nhất là cùng bước đi trên con đường khổ nạn của Con Mẹ mà cả cuộc đời của Mẹ được Giáo hội tôn vinh, trong đó có ngàysinh của Mẹ.

Từ nơi Mẹ chúng ta nhận ra một con đường để trở nên vĩ đại. Đó không phải do học thức, do địa vị, do giàu sang… nhưng Mẹ vĩ đại vì cuộc đời của Mẹ gắn liền với  cuộc đời của Đấng Cứu Thế.

Con đường để trở nên vĩ đại là bước vào cuộc đời của Đức Giêsu nhưĐức Maria. Khi ta bước vào cuộc đời của Đức Giêsu là ta liên lụy đếnmọi thứ thuộc về Ngài: cách sống của Ngài, con đường khổ nạn củaNgài, và dĩ nhiên cũng sẽ là vinh quang của Ngài.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, chúng con cám ơn Chúa đã ban cho con người Mẹ vĩ đạivì đã sống trọn vẹn con đường của Chúa. Từ đó mở ra con đườngđể chúng con nên vĩ đại, đó là con đường gắn bó với Đức Giêsu. Xincho chúng con dù bất cứ cảnh ngộ nào cũng có thể liên kết với ĐứcGiêsu: khi vui, khi thương, khi mừng, và nhất là khi làm sáng danhChúa.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 6, 39-42

Khi ấy, Đức Giêsu kể cho môn đệ nghe dụ ngôn này: “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? Học trò không hơn Thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng Thầy mà thôi.  Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại có thể nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra’, trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!”

SUY NIỆM:

Vấn đề Đức Giêsu nói đến trong đoạn Tin mừng hôm nay là việc có những người tưởng mình “sáng mắt” để lên mặt dạy đời, chỉ đường dẫn lối cho người khác. Đó chính là sự phê bình, chỉ trích, kết án người khác, trong khi chính bản thân mình cũng đầy những khuyết điểm.

Dĩ nhiên không phải ta không có những nhận định, ý kiến của riêng mình, nhưng vấn đề ở đây là thái độ kết án người khác. Chỉ một mình Thiên Chúa mới có quyền kết án, nhưng trớ trêu là Ngài lại không kết án; trong khi con người lại kết án lẫn nhau.

Kết án người khác trong khi mình cũng đầy dẫy tội lỗi là thái độ đạo đức giả, nghĩa là tỏ ra mình tốt, mình hay, mình hơn người khác…

Hãy khiêm tốn để sửa chữa bản thân mình trước, sau đó mới có kinh nghiệm dẫn đường cho người khác. Sự dẫn đường này không phải là lên mặt dạy đời, nhưng là những kinh nghiệm mà ta đã từng trãi quađể giúp nhau sống tốt hơn.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con có lòng đạo đức thật để thấy mình được Chúa xót thương, dù bản thân còn nhiều lắm những bất toàn. Từ đó con cũng biết yêu thương, thông cảm cho anh chị em mình và giúp nhau để sống tốt hơn mỗi ngày.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Tin Mừng Lc 6,43-49

“Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho. Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra”.

“Tại sao anh em gọi Thầy: “Lạy Chúa ! Lạy Chúa!”, mà anh em không làm điều Thầy dạy?

“Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai. Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc. Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng. Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành.

SUY NIỆM:

Đức Giêsu cho thấy Thiên Chúa là Đấng nhất quán trong mọi sự. Ngài là Tình Yêu, nơi Ngài tình yêu được tỏ lộ trọn vẹn ở mọi góc cạnh.

Từ đó người môn đệ đích thực của Đức Kitô cũng phải có sự thống nhất giữa việc lắng nghe và thực hành lời Chúa, giữa lý thuyết của Kitô giáo và thực hành của đạo Chúa Kitô.

Nghe và học lý thuyết về đạo Chúa thì rất dễ và có người thuộc làu làu, nhưng điều quan trọng là có thực hành những gì Chúa dạy hay không mà thôi.

Nhiều khi tôi cũng muốn thực hành điều Chúa dạy vì đó là Chân – Thiện – Mỹ, là những giá trị tốt đẹp vô cùng, nhưng vì những giá trị trước mắt, những lợi ích nhất thời, những sung sướng hiện tại mà tôi ngó lơ lời Chúa: nghe mà không thực hành.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết xây đời mình trên nền tảng lời Chúa. Muốn thế xin cho con biết mạnh dạn từ bỏ lối sống không phù hợp với giới răn của Chúa để con được thống nhất đời mình, rập khuôn theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

Hạt giống nảy mầm | Tuần 23 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 23 THƯỜNG NIÊN

Lc 14,25-33

A. Hạt giống…

1. Khung cảnh : Khi ấy “Có rất nhiều người đi đường với Chúa Giêsu” : họ đang cùng với Chúa Giêsu “tiến lên Giêrusalem”. Nhưng có lẽ họ cho rằng đây là một sự tiến lên để giành chiến thắng theo kiểu trần gian. Để xóa tan hiểu lầm này, Chúa Giêsu nói những lời tiếp theo.

2. Đại ý Chúa Giêsu nói : Ai muốn làm môn đệ Chúa Giêsu (“đi theo” Ngài) thì phải yêu mến Ngài hơn (diễn tả theo kiểu đặc biệt sêmít là “ghét”) tất cả những gì mình tha thiết nhất, chẳng hạn cha mẹ, vợ con, anh em và cả mạng sống mình nữa.

3. Sau đó Chúa Giêsu đưa ra hai dụ ngôn : Một người xây tháp trước khi xây phải tính toán kỹ để chọn lựa quyết định có nên xây hay không. Một ông vua trước khi đi giao chiến cũng phải tính toán kỹ để chọn lựa có nên giao chiến hay không. Cũng thế, nếu biết theo Chúa Giêsu phải chấp nhận từ bỏ tất cả, thì trước khi theo phải tính toán cho kỹ.

B. … nảy mầm.

1. Đây là những lời rất thẳng thắn và chân thành Chúa Giêsu nói rõ với “rất đông người” đang đi theo Ngài. Người ta theo đạo Chúa vì rất nhiều lý do và nhiều động cơ. Chúa Giêsu thấy cần nói thẳng với mọi người rằng theo Ngài thì phải từ bỏ (bỏ hết những gì mình tha thiết nhất, kể cả mạng sống), và lại còn phải vác thập giá. Dĩ nhiên, sự từ bỏ và vác thập giá không phải luôn là hiện thực, nhưng có theo Chúa trong tâm thế sẵn sàng chấp nhận như vậy khi hoàn cảnh xảy đến thì mới xứng đáng làm môn đệ Ngài. Trên thực tế, có nhiều người muốn theo Chúa nhưng không muốn từ bỏ và không muốn vác thập giá. 

2. Có người thờ thập giá nhưng không vác thập giá. Có người quý chuộng thập giá Chúa Giêsu nhưng không quý chuộng thập giá mình. Những người đó không xứng đáng là môn đệ Chúa Giêsu. 

3. “Hãy vác thập giá hằng ngày” : “Những khổ sở mà đời chúng ta phải chịu cũng giống như một bó củi rất to và rất nặng. Chắc chắn chúng ta vác không nổi. Nhưng Thiên Chúa đã thương tháo dây bó củi đó ra, rồi chia nó ra để mỗi ngày chỉ chất lên vai ta một khúc thôi. Hôm sau một khúc nữa, và hôm sau tiếp tục… Cuối cùng ta cũng vác xong hết bó củi. Nhiều người lại không làm như thế : chẳng những họ chất lên vai khúc củi của hôm nay mà còn thêm vào đó khúc củi của hôm qua và khúc củi của ngày mai. Lạ gì họ không vác nổi !” (John Newton).

4. “Ai không vác thập giá mình mà theo Tôi, thì không thể làm môn đệ Tôi được”. (Lc 14,27)

Có người đàn ông kia là một Kitô hữu, vợ con ông đều chết cả, tài sản bị tiêu tan, địa vị cũng không còn, chỉ còn duy nhất một đức tin mong manh. Một hôm, ông đến gần một người thợ đang xây nhà thờ, thấy người kia đang đẽo gọt một miếng đá nhỏ để tạo ra một tam giác đứng, ông nhìn hồi lâu  rồi hỏi :

– Anh đang làm gì vậy?

– Bác nhìn lên đỉnh Tháp nhà thờ xem. Ở đó có một chỗ trống. Tôi đang đẽo miếng đá nhỏ này để đặt nó vào đó.

Ông gật gù ngẫm nghĩ, và cảm thấy như thể Chúa nói với mình : “Ta đang đẽo gọt con để con thích  hợp với chỗ trống trong công trình của Ta…”, và ông rời chỗ ấy ra đi, tràn nước mắt hạnh phúc.

Lạy Chúa, mấy hôm nay con đang chán nản vì những thử thách nặng nề. Xin cho con đôi vai đủ lớn và đôi chân đủ mạnh để con vác thập giá đi theo Chúa. (Hosanna)

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ| Bài 10: Ơn gọi của Saolô

Chương 9: Ơn gọi của Saolô (9,1-31)

Chương này được chia làm 3 phần:

1. Saolô được gọi làm Tông Đồ (9,1-19a): Trên đường đi Đamát để bắt các tín hữu, Saolô đã gặp Đấng Phục Sinh. Một luồng sáng từ trời quật ông từ trên ngựa ngã xuống đất, và ông nghe lời Đức Giêsu chất vấn ông. Sau biến cố ấy, Saolô đã bị mù. Đức Giêsu đã hiện ra với Khanania và sai ông đến đặt tay trên Saolô để ông được sáng mắt.

2. Saolô rao giảng tại Đamát (9,19b-25): Saolô đã bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống của người môn đệ Đức Kitô. Ông giảng dạy về Chúa Giêsu trong các hội đường Do Thái ở Đamát. Sau đó, người Do Thái âm mưu bách hại Saolô. Tuy nhiên, nhờ các đồ đệ, ông đã trốn thoát.

3. Saolô tới thăm Giêrusalem (9,26-31): Ra khỏi Đamát, ông thẳng tiến Giêrusalem để trình diện và nhập đoàn với các tín hữu. Ông muốn liên kết với giáo đoàn mẹ và trình diện với những vị hữu trách của Hội thánh. Nhờ Barnaba bảo lãnh, các Tông đồ tại Giêrusalem đã đón nhận ông một cách nồng nhiệt. Ông tiếp tục rao giảng về Chúa Giêsu cho những người Do Thái.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ| Bài 11: Hoạt động của Phêrô và những sự kiện khác P.1

Chương 10: Hoạt động của Phêrô và những sự kiện khác – (Phần 1)

Chương này kể về hoạt động truyền giáo của Phêrô và sự trở lại của viên đại đội trưởng Cornêliô. Cả hai cùng được Chúa cho nhìn thấy thị kiến. Với Cornêliô, Chúa cho thiên thần báo cho ông biết: phải cho người đi tìm Simon để được nghe những lời đem lại sự sống đời đời; còn với Simon Phêrô, Chúa cho ông thấy thị kiến một tấm khăn buộc bốn góc với đủ các sinh vật bốn chân, rắn rết và chim trời từ trên trời thả xuống và ông được lệnh giết mà ăn. Khi được người của Cornêliô mời, ông đã lên đường đi với họ. Đến nơi, cả hai cùng được nghe thị kiến của nhau. Bấy giờ Phêrô mới nghiệm ra rằng: Thiên Chúa ban ơn cứu độ cho tất cả mọi người thành tâm thiện chí, bất kể họ thuộc dân tộc nào. Ông đã giảng Tin mừng Đức Kitô cho cả nhà Cornêliô, và tất cả đã chịu phép rửa.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

[Bài học] Sách Công vụ Tông đồ| Bài 9: Tin mừng đến Samari

Chương này được chia làm 3 phần:

1. Philípphê đến Samari (8,1-8): Hội thánh tại Giêrusalem bị bắt bớ dữ dội sau cái chết của phó tế Stêphanô. Một người bắt đạo khét tiếng được nhắc ở đây là Saolô. Ông đã đi lùng sục để bắt các Kitô hữu ở khắp nơi. Vì thế, phó tế Philípphê đã đến Samari. Ông không chỉ rao giảng Chúa Giêsu Kitô, mà còn thực hiện nhiều dấu lạ như chữa lành nhiều bệnh nhân và trừ quỷ. Dân chúng vui mừng và Tin mừng lan rộng.

2. Phù thủy Simon (8,9-25): Thấy những dấu lạ điềm thiêng Philípphê đã thực hiện, thầy phù thủy Simon đã tin theo. Tuy nhiên, lòng tin của ông không chân thật và bị lộ rõ khi đem tiền đặt dưới chân các Tông đồ để mua quyền được đặt tay ban Thánh Thần. Ông đã bị Phêrô và Gioan quở trách. Sau đó ông đã sám hối.

3. Philípphê rửa tội cho viên thái giám (8,26-40): Thánh Thần đã thúc giục Philípphê tiến lên để đuổi kịp viên thái giám người Êthiốp. Sau khi lên xe và cắt nghĩa đoạn sách Isaia nói về Đấng Kitô cho viên quan nghe, tới chỗ có nước, Philípphê đã rửa tội cho ông.

Bước 1: Làm dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 22 | Mùa Thường niên | Năm C  

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXII THƯỞNG NIÊN- C

CHÚA NHẬT

TIN MỪNG: Lc 14, 1. 7-14

Khi ấy, nhằm một ngày Sabbat Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời, chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng:

“Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho người này’. Bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến, nói với ngươi rằng: ‘Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên’. Bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc. Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”.

Rồi Người lại nói với kẻ đã mời Người rằng: “Khi ông dọn bữa ăn trưa hay tối, thì đừng mời bạn bè, anh em, bà con hay láng giềng giàu có, kẻo đến lượt họ cũng mời ông, và như thế ông đã được trả lễ rồi. Nhưng khi làm tiệc, hãy mời những người nghèo khó tàn tật, què quặt, và đui mù; ông sẽ có phúc, bởi họ không có gì trả lễ. Vì ông sẽ được trả lễ khi những người công chính sống lại”.

SUY NIỆM:

Vì có những người thích “chỗ ngồi” nên Chúa Giêsu đã kể cho họ dụ ngôn về việc tìm chỗ ngồi trong đám cưới. Qua đó Chúa Giêsu muốn dạy người ta ngồi ở vị trí nào không quan trọng, nhưng quan trọng hãy là chính mính. 

Quả thật, giá trị của một con người không phải ở chỗ mình ngồi vị trí nào, nhưng ở chỗ mình sống vị trí hiện tại ra làm sao. Nhưng trên tất cả, sự khiêm tốn, biết mình, biết ta sẽ là thước đo để đánh giá một người.

Phần thứ hai của trang Tin mừng hôm nay cho thấy Chúa Giêsu quan tâm đến hạng người ít được quan tâm, mà cụ thể là “những người nghèo khó tàn tật, què quặt, và đui mù”.

Dĩ nhiên Chúa Giêsu dạy phải thương hết mọi người, nhưng có những người ít được thương thì môn đệ của Chúa Giêsu phải quan tâm đặc biệt đến những người đó. Lý do đơn giản là vì ta làm một việc mà người khác không thể đáp trả, chắc chắn sẽ được Chúa thay họ trả công cho ta.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết tìm kiếm những giá trị đơn sơ, nhỏ bé, vì qua những giá trị đó chúng con sẽ dễ gần gũi, dễ sống với người khác, nhưng nhất là vì Chúa ham thích những tâm hồn nhỏ bé đơn sơ.

THỨ HAI – 29/08/2022: THÁNH GIOAN TẨY GIẢ BỊ TRẢM QUYẾT

TIN MỪNG: Mc 6, 17-29

Khi ấy, Hêrôđê đã sai đi bắt Gioan và giam ông trong ngục: nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan bảo Hêrôđê: “Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình”. Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe.

Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: “Con muốn gì, cứ xin, trẫm sẽ cho”, và vua thề rằng: “Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho”. Cô ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì?” Mẹ cô đáp: “Xin đầu Gio-an Tẩy Giả”. Cô liền vội vàng trở vào xin vua: “Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa”. Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ.

Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.  

SUY NIỆM:

Mọi cuộc tử đạo đều là chết vì niềm tin hoặc cho Đấng mình tin.Gioan Tẩy Giả chịu tử đạo vì chân lý của đức tin.

Ông ngăn cấm nhà vua không được làm điều trái với luân thường đạo lý, trái với luật Chúa là cưới chị dâu mình. Vì lẽ đó mà ông phải chịu chết vì sự ganh ghét của người đàn bà độc ác, nham hiểm.

Gioan sống hiên ngang, bất chấp mọi sự. Chỉ có một điều làm ông lo sợ là làm sai với lề luật Chúa, nên ông quyết tâm bằng mọi giá phải sống đúng những gì Chúa dạy, và còn quan tâm để dạy người khác sống đúng như thế.

Kitô được mời gọi để sống theo chân lý của Chúa. Vì thế chúng ta phải bất chấp mọi sự để giữ vững khí phách của mình. Giữa những cám dỗ của vật chất, dục vọng, quyền lực… Kitô hữu không được gục đầu để đón nhận, mà phải hiên ngang ngẩng đầu để vượt qua, dù phải mất đầu như Gioan.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con ơn can đảm để sống đúng với những gì Chúa dạy. Đừng để con nhu nhược, sợ hãi bất cứ quyền lực nào, chỉ xin cho con biết kính sợ Chúa.

THỨ HAI

TIN MỪNG: Lc 4, 16-30

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng”.

Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?”

Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: “Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình”; “điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông”. Người nói tiếp: “Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Êlia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Êlia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”.

Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.

SUY NIỆM:

Khởi đầu sứ mạng loan báo Tin Mừng, Chúa Giêsu được xức dầu Thánh Thần để được sai đến với những người nghèo khó và Chúa Ngài đã sống trọn vẹn với sứ mạng của Ngài.

Ngày lãnh Bí tích Rửa tội, Kitô hữu cũng được xức dầu Thánh Thần để tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu là loan báo Tin mừng cho người nghèo.

Người nghèo ở đây là nói chung cho tất cả mọi người, vì cách này hay cách khác chúng ta đều là những người nghèo của Chúa: nghèo tinh thần, nghèo vật chất, nghèo đức tin, nghèo tình yêu…

Chúa Giêsu đã sống trọn vẹn cho người nghèo, thì Kitô hữu cũng được mời gọi sống cho người nghèo một cách trọn vẹn bằng lối sống yêu thương, phục vụ giống như Đức Giêsu.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con ra khỏi chính mình để nhìn thấy lý tưởng cao cả chính là việc sống theo thánh ý của Chúa, mà thánh ý của Chúa là  “sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó”. Xin cho con sống trọn vẹn lệnh truyền của Chúa. Amen.

THỨ BA

TIN MỪNG: Lc 4, 31-37

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thành Capharnaum, xứ Galilêa, và ở đó Người giảng dạy họ trong các ngày Sabbat. Người ta bỡ ngỡ về giáo lý của Người, vì lời giảng dạy của Người có uy quyền. Bấy giờ trong hội đường, có một người bị quỷ ô uế ám, thét to lên rằng: “Hỡi Giêsu Nadarét, giữa chúng tôi và Ngài có chuyện chi đâu? Ngài đến tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai rồi, là Ðấng Thánh của Thiên Chúa”. Nhưng Chúa Giêsu trách mắng nó rằng: “Hãy câm đi và ra khỏi người này”. Và quỷ vật ngã người đó giữa hội đường và xuất khỏi nó, mà không làm hại gì nó. Mọi người kinh hãi và bảo nhau rằng: “Lời gì mà lạ lùng vậy? Vì Người dùng quyền năng mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất ra”. Danh tiếng Người đồn ra khắp nơi trong xứ.

SUY NIỆM:

Có những người la mắng, thậm chí đánh khi con cái làm điều sai nhưng nó chẳng sợ, làm cha mẹ càng thêm tức. Nhưng có những người chỉ cần “tằn hắn” một tiếng, nhìn một cái thì lập tức đứa con ngưng ngay việc sai trái nó đang làm. Đó là dấu chỉ cho thấy uy thế của một người trong lời nói cũng như hành động.

Đức Giêsu là Đấng có uy quyền khi Ngài chỉ cần “trách mắng nó” thì lập tức nó đã xuất ra khỏi người bị nhập. Quyền năng của Đức Giêsu là hiển nhiên, vì Ngài là Thiên Chúa làm người.

Hãy nhìn đến người bị hại. Anh ta khổ sở bởi thế lực của ma quỷ, nhưng anh ta được giải thoát bởi sức mạnh quyền năng của Đức Giêsu.

Mọi người kinh hãi và bảo nhau “Lời gì mà lạ lùng vậy?” Lời quyền năng của Chúa chứ lời gì! Quyền năng đó giải phóng và đưa con người từ tình trạng tồi tệ đến tình trạng tốt đẹp.

Chính lời quyền năng của Đức Giêsu cũng đã giải phóng nhiều người khi họ biết để cho lời Chúa thấm nhập, thẩm thấu vào cuộc đời họ. Lời quyền năng đó có sức thay đổi cả những người với cái nhìn tự nhiên ta gọi là “bó tay” như Augustinô, Inhaxiô…

Ngay chính bản thân mỗi người cũng cảm nhận được lời quyền năng của Thiên Chúa khi Lời Chúa chính là châm ngôn, là động lực sống của chúng ta. Ví dụ khi chán nản trong việc bác ái, tôi nhớ lại châm ngôn của mình là “Mọi sự vì đức ái” (1Cr 16,14). Khi bị ai xúc phạm tôi nhìn câu lộc thánh treo trước bàn thờ: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34)…

Và, nhất là chính bản thân chúng ta cũng có sức mạnh của lời quyền năng khi góp phần biến đổi sự dữ thành sự lành, điều xấu thành điều tốt… Nhưng ngược lại khi chúng ta là nguyên nhân để dẫn đến bất đồng, chia rẻ, thậm chí gương mù gương xấu cho người khác, là chúng ta đang trở thành thế lực của ma quỷ.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, Chúa có Lời ban sự sống, Lời mang lại hạnh phúc đích thực khi giúp phơi bày sự thật, lột trần xấu. Xin cho chúng con biết tin tưởng vào Lời, và để cho Lời tác động, biến đổi lên cuộc đời của chúng con. Amen.

THỨ TƯ

TIN MỪNG: Lc 4, 38-44

Khi ấy, Chúa Giêsu chỗi dậy ra khỏi hội đường, Người đến nhà Simon. Nhạc mẫu ông Simon phải cơn sốt nặng, và người ta xin Người chữa bà ấy. Người đứng bên bà, truyền lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến khỏi bà. Tức thì bà chỗi dậy, và dọn bữa hầu các ngài. Khi mặt trời lặn, mọi người có bệnh nhân đau những chứng bệnh khác nhau, đều dẫn họ đến cùng Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân, và chữa họ lành. Các quỷ xuất khỏi nhiều người và kêu lên rằng: “Ông là Con Thiên Chúa”. Nhưng Người quát bảo không cho chúng nói, vì chúng biết chính Người là Ðức Kitô.

Ðến sáng ngày (hôm sau), Người ra đi vào hoang địa, dân chúng liền đi tìm đến cùng Người, họ cố cầm giữ Người lại, kẻo Người rời bỏ họ. Người bảo họ rằng: “Ta còn phải rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa cho những thành khác, bởi chính vì thế mà Ta đã được sai đến”. Và Người giảng dạy trong các hội đường xứ Giuđêa.

SUY NIỆM:

Một ngày sống của Thầy Giêsu, Đấng Messia được Thiên Chúa sai đến trần gian được tóm gọn trong đoạn Tin Mừng hôm nay.

Ngày sống đó được khởi sự bằng việc “đến hoang địa” trong thinh lặng, cầu nguyện để tìm thánh ý Chúa Cha.

Ngày sống đó được nối tiếp bằng việc tìm đến với người khác để trao cho họ niềm vui, hạnh phúc bằng tất cả tình yêu thương, chăm sóc và sẻ chia.

Và trong tất cả, Đức Giêsu luôn ý thức: “Ta còn phải rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa cho những thành khác”, nghĩa là ý thức bổn phận ra đi loan báo Tin mừng.

Ngày sống của Kitô hữu cũng chỉ có ý nghĩa khi biết sống gắn bó với Chúa và tìm đến với tha nhân bằng tất cả tình yêu thương, trong ý thức loan báo Tin mừng.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, giữa một thế giới ích kỷ chỉ muốn đón nhận, xin cho người môn đệ của Đức Giêsu dám lôi ngược dòng để trao ban từng ngày, từng giờ trong suốt cả cuộc đời; và trao ban trọn vẹn. Amen.

THỨ NĂM

TIN MỪNG: Lc 5, 1-11

Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng.

Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá”. Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.

Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: “Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.

SUY NIỆM:

Quyền năng của Thiên Chúa không ở đâu xa, ngay chính trong những sinh hoạt thường ngày của ta, khi cho ta hơi thở, thức ăn, những điều kiện sinh hoạt.

Quyền năng đó lớn lao hơn khi ta nhận được lời an ủi của bạn bè,người thân lúc ta buồn, cô đơn, chán nản.

Và quyền năng đó rõ ràng khi tình yêu của bao người dành cho ta qua cha mẹ, anh chị em, bạn bè, hoặc những người giúp đỡ khi ta gặp khó khăn…

Càng nhận ra quyền năng của Chúa, ta càng thấy mình nhỏ bé, mong manh, tội lỗi, bất xứng. Vì thế người ta chỉ khiêm tốn khi khám phá ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, đại dịch Covid-19 đã qua đi, đã tạm lắng, nhưng qua đó con nhận ra được quyền năng của Chúa qua tình yêu của con người dành cho nhau. Sự hiệp thông, chia sẻ đã giúp nhau vượt qua đại dịch. Xin cho chúng con thể hiện quyền năng của Chúa bằng chính tình yêu của mình. 

THỨ SÁU

TIN MỪNG: Lc 5, 33-39

Khi ấy, những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng: “Tại sao môn đồ của Gioan năng ăn chay và cầu nguyện, cả môn đồ của những người biệt phái cũng vậy, còn môn đệ của Thầy lại cứ ăn uống?” Người đáp lại rằng: “Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy”.

Người còn nói với họ thí dụ này rằng: “Không ai xé miếng vải áo mới mà vá vào áo cũ; chẳng vậy, áo mới đã bị xé, mà mảnh vải áo mới lại không ăn hợp với áo cũ. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; chẳng vậy, rượu mới sẽ làm vỡ bầu da, rượu chảy ra và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì giữ được cả hai. Và không ai đang uống rượu cũ mà lại thèm rượu mới, vì người ta nói: ‘Rượu cũ thì ngon hơn’ “.

SUY NIỆM:

Thông điệp chính yếu từ lời Chúa hôm nay đó là “có Chàng rể sẽ có niềm vui ”. Chàng rể mà Luca muốn nói đến chính là Đức Giêsu. Thời đại của Đức Giêsu là thời đại của Tin Mừng, của nieèm vui. Vì vậy có Ngài đời sẽ vui.

Môn đồ của ông Gioan và môn đồ của những người Biệt Phái ăn chay là để mong chờ niềm vui cứu độ, mong chờ ngày chàng rể đến. Còn môn đệ Đức Giêsu đang sống với Ngài, đang ở với “Chàng Rể” nên họ đã có niềm vui, họ không cần phải ăn chay theo cách thức để mong chờ nữa.

Tuy nhiên có những lúc chúng ta phải ăn chay để tìm lại niềm vui ơn cứu độ khi chúng ta xa lìa Chúa, khi chúng ta cảm thấy khô khan nguội lạnh, khi chúng ta đang lạnh nhạt trong tình yêu thương… những lúc đó phải ăn chay để tìm lại niềm vui trong tâm hồn.

Và cả những lúc gặp gian truân thử thách như hiện tại, đó cũng chính là lúc chúng ta phải “ăn chay” vì đây là thời gian thanh luyện để đón nhận niềm vui. Có lẽ vì chúng ta đã quá phóng túng nên cần phải có những lúc chay tịnh để loại trừ những gì độc hại mà chúng ta đã dung nạp.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, thời nào cũng vậy, việc chay tịnh, sám hối là cần thiết vì Chúa là niềm vui, nhưng chúng con chưa đón nhận niềm vui đó, lại tìm kiếm những thú vui mang lại sự độc hại cho đời sống, cho tâm hồn. Xin Chúa thương xót thanh luyện để chúng con được sạch. 

THỨ BẢY

TIN MỪNG: Lc 6, 1-5

Trong một ngày Sabbat, khi Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, thì các môn đệ bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn. Có mấy người biệt phái nói với các ông rằng: “Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?” Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Các ông chưa đọc điều Ðavit đã làm khi ông và các người tuỳ tùng bị đói sao? Ngài đã vào đền thờ Thiên Chúa, lấy bánh dâng hiến mà ăn và cho các người bạn tuỳ tùng ăn, bánh đó họ không được phép ăn, nhưng chỉ dành cho các trưởng tế mà thôi”. Và Người bảo họ rằng: “Con Người làm chủ cả ngày Sabbat”.

SUY NIỆM:

Tất cả mọi lề luật, giới răn không nhằm kềm kẹp, phong tỏa con người, nhưng là để giải phóng, để giúp họ trên hành trình tiến đến tự do đích thực.

Thiên Chúa biết với bản tính yếu đuối của con người, họ sẽ dễ đi theo tự do thái quá dẫn đến việc thay vì tìm đến hạnh phúc, họ sẽ bị diệt vong vì sai đường lạc lối. Ông bà nguyên tổ là bằng chứng cho sự tự do đó.

Lề luật là cần thiết để giúp con người nên hoàn thiện, nhưng nếu quá khắt khe, hoặc sử dụng lề luật với mục đích kềm kẹp, bắt bẻ người khác, thì lúc đó chúng ta đang trở thành nô lệ chứ không phải người tự do.

Căn bản của lề luật là yêu thương. Vì thế phải có yêu thương mới chutoàn lề luật, còn nếu không sẽ trở thành gánh nặng cho chính mình và cho người khác nữa.

Những người Biệt Phái cứ rình rập để bắt bẻ Đức Giêsu và các môn đệ của Ngài, chỉ nguyên thái độ đó là đã thiếu bác ái, thiếu yêu thương chứ chưa cần nói đến việc họ bắt bẻ đúng hay sai.

Người môn đệ Đức Giêsu là người bước đi trong tự do của ân sủng và lề luật Chúa. Chính vì thế chúng ta đừng để cho bản tính ích kỷ, ten tương khiến chúng ta thành nô lệ cho lề luật. Hãy bước đi tình yêu cứu độ của Đức Giêsu, một tình yêu muốn giải phóng chứ không phải để rành buộc.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho chúng con cảm nhận được ân tình của Chúa, để tuân giữ mọi giới răn, lề luật bằng tất cả tình yêu thương, vì chúng con biết Chúa luôn muốn những điều tốt đẹp cho chúng con. Và thêm nữa, xin cho chúng con đừng dò xét người khác vì mỗi người đều có tự do của riêng họ, nhưng hãy  giúp nhau để chu toàn lề luật của Chúa.

Hạt giống nảy mầm | Tuần 22 | Mùa Thường niên

CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN

Lc 14,1.7-14

A. Hạt giống…

Khung cảnh của câu chuyện này là Đức Giêsu đến nhà một thủ lãnh nhóm Pharisêu để dùng bữa, và nhóm Pharisêu cố dò xét Ngài. Trong khung cảnh bữa tiệc ấy, Đức Giêsu dạy hai bài học :

1. Bài học về việc chọn chỗ ngồi (cc 7-11) : chỗ ngồi tượng trưng cho địa vị.  

– Không nên tự mình tranh dành địa vị, vì có thể địa vị ấy không tương xứng với khả năng và phẩm giá của mình.

– Địa vị ấy, hãy để cho người khác sắp xếp cho mình, do sự đánh giá khách quan của họ đối với mình.

– Và tốt nhất là hãy để chính Chúa lo việc đó, vì “hễ ai tự nâng mình lên sẽ bị (Thiên Chúa) hạ xuống, còn ai tự hạ mình xuống sẽ được (Thiên Chúa) nâng lên”.

2. Bài học về việc phục vụ vô vị lợi : bài học phục vụ vô vị lợi. Đức Giêsu lấy thí dụ bằng việc mời khách dự tiệc :

– “Hãy mời những người nghèo, người què, người cà thọt và người đui” : ba hạng người sau chỉ là giải thích cho chữ “người nghèo”. Chúa Giêsu dùng ba hạng đó để diễn tả những người nghèo nhất, vì ba hạng này bị khinh miệt nhất và không được phép tham dự những lễ nghi trong Đền thờ. (2Sm 5,8 ; Lv 21,18)

– “Họ không có gì đáp lễ” : người đời thường cư xử với nhau theo tiêu chuẩn có qua có lại, do đó họ thường mời những kẻ mà sau này sẽ đền ơn họ bằng cách này hay cách khác. Nhưng Chúa Giêsu khuyên hãy mời những kẻ không có gì đáp lại và cũng không có khả năng đáp lại. Khi đó chính Thiên Chúa sẽ thay họ mà thưởng công cho kẻ đã mời (“ông sẽ được đáp lễ” : thể thụ động, ngụ ý Thiên Chúa là kẻ chủ động).

B. … nảy mầm.

1. Ba mức độ giá trị của địa vị :

– Địa vị do chính mình dành lấy : kém nhất và dễ lung lay nhất.

– Do người khác trao cho mình bởi nhận thấy khả năng và phẩm chất của mình : vững vàng hơn.

– Do chính Thiên Chúa đặt cho mình : đúng và vững chắc nhất.

2. “Lên voi xuống chó” là cảnh thường xảy ra ở đời. Bởi đó tôi chẳng nên quá quan tâm đến địa vị và danh vọng ở đời. Chỉ xin Chúa giúp tôi làm tròn nhiệm vụ Ngài giao trong hoàn cảnh và thân phận hiện nay của tôi.

3. Trong bàn tiệc Nước Chúa, điều quan trọng không phải là chỗ danh dự mà là tư cách phục vụ : càng phục vụ, càng cao trọng. (“Mỗi ngày một tin vui”) 

4. Một ngày năm 11 tuổi, tôi trở về nhà khóc vì chỉ được giao một việc nhỏ của chương trình Thiếu nhi tại nhà thờ, trong khi các bạn khác được phân công vai chính. Thản nhiên, mẹ tôi lấy chiếc đồng hồ của bà và đặt vào tay tôi.

– Con có thấy gì không ?

– Một hộp vàng, mặt và những cây kim.

Rồi bà mở phía sau hộp và nhắc lại câu hỏi. Tôi nhìn thấy những bánh xe nhỏ và những đinh vít. Bà nói : “Chiếc đồng hồ này sẽ vô dụng nếu thiếu đi mỗi phần, ngay cả những phần con không thể nhìn thấy”.

Bài học của bà làm tôi vui sướng hơn tất cả. (Góp nhặt) 

5. Mời dự tiệc tượng trưng cho sự cho. Nhưng giá trị của sự cho tùy vào cho ai và tại sao cho. Người đời thường chỉ cho những ai có thể cho lại mình. Như thế động cơ của sự cho là để được cho lại (do ut das). Cho như thế không có giá trị bao nhiêu vì thực chất là cho mình chứ không phải cho người. Vả lại dù người ta có cho lại mình thì chỉ cho theo sự tính toán của người ta (cũng như mình đã tính toán đối với họ), và chỉ cho những cái trong khả năng hạn chế của loài người. Chúa Giêsu dạy môn đệ Ngài một cách cho có giá trị cao hơn nhiều : cho những kẻ không có khả năng cho lại, và động cơ chỉ là vì thương nên muốn chia sẻ.  Đó mới là cho thực nên mới có giá trị. Vả lại vì người nhận không có khả năng cho lại nên Thiên Chúa sẽ thay họ cho lại ta, và cái Chúa cho thì dĩ nhiên quý hơn cái ta đã cho gấp bội. 

6. Ăn chung với nhau còn biểu lộ sự thông hiệp, liên đới. Chúa Giêsu là kẻ muốn thông hiệp liên đới với tất cả mọi người, do đó Ngài không ngại ăn chung với một thủ lãnh Biệt phái mặc dù hai bên khác quan điểm với nhau (x. đoạn phía trước : 14,1-6). Ngài cũng không ngại ăn chung với những người tội lỗi (x. Mt 9,10-13). Trong đoạn Tin Mừng này, người thủ lãnh Biệt phái đã khá cởi mở khi mời Chúa Giêsu đến ăn chung với mình. Chúa Giêsu khuyến khích ông tiến thêm một bước nữa là hãy hiệp thông liên đới với những người mà địa vị xã hội thấp kém hơn ông bằng cách mời họ cùng ăn uống với ông. 

7. “Phần thưởng ai cũng muốn có. Nhưng phần thưởng đến từ đâu và lúc nào, đấy mới là vấn đề quan trọng. Chúng ta hãy suy tính xem phần thưởng tạm bợ trong thời gian có hơn được phần thưởng vĩnh cửu không ? Phần thưởng của anh em có hơn được của Thiên Chúa không ? Phần Chúa, Chúa nhắn : “Hãy tìm của Nước Trời trước”. (Mt 6,33) (Trích “TMCGK ngày trong tuần” )

8. “Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ và như thế ông mới thật có phúc”. (Lc 14, 13-14)

Có một nỗi đau quặn thắt trong tôi, khi tôi được tin một người thân sắp bị mù. Có một tình thương len lỏi trong tôi mỗi khi tôi nhìn thấy những người nghèo khó, tàn tật. Nhưng dường như đó chỉ là cảm xúc pha lẫn thương hại. Chưa một lần nào tôi nghĩ đến chuyện phải là một cái gì đó cho họ.

Lời Chúa hôm nay, mở ra cho tôi một tình yêu mới : “Yêu như Chúa yêu”, nghĩa là dám dấn thân cho tình yêu và nhất là không chỉ yêu những người danh giá địa vị, mà cả những người nghèo khó, tàn tật. Tôi nguyện đến với họ để chia sẻ với họ những gì tôi có, cả niềm vui và hy vọng nữa.

Lạy Chúa ! Xin cho con luôn nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi những người nghèo khó, tàn tật, để con có thể đến với những người anh em đó dễ dàng hơn. (Hosanna)