Saturday, March 14, 2026
spot_img
Home Blog Page 42

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 33 | Năm B

0

CHÚA NHẬT : LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO TẠI VIỆT NAM
SỐNG ĐẠO LÀ TỬ ĐẠO

Lời Chúa : Mt 10, 17-22

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: “Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”.

Suy niệm :

Hành động của “người đời” nhằm để ngăn cản đức tin của người môn đệ. Không cho họ tin vào Đấng mà “người đời” cho là giả dối; nhất là khi Đấng ấy làm ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân của “người đời”.

Người ta sẽ dễ dàng thông cảm và tôn trọng nhau khi biết bỏ qua cái tôi và lợi ích cá nhân. “Người đời” vì cái tôi và lợi ích cá nhân mà bất chấp tất cả để ngăn cản, thậm chí tiêu diệt những ai, những gì đụng chạm đến họ. Thế mới thấy cái tôi và lợi ích cá nhân nó khủng khiếp đến mức nào. 

Hành động của người môn đệ Chúa là sẵn sàng chấp nhận tất cả để sống cho niềm tin của mình. Không gì có thể ngăn cản họ, kể cả mạng sống là điều quý giá đối với con người. Vì thế với người tin Chúa, sự sống đời sau, linh hồn mới là điều quan trọng nhất.

Từ lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy ngày nay không còn việc cấm đạo, nhưng còn rất nhiều điều ngăn cản chúng ta sống đạo; vì cấm đạo chính yếu là để ta không sống theo Chân lý của Chúa vì cái tôi, vì lợi ích cá nhân…

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết bỏ qua cái tôi nhỏ bé của mình để sống cho Chân Lý vĩ đại của Chúa. Xin đừng để con vì lợi ích cá nhân mà che mờ tiếng gọi tình yêu của Chúa. Xin cho con can đảm chấp nhận tất cả để sống cho đức tin mình đã lãnh nhận.

THỨ HAI: ÁNH SÁNG THẬT

Lời Chúa : Lc 18, 35-43

Khi Ðức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Ðức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương xót tôi!” Ðức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đền gần, Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh ta đáp: “Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy”. Ðức Giêsu nói: “Anh hãy thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu anh”.Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.

Suy niệm :

Bài Tin Mừng hôm nay nói về anh mù ngồi ăn xin bên vệ đường. Mọi người nói với anh “Đức Giêsu Nadaret đi ngang qua đó”. Nhưng anh lại kêu lên “Lạy Con vua Đavit, xin dủ lòng thương tôi!”.

Những người sáng mắt chỉ biết Đức Giêsu Nadaret, nghĩa là một con người. Còn anh mù thì nhận ra Đức Giêsu con Vua Đavit, nghĩa là Đấng cứu độ.

Như vậy ai mới là người mù? Ai mới là người sáng mắt?

Phụng vụ lời Chúa ngày hôm nay muốn nói với chúng ta về cái mù tâm linh, là cái mù không nhận biết Thiên Chúa và đường lối của Ngài; cũng như ánh sáng chân thật là ánh sáng nhận biết Thiên Chúa và sống theo những gì Ngài chỉ dạy.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin cho cặp mắt đức tin của con sáng suốt để con có thể nhìn thấy Chúa hiện diện trong cuộc đời của con.

THỨ BA: CHỌN LỰA DỨT KHOÁT

Lời Chúa : Lc 19, 1-10

Sau khi vào Giêrikhô, Ðức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Và kìa, có một người tên là Dakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Ðức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Ðức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó. Khi Ðức Giêsu tới chỗi ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: “Này ông Dakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!” Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: “Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ!” Còn ông Dakêu thì đứng mà thưa với Chúa rằng: “Thưa Ngài, này đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã cưỡng đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn”. Ðức Giêsu nói về ông ta rằng: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất”.

Suy niệm :

Ông Gia kêu trong bài Tin mừng hôm nay là mẫu gương cho sự chọn lựa dứt khoát.

Ông Elada trong bài đọc thứ nhất thì chọn lựa ngay từ nhỏ, theo truyền thống của dân tộc ông. Còn Giakêu thì từ khi gặp Đức Giêsu. Dù khác nhau về thời gian, nhưng giống nhau ở chỗ cả hai dứt khoát cho niềm tin, cho chọn lựa của mình.

