Saturday, March 14, 2026
spot_img
Home Blog Page 44

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 27 | Thường niên | Năm B

Tin mừng: Mc 10,2-16

A. Hạt giống…

Đoạn Tin Mừng hôm nay cũng gồm hai bài học :

a/ Về cuộc sống hôn nhân : Những người Biệt phái phỏng vấn Chúa Giêsu về vấn đề ly dị.

Ngay trong giới Biệt phái cũng có hai lập trường ngược nhau về vấn đề này : lập trường dễ dãi (đứng đầu là Rabbi Hillel) cho phép ly dị vì những cớ rất tầm thường ; lập trường khắt khe (đứng đầu là Rabbi Shammað) chỉ cho ly dị trong trường hợp ngoại tình. Tuy khác nhau, nhưng hai lập trường này có điểm chung là cho phép ly dị.

Còn lập trường của Chúa Giêsu là tuyệt đối không được ly dị : “Điều gì Thiên Chúa kết hợp, loài người không được phân ly”.

Nhân dịp này, Chúa Giêsu còn dạy cách sống đời hôn nhân : phải yêu thương nhau (“luyến ái”) và đồng tâm nhất trí (“nên một huyết nhục”) với nhau.

b/ Về thái độ đón tiếp :

– Người ta đem trẻ nhỏ đến với Chúa Giêsu. Lý do khiến người ta đem trẻ nhỏ đến với Chúa Giêsu là để Ngài chúc lành cho chúng. (“đặt tay trên chúng”)

– Lý do khiến các môn đệ khiển trách họ là vì thời đó người Do thái coi khinh trẻ nhỏ (chúng chưa biết Luật). Trẻ nhỏ bị coi là hạng còn ở ngoài lề xã hội.

– Phản ứng của Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ bài học mở rộng vòng tay đón tiếp tất cả mọi người, không loại bỏ bất cứ ai.

– Chúa còn bảo người lớn phải có tâm thế của trẻ nhỏ thì mới được vào Nước Trời.

B. … nảy mầm.

1. Tình trạng ly dị ngày càng gia tăng là biểu hiện của những tật xấu căn bản hơn của người thời nay, đó là không trung thành và hay thay đổi, sống theo sở thích hơn là theo trách nhiệm. Tình trạng ly dị cũng cho ta hiểu rằng sống thủy chung với một tình yêu là điều rất khó.

Lạy Chúa, mới ngày nào con còn cảm thấy rất yêu mến Chúa, sao hôm nay lòng con đã bớt nồng nàn, và không biết mai ngày sẽ ra thế nào nữa ! Phần Chúa thì muôn đời vẫn một mực yêu thương con. Xin gìn giữ con mãi mãi trong tình yêu thương của Chúa.

2. Đời sống độc thân của những người dâng mình cho Chúa là một dấu chỉ, một bằng chứng và một sự khích lệ cho những kẻ sống đời hôn nhân :

– dấu chỉ về một tình yêu hoàn toàn không vị kỷ.

– bằng chứng rằng trung thành với tình yêu đã cam kết là một điều có thể.

– vì là dấu chỉ và bằng chứng nên nó là một sự khích lệ.

Xin cho các Linh mục, Tu sĩ sống đời tận hiến của mình một cách vui vẻ và trung thành.

3. “Thấy vậy Ngài bất bình” : Chúa khó chịu và bất bình khi môn đệ Ngài đuổi xua trẻ nhỏ. Ngày nay Chúa cũng tiếp tục khó chịu và bất bình nếu Ngài thấy tôi có thái độ kỳ thị, phân biệt đối xử và không rộng tay đón tiếp mọi người.

4. “Hãy để trẻ nhỏ đến với” : Tôi nên hiểu “trẻ nhỏ” theo nghĩa rộng. Chúa bảo tôi hãy sống làm sao để tất cả mọi người đều có thể gần gũi tôi, hơn nữa đều cảm thấy thoải mái khi ở gần bên tôi. Nhất là những người “nhỏ bé”, tức là kém cỏi, vụng về, chậm trí v.v.

5. “Nước Thiên Chúa là của những người giống như trẻ nhỏ”. Trẻ nhỏ hoàn toàn tin tưởng và phó thác nơi cha mẹ, trẻ nhỏ biết vâng lời cha mẹ không cần lý luận xem tại sao cha mẹ bảo làm thế, trẻ nhỏ không tính toán lời lỗ thiệt hơn… Đối với trẻ nhỏ, cha mẹ là thần tượng, cha mẹ làm gì cũng đúng, nói gì cũng hay… Tôi đối với Chúa như thế nào ? Có giống những nét trên của trẻ nhỏ không ?

6. “Những gì tôi cần biết, tôi đều học được lúc tôi còn ở nhà trẻ”, đó là tựa đề quyển sách của Mục sư Robert Fangum, một quyển sách bán chạy nhất tại Hoa kỳ trong thời gian gần đây. Tác giả viết “Những bài học chúng ta học được ở nhà trẻ đều là những điều chúng ta cần biết để sống hạnh phúc ; nếu tất cả chúng ta đều trở lại nhà trẻ thì có lẽ thế giới này không hỗn loạn như hiện nay”. Những điều đó là gì ?

– Hãy chia sẻ mọi sự, hãy chơi đúng luật, đừng làm tổn thương người khác, và nếu có xúc phạm đến ai thì hãy xin lỗi.

– Lấy đâu thì trả lại đó, dọn dẹp những gì mình bày ra, và nhất là không lấy những gì không thuộc về mình.

– Ra đường phải chú ý đến xe cộ qua lại, phải nắm tay nhau mà đi.

– Biết ngạc nhiên trước những mầu nhiệm của cuộc sống. (Chờ đợi Chúa)

[Bài viết] Các vị Tổng lãnh Thiên thần

Các thiên thần là những sứ giả, những cánh tay đắc lực của Thiên Chúa để thực hiện công trình cứu độ con người. Mặc dù chúng ta không thấy được các ngài bằng mắt thường, nhưng các ngài đã được Kinh Thánh nói đến rất nhiều, và chính Chúa Giêsu cũng đã nhiều lần nói về các vị (x.Ga 1,51; Mc 8,38; Lc 12,8…).

I. Những đoạn Kinh Thánh nói về các Tổng lãnh Thiên thần

1.Tổng lãnh Thiên thần Micae

“Bấy giờ, có giao chiến trên trời : thiên thần Mi-ca-en và các thiên thần của người giao chiến với Con Mãng Xà. Con Mãng Xà cùng các thiên thần của nó cũng giao chiến. Nhưng nó không đủ sức thắng được, và cả bọn không còn chỗ trên trời nữa. Con Mãng Xà bị tống ra, đó là Con Rắn xưa, mà người ta gọi là ma quỷ hay Xa-tan, tên chuyên mê hoặc toàn thể thiên hạ ; nó bị tống xuống đất, và các thiên thần của nó cũng bị tống xuống với nó” (Khải huyền 12,7-9).

“Thời đó, Mi-ca-en sẽ đứng lên. Người là vị chỉ huy tối cao, là đấng vẫn thường che chở dân ngươi. Đó sẽ là thời ngặt nghèo chưa từng thấy, từ khi có các dân cho đến bấy giờ. Thời đó, dân ngươi sẽ thoát nạn, nghĩa là tất cả những ai được ghi tên trong cuốn sách của Thiên Chúa” (Đaniel 12,1).
Xem thêm: Đaniel 10,13; Đaniel 10,21; Giuđa 1,9.

2.Tổng lãnh Thiên thần Gariel

“Tôi là Gáp-ri-en, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông” (Luca 1,19).

“Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói…” (Lc 1,26-38).

1,257 Annunciation Mary Stock Photos, Pictures & Royalty-Free Images -  iStock

Xem thêm: Đaniel 8,16; Đaniel 9,21.

3.Tổng lãnh Thiên thần Raphael

“Tôi đây là Ra-pha-en, một trong bảy thiên sứ luôn hầu cận và vào chầu trước nhan vinh hiển của Đức Chúa” (Tôbia 12,15).

News: ultime notizie e aggiornamenti in tempo reale - METEOWEB

“Thiên sứ Ra-pha-en được sai đến chữa lành cho cả hai. Ông Tô-bít thì được khỏi các vết sẹo trắng ở mắt, để ông được ngắm nhìn tận mắt ánh sáng của Thiên Chúa ; còn cô Xa-ra, con gái ông Ra-gu-ên, thì được kết duyên với cậu Tô-bi-a, con trai ông Tô-bít, và được thoát khỏi tay ác quỷ Át-mô-đai-ô” (Tôbia 3,17).
Xem thêm: Tôbia 5,4; 6,11.14.19; 7,1.9; 8,2; 9,5; 11,1-2.7.

II. Danh xưng và vai trò của các Tổng lãnh Thiên thần

1. Micae: “Ai bằng Thiên Chúa”

Tổng lãnh Thiên thần Micae có nhiệm vụ bảo vệ, khuyến kích, đại diện cho sức mạnh, sự thật và đời sống chính trực. Ngài bảo vệ chúng ta về thể lý, tâm lý và tình cảm. Ngài cũng giám sát mục đích sống của chúng ta. Nhiệm vụ chính yếu của ngài là loại bỏ những điều xấu. Tổng lãnh Thiên thần Micae cầm gươm lửa để bảo vệ chúng ta khỏi Satan và những điều xấu xa.

Hãy cầu xin Tổng lãnh Thiên thần Micae nếu bạn thấy mình bị tấn công về tâm lý hoặc thiếu can đảm giữ lời hữa, thiếu động lực, thiếu lòng tin, thiếu can đảm, mất phương hướng, thiếu nghĩ lực sống, thiếu tự tin, cảm thấy bất xứng, khi gặp đau khổ, khi bị ám ảm bởi cách thế lực bóng tối, hay khi đang mắc phải một chứng nghiện nào đó,…

2. Gabriel: “Sức mạnh của Thiên Chúa” hoặc “Thiên Chúa là sức mạnh của tôi”

Nhiệm vụ chính của Tổng lãnh Thiên thần Gabriel là truyền tin. Kinh Thánh đã kể lại việc ngài đã báo tin cho Dacaria và Elisabeth biết rằng họ sẽ sinh ra Gioan, vị ngôn sứ mở đường cho Đấng Mêsia. Sáu tháng sau khi gặp Dacaria, Gabriel đến gặp trinh nữ Maria, rằng bà đã được Thiên Chúa chọn làm mẹ Đấng Thiên Sai.

Với sứ vụ truyền tin của mình, Tổng lãnh Thiên thần Gabriel được tôn kính như người bảo hộ cho công tác truyền thông và nghệ thuật giao tiếp. Sứ thần Gabriel mang lại may mắn cho các nhà báo, MC truyền hình, phát ngôn viên đài phát thanh, người giao bưu kiện, nhà ngoại giao và người sưu tập,…

Bên cạnh đó, Gabriel còn bảo trợ cho các bà mẹ trong việc sinh nở. Nếu bạn sắp lập gia đình, hãy cầu xin Tổng lãnh Thiên thần Gabriel giúp bạn trong việc thụ thai, sinh sản và dạy dỗ con cái. Đặc biệt, Tổng lãnh Thiên thần Gabriel cũng giúp chúng ta nhận biết ơn gọi đích thực của mình. Hãy cầu xin ngài hướng dẫn giúp bạn xác định được ý nghĩa, mục đích và định hướng của cuộc đời mình.

3. Raphael: “Thiên Chúa chữa lành” hoặc “Sức mạnh chữa lành của Thiên Chúa”

Thiên thần Raphael giúp chúng ta mau lành bệnh về thể lý và tinh thần nếu chúng ta cầu xin ngài. Ngài được xem như là một người gần gũi và vui vẻ. Ngài rất ngọt ngào, yêu thương, tử tế và hiền từ. Thánh Kinh thuật về sự đồng hành của Ngài với chàng Tôbia, giúp anh vượt qua mọi hiểm nguy và chữa lành bệnh tật cho người nhà của anh.

Thiên thần Raphael còn được chọn làm bổn mạng các du khách. Vì vậy, bạn có thể mời ngài cùng đồng hành và gìn giữ bạn trên các chuyến đi của mình. Hơn nữa, Thiên thần Raphael cũng sẽ nâng đỡ, hướng dẫn chúng ta trên hành trình tâm linh, giúp tìm kiếm chân lý và dẫn đưa chúng ta trên bước đường trở về với Thiên Chúa.

How Many Archangels Are There In The Catholic Church

Các Tổng lãnh Thiên thần quả thực là những sứ giả tuyệt vời của Thiên Chúa, đến để đồng hành và giúp đỡ con người. Chúng ta hãy cầu xin sự hướng dẫn và giúp đỡ của các Ngài, để chúng ta luôn biết sống đẹp lòng Chúa. Đồng thời, noi gương các Ngài, chúng ta cố gắng trở thành những “Thiên thần mặt đất” để ra đi giúp đỡ những anh chị em sống chung quanh.

Tâm Minh

[Bài viết] Dụ ngôn là gì?

Trong suốt những năm đi rao giảng, Chúa Giêsu thường kể những câu chuyện để minh họa những điểm quan trọng trong giáo lý của Ngài. Những câu chuyện này được gọi là “dụ ngôn”, vì qua những câu chuyện đời thường, Chúa Giêsu muốn dạy mọi người những bài học thiêng liêng nào đó. Vậy dụ ngôn là gì?

Chúa Giêsu kể dụ ngôn

Dụ ngôn là một câu chuyện minh họa, trong đó một ý tưởng cụ thể, quen thuộc được sử dụng để nói về một ý tưởng khác cao siêu khó nắm bắt hơn, thông qua sự tương tự của hai ý tưởng đó. Ví dụ: Chúa Giêsu nói: “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố?” (Lc 6,39). Dụ ngôn muốn nói rằng chúng ta sẽ chẳng thể dẫn dắt hoặc giúp đỡ được ai khi bản thân vẫn còn sống trong u mê, tăm tối vì thiếu hiểu biết về những chân lý của Chúa.

Trong các Tin mừng, nhất là Tin mừng Nhất lãm, đã ghi lại rất nhiều câu chuyện dụ ngôn của Chúa Giêsu; có đến một phần ba nội dung của Tin mừng được kể bằng dụ ngôn. Đây là những câu chuyện đơn giản, ngắn gọn, với những hình ảnh quen thuộc được rút ra từ cuộc sống thường ngày, như: gieo giống, đánh cá, chăn chiên, người làm vườn nho, tiệc cưới… nhằm truyền đạt những sứ điệp thiêng liêng như: tình yêu, sự tha thứ, Nước Trời, đức tin, cánh chung…

Dụ ngôn người gieo giống

Các dụ ngôn của Chúa Giêsu đa dạng và với nhiều hình thức khác nhau. Chúng ta có thể chia các dụ ngôn của Ngài thành ba nhóm:

(1) Nhóm so sánh: Dùng những hình ảnh đời thường để so sánh những sự thiêng liêng. Ví dụ: “Nước Trời cũng giống như chuyện…” (Mt 13,31.33.44; Mt 20,1-2; Mt 25, 1), hay “Nhưng tôi sẽ so sánh thế hệ này với điều gì?…” (Mt 11, 16-19).

(2) Nhóm ẩn dụ: Dùng những hình ảnh đời thường nhưng người nghe sẽ ngầm hiểu là nói về những sự thiêng liêng. Ví dụ: Xây nhà trên đá và xây nhà trên cát (Mt 7,24-27), dụ ngôn xem quả biết cây (Mt 12,33).

(3) Nhóm câu chuyện dụ ngôn đầy đủ: Được kể dưới dạng một câu chuyện đầy đủ nhằm truyền đạt một thông điệp nào đó. Dạng này được Chúa Giêsu dùng rất nhiều trong các bài giảng của Ngài. Ví dụ: dụ ngôn người cha nhân hậu (Lc 15, 11-32), dụ ngôn những người làm việc cho vườn nho (Mt 20,1-16), dụ ngôn mười cô trinh nữ (Mt 25,1-13),…

Dụ ngôn người cha nhân hậu

Vậy khi đọc các dụ ngôn, người ta có thể hiểu sai hoặc bỏ sót những ý nghĩa của chúng không? Câu trả lời là có.

Một điều kỳ diệu là khi giảng dạy bằng dụ ngôn, Chúa Giêsu có thể che giấu sự thật khỏi những người quá lười biếng, thành kiến ​​hoặc cứng lòng tin. Vì vậy, có thể bạn hiểu nhầm, nhưng nếu bạn thật lòng tìm kiếm sự thật và để một vài nguyên tắc đơn giản hướng dẫn, bạn sẽ thấy những câu chuyện dụ ngôn thật phong phú và bổ ích:

1. Giữ nó đơn giản: Truyện dụ ngôn không phải là truyện ngụ ngôn. Mỗi chi tiết không có nghĩa là một cái gì đó hoặc đại diện cho một cái gì đó khác. Trong hầu hết các dụ ngôn (không phải tất cả), có một thông điệp chính, và các chi tiết không đáng kể. Thường thì các câu chuyện dụ ngôn chỉ được nghe một lần, vì vậy chúng cần một ý nghĩa đơn giản để có thể hiểu, cũng như tạo ra tác động ngay lập tức nơi người nghe.

2. Tìm hiểu bối cảnh (địa lý, hoàn cảnh xã hội, v.v.): Chúng ta sẽ càng thấy sự sâu sắc của các dụ ngôn khi bản thân biết điều gì đó về bối cảnh hoặc các yếu tố trong câu chuyện. Ví dụ: câu chuyện về người Samaritanô nhân lành sẽ có ý nghĩa hơn biết bao khi chúng ta biết người Do Thái và người Samari cực kỳ ghét nhau. Chúa Giêsu dạy rằng chúng ta nên giúp đỡ những người sống chung quanh mình, thậm chí ngay cả khi họ là kẻ thù xấu xa nhất của chúng ta.

3. Bước vào dụ ngôn: Truyện dụ ngôn có các nhân vật và hành động, và sức mạnh của truyện dụ ngôn không phải đến từ việc câu chuyện có thật hay không, mà là từ các nhân vật và hành động trong đó. Khi chúng ta đang đọc một câu chuyện dụ ngôn, hãy tìm xem mình là nhân vật nào và Chúa Giêsu nói chúng ta nên trở thành nhân vật nào. Điều này sẽ khiến cho từng người trở nên “nhập tâm” hơn để có thể hiểu được những sứ điệp của Chúa

4. Biến thành hành động: Bây giờ chúng ta hãy áp dụng những gì Chúa Giêsu dạy vào cuộc sống của mình. Các dụ ngôn là những công cụ giảng dạy tuyệt vời, nhưng chúng sẽ không đạt được nhiều thành quả nếu mỗi người không hành động theo những gì mình đã học.

Dụ ngôn kho kháu trong ruộng

Tóm lại, Chúa Giêsu đúng là bậc thầy giảng dạy các dụ ngôn. Các câu chuyện dụ ngôn của Ngài thường có một khúc quanh hoặc kết thúc bất ngờ khiến chúng ta chú ý và rút ra cho mình những bài học thiêng liêng. Vì thế, chúng ta có thể nói rằng: Nếu không hiểu các dụ ngôn của Chúa Giêsu, chúng ta không thể nào hiểu gì về bản thân Ngài.

Tâm Minh

Tài liệu tham khảo

  1. Koester, Helmut. 7 6 2020. Những dụ ngôn của Chúa Giêsu.. Đã truy cập 10 9 2021. https://gpquinhon.org/q/than-hoc/nhung-du-ngon-cua-duc-giesu-3406.html.
  2. The Parables of Jesus. Đã truy cập 10 9 2021. https://www.christianbiblereference.org/ jparable.htm.
  3. Nguyễn Ðăng Trúc. Các dụ ngôn. Đã truy cập 10 9 2021. https://vntaiwan.catholic.org.tw/ trebible/dungon.htm.
  4. Zavada, Jack. The Purpose of Parables in the Bible. Đã truy cập 9 10, 2021. https://www.learnreligions.com/what-is-a-parable-700744.
  5. Four Ways to Better Understand the Parables of Jesus. Đã truy cập 10 9 2021. www.faithwire.com/

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 26 | Năm B

0

CHÚA NHẬT:
KHÔNG ĐƯỢC PHÂN BÌ

Lời Chúa: Mc 9, 37-42. 44. 46-47

Khi ấy, Gioan thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo chúng ta, và chúng con đã ngăn cấm y”. Nhưng Chúa Giêsu phán: “Đừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Ai nhân danh Thầy mà cho các con một ly nước vì lẽ các con thuộc về Đấng Kitô, Thầy bảo thật các con: kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Nhưng nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.

“Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt”.   

Suy Niệm:

Mọi sự tốt đẹp trong cuộc đời này dù ở bất cứ hình thức nào cũng đều xuất phát từ Thiên Chúa là nguồn Chân-Thiện-Mỹ. Những điều đó được thực hiện qua Đức Giêsu là hiện thân của Lòng Thương Xót Chúa bằng những việc làm cụ thể của Ngài như trừ quỷ, chữa bệnh, cung cấp lương thực, an ủi, tha thứ… được tường thuật lại trong Tin Mừng.

Những việc tốt đẹp này còn được thực hiện bởi những môn đệ Đức Giêsu khi họ sống theo những lời chỉ dạy của Thầy mình để biết yêu thương, phục vụ nhau, nhất là những người cùng khổ. Chính lúc đó khuôn mặt của Thiên Chúa là Tình Yêu đang được phác họa lên trong cuộc đời này.

Những việc tốt đẹp đó còn được thực hiện bởi những người chẳng biết Thiên Chúa là ai, nhưng chỉ đơn giản bởi lòng tốt của họ, nhưng nếu nhìn sâu xa chúng ta sẽ thấy không việc tốt nào mà không bởi quyền năng của Chúa.

Các môn đệ đã trình báo cho Đức Giêsu một vấn đề các ông cho là nghiêm trọng: “Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo chúng ta, và chúng con đã ngăn cấm y”. Con người là vậy, thế gian là thế. Nhưng chúng ta hãy nhìn cách hành xử của Đức Giêsu: “Đừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con.”

Đức Giêsu biết cái nhìn của các môn đệ mình còn thấp kém và còn rất phàm tục, nên Ngài muốn nâng cấp các ông để có một cái nhìn đúng đắn hơn của con cái Nước Trời, từ đó định hình tính cách của các ông.

Các môn đệ còn cái nhìn cục bộ, phe nhóm… từ đó dẫn đến sự ganh tị khi thấy người khác làm được điều tốt, và đôi khi tốt hơn mình. Các ông muốn chỉ Đức Giêsu và các môn đệ của Ngài làm được điều tốt thôi, không ai khác được làm. Các ông muốn người ta biết đến Thầy Giêsu, qua đó biết đến các ông.

Nước Trời là giá trị phổ quát là Tình Yêu của Thiên Chúa bao la rộng mở để dù bạn có biết Ngài hay không, thậm chí bạn chống đối Ngài, nhưng hễ bạn làm điều tốt thì một cách nào đó bạn vẫn thuộc về Nước Trời vì Thiên Chúa là như thế.

Hãy hãy sống tốt và làm nhiều điều tốt để chúng ta được sống trong Nước Chúa! Hãy vui mừng khi thấy có người sống tốt, làm điều tốt! Hãy khuyến khích và hỗ trợ nhau sống tốt, làm điều tốt để Nước Chúa được lan rộng khắp nơi.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho chúng con trái tim yêu thương của Chúa để hòa nhịp đập với hết thảy mọi người ở khắp mọi nơi. Đừng để chúng con ích kỷ, hẹp hòi mà giới hạn Tình Yêu và ranh giới của Nước Trời. Amen.

THỨ HAI:
TRONG CHÚA GIÊSU, MỌI SỰ TRỞ NÊN VĨ ĐẠI

Lời Chúa: Lc 9, 46-50 

Khi ấy, các mộn đệ nghĩ ngợi trong lòng rằng ai trong các ông sẽ là người cao trọng nhất. Chúa Giêsu thấu biết tư tưởng trong lòng các ông, Người liền dẫn một trẻ nhỏ tới, để đứng bên cạnh Người, và bảo các ông rằng: “Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy: mà hễ ai đón nhận Thầy, tức là đón nhận Đấng đã sai Thầy. Vì kẻ nào bé nhỏ nhất trong tất cả các con, đó là người cao trọng nhất”.

Gioan lên tiếng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con thấy một người kia lấy danh Thầy mà trừ quỷ, và chúng con đã ngăn cản nó, vì nó không theo Thầy cùng với chúng con”. Chúa Giêsu bảo ông rằng: “Các con chớ ngăn cản, vì ai không chống nghịch các con, tức là thuận với các con”.   

Suy niệm:

Tin Mừng của Luca là Tin Mừng giải phóng, những kẻ bé mọn sẽ được nâng lên thành những con người cao trọng trong Chúa Giêsu.

Suy nghĩ của các môn đệ là suy nghĩ còn “bé mọn” dù các ông đang nghĩ đến việc “cao trọng nhất”. Sự bé mọn này được Chúa Giêsu nâng cấp bằng việc “Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy”. Ngài muốn dạy các ông: trong Ngài không ai là bé mọn. Hay nói cách khác: mọi sự sẽ trở nên vĩ đại trong Chúa Giêsu.

Việc “đón nhận trẻ nhỏ” mà Chúa Giêsu dạy không phải là chuyện dễ dàng với các môn đệ, vì không riêng gì các ông, mà dường như mọi người thời đó đều xem trẻ nhỏ chẳng có giá trị gì. Chúa Giêsu dạy các môn đệ phải biết chọn lựa những gì người đời chê ghét, loại trừ, chính lúc đó họ sẽ nên vĩ đại.

Mẹ Têrêxa Calcutta đã đi nhặt những con người bị quăng ra bên lề đường, bị người ta loại trừ vì họ nghèo, họ bẩn thỉu, họ bệnh hoạn… Mẹ đã chọn lựa những gì người ta loại bỏ, hay nói cách khác: Mẹ đã đón nhận những điều bé mọn nên Mẹ đã trở nên vĩ đại.

Người vĩ đại không cần phải làm những điều vĩ đại, mà chỉ cần họ làm những việc hết sức bình thường, nhỏ bé trong tinh thần là môn đệ của Chúa Giêsu, lúc đó họ đã nên vĩ đại; vì mọi sự vĩ đại không phải do nơi con người, mà do nơi Thiên Chúa.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, là môn đệ Chúa, xin cho con đừng tìm kiếm những chuyện vĩ đại theo kiểu người đời, nhưng biết tìm kiếm những gì là hèn mọn, vì Chúa thường hiện diện nơi những gì hèn mọn như Chúa từng sinh ra trong hang bò lừa, từng ở nơi gia đình Nagiarét, từng nằm trên cây thập giá… Nhờ thế mà hang Bêlem trở nên tỏa sáng, gia đình thánh gia trở thành gương mẫu cho mọi gia đình và cây thập giá trở thành cây mang quả phúc trường sinh. Xin cho con âm thầm để sống, để yêu thương, để phục vụ. Amen.

THỨ BA:
GÁNH LẤY NỖI ĐAU CỦA NGƯỜI KHÁC

Lời Chúa: Lc 9, 51-56

Vì gần tới thời gian Chúa Giêsu phải cất khỏi đời này, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem, và sai những người đưa tin đi trước Người. Những người này lên đường vào một làng Samaria để chuẩn bị mọi sự cho Người. Nhưng ở đó người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêrusalem. Thấy vậy, hai môn đệ Giacôbê và Gioan thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu huỷ chúng không?” Nhưng Người quay lại, quở trách các ông rằng: “Các con không biết thần trí nào xúi giục mình. Con Người đến không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta”. Và các Ngài đi tới một làng khác.     

Suy niệm:

Lên Giêrusalem là cụm từ nói về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. “Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem” cho thấy tự do, và sự quyết liệt của một Vì Thiên Chúa gánh lấy nỗi đau khổ của con người.

Chính thái độ gánh lấy nỗi đau của nhân loại mà Đức Giêsu không bao giờ muốn nhân loại phải khổ đau. Ngược lại hai người trong nhóm môn đệ thân tín của Ngài lại là những kẻ có ý định gây nên tội ác: “Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu huỷ chúng không?”

Đây là thái độ cậy quyền. Rõ ràng 2 môn đệ này biết rõ thầy mình có quyền năng để làm mọi sự. Nhưng họ lại ghê gớm đến mức muốn dùng quyền năng đó để tiêu diệt những ai không đồng quan điểm, không đi chung con đường với họ. Suy nghĩ cho kỹ lại chúng ta mới thấy những môn đệ thân tín của Đức Giêsu thật là khủng khiếp.

Và Đức Giêsu đã huấn luyện, dạy dỗ lại các môn đệ để họ thấy họ đang bị tà thần trấn áp: “Các con không biết thần trí nào xúi giục mình”. Để từ đó nhắc cho họ biết: “Con Người đến không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta”.

Con đường thập giá là con đường gánh lấy nỗi đau của nhân loại, và vì thế sẽ gây nên đau khổ cho chính mình. Con đường đó Chúa Giêsu đã đi cách trọn vẹn. Ngài cũng muốn các môn đệ của mình đi trên con đường đó và thậm chí chỉ có con đường  đó nếu muốn làm môn đệ của Ngài.

Vì thế người môn đệ phải chấp nhận đau khổ để gánh lấy nỗi đau của người khác như Chúa Giêsu là Thầy của họ. Gánh lấy nỗi đau của người khác khi chấp nhận hy sinh vì họ. Hy sinh thời giờ, sức lực, tiền bạc, khả năng, thậm chí bị hiểu lầm, chê bai, chỉ trích vì họ.

Trong cơn dịch bệnh Covid-19, chúng ta nhìn thấy nhan nhản hình ảnh Đức Giêsu đang vác thập giá qua những con người âm thầm hy sinh phục vụ để bảo vệ sức khỏe cộng đồng, để lo miếng ăn cho người khác… Sự hy sinh của họ phản ánh sự hy sinh của Chúa Giêsu cho nhân loại chúng ta.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, cuộc sống tự nhiên con dễ kiếm tìm những gì dễ dãi và trốn tránh gánh nặng, nhưng người môn đệ Chúa Giêsu không được thế, phải gánh lấy nỗi đau cho nhau. Xin cho con biết sẵn sàng trước thập giá để “gánh nhau trong đời”.  Amen.

THỨ TƯ – 29/09/2021 : CÁC TỔNG LÃNH THIÊN THẦN
ĐƯỜNG LÊN THIÊN ĐÀNG

Lời Chúa: Ga 1, 47-51 

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy Nathanael đi tới Mình, thì nói về ông rằng: “Đây thật là người Israel, nơi ông không có gì gian dối”. Nathanaen đáp: “Sao Ngài biết tôi?” Chúa Giêsu trả lời rằng: “Trước khi Philipphê gọi ngươi, lúc ngươi còn ở dưới cây vả, thì Ta đã thấy ngươi”. Nathanael thưa lại rằng: “Lạy Thầy, Thầy là Con Thiên Chúa, là Vua Israel”. Chúa Giêsu trả lời: “Vì Ta đã nói với ngươi rằng: Ta đã thấy ngươi dưới cây vả, nên ngươi tin. Ngươi sẽ thấy việc cao trọng hơn thế nữa”. Và Người nói với ông: “Thật, Ta nói thật với các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra, và các thiên thần Chúa lên xuống trên Con Người”.    

Suy Niệm:

Không phải Chúa Giêsu thấy Nathanael ngồi dưới gốc cây vả làm cho ông kinh ngạc, nhưng vì Ngài thấu rõ tận thâm tâm của ông “Đây thật là người Israel, nơi ông không có gì gian dối” nên ông chân nhận Giêsu là Đấng được xức dầu của Thiên Chúa.

Quả thật, chỉ khi nào hiểu thấu lòng nhau, lúc đó mới thuộc về nhau. Chúa Giêsu là người biết tất cả những mơ ước, hiểu thấu những lời cầu nguyện, và thấu suốt những khao khát thầm kín nhất của ta.

“Thấy trời mở ra, và các thiên thần Chúa lên xuống trên Con Người” là câu chuyện trong thánh kinh, lúc Giacop tại Bêtên thấy chiếc thang bằng vàng bắc lên tận trời (x.St 28,112.13). Đức Giêsu muốn nói với Nathanael: Ngài sẽ còn làm những điều tuyệt diệu hơn là đọc thấu lòng người. Ngài sẽ “là đường, là sự thật, và là sự sống” cho ông.

Nhưng qua câu chuyện “các thiên thần Chúa lên xuống trên Con Người” trong thánh kinh, mặc khải cho ta biết có những thụ tạo có trí khôn, có những phẩm tính tốt đẹp nhưng không có thân xác, được Chúa dựng nên để thờ kính, vâng phục Ngài và hưởng phúc đời đời. Họ chính là các thiên thần.

Không chỉ ở bên cạnh Chúa để hưởng phúc đời đời, mà Giáo lý còn dạy ta: các thiên thần là những vị hướng dẫn và giúp đỡ ta làm lành lánh dữ. Hơn thế nữa các Tổng lãnh Thiên thần là những thủ lãnh của các Thiên thần. Chắc chắn họ cũng phải có chương trình, hoạch định cho con người theo thánh ý Chúa.

Đức Giêsu hiểu thấu lòng ta kể cả những gì thầm kín nhất. Hiểu để Ngài dẫn ta đến hạnh phúc đời đời. Ngài còn ban cho ta những vị thiên thần như những người bạn tinh tuyền để cùng ta bước lên “chiếc thang bằng vàng”, là hình ảnh đường lên thiên đàng.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, không ai biết rõ con ngoài Chúa. Vì vậy xin cho con biết phó thác mọi sự nơi Chúa vì con tin chắc Chúa có đường lối riêng cho con. Trên bước đường đi theo Chúa là hạnh phúc đích thật, xin cho con đừng sợ hãi khi gặp chông gai, thú dữ; đừng nao lòng trước những sự phù vân, nhưng hãy luôn lắng nghe tiếng nói của các thiên thần trong sâu thẳm lương tâm con. Amen.

THỨ NĂM:
TIÊU CHÍ NGƯỜI THỢ GẶT

Lời Chúa: Lc 10, 1-12

Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người. Các con hãy đi. Này Thầy sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: ‘Bình an cho nhà này’. Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ.

“Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: ‘Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi’. Khi vào thành nào mà người ta không tiếp đón các con, thì hãy ra giữa các phố chợ và nói: ‘Cả đến bụi đất thành các ngươi dính vào chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin phủi trả lại các ngươi. Nhưng các ngươi hãy biết rõ điều này: Nước Thiên Chúa đã đến gần’. Thầy bảo các con, ngày ấy, thành Sôđôma sẽ được xử khoan dung hơn thành này”.    

Suy niệm:

Loan báo Tin Mừng là việc hết sức cấp bách vì “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít”. Đức Giêsu dạy các môn đệ “hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người”, chứ không phải thấy “lúa chín” là “nhào vô” gặt, vì đó là việc của chủ ruộng. Ông biết phải làm gì và biết những ai có thể gặt.

Thợ gặt phải có những tính cách sau đây theo sự hướng dẫn của Thầy Giêsu:

  1. Đi từng hai người để họ nâng đỡ nhau, giúp nhau và nhất là tránh cho nhau “bỏ lúa vào túi riêng của mình”. Đi chung để biết rằng đây không phải là việc của riêng ai, nhưng là sứ mạng của Chúa trao.
  2. Những việc không được làm: “đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường”. Nghĩa là đừng bận tâm đến vật chất và đừng để những tình cảm riêng tư chi phối mình. Tất cả phải tập trung vào việc “gặt lúa”.
  3. Những việc được làm và phải làm: “Hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành”. Đây là sự hội nhập, đừng để mình bị gạt ra bên lề xã hội mình đang sống. Cùng ăn, cùng uống, cùng chia sẻ những thao thức, buồn vui của con người nơi chúng ta hiện diện. Đồng thời người thợ của Chúa phải là những người chữa lành chứ không phải gây thêm bệnh tật cho người ta.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con ý thức sự cấp bách của việc loan báo Tin mừng và sứ mạng phải thực hiện mệnh lệnh Chúa đã trao để con biết siêng năng cầu nguyện, học hỏi những gì Chúa chỉ dạy để có được cung cách thực thụ của người loan báo Tin Mừng. Đừng để con bị biến chất bởi những cám dỗ trên bước đường sứ vụ. Amen.

THỨ SÁU – 01/10/2021: THÁNH TÊRÊXA HÀI ĐỒNG GIÊSU
CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

Lời Chúa: Mt 18, 1-4 

Khi ấy, các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?” Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: “Thật, Thầy bảo các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời”.    

Suy niệm:

Cửa Thiên đàng luôn rộng mở, nhưng không phải ai vào cũng được, vì có những người đã hóa nên to chắn cả lối Thiên Đàng. Chính vì vậy Đức Giêsu dạy các môn đệ, những người hóa nên to vì luôn ấp ủ giấc mộng trở thành kẻ lớn nhất: “nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. “

Hóa ra việc vào Thiên đàng chính là nổ lực để mỗi ngày trở nên nhỏ bé chứ không phải miệt mài nhằm làm những việc lớn lao, vĩ đại. Trong cách thức trở nên nhỏ bé, có cả những việc lớn lao vĩ đại nhưng đã được hóa giải bằng sự đơn sơ, khiêm tốn. Ngược lại, đôi khi có người cố tình làm những việc “nhỏ bé” để được người ta khen ngợi là vĩ đại…

Thế cho nên tất cả mọi sự dù to hay nhỏ, dù vĩ đại hay tầm thường đều hệ tại bởi con tim biết yêu thương.

Con tim biết yêu thương sẵn sàng làm tất cả mọi sự vì tình yêu. Chính bởi tình yêu đó hóa giải tất cả để trở nên mềm mại trước cửa Thiên đàng dù họ có cứng cõi đến mức nào, vì tình yêu có sức hóa giải.

Chị Têrêxa không phải là mẫu người khiêm tốn, ngược lại theo chị nhận xét là một người kiêu căng; đâu phải là mẫu người hiền lành, nhưng rất nhiều khi nóng giận… Tự thân chị không phải là con người “nhỏ bé”, nhưng dễ dàng nhìn thấy nơi tính cách chị một con người “lớn lao”.

Tuy nhiên có một năng lực đã bào mòn sự cứng cõi của tính cách “vĩ đại” nơi chị để nó trở nên “nhỏ bé”. Năng lực đó chính là tình yêu. Trong sự vĩ đại nơi con người chị, có cả một tình yêu vĩ đại để nó biến đổi tất cả mọi sự.

Đoạn Tin Mừng dù rất ngắn gọn nhưng chứa đựng cả chân lý của Tin Mừng, từ đó định hình cách sống của những người môn đệ Chúa Giêsu, và mở rộng ra cho tất cả những ai dù không biết Chúa Giêsu, nhưng sống theo con đường đó, họ cũng sẽ được vào Nước Trời. Con đường bé nhỏ đó chính là Con Đường Tình Yêu.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, chị Têrêxa đã khám phá ra con đường nên thánh mang tên con đường bé nhỏ. Bé nhỏ nhưng thật ra rất to vì nó chính là cùng đích cho cuộc đời của mỗi chúng con. Xin cho chúng con dù không sống được như chị Têrêxa, nhưng ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng luôn hướng về con đường đó : Con Đường Tình Yêu. Amen.

THỨ BẢY – 02/10/2021 : CÁC THIÊN THẦN HỘ THỦ
NHỮNG NGƯỜI BẠN LINH THÁNH

Lời Chúa : Mt 18,1-5.10

Khi ấy, các môn đệ đến bên Chúa Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời?” Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời. Và kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này, vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời”. 

Suy niệm:

Đức Giêsu căn dặn các môn đệ mình: “đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này” vì trong họ có sự hiện diện của Chúa qua các thiên thần.

Như vậy, mỗi con người trước mặt Chúa đều có một giá trị hết sức cao quý, đến mức phải có một năng lực siêu nhiên gìn giữ họ, đó là các thiên thần hộ thủ. Vì lẽ đó mà hôm nay Giáo hội đặc biệt nhắc chúng ta nhớ đến các ngài để biết Thiên Chúa trân trọng chúng ta.

Vì Thiên Chúa trân trọng chúng ta nên chúng ta phải biết ơn Chúa và hợp tác với các thiên thần để gìn giữ những phẩm tính cao quý mà Chúa đã ban.

Nếu các thiên thần nổ lực gìn giữ trong khi con người góp sức phá hoại thì công trình của Thiên Chúa cũng không thể bảo toàn vì sự tự do Chúa đã phú bẩm cho họ, giống như đã từng có thiên thần phản bội..

Do đó con người phải luôn luôn huấn luyện cho mình một lương tâm ngay thẳng, để ít là còn bị áy náy bởi những việc xấu mình làm. Từ sự áy náy đó, thiên thần luôn luôn thúc đẩy họ tìm đến sự sám hối chân thành.

Huấn luyện lương tâm ngay thẳng bằng việc siêng năng cầu nguyện, đọc, suy niệm lời Chúa để chúng ta có một định hướng rõ nét cho cuộc đời mình. Định hướng này chỉ có được nơi Đức Giêsu là đường là sự thật và là sự sống. Chính vì thế bao lâu chúng ta còn bám vào Đức Giêsu một cách chân thành, chúng ta sẽ không bị lạc hướng.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, chúng con cám ơn Chúa đã ban cho chúng con luôn có thiên thần hộ thủ để nhắc nhở chúng con làm lành, lánh dữ. Xin cho chúng con luôn ý thức bên cạnh mình còn có những người bạn linh thánh, là những người bạn luôn làm và giúp chúng con làm điều tốt, để không bao giờ hành động trong bóng tối. Amen.

[Infographic] Bối cảnh lịch sử các sách Cựu Ước

Trong việc tìm hiểu, học hỏi và nghiên cứu Kinh Thánh, việc đặt bản văn vào đúng bối cảnh lịch sử mà nó phản ánh là một yếu tố rất quan trọng để hiểu các ý nghĩa của bản văn ấy. Vì thế, trong infographic này, chúng tôi cung cấp một cái nhìn tổng quan về bối cảnh lịch sử của các sách trong bộ Cựu Ước.

Thực tế, lịch sử hình thành Kinh Thánh không tiến triển song song với lịch sử dân tộc Do Thái. Nghĩa là, có những sách tuy viết về một sự kiện lịch sử nào đó nhưng lại được viết rất lâu sau sự kiện ấy. Vì thế xin lưu ý, đây là bối cảnh lịch sử mà quyển sách nói đến chứ không phải là lịch sử hình thành các sách cựu ước.

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 26 | Thường niên | Năm B

Tin mừng: Mc 9,37-42.46-47

A. Hạt giống…

Trong bài Tin Mừng này, Chúa Giêsu dạy hai bài học :

a/ Bài học bao dung và hợp tác : Khi thấy một số người không thuộc nhóm 12 mà cũng nhân danh Chúa Giêsu để trừ quỷ thì Gioan khó chịu, xin Chúa ngăn cấm. Chúa Giêsu chẳng những không cấm họ mà còn sửa dạy các môn đệ mình.

– Người đời thường có óc bè phái : ích kỷ bảo vệ quyền lợi và danh dự của nhóm mình, và đố kỵ ganh ghét với những nhóm khác. Phương châm của thế gian là “Ai không theo ta tức là nghịch với ta”.

– Chúa Giêsu dạy các môn đệ đừng nhìn ai bằng cặp mắt thành kiến đố kỵ, và sẵn sàng hợp tác với tất cả mọi người thiện chí. Phương châm Chúa đưa ra là “Ai không chống đối ta tức là ủng hộ ta”.

b/ Sự tai hại trầm trọng của việc làm gương xấu gây vấp phạm cho “những kẻ bé mọn”. 

– “Những kẻ bé mọn” không hẳn là trẻ con, mà còn là những người mà đức tin còn non yếu. Ai gây cớ vấp phạm cho họ thì thà buộc cối đá vào cổ nó rồi xô nó xuống biển còn hơn.

– Ngay cả bản thân mình mà gây cớ vấp phạm cho mình thì mình cũng phải tự khắt khe với mình để diệt trừ nguy hiểm tận gốc : “Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt nó đi…”

B. … nảy mầm.

1. Kẻ thốt lên những lời sặc mùi đố kỵ này là ai ? Cũng là kẻ một lần khác đòi khiến lửa trời xuống thiêu rụi một làng Samari không tiếp đón Chúa Giêsu và các môn đệ Ngài. Đó chính là Gioan, “người môn đệ mà Chúa Giêsu thương yêu”. Con người tự nhiên của Gioan vốn xấu như vậy. Nhưng nhờ tình thương của Chúa, sau này Gioan trở nên tốt, có thể nói là tốt hơn những môn đệ khác. Nhìn gương thánh Gioan, tôi không thất vọng về bản chất xấu xa của mình, nhưng tôi càng tin cậy vào tình thương có sức biến đổi tuyệt vời của Chúa.

2. Gioan cũng là một trong 3 môn đệ thân tín nhất của Chúa Giêsu. Thế mà vẫn nặng đầu óc phe phái, Gioan đố kỵ với cả những người “nhân danh Chúa mà trừ quỷ”, tức là những người làm việc tốt.

Thánh Gioan mà còn như thế thì huống chi là tôi. Tôi phải khiêm tốn thừa nhận trước Chúa và trước lương tâm rằng tôi đã nhiều lần đố kỵ ganh ghét các anh chị em tôi, ganh ghét không phải vì họ xấu mà chính vì họ tốt. Và tôi phải hết sức đề phòng không để cho khuynh hướng ganh ghét ấy khuynh đảo tôi nữa.

3. Tôi thường nhìn người khác một cách nghi kỵ và khắt khe. “Họ không ủng hộ tôi tức là họ chống đối tôi”. Do cái nhìn ấy, nếp sống của tôi trở nên bi quan và khép kín. Hôm nay Chúa dạy tôi một cái nhìn rất bao dung và rất lạc quan “Ai chẳng chống đối các con là ủng hộ các con”. Chắc chắn với cái nhìn này đời tôi sẽ vui tươi hơn và tôi sẽ làm việc thoải mái hơn.

4. Truyện ngụ ngôn Ấn độ có kể như sau : Một hôm thần Krisna muốn thử lòng các vua trên trần gian.

Trước tiên thần cho gọi Duriana, một ông vua nổi tiếng tàn ác, đến : “Ta muốn ngươi đi khắp thế giới tìm cho ta một con người có lòng tốt”. Duriana đi khắp thế giới một thời gian rồi trở về tâu : “Lạy Ngài, con không thể gặp được một con người nào như thế cả, vì mọi người đều ích kỷ, đê hèn”.

Thần gọi tiếp một ông vua khác nổi tiếng quảng đại, tên là Damanatra và ra lệnh ngược lại : “Ngươi hãy đi tìm cho ta một con người thực sự xấu xa”. Một thời gian sau, Damanatra trở về buồn bã báo cáo : “Lạy Ngài con xin chịu tội, con đã gặp rất nhiều người hẹp hòi, ích kỷ, gian tham, trộm cắp… nhưng người thực sự xấu xa thì con không gặp. Cho dù có vấp ngã, mọi người đều có lòng tốt”. (Chờ đợi Chúa) 

5. “Ai cho các con một ly nước lã…” : Tục ngữ Việt Nam có câu “nước lã mà quấy nên hồ”, nghĩa là từ không có gì cả mà làm nên chuyện. Vậy cho “một ly nước lã” nghĩa là hầu như chẳng cho gì cả, thế mà Thiên Chúa vẫn kể và vẫn thưởng công. Giá trị của tấm lòng kẻ biết phục vụ là như thế.

6. “Ai làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin vào Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ nó…” : Cớ vấp phạm là những lời nói và hành động nhiều khi rất vô tình. Ai ngờ hậu quả chúng gây ra cho người khác và cho chính mình lại to lớn như thế.

Tôi đâu có biết rằng một lời nói của tôi chỉ để chơi thôi nhưng làm cho anh chị em tôi đau lòng đến cả đêm không ngủ. Huống chi một lời nói vì nóng giận mà tôi không kềm lại được…

Chúa dạy tôi phải quan tâm tới anh chị em. Trước khi làm gì hay nói gì tôi cũng phải suy nghĩ xem lời nói và việc làm đó sẽ có tác động gì nơi người anh chị em tôi.

7. “Nếu tay con nên dịp tội, hãy chặt đi…Nếu chân con…Nếu mắt con…Thà có một tay…một chân… một mắt mà được vào Nước Thiên Chúa” : Được vào Nước Thiên Chúa là điều quý giá nhất, so với nó không có hy sinh từ bỏ nào là quá đáng cả.

Hiện giờ tôi cần phải “chặt” cái gì ?

8. Có một thuyền trưởng ghé tàu qua đảo hoang, bắt gặp một khối lượng nam châm rất lớn. Ông đem hết lên tàu để về làm giàu. Nhưng tàu bị lạc giữa biển không sao định hướng được, kim nam châm hải bàn lúc nào cũng chỉ về phía khoan tàu chứa khối nam châm. Cuối cùng lương thực thiếu, nhiên liệu cạn dần, người thuyền trưởng phải quyết định vất bỏ khối nam châm để hải bàn có thể định hướng đúng mà cứu sống cả con tàu. (Trích “Phúc”) 

[Bài viết] Mười sự thật thú vị về Kinh Thánh

Thiên Vy tổng hợp

Sau đây là mười sự thật thú vị về Kinh Thánh:

1. Thời gian viết sách Kinh Thánh

Kinh Thánh được viết trong khoảng 1600 năm, bắt đầu từ năm 1500 BC đến năm 100 AD.

2. Sự phân chia các sách trong bộ Kinh Thánh

Kinh Thánh là một cuốn sách, và cuốn sách ấy lại bao gồm nhiều sách nhỏ.

Với người Công giáo: Cựu Ước: 46 quyển + Tân Ước 27 quyển = 73 quyển

Với người Tin lành: Cựu Ước: 38 quyển + Tân Ước 27 quyển = 65 quyển

Sách Cựu ước được viết trước Chúa Giêsu giáng sinh và sách Tân Ước được viết sau biến cố Chúa Giêsu chết và sống lại.

3. Phân chương và câu

Mỗi quyển sách trong bộ Kinh Thánh đều được phân chương và câu. Tuy nhiên, có 5 quyển không được phân chương: đó là sách Ôvađia, thư Philêmon, thư 2 Gioan, thư 3 Gioan và thư Giuđa. Đây là những cuốn sách ngắn, chỉ có thể phân câu mà thôi.

Phân chương: do sáng kiến Đức Hồng y Stephen Langton (1150 – 1228); và phân câu: do công của ông Robertus Stephanus, còn gọi là Robert Estiene năm 1551.

4. Chương và câu – dài nhất và ngắn nhất

Chương dài nhất trong toàn bộ Kinh Thánh là Thánh vịnh 119, gồm 176 câu. Chương ngắn nhất là Thánh vịnh 117, chỉ vỏn vẹn 2 câu.

Câu dài nhất trong toàn bộ Kinh Thánh là Ét-te 8,9, cả câu gồm 91 chữ (bản văn tiếng Việt). Câu ngắn nhất là Gioan 11,35, cả câu chỉ có 3 từ: “Chúa Giêsu khóc”.

5. Kinh Thánh là Lời Chúa

Có nhiều sách viết về các tôn giáo và do các tôn giáo biên soạn, nhưng chỉ có Kinh Thánh là cuốn sách chứa đựng những lời thật sự của Thiên Chúa. Những ai tin vào Kinh Thánh đều xác tín rằng Thiên Chúa đã linh ứng cho con người qua chiều dài lịch sử để họ viết lại những lời của Người cho con người.

6. Nhiều quyển sách chính xác về mặt lịch sử

Một số nhà sử học ngoại giáo đã viết về các sự kiện của Tân Ước cùng lúc các sách của Kinh Thánh đang được viết ra. Josephus là người nổi tiếng nhất trong số đó. Ông là một nhà sử học Do Thái. Tacitus là một nhà sử học Rôma và nhiều người khác nữa. Những gì họ viết ra có thể được dùng để minh định tính chính xác của lịch sử trong Kinh Thánh. Bên cạnh đó, các khám phá lịch sử và khoa Khảo cổ học Kinh Thánh thường xuyên đưa ra ánh sáng những dữ kiện hỗ trợ tính chính xác của Kinh Thánh.

7. Kinh doanh Kinh Thánh

Kể từ năm 1815, ước tính có khoảng hơn 5 tỉ ấn bản Kinh Thánh trọn bộ hoặc từng phần được phân phối. Vì thế, Kinh Thánh trở thành cuốn sách bán chạy nhất mọi thời đại, và thường xuyên nằm trong danh mục các sách bán chạy nhất. Tại Mỹ, khoảng 168.000 cuốn Kinh Thánh được bán mỗi ngày. Trên thế giới, phần Cựu Ước đã được dịch ra hơn 700 thứ tiếng, và hơn 1500 ngôn ngữ có bản dịch Tân Ước.

8. Kinh Thánh không mâu thuẫn với chính nó

Không có mâu thuẫn trong Kinh Thánh. Nhiều người đã tuyên bố tìm ra những mâu thuẫn trong Kinh Thánh, nhưng kỳ thực họ đã tách câu nói ra khỏi bối cảnh của nó. Khi nhìn vào Kinh Thánh nói chung và hiểu những lời dạy trong đó nói riêng, quả thật không có mâu thuẫn. Đây là điều thật đáng kinh ngạc, vì Kinh Thánh được viết trong một khoảng thời gian rất dài.

9. Các lời tiên tri trong Kinh Thánh

Có hơn 3200 lời tiên tri đã được thực hiện trong Kinh Thánh hoặc kể từ khi Kinh Thánh được viết ra. Tuy nhiên, vẫn còn hơn 3100 lời tiên tri chưa được thực hiện.

10. Tác giả Kinh Thánh

Có ít nhất 40 người khác nhau, mỗi người đã viết một phần của Kinh Thánh, trong đó có một số tác giả đã viết nhiều hơn những người còn lại.  Thánh Phaolô đã viết ít nhất 13 quyển. Môsê đã viết bộ Ngũ Thư, gồm 5 quyển.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 25 | Năm B

0

Chúa Nhật
Đồng sàng, dị mộng

Lời Chúa: Mc 9, 29-36

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại”. Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.

Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: “Dọc đàng các con tranh luận gì thế?” Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất. Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: “Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người”. Rồi Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, ôm nó mà nói với các ông rằng: “Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”.

Suy Niệm:

Trong khi Thầy Giêsu rao giảng về việc “Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người”, thì các môn đệ lại “tranh luận xem ai là người lớn nhất”. Họ “đồng sàng dị mộng”, cùng đi chung một con đường, nhưng lại không chung đích đến.

Phương thế Đức Giêsu dành để cứu độ nhân loại là thập giá, còn việc các môn đệ hướng đến lại là vinh quang, quyền lực theo kiểu con người. Họ “đồng sàng dị mộng” với Đức Giêsu.

Tuy nhiên cũng dễ hiểu thôi, vì chân lý của Đức Giêsu rao giảng còn mới mẻ và hoàn toàn xa lạ không chỉ với các môn đệ, mà còn với mọi người; hơn nữa các ông lại “sợ không dám hỏi Người’, nên các ông cứ sống trong vô tri. Chỉ khi nào các ông chấp nhận giới hạn của mình và dám mở lòng, mở trí, mở tâm để tìm hiểu thì các ông mới biết được đường lối của Thiên Chúa.

“Đồng sàng dị mộng” cũng có nghĩa là việc Kitô hữu ngày nay không sống đúng với đường lối của Chúa do thiếu hiểu biết hoặc do những lợi ích riêng tư.

Thiếu hiểu biết khi không chịu tìm hiểu về Giáo lý, Thánh kinh và những giáo huấn của Hội thánh; Trong khi thích và dường như đam mê những giáo huấn trần tục như phim ảnh nhảm nhí, những cuộc tranh luận vô bổ trên mạng xã hội…

Những lợi ích riêng tư như tiền bạc, chức quyền, đam mê… chính những điều đó khiến cho người môn đệ Chúa phớt lờ những giáo huấn của Chúa dù họ dư hiểu biết.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, bước theo Chúa là phải đi theo con đường Ngài đã đi một cách sát gót. Xin cho con biết dõi theo chân Ngài dù đôi khi phải dẫm lên gai, phải bường mình trong lầy lội… nhưng đó là con đường đi về cõi sống; còn những con đường khác dù trãi thảm, dù hoa thơ cỏ lạ, nhưng tất cả chỉ là lường gạt để con rơi vào chỗ diệt vong. Amen.

Thứ Hai
Ánh sáng yêu thương không bao giờ che khuất

Lời Chúa: Lc 8, 16-18

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Không ai thắp đèn rồi lấy hũ che lại, hay đặt dưới gầm giường: nhưng đặt nó trên giá đèn, để những ai đi vào đều thấy ánh sáng. Vì chẳng có gì kín nhiệm mà không bị tỏ ra, và không có gì ẩn giấu mà không bị lộ ra cho người ta biết. Vậy các ngươi hãy ý tứ xem các ngươi nghe thế nào! Vì ai có, sẽ được cho thêm; còn ai không có, cả điều mình tưởng có cũng sẽ bị lấy đi”.

Suy niệm

Đời sống người môn đệ Đức Giêsu phải tỏa rạng như ánh đèn. Trước hết bởi vì họ đã được ánh sáng của Đức Giêsu soi dẫn để bước ra khỏi bóng đêm tội lỗi; kế đến vì Tin Mừng không thể giữ riêng cho mình mà phải được loan báo. Vì vậy những ai bước đi theo Đức Giêsu, việc trở thành ánh sáng không phải là một lời mời gọi, mà là một đòi buộc, vì nếu không thì họ chẳng khác gì “con cái thế gian”.

Môn đệ Đức Giêsu đã được kéo ra khỏi bóng đêm nhờ sự chết và Phục Sinh của Ngài. Ánh sáng ân phúc đã được thắp lên trên chính cuộc đời của họ, nhưng họ phải biết gìn giữ, bảo vệ và khơi lên ánh sáng đó để mỗi ngày mỗi bùng lên.

Ánh sáng của người môn đệ chính là sự thánh thiện được thể hiên qua đời sống bác ái, yêu thương, phục vụ vô vị lợi.  Hình ảnh ngọn nến được thắp lên, ánh sáng được soi tỏa cho nhiều người, nhưng chính ngọn nến phải chịu hao mòn, cho đến tận cùng là khi ngọn nến đã tiêu hao tất cả, lúc đó ánh sáng mới không con nữa. Người môn đệ Chúa phải là ánh sáng cho đến chết.

Có những người “lấy thùng úp lên ngọn nến” thể hiện một đời sống ích kỷ, muốn giữ cho riêng mình, hoặc phục vụ mà phải có điều kiện…  Ánh sáng đó dù có mạnh đến đâu, có sáng như thế nào thì cũng chẳng ích gì vì chỉ giữ riêng cho nó và còn có nguy cơ gây hại khi ngọn nến bị “úp lên”, bị gò bò trong một phạm vi nhỏ hẹp.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin Chúa cho chúng con biết nghe lời Chúa dạy để ý thức rằng đời sống đức tin của chúng con chỉ có ý nghĩa khi nó thực sự có ánh sáng; và ánh sáng đó phải mang lại lợi ích cho người khác, cho cuộc đời, chứ không phải giữ riêng cho mình.  Xin cho con chấp nhận hao mòn qua việc hy sinh phục vụ, nhất là những người gặp khó khăn vì dịch bệnh trong lúc này. Amen.

Thứ Ba – 21/09: Thánh Matthêu
Năng lực giải phóng

Lời Chúa: Mt 9, 9-13

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: “Hãy theo Ta”. Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: “Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như vậy?” Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: “Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: Ta muốn lòng nhân từ, chớ không phải hy lễ. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi”.

Suy Niệm:

“Một người ngồi ở bàn thu thuế”.  Nghề thu thuế theo quan niệm thời bấy giờ là nghề tội lỗi, và người thu thuế cũng mang mặc cảm mình tội lỗi. Ông Matthêu ngồi “ở bàn thu thuế” ám chỉ ông đã “chai lì” trong tình trạng tội lỗi. Ông đã vô cảm với nhiều thứ kể cả tội lỗi vì nhiều thứ đó trở thành áp lực cho ông. Bản thân ông cũng muốn ‘đứng lên”, rời khỏi chiếc bàn thu thuế đó nhưng có nhiều vấn đề khiến ông phải “ngồi ở bàn thu thuế” tận cho đến bây giờ.

Thế nhưng chỉ cần như vô tình “Chúa Giêsu đi ngang qua”, Ngài đã làm cho tình thế thay đổi, đã khiến cho Matthêu “đứng dậy”, và hơn thế nữa còn “đi theo Người”; đặc biệt đã “đồng bàn” với Đức Giêsu. Hành động này là một vinh dự cho ông, nhưng lại trở thành cớ cho những cuộc tấn công vào Đức Giêsu.

Một khi muốn nâng người khác lên thì phải chấp nhận đau thương. Tình yêu giải phóng là như thế. Không có sự giải phóng nào mà không đánh đổi: mồ hôi, nước mắt, công sức, máu, thậm chí cả mạng sống… Nhưng đó mới là tình yêu chân thật.

Đức Giêsu đã giải phóng Matthêu để mở ra chân trời mới cho ông, để ông không còn sống trong tội lỗi và mặc cảm với tội lỗi, nhưng sẽ trở thành một con người mới, con người có ích cho xã hội, cho người khác, nhất là có ích cho Nước Trời.

Đức Giêsu có một năng lực giải phóng. Năng lực đó không phải là một sức mạnh khủng khiếp như súng đạn, nhưng là một sự mềm mại để hạ mình xuống, giả bộ đi ngang qua, lên tiếng bắt chuyện… Năng lực đó vượt qua rào cản của dư luận, nhất là của những người lãnh đạo tôn giáo để sẵn sàng đến nhà của người tội lỗi, và chấp nhận “đồng bàn” với họ.

Chính năng lực của Đức Giêsu đã làm cho không chỉ Matthêu mà còn cả “một đám” những người tội lỗi tìm thấy chân trời mới. Nhưng cũng chính thái độ của Đức Giêus đã làm cho một số người đi vào ngõ cụt, đó là những người tự cao, tự mãn, luôn cho mình là người công chính và đứng ở trên để xét đoán.

Đức Giêsu đã nói rõ ràng: “Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi”. Vì thế khi ta tự liệt kê mình vào hạng người công chính, thì ơn cứu độ không thể đến với ta.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đã đi ngang qua cuộc đời con, làm cho con có một năng lực để trỗi dậy, bắt đầu cho một hành trình mới.  Xin cho con luôn khiêm tốn để đón nhận ơn cứu độ của Chúa, và để nâng đỡ nhau cùng trỗi dậy trong cuộc đời đầy sóng gió này. Amen.

Thứ Tư
Hành trang… là không hành trang

Lời Chúa: Lc 9, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu gọi mười hai Tông đồ lại, ban cho các ông sức mạnh và quyền năng trên mọi ma quỷ và được chữa lành các bệnh tật. Ðoạn Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân. Người bảo các ông rằng: “Khi đi đàng, các con đừng mang gì cả, chớ mang gậy và bị, bánh và tiền, cũng đừng mặc hai áo. Các con vào nhà nào, thì hãy ở lại đó, và đừng rời khỏi nơi ấy. Những ai không tiếp đón các con, thì khi rời bỏ thành đó, các con hãy giũ cả bụi chân lại, để làm chứng tố cáo họ”. Các ông liền đi rảo khắp các làng mạc, rao giảng Tin Mừng, và chữa lành bệnh tật khắp nơi.

Suy niệm:

“Khi đi đàng, các con đừng mang theo gì cả”.

Đây là thái độ khôn ngoan của người môn đệ Đức Giêsu. Vì nếu người môn đệ bị vướng bận bởi những sự thế gian, thì họ không bao giờ lo chu toàn bổn phận mình được trao; hoặc nếu có thì cũng chỉ để tìm kiếm những giá trị của thế gian.

Hành trang của người môn đệ là niềm tin vào Thiên Chúa là Cha quan phòng, và trái tim yêu thương cùng nhịp đập với Thầy Giêsu để chỉ lo kiếm tìm hạnh phúc cho người khác; từ đó hướng họ đến hạnh phúc đích thực, hạnh phúc vĩnh cửu trên trời.

Với niềm tin, sự tín thác và trái tim yêu thương, người môn đệ không ngại khó, không sợ thiếu và không lo trước nghịch cảnh. Họ ung dung bước đi với tất cả những gì Chúa muốn, Chúa trao, và Chúa thực hiện.

Người môn đệ phải hoàn toàn phó thác để họ ý thức Thầy Giêsu, người đã sai mình mới là chủ nhân đích thực của mình.

Ngày hôm nay, cũng vì những giá trị vật chất, cơm áo gạo tiền mà nhiều Kitô hữu đã quên đi con đường về trời của mình, đã làm cho mình bị nặng nề bởi những sự thế gian.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con ý thức mọi sự thuộc về thế gian này rồi sẽ qua đi, để con biết tìm kiếm những giá trị vĩnh cửu. Một trong những giá trị đó chính là cộng tác với Chúa để đem tình yêu thương đến trong thế gian này, nhất là môi trường con đang hiện diện.

Thứ Năm
Gặp Chúa để làm gì?

Phúc Âm: Lc 9, 7-9

Khi ấy, quận vương Hêrôđê nghe biết tất cả các việc Chúa Giêsu đã làm thì phân vân, vì có kẻ nói rằng: “Ông Gioan đã từ cõi chết sống lại”; còn kẻ khác lại nói: “Ông Êlia đã hiện ra”; kẻ khác nữa nói rằng: “Một tiên tri thời xưa đã sống lại”. Nhưng Hêrôđê thì nói: “Ông Gioan trẫm đã chém đầu rồi. Ông này là ai mà trẫm nghe đồn làm những điều như thế?” và vua tìm cách gặp Người.

Suy niệm :

« Và vua tìm cách gặp Người »

Có những lúc chúng con tìm gặp Chúa vì lý do tốt: để tâm sự, chia sẻ với Chúa mọi buồn vui của cuộc đời ; hay đơn giản là tâm tình của người con an tâm, hạnh phúc khi được kề bên cha mẹ chúng…

Nhưng cũng có khi chúng con tìm gặp Chúa vì lý do xấu : để kêu trách Chúa, để thách thức Chúa phải làm cho con việc này, việc kia; thậm chí tìm đến để quả quyết từ nay không còn cần đến Chúa nữa…

Hiện tại con có muốn tìm gặp Chúa không ? và con muốn tìm gặp Chúa vì lý do gì ?

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, có những lúc trong cuộc đời con sống mà không cần đến Chúa, để được ở trong tự do của đam mê xấu. Có những lúc con cần Chúa nhưng đơn giản như một ông thần tài, ban cho con những điều con cần. Xin cho con biết tìm đến Chúa bởi vì đơn giản Chúa thương con.

Thứ Sáu
Với tôi, Đức Giêsu là ai?

Tin mừng: Lc 9, 18-22

Việc xảy ra là khi Chúa Giêsu cầu nguyện riêng một nơi, và có các môn đệ ở với Người, thì Người hỏi các ông rằng: “Những đám dân chúng bảo Thầy là ai?” Các ông thưa rằng: “Người thì bảo là Gioan Tẩy giả, kẻ khác lại cho là Êlia, còn người khác thì cho là một trong các tiên tri thời xưa, đã sống lại”. Người lại hỏi các ông rằng: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðấng Kitô của Thiên Chúa”. Và Người ngăn cấm các ông không được nói điều đó với ai mà rằng: “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, các thượng tế, và các luật sĩ từ bỏ và giết chết, nhưng ngày thứ ba sẽ sống lại”.

Suy Niệm:

“Phần các con, các con bảo Thầy là ai? Trả lời được câu hỏi này là trả lời được cho cùng đích đời kitô hữu.

Đức Giêsu là ai trong cuộc đời tôi? Ngài là một vĩ nhân, một con người nổi tiếng?

Đức Giêsu là ai trong cuộc đời tôi? Ngài như một vị thần để cần gì cứ đến xin?

Đức Giêsu là ai trong cuộc đời tôi? Ngài là một thứ thuộc phiện để mị dân. Ngài không có thật?

Mỗi người đều có câu trả lời cho riêng mình, và chính câu trả lời sẽ định hình tích cách của người đó.

Nếu Đức Giêsu chỉ là một người nổi tiếng thì tôi hâm mộ Ngài và tìm đọc những tác phẩm viết về Ngài để nâng cao kiến thức và biết đâu tìm được những câu nói hay của Ngài để tôi suy tư.

Nếu Đức Giêsu chỉ như một ông thần thì trong cuộc đời tôi sẽ có nhiều thần mình lắm, để ai “linh” hơn tôi sẽ tìm đến. Cuộc đời tôi sẽ là mớ lộn xộn trong cuộc chiến giữa các thần minh.

Nếu Giêsu chỉ như thuốc phiện để gây mê, nghĩa là Ngài không có thật thì tôi mặc tình sống theo sự phóng túng của con người, sống theo lợi ích của cá nhân, của phe nhóm vì không có ai để tôi phải sợ…

Vậy Đức Giêsu quả thật là ai? Chính Ngài đã nói với chúng ta sự thật về Ngài “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lão, các thượng tế, và các luật sĩ từ bỏ và giết chết, nhưng ngày thứ ba sẽ sống lại”.

Đức Giêsu là Đấng cứu độ ta bằng con đường thập giá. Không có Đức Giêsu vinh quang nếu không có Đức Giêsu vác thập giá. Vì vậy nếu chỉ tìm vinh quang, tìm sung sướng theo kiểu thế gian mà không chấp nhận đau khổ, thập giá trong cuộc đời thì chắc chắn cuộc đời của chúng ta sẽ chẳng có hạnh phúc.

Hạnh phúc thật sự sẽ được dệt kết trong mồ hôi nước mắt, trong những hy sinh quên mình, trong những âm thầm phục vụ… nhưng phải được thực hiện trong tình yêu; vì trong tình yêu một cách vô hình chính là sự hiện diện của Thiên Chúa.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con đừng tìm kiếm một Đức Kitô nào khác ngoài Đức Kitô vác thập giá để khi biết liên kết với thập giá Đức Kitô con sẽ làm cho cuộc đời mình được hạnh phúc, vì thập giá chỉ nở hoa khi có tình yêu tưới gội. Amen.

Thứ Bảy
Một Đức Kitô chịu đóng đinh

Lời Chúa: Lc 9, 44b-45

Ðang lúc mọi người thán phục về tất cả các việc Chúa Giêsu làm, thì Người phán cùng các môn đệ rằng: “Phần các con, các con hãy ghi vào lòng những lời này là: Con Người sẽ phải bị nộp vào tay người đời”. Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì nó còn bị che khuất, nên các ông không lĩnh hội được ý nghĩa, và các ông không dám hỏi Người về lời ấy.

Suy niệm:

Trong khi con người thán phục trước những việc Đức Giêsu đã làm, thì Đức Giêsu muốn cho các môn đệ của mình phải biết sự thật về Đấng Kitô: “Con người sẽ phải bị nộp vào tay người đời”, để họ khỏi tìm kiếm một Đức Kitô vinh quang, một Đức Kitô được thán phục, mà phải là một Đức Kitô chịu đóng đinh.

Trong đời sống thường ngày, không ai dại dột đi tìm cho mình những chuyện trái ý, những điều không vừa lòng, nhưng những việc đó cũng sẽ xảy ra như là chuyện đương nhiên của cuộc sống. Vì vậy người môn đệ phải chuẩn bị để đón nhận tất cả.

Ai đó đã nói: nếu đi tìm một Đức Kitô không thập giá, thì sẽ gặp một thập giá mà không có Đức Kitô. Những đau khổ trong cuộc sống của chúng ta đã được Đức Kitô chia sẻ một cách trọn vẹn trong cuộc khổ nạn của Ngài, vì vậy, khi gặp những khó khăn, thử thách trong cuộc sống, thì chỉ một mình Đức Kitô mới chia sẻ với chúng ta.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con cùng vác với Ngài, thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa, xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài, để được sống với Ngài vinh quang.

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 25 | Thường niên | Năm B

Tin mừng: Mc 9,30-37

A. Hạt giống…

1. Chính Chúa Giêsu mặc khải cho các môn đệ biết Ngài là ai : Ngài là Đấng Messia đến cứu thoát loài người, nhưng cứu thoát qua con đường chịu nạn, chịu chết và sống lại.

2. Do đã quen với quan niệm về một Đấng Messia vinh quang hiển hách, các môn đệ không hiểu gì cả. Nhưng không dám hỏi lại Chúa Giêsu. Và cũng vì đã quen với quan niệm thế tục ấy nên dọc đường các ông tranh luận xem ai sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời mà Chúa Giêsu thành lập.

3. Chúa Giêsu sửa dạy các ông : trong Nước Trời, đừng ai để ý tới địa vị lớn hoặc nhỏ. Điều thứ nhất phải để ý là phục vụ : càng có chức vụ cao thì càng phải phục vụ nhiều (để nhấn mạnh ý tưởng phục vụ, Chúa Giêsu dùng hình ảnh người đầy tớ). Điều thứ hai phải để ý nữa là có thái độ tiếp đón mọi người không phân biệt gì cả, dù là một người hèn hạ, vô ích thì người môn đệ Chúa cũng phải tiếp đón (để nhấn mạnh ý tưởng tiếp đón, Chúa Giêsu dùng hình ảnh trẻ nhỏ, tức là một con người không mang lại lợi ích gì cho kẻ tiếp đón nó, mà còn mang tới phiền muộn).

B. … nảy mầm.

1. Trong “nước trần gian”, muốn thành đạt thì phải chứng tỏ cho người ta thấy mình là “người lớn”, lớn về khả năng, lớn về trí óc, lớn về sức mạnh v.v. Còn trong Nước Trời, Chúa Giêsu lại bảo các môn đệ mình tỏ ra là trẻ nhỏ, là đầy tớ. Để mở mang Nước Trời ở trần gian này, tôi phải có một lối sống hơi ngược đời như thế, vì “Chúng con ở giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian”.

2. “Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy tức là đón tiếp chính mình Thầy”. Những “trẻ nhỏ như thế này” là những người nghèo hơn tôi, kém thông minh hơn tôi, yếu hơn tôi, cư xử nói năng vụng về hơn tôi… Chính vì họ tệ hơn tôi nên tôi thường xua đuổi họ hoặc không thích ở gần họ. Nhưng như thế tức là tôi đã xua đuổi và thờ ơ với chính Chúa rồi.

3. Ngày xưa các môn đệ đã làm một chuyện lố bịch là mặc kệ Chúa mời gọi đi theo Ngài trên con đường thập giá, họ cứ tranh dành nhau địa vị và quyền lợi. Nhưng về sau khi hiểu lại, họ đã thay đổi hẳn : “Vinh dự của chúng ta là thập giá Đức Kitô”. Phần tôi, tôi cứ tiếp tục việc làm lố bịch đó. Khi nào thì tôi mới hiểu lại và thay đổi đây ?

4. Lạy Chúa Giêsu, Chúa là con đường của chúng con. Xin cho chúng con luôn đi theo con đường thập giá Chúa để mỗi ngày được nên giống Chúa hơn.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 24 | Năm B

0

CHÚA NHẬT:
NHỎ BÉ ĐỂ VĨ ĐẠI

Lời Chúa: Mc 8, 27-35

Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ đi về phía những làng nhỏ miền Cêsarê thuộc quyền Philipphê. Dọc đường, Người hỏi các ông rằng: “Người ta bảo Thầy là ai?” Các ông đáp lại rằng: “Thưa là Gioan tẩy giả. Một số bảo là Êlia, một số khác lại cho là một trong các vị tiên tri”. Bấy giờ Người hỏi: “Còn các con, các con bảo Thầy là ai?” Phêrô lên tiếng đáp: “Thầy là Ðấng Kitô”. Người liền nghiêm cấm các ông không được nói về Người với ai cả.

Và Người bắt đầu dạy các ông biết Con Người sẽ phải chịu đau khổ nhiều, sẽ bị các kỳ lão, các trưởng tế, các luật sĩ chối bỏ và giết đi, rồi sau ba ngày sẽ sống lại. Người công khai tuyên bố các điều đó. Bấy giờ Phêrô kéo Người lui ra mà can trách Người. Nhưng Người quay lại nhìn các môn đệ và quở trách Phêrô rằng: “Satan, hãy lui đi! vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người”.

Người tập họp dân chúng cùng các môn đệ lại, và phán: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta. Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống mình”.

Suy Niệm:

Người vĩ đại không cần làm những việc lớn lao, mà chỉ cần “Đi về phía những làng nhỏ” để làm cho những con người nhỏ bé trở nên vĩ đại. Con người cảm thấy đủ đầy không phải về vật chất hay những giá trị chóng qua như danh lợi thú, nhưng là khi được yêu thương. Chính khi đón nhận tình yêu thương con người thấy mình vĩ đại.

Sứ mạng của Đức Giêsu không giống như Gioan tẩy giả, Êlia hay các vị tiên tri vì họ chỉ là những con người dọn đường, những con người giới thiệu cho một Đấng làm cho người ta trở nên vĩ đại khi họ được hưởng ơn cứu độ. Đức Giêsu là Đấng thực hiện lời giới thiệu đó, là chính ơn cứu độ cho người ta. Vì vậy Ngài là Đấng vĩ đại.

Thế nhưng con người vĩ đại này lại “đi về phía những làng nhỏ”, đi trên con đường hẹp, con đường thập giá, con đường chẳng mấy ai đi. Nếu nhìn ở khía cạnh nhân bản, những con người chấp nhận làm những việc tầm thường, những việc người khác ghê sợ, không dám làm như dọn nhà vệ sinh, khơi thông cống rãnh, chăm sóc người bị bệnh truyền nhiễm… thì họ mới thực sự là những con người vĩ đại. Xét về khía cạnh tâm linh, chỉ khi nào con người nhận ra mình là con 0, lúc đó Thiên Chúa mới là số 1 đặt trước cuộc đời họ.

Chính vì thế, Đức Giêsu không cứu độ kiểu ở trên cao ban phát, mà Ngài âm thầm đi vào mọi ngõ ngách tâm hồn, ngõ ngách cuộc đời để cùng với con người giải quyết từng vấn đề riêng tư của họ. Ngài chọn con đường nhỏ bé để làm cho người ta trở nên vĩ đại.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, chúng con tự hào là người công giáo, tự hào là con cái Chúa không phải về những việc lớn lao thần kỳ, nhưng về việc mình được Chúa yêu thương và biết yêu thương nhau. Chính tình yêu làm cho con người trở nên vĩ đại dù họ làm những việc hết sức bình thường. Xin cho con âm thầm phục vụ trong những việc hết sức bình thường giữa đời thường, để cho con người trở nên phi thường vì họ được yêu thương. Amen.

THỨ HAI:
PHỤC VỤ ĐỂ MANG LẠI HẠNH PHÚC CHO NHAU

Lời Chúa: Lc 7, 1-10

Một hôm, sau khi giảng dạy dân chúng, Đức Giêsu vào thành Caphácnaum. Một viên đại đội trưởng kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta quý người ấy lắm. Khi nghe đồn về Đức Giêsu, ông cho mấy kỳ mục của người Do Thái đi xin Người đến cứu sống người nô lệ của ông.

Họ đến gặp Đức Giêsu và khẩn khoản nài xin Người rằng: “Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn cho. Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta”. Đức Giêsu liền đi với họ. Khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người: “Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi. Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh. Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi !’ là nó đi; bảo người kia: ‘Đến!’ là nó đến; và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này! là nó làm”.  Nghe vậy, Đức Giêsu thán phục ông ta, Người quay lại nói với đám đông đang theo Người rằng: “Tôi nói cho các ông hay: ngay cả trong dân Israen, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế”. Về đến nhà, những người đã được sai đi thấy người nô lệ đã khỏi hẳn.

Suy Niệm:

Người làm lớn biết quý trọng người cộng tác với mình “Một viên đại đội trưởng kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta quý người ấy lắm”, quý mến dân dù họ không cùng tôn giáo: “Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta”.

Chính tâm hồn bao la rộng mở, phóng khoáng, yêu thương đó đã làm cho Đức Giêsu, hiện thân Lòng Thương Xót của Thiên Chúa Cha chạnh lòng thương và sẵn sàng giúp đỡ ông để làm cho ông điều ông mong muốn, là chữa lành cho tên đầy tớ của ông. Nói cách khác, sự hòa hợp giữa những tâm hồn biết quan tâm, lo lắng cho người khác sẽ mang đến niềm vui, hạnh phúc cho cuộc đời này.

Ở đâu có nhiều tâm hồn đồng điệu, cùng chung nhịp đập là không nghĩ đến bản thân mình, mà nghĩ đến người khác, nghĩ đến lợi ích chung… thì ở đó thiên đàng đang ngự trị. Vì thiên đàng là Thiên Chúa yêu thương mang lại hạnh phúc cho con người.  Nên ở đâu người ta mang lại hạnh phúc cho nhau, thì ở đó là thiên đàng.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, hình ảnh viên đại đội trưởng tha thiết xin Đức Giêsu chữa lành cho người đầy tớ của mình cho chúng con phải suy nghĩ lại vì anh ta là người ngoại giáo nhưng đã sống tinh thần Kitô giáo rất rõ nét. Đó là một tinh thần yêu thương phục vụ, bắt đầu từ những con người nhỏ bé nhất. Đó chính là cung cách Đức Giêsu đã sống, nêu gương và mời gọi chúng con bắt chước. Xin cho chúng con dù là ai, làm gì, hãy cũng biết sống tinh thần khiêm tốn đó để mang lại hạnh phúc cho mình và cho người. Amen.

THỨ BA:
VỊ NGÔN SỨ VĨ ĐẠI

Lời Chúa: Lc 7, 11-17

Khi ấy, Ðức Giêsu đi đến thành kia gọi là Nain, có các môn đệ và một đám người rất đông cùng đi với Người. Khi Ðức Giêsu đến gần cửa thành, thì kìa người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà goá. Có đám rất đông người trong thành cùng đi với bà. Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói: “Bà đừng khóc nữa!” Rồi Người lại gần, sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Ðức Giêsu nói: “Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy trỗi dậy!” Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Ðức Giêsu trao anh ta cho bà mẹ. Mọi người đều kinh sợ và tôn vinh Thiên Chúa rằng: “Một vị ngôn sứ vĩ đại đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người”. Lời này được đồn ra trong khắp cả miền Giuđê và vùng lân cận.

Suy Niệm:

Nỗi đau của người vợ mất chồng được vơi đi khi còn đứa con làm điểm tựa. Nhưng khi điểm tựa đó bị đổ gãy thì không còn đau nữa: không đau vì quá đau. Lúc đó bà không còn cảm xúc, bà đã “trơ mặt ra như đá”, trái tim bà đóng băng, tâm hồn bà tan nát…

Đức Giêsu không thể làm ngơ trước nỗi đau của người khác. Ngài đau nỗi đau của bà. Ngài chạnh lòng thương, nghĩa là cùng chung cảm xúc, nhưng hơn thế nữa, Ngài có thể giải can thiệp để biến nỗi đau thành hạnh phúc.

Đức Giêsu có khả năng phục sinh kẻ chết không phải để chứng tỏ quyền năng của Ngài, nhưng để giúp con người bớt khổ đau; và nhất là để con người biết hướng nhìn đến hạnh phúc vĩnh cửu, vì anh thanh niên sống lại rồi cũng sẽ chết, nhưng nếu tin vào Ngài thì 2 mẹ con sẽ sống mãi mãi trong hạnh phúc đời sau.

“Một vị ngôn sứ vĩ đại” đối với dân chúng thời bấy giờ là vị đã giải thoát cho người ta hết đau khổ, đem đến hạnh phúc của sự xum vầy, cho mẹ con được đoàn tụ, trả lại sự sống cho người thanh niên trong hiện tại… Tất cả những điều đó chỉ là cảm nếm cho hạnh phúc thực sự mà vị ngôn sứ vĩ đại mang lại cho nhân loại qua cái chết và sự phục sinh của Ngài.

Như vậy, để có được hạnh phúc mãi mãi thì phải biết xây dựng hạnh phúc ngay từ bây giờ khi biết góp phần xây dựng hạnh phúc cho đời và cho người khác. Hãy sống làm sao để những người bên cạnh chúng ta được hạnh phúc.

Họ được an ủi khi đau khổ, họ tìm thấy bờ vai lúc mệt mỏi, họ bám được chiếc phao khi chới với, khi gặp khó khăn họ chạy đến với ta, khi buồn họ có nơi trút bầu tâm sự…

Những “Vị ngôn sứ vĩ đại” rất âm thầm, khiêm tốn trong thời đại chúng ta.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, Chúa đã mang đến niềm vui hạnh phúc cho cuộc đời con bằng chính tình yêu thương và sự giải thoát của Ngài. Con xin cám ơn Chúa và cố gắng mỗi ngày để đạt được hạnh phúc đích thực, vĩnh cửu. Đồng thời xin cho con biết mang đến niềm vui hạnh phúc cho cuộc đời, cho người khác bằng chính tình yêu thương và sự phục vụ hết sức âm thầm của con. Amen.

THỨ TƯ : LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ
TREO LÊN

Lời Chúa: Ga 3, 13-17

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Nicôđêmô rằng: “Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời. Cũng như Môsê treo con rắn nơi hoang địa thế nào, thì Con Người cũng phải bị treo lên như vậy, để những ai tin vào Người, thì không bị tiêu diệt muôn đời.

“Quả thật, Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người, để tất cả những ai tin vào Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ”.

Suy Niệm:

Để mang lại ơn cứu độ cho nhân loại, Thiên Chúa không chọn con đường nào khác, mà lại chọn con đường thập giá cho Đức Giêsu Kitô, để chính khi bị treo lên Ngài sẽ nâng con người đến cùng Thiên Chúa.

“Treo lên” là hình ảnh của việc từ bỏ ý riêng để làm theo ý Chúa.

“Treo lên” là làm cho mình nên nhẹ nhàng, thanh thoát với những giá trị trần gian để hướng đến những giá trị vĩnh cửu trên trời.

“Treo lên” là sự quyết tâm không mệt mỏi để kiên trì, đeo bám những gì là tốt đẹp.

“Treo lên” để không còn là mình, nhưng trở thành dụng cụ của  Chúa muốn.

“Treo lên” để giữa những mênh mông vô tận, con người còn nhìn thấy một điểm tựa.

“Treo lên” mỗi ngày để trở thành hy tế dâng lên Thiên Chúa Cha

“Treo lên” từng ngày để kéo người khác về với Chân-Thiện-Mỹ.

Cầu Nguyện:

Lạy  Chúa, xin cho con biết kết hợp với Đức Giêsu để “Treo lên” trọn vẹn cả con người của con hầu trở thành của lễ cho chính mình và cho nhiều người. Amen.

THỨ NĂM:
ĐẲNG CẤP THÁNH THIỆN

Lời Chúa: Lc 7, 36-50

Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: “Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi!” Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: “Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông”. Simon thưa: “Xin Thầy cứ nói”.

“Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?” Simon đáp: “Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông đã xét đoán đúng”.

Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: “Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít”.

Rồi Người bảo người đàn bà: “Tội con đã được tha rồi”. Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: “Ông này là ai mà lại tha tội được?” Và Người nói với người đàn bà: “Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an”.

Suy Niệm:

Suy nghĩ của người biệt phái trong đoạn Tin Mừng hôm nay cũng là suy nghĩ của nhiều người, thậm chí là của chính chúng ta: “Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi!”. Họ muốn tách biệt sự thánh thiện với tội lỗi; và từ đó là người tội lỗi với Đấng Thánh.

Theo quan điểm đó thì giữa Đấng Thánh và người tội lỗi phải có một ranh giới rõ ràng, phải có bức tường lửa để bên này muốn qua bên kia cũng không được, mà bên kìa muốn qua bên này cũng không xong.

Đức Giêsu lại thường xuyên tới lui với người “bị xếp loại hạnh kiểm xấu”, đồng bàn với quân tội lỗi và người thu thuế, cho cô gái điếm đụng chạm đến mình… Đấng Thánh gì mà kỳ cục vậy?!

Sự thánh thiện của Đức Giêsu không phải để trên bàn thờ hoặc trưng bày trong lồng kính, mà sự thánh thiện đó phải có khả năng biến đổi con người từ tình trạng xấu đến tình trạng tốt hơn; nghĩa là  nâng cấp họ, giải phóng họ.

Đức Giêsu đã tự xé hàng rào ngăn cách của thánh thiện và tội lỗi để sự tốt lành của Thiên Chúa có thể đến được với con người, để họ không còn mặc cảm vì bị loại trừ, và nhận ra từ nay mình có thể trở thành con người tốt.

Vì thế đẳng cấp của con người là sự hòa mình như hoa sen “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”; vẫn giữ được bản chất tốt lành của họ, nhưng vẫn có thể góp phần cải thiện phong hóa thế gian, làm cho kẻ dữ hóa lành…

Đức Giêsu đã đạt được đẳng cấp đó khi Ngài vẫn là Đấng Thánh và giúp cho những ai tiếp cận với Ngài đều trở thành thánh. Muốn thế, chính Ngài phải đi bước trước, phải xé rào để sự thánh thiện của Ngài có thể tuôn đổ đến sự yếu đuối mỏng giòn của chúng ta. Hơn nữa, đẳng cấp ấy không phải để chứng tỏ, để ra oai, nhưng đẳng cấp ấy để ta nhận ra sự thật về Thiên Chúa Tình Yêu.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, Chúa không phân biệt, loại trừ bất cứ một ai, nhưng tất cả đều được Chúa yêu thương và mời gọi đón nhận ơn cứu độ. Xin cho chúng con biết chạy đến gần Chúa nhiều hơn để được sự thánh thiện của Ngài gột rửa những dơ bẩn nơi tâm hồn và thân xác mỏng giòn của chúng con. Đồng thời xin cho chúng con đừng có cái nhìn định kiến về bất cứ người nào, dù họ có ra sao. Amen. 

THỨ SÁU:
GÓP PHẦN XÂY DỰNG NƯỚC CHÚA

Lời Chúa: Lc 8, 1-3

Sau đó, Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa.

Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Đó là bà Ma-ri-a gọi là Ma-ri-a Mác-đa-la, người đã được giải thoát khỏi bảy quỷ, bà Gio-an-na, vợ ông Khu-da quản lý của vua Hê-rô-đê, bà Su-san-na và nhiều bà khác nữa. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ.

Suy Niệm:

Đức Giêsu không rao giảng một mình vì Nước Trời nằm trong mầu nhiệm Hiệp Thông của Ba Ngôi Thiên Chúa. Vì thế, tự bản chất Nước Trời phải là sự hiệp thông.

Trên bước đường loan báo Tin Mừng, Đức Giêsu đi cùng và cùng đi với nhiều người, nhiều thành phần khác nhau trong đó có những người xem ra yếu thế, đối tượng được Tin mừng Luca đặc biệt quan tâm, cụ thể là những người phụ nữ.

Tuy nhiên những người yếu thế này lại là những người đóng góp rất lớn trong công cuộc loan báo Tin mừng. Họ biết vị thế của họ, và vì thế họ biết dùng cách nào để góp phần loan báo Tin Mừng. 

Họ biết họ không thể kề cận với Đức Giêsu như các Tông đồ. Họ biết họ cũng không thể rảo bước hằng ngày khắp nơi vì họ còn lo cho gia đình. Họ biết họ không thể đứng lên trong các hội đường để nói về Nước Thiên Chúa, vì tiếng nói của họ không có giá trị thời bấy giờ… Nhưng tất cả những điều đó không ngăn cản việc loan báo Tin mừng, họ dùng chính những gì Chúa ban để góp phần xây dựng Nước Chúa: “Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ”.

Hiệp nhất, yêu thương, xây dựng là hình ảnh của Nước Chúa ngay tại trần gian này. Thiên đàng không dành cho riêng ai, và vì thế không ai có quyền tự tách mình khỏi mọi sinh hoạt của Hội Thánh nếu họ muốn sống trong Nước Trời. Mọi thành phần dân Chúa đều là những người xây dựng chứ không phải phá đổ.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, khi ở trần gian Chúa cần sự nuôi dưỡng của Đức Mẹ và thánh Giuse, Chúa cần những người bạn và những người cùng đi trên bước đường loan báo Tin Mừng. Từ đó cũng cho mọi người chúng con thấy giá trị của mình trong Nước Chúa. Xin cho chúng con biết dùng tất cả khả năng của mình để góp phần xây dựng Nước Chúa. Amen.

THỨ BẢY:
THÁI ĐỘ QUYẾT ĐỊNH HẠNH PHÚC

Lời Chúa: Lc 8, 4-15

 Người ta tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giê-su. Bấy giờ Người dùng dụ ngôn mà nói rằng:

“Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình. Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất. Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo đi vì thiếu ẩm ướt.Có hạt rơi vào giữa bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt.Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết quả gấp trăm”. Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai có tai nghe thì nghe.”

Các môn đệ hỏi Người dụ ngôn ấy có ý nghĩa gì.Người đáp: “Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; còn với kẻ khác thì phải dùng dụ ngôn để chúng nhìn mà không nhìn, nghe mà không hiểu.

“Đây là ý nghĩa dụ ngôn: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những kẻ ở bên vệ đường là những kẻ đã nghe nhưng rồi quỷ đến cất Lời ra khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ.Còn những kẻ ở trên đá là những kẻ khi nghe thì vui vẻ tiếp nhận Lời, nhưng họ không có rễ. Họ tin nhất thời, và khi gặp thử thách, họ bỏ cuộc.Hạt rơi vào bụi gai: đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành.Hạt rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết quả.

Suy Niệm:

Người ta kéo đến với Đức Giêsu đông đảo, không phải người gần, mà cả người xa. Luca tường thuật một cảnh tượng xem ra rất đẹp, rất thành công với một nhân vật mang tên Giêsu: “Người ta tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Đức Giê-su”.

Thế nhưng Đức Giêsu không nhìn với cái nhìn của con người để tự lừa dối mình: rằng mình quá hay, quá giỏi… vì Ngài biết rõ mục đích Ngài đến thế gian này, và Ngài cũng biết rõ mục đích của những người kéo đến với Ngài. Điều đó cho thấy Ngài không rao giảng một giá trị để đánh lừa, để mị dân, một giá trị với hình thức bên ngoài, mà là giá trị chân thật và vĩnh cửu.

Dụ ngôn người gieo giống với hình ảnh những hạt giống rơi nhiều nơi khác nhau: vệ đường, trên đá, bụi gai, đất tốt… và dẫn đến những kết quả khác nhau. Đức Giêsu ngầm nói với đám đông họ đến với Ngài cũng bằng nhiều mục đích khác nhau. Nếu mục đích xấu như hạt giống rơi trên vệ đường, trên đá, bụi gai thì sẽ chẳng mang lại kết quả gì đâu; còn nếu đến với Ngài với mục đích tốt như hạt giống rơi trên đất tốt thì chắc chắn sẽ mang lại kết quả tốt.

Thiên Chúa luôn muốn những điều tốt đẹp cho con người. Ngài như người nông dân phóng khoáng, tốt lành, gieo vãi những giá trị tốt. Thế nhưng con người lại đón nhận với thái độ khác nhau. Có người loại trừ Ngài, có người lợi dụng Ngài, có người muốn theo dõi Ngài với mục đích xấu, nhưng cũng có người chân thành đón nhận Ngài…

Ngài biết tất cả, nhưng vẫn đối xử tốt với mọi hạng người để mong muốn đến ngày sau cùng họ sẽ đón nhận được điều tốt. Phần con lại là chính thái độ của con người. Bao lâu chúng ta xem Ngài là Đấng Cứu Độ thì sẽ mang lại kết quả tốt đẹp cho chính cuộc đời chúng ta. Còn nếu đang có thái độ dò xét, loại trừ, hoặc lợi dụng thì hãy hoán cải để mong đón nhận giá trị tốt đẹp hơn, ít nhất là để chúng ta không còn mệt mỏi với một Đấng mà chúng ta đang có cái nhìn không đúng đắn; giống như giơ chân đạp mũi nhọn.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, hạnh phúc đích thực cho mỗi người chúng con là tùy thuộc vào thái độ đón nhận Đức Giêsu Kitô, Hạt Giống được Chúa gieo vào trần gian này. Xin cho chúng con có lý trí sáng suốt để nhận ra điều chân thật, ý chí mạnh mẽ để không bị những giá trị ảo dối lừa, con tim mãnh liệt để dấn thân cho lý tưởng và cũng là cùng đích cuộc đời mình. Amen.