Sự dứt khoát là yếu tố cần thiết cho hành trình theo Chúa. Có nhiều thứ cản trở khiến tôi không thể theo Chúa được. Nhưng cũng có những thứ do tôi không dám mạnh dạn, dứt khoát nên sẽ ở lì một chỗ.

Cầu nguyện :

Xin Chúa cho con dù quá khứ đã qua, tương lai đang đến có như thế nào đi chăng nữa, thì hiện tại vẫn luôn một lòng kiên trung với Chúa, dứt khoát với mọi sự để bước đi theo Ngài suốt cả đời con.

THỨ TƯ: MẠNH MẼ ĐỂ VƯƠN LÊN

Lời Chúa : Lc 19, 11-28

Khi người ta đang nghe những điều ấy, thì Ðức Giêsu lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giêrusalem và vì họ tưởng là Triều Ðại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi. Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười nguời trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến”. Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng: “Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi”.

“Sau khi lãnh nhận vương quyền, ông trở về. Bấy giờ ông truyền gọi những đầy tớ ông đã giao bạc cho, để xem mỗi người làm ăn sinh lợi được bao nhiêu. Người thứ nhất đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén”. Ông bảo người ấy: “Khá lắm, hỡi người đấy tớ tài giỏi! Vì anh đã trung thành trong việc rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành”.  Người thứ hai đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh được năm nén”. Ông cũng bảo người ấy: “Anh cũng vậy, anh hãy cai trị năm thành”.

Rồi nguời thứ ba đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ. Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo”. Ông nói: “Hỡi tên đầy tớ tồi tệ! Ta cứ lời miệng ngươi mà xử ngươi. Ngươi đã biết ta là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo. Thế sao ngươi không gửi bạc của ta vào ngân hàng? Và khi ta đến, ta sẽ rút ra được cả vốn lẫn lời!” Rồi ông bảo những người đứng đó: “Lấy lại yến bạc nó giữ mà đưa cho người đã có mười yến”. Họ thưa ông: “Thưa ngài, anh ấy có mười yến rồi!”  “Tôi nói cho các anh hay: phàm ai đã có, thì sẽ được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi”.

“Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn ta làm vua cai trị chúng, thì hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi”.

Ðức Giêsu nói những lời ấy xong, Người đi đầu, tiến lên Giêrusalem.

Suy niệm :

Bài Tin mừng hôm nay nói về việc ông chủ trao tài sản lại cho các đầy tớ rồi trẩy đi phương xa. Có những người đã biết làm cho đồng tiền của ông chủ sinh lợi theo khả năng của từng người. Nhưng cũng có những người vì sợ hãi mà chôn vùi đồng tiền của ông chủ.

Hình ảnh của anh con trai út càng làm cho chúng ta hiểu rõ hơn thái độ sợ sệt của người thứ 3 trong dụ ngôn. Anh ta sợ không dám làm gì hết, nên đem đồng tiền đi chôn cất. Ngược lại, người con trai út thấy không còn an toàn nữa thì anh ta đã trả lại mạng sống mình cho Thiên Chúa.

Vì vậy điều quan trọng nhất trong đời sống đức tin là chúng ta có đủ can đảm đáp trả lại lời mời gọi của Thiên Chúa hay không? Có mạnh mẽ để làm cho Lời đó sinh ích lợi hay không? Hay chúng ta sợ hãi vì phải dấn thân theo Chúa, để rồi cứ ù lì trong tình trạng cố chấp của mình.

Chúng ta không dám vươn lên mặc dù biết mình đang vướng mắc nhiều thứ. Chúng ta không dám ra khỏi ánh sáng, dù biết mình đang ở trong bóng tối. Chúng ta không dám cựa quậy để gỡ mình ra khỏi những cái vòi bạch tuộc đang quấn chặt lấy mình…

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, chính thái độ sợ hãi sẽ làm con không thể sinh ích lợi từ những nén bạc Chúa trao. Vì vậy xin Chúa cho con biết can đảm để chiến đấu mỗi ngày. Nếu ngày nào Chúa thấy con không đủ can đảm nữa, thì xin Chúa hãy lấy mạng sống con đi, vì “thà chết còn hơn phạm tội”.

THỨ NĂM: BÌNH AN TRONG CHÚA

Lời Chúa: Lc 19, 41-44

Khi đến gần Giê-ru-sa-lem và trông thấy thành, Đức Giê-su khóc thương mà nói: “Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được. Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề. Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm.”

Suy niệm :

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã khóc thương cho thành Giêrusalem. Chúa Giêsu lấy làm tiếc vì thành này với biết bao những dấu ấn, những kỷ niệm sẽ bị phá hủy. Sâu xa là Ngài tiếc thương cho con cái Israel vì chính họ sẽ làm cho thành này bị sụp đổ.

Họ đã không nhận ra “những gì đem lại bình an”cho họ. Nghĩa là họ chỉ tìm kiếm thứ bình an giả tạo. Thứ bình an đó có thể là lợi lộc cá nhân, an toàn mạng sống, tìm kiếm sự ủng hộ của người khác…

Chúa Giêsu nói: “Chúng sẽ đè bẹp người và không để hòn đá nào trên hòn đá nào”. Chính thứ bình an giả tạo đó sẽ giết chết những ai tìm kiếm chúng.

Lý do khiến những người tìm kiếm bình an giả tạo bị “sụp đổ tan tành” là vị họ “không nhận biết giờ được Thiên Chúa viếng thăm”. Họ cứ mãi mê chạy theo những lợi lộc cá nhân, tìm an toàn cho mạng sống, tranh thủ sự ủng hộ của người khác… mà quên đi Thiên Chúa trong tâm hồn mới đem lại bình an đích thực cho mình.

Cầu nguyện :

Xin Chúa cho con biết bắt chước ông Mat-tit-gia trong bài đọc 1, để sẵn sàng từ bỏ những bình an giả tạo mà những kẻ theo tinh thần của mang gian mang lại, để giữ vững niềm tin, trung thành với con đường mình đã chọn là chỉ thờ lạy một mình Thiên Chúa mà thôi.

THỨ SÁU: BẢO VỆ ĐỀN THỜ

Lời Chúa: Lc 19, 45-48

Khi ấy, Chúa Giêsu vào đền thờ, Người liền xua đuổi các người buôn bán tại đó và phán bảo họ rằng: “Có lời chép rằng: Nhà Ta là nhà cầu nguyện, các ngươi đã biến thành sào huyệt trộm cướp”. Và hằng ngày Người giảng dạy trong Ðền thờ. Các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão trong dân tìm cách hại Người, nhưng họ không biết phải làm cách nào, vì dân chúng hết thảy đều chăm chú nghe Người.

Suy niệm :

Bài Tin Mừng hôm nay nói về việc Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ Giêrusalem. Ngài muốn trả lại cho nơi thờ phượng sự trang nghiêm thánh thiện đúng với ý nghĩa của Đền Thờ. Vì vậy Ngài không ngần ngại “đuổi những kẻ buôn bán ra khỏi đền thờ”.

Phụng vụ lời Chúa hôm nay muốn gởi đến chúng sứ điệp về sự bảo vệ Đền Thờ. Ông Giuđa và anh em ông đã phải chiến đấu để bảo vệ đền thờ. Chúa Giêsu cũng vì lòng nhiệt thành mà Chúa mà phải thiệt thân.

Mỗi người chúng ta là ngôi Đền Thờ để Chúa ngự. Chúng ta có bổn phận gìn giữ cho sạch đẹp. Chúng ta phải can trường chiến đấu với thế lực kẻ thù muốn chiếm lấy Đền Thờ chúng ta. Chúng ta phải mạnh mẽ để đánh đuổi những kẻ làm chuyện ô uế, phàm tục ra khỏi Đền Thờ này.

Chúng ta gìn giữ Đền Thờ này bằng hàng rào vững chắc của đức tin. Chúng ta đánh đuổi kẻ thù ra khỏi Đền Thờ này bằng vũ khí sắc bén của lòng trông cậy. Chúng ta bảo vệ Đền Thờ này bằng vật liệu kiên cố của lòng mến.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, hằng ngày xin cho con gặp Chúa trong các giờ cầu nguyện, thánh lễ và lãnh nhận các bí tích để Chúa thanh tẩy tâm hồn con sạch mọi vết nhơ; đồng thời tăng thêm sức mạnh để con mạnh mẽ loại trừ những sự phàm tục, bất xứng ra khỏi Đền Thờ tâm hồn con.

THỨ BẢY: “THẦY NÓI HAY LẮM”

Lời Chúa : Lc 20, 27 – 40

Có mấy người thuộc nhóm Xađốc đến gặp Ðức Giêsu. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. Mấy người ấy hỏi Ðức Giêsu: “Thưa Thầy, ông Môsê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải cưới lấy nàng, để gầy dựng một dòng giống cho anh hay em mình.  Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết.  Người thứ hai, rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?”

Ðức Giêsu đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.  Còn về vấn để kẻ chết sống lại, thì chính ông Môsê cũng đã cho thầy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Ðức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Ápraham, Thiên Chúa của tổ phụ Ixaác, và Thiên Chúa của tổ phụ Giacóp. Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống”.

Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm”. Quả vậy, họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

Suy niệm :

Bài Tin Mừng hôm nay là cuộc đối đầu giữa Chúa Giêsu với nhóm Xa đốc, là nhóm không tin có sự sống lại. Họ đặt ra câu chuyện hoàn toàn giả tưởng về việc một người phụ nữ lần lượt lấy 7 anh em trong gia đình, mà không có còn để nối dõi. Vậy nếu có sự sống đời sau, thì người phụ nữ này sẽ là vợ của ai?

Để trả lời, Chúa Giêsu đã dựa vào Thánh Kinh để nói về sự sống mai sau, sự sống đó chỉ được dành cho những con người xứng đáng, và trong sự sống đó, hạnh phúc của con người là sống trong tình yêu của Chúa, chứ không phải là những giá trị theo kiểu phàm tục.

Câu trả lời của Chúa Giêsu khiến cho một người trong nhóm kinh sư lên tiếng khen: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm”.

Vấn đền chính yếu ở đây là cuộc chiến của niềm tin, mà hậu quả của những kẻ không tin, còn xúc phạm đến Thiên Chúa là phải khốn khổ giống như vua Antiôkhô.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin cho con đừng cứng lòng, xúc phạm đến Chúa, nhưng cho con biết tìm cách để ngợi khen và phụng sự Chúa trong suốt cả cuộc đời. Sống như vậy là con đang sống tương lại hạnh phúc trong chính giây phút hiện tại này.

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 33 | Thường niên | Năm B

Tin mừng: Mc 13,24-32

A. Hạt giống…

Chúa Giêsu nói về ngày Ngài quang lâm trở lại. Ngài không mô tả ngày đó nhưng cho biết những nét chính :

– Ngày Chúa quang lâm cũng là ngày bắt đầu một cuộc tạo dựng mới : “mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống, các quyền lực trên trời bị lay chuyển” là đối ảnh của St 1,1.16 mô tả lúc Thiên Chúa tạo dựng : “Lúc khởi nguyên, Thiên Chúa dựng nên các tầng trời và trái đất. Ngài làm 2 chiếc đèn lớn, chiếc lớn hơn để cai ngày, chiếc nhỏ hơn để cai đêm, rồi các ngôi sao”. 

– “Lúc đó Ngài sẽ sai thiên sứ đi và tập họp những kẻ được Ngài tuyển chọn từ bốn phương về, từ đầu mặt đất đến cuối chân trời : khi vũ trụ cũ đầy gian tà sụp đổ thì cũng là lúc quyền lực của Chúa lên ngôi. Những kẻ lành được Ngài tuyển chọn sẽ làm thành nhân loại mới.

B. … nảy mầm.

1. Trong tuần áp chót năm Phụng vụ, Giáo Hội muốn chúng ta hướng mắt nhìn đến lúc cuối cùng. Vũ trụ này không tồn tại vĩnh viễn, vì nó là vật chất nên nó phải theo luật vật chất do đó tất có ngày tận cùng. Khi đó mọi thứ giá trị vật chất cũng sẽ tiêu tan. 

Nhìn trong một phạm vi nhỏ hơn là cuộc sống mỗi người thì cũng thế. Không ai sống mãi ở đời này. Cuộc sống này thế nào cũng có ngày kết thúc. Vậy tại sao tôi quá bám víu vào nó ? Tại sao tôi sống như là không bao giờ chết ?

2. “Khi thấy những điều ấy xảy ra, anh em hãy biết là Ngài đã đến gần, ở ngay ngoài cửa rồi” : “những điều ấy” đối với tôi là sức khỏe giảm sút, bệnh tật phát sinh, tóc bạc dần…Chúa thương cho tôi những tiếng báo động ấy để tôi chuẩn bị cho ngày từ giã cõi đời.

3. Đây là cuộc nói chuyện giữa một thanh niên đầy tham vọng và một cụ già rất từng trải :

– Tôi sẽ trau dồi nghiệp vụ.

– Rồi sau đó  ?

– Tôi sẽ lao vào kinh doanh.

– Rồi sau đó ?

– Tôi sẽ tích lũy lấy một sản nghiệp.

– Rồi sau đó ?

– Khi về già, tôi nghỉ hưu và sống bằng đồng tiền của mình.

– Rồi sau đó  ?

– Dĩ nhiên là một ngày nào đó, tôi sẽ chết.

– Rồi sau đó  ?

– …  !  (Góp nhặt) 

4. Ông vua nọ có một anh hề trong cung. Vua đưa cho anh một cây gậy và nói : “ Hãy trao gậy này cho bất cứ ai mà ngươi nhận thấy ngốc hơn ngươi”.

Một ngày kia, biết mình sắp chết, vua phàn nàn : “Ta sắp tới nơi khác và sẽ không bao giờ trở lại”. Anh hề nói với vua : “Tâu vua, ngài biết chắc một ngày nào đó ngài sẽ đến xứ lạ. Hẳn Ngài đã làm mọi sự để có được một căn nhà ở nơi đó ?” Vua thừa nhận là chưa, anh hề ném cây gậy cho vua và nói : “Nó thuộc về Ngài. Ngài ngốc hơn tôi”.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 32 | Năm B

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN XXXII THƯỜNG NIÊN – B

CHÚA NHẬT:
TẤM LÒNG

Lời Chúa: Mc 12,38-44

Một hôm, trong lúc giảng dạy, Đức Giê-su nói với đám đông dân chúng rằng : “Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng. Họ ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. Họ nuốt hết tài sản của các bà góa, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn”.

Đức Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà góa nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma. Đức Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói : “Thầy bảo thật anh em : bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều lấy tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này đã túng thiếu, lại còn bỏ vào đó tất cả những gì bà có, tất cả những gì đê nuôi thân”.

Suy niệm:

Điều Chúa Giêsu muốn giáo huấn trong đoạn Tin mừng hôm nay là sự giả hình. Dẫn chứng cụ thể là: “Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng. Họ ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. Họ nuốt hết tài sản của các bà góa, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ.”

Điều gì khiến họ làm như vậy? Thưa vì lợi ích cá nhân. Họ làm tất cả những việc như thế không phải vì bổn phận, càng không phải vì lòng yêu mến Chúa, nhưng chỉ ích lợi cho bản thân của họ.

Ngược lại với hành động đó, Đức Giêsu đề cao thái độ của một nhân vật thấp cổ bé miệng, yếu thế trong xã hội lúc bấy giờ, đó là bà góa qua việc bỏ 2 đồng tiễn kẽm vào thùng dâng cúng, một số tiền rất ít, rất nhỏ bé.

Hành động của bà góa là quên đi ích lợi cá nhân để nghĩ đến lợi ích chung, nhất là qua việc chung đó bà thể hiện đức tin của bà vào Thiên Chúa, chủ tể của cuộc đời bà.

Thế cho nên đối với Chúa có tấm lòng là có tất cả. Ngược lại khi có tấm lòng ta sẽ làm tất cả để mưu ích cho bản thân.

Đại dịch Covid-19 đang cần chúng ta chung tay để dìu nhau vượt qua khó khăn. Tuy nhiên muốn vượt qua khó khăn này cần phải có tấm lòng, nếu không chúng ta sẽ dễ vướng vào lợi dụng hoàn cảnh để trục lợi cho bản thân; điều đó đã xảy ra vài nơi.

Tuy nhiên còn rất nhiều người giống như bà góa, dù khó khăn, thậm chí thiếu thốn nhưng vẫn chia sẻ những phần rất nhỏ của mình để dìu nhau vượt qua cơn dịch bệnh.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết “làm mọi sự vì đức ái”, vì nếu không có đức ái, không có tình yêu, không có tấm lòng thì mọi sự con làm chỉ là trình diễn, thậm chí tệ hại hơn là lợi dụng vì một mục đích cá nhân nào đó. Xin cho con biết ghê sợ sự giả hình. Amen.

THỨ HAI:
GƯƠNG XẤU

Lời Chúa: Lc 17, 1-6

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã! Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã.  Anh em hãy đề phòng!
“Nếu người anh em của anh xúc phạm đến anh, thì hãy khiển trách nó; nếu nó hối hận, thì hãy tha cho nó. Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: “Tôi hối hận”, thì anh cũng phải tha cho nó.”

Các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con.” Chúa đáp: “Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: “Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc”, nó cũng sẽ vâng lời anh em.”

Suy niệm:

Chỉ vỏn vẹn 6 câu nhưng đoạn Tin Mừng hôm nay lại chứa đựng 3 giáo huấn quan trọng cửa Chúa Giêsu cho đời sống đạo của chúng ta. Đó là gương mù gương xấu, sự tha thứ và lòng tin vững vàng.

Ở đây chỉ suy niệm về giáo huấn thứ nhất là việc làm gương xấu. Ở đây Chúa Giêsu muốn nói đến những kẻ làm cho người khác lung lay đức tin hoặc mất đức tin vào Chúa. Quả thật chính cách sống của người công giáo thực thụ có sức hấp dẫn người khác và góp phần làm cho xã hội nên tốt đẹp. Nhưng cũng chính cách sống không phù hợp với Tin mừng đã làm cho nhiều người ngao ngán về đạo công giáo. Thế cho nên gương mù gương xấu sẽ làm nguy hại đến chính chúng ta, làm cho chúng ta mất hạnh phúc đời đời; còn làm ảnh hưởng đến nhiều người khác, nhất là những người non kém trong đời sống đức ti.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con một niềm tin vững vàng để con kiên trung với những gì con đã lành nhận và can đảm tuyên xưng điều con đã sống. Amen.

THỨ BA – 09/11: CUNG HIẾN THÁNH ĐƯỜNG LATÊRANÔ
THANH TẨY TÂM HỒN

Lời Chúa: Ga 2,13-22

Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusa-lem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.

Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.

Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Người Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

Suy niệm :

Đền thờ là nơi thờ phượng Thiên Chúa, nhưng có những người đã lạm dụng để làm lợi cho bản thân mình, thậm chí còn dùng cả việc lường gạt, trộm cắp….

Đứng trước thái độ đó Đức Giêsu không thể làm ngơ, Ngài thanh tẩy Đền Thờ của Cha Ngài cho sạch mọi ô uế do chính những con người trong Đền Thờ làm ra. Ngài muốn con người phải trả lại mục đích và vẻ đẹp của Đền Thờ.

Có người nói “Trước khi họp chợ, thì lòng người ta đã là cái chợ”. Vì thế mọi ngổn ngang là do lòng người gây ra. Lòng đầy những tham lam, những tính toán, những đố kỵ hơn thua… nên họ đã hành động bất chấp cả lương tâm, cả nơi thánh.

Tâm hồn ta là một Đền Thờ. Đức Giêsu cũng muốn ta giữ gìn vẻ đẹp cho Đền Thờ ấy bằng việc thanh tẩy thường xuyên và tránh xa những sự xấu xa của thế gian.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin gìn giữ tâm hồn con, đừng để những ham hố của thế gian xâm chiếm làm con trở nên dơ bẩn. Và nếu con có dơ bẩn, xin cho con biết đến với Chúa để được Ngài thanh tẩy. Amen.

THỨ TƯ:
KHÔNG CÒN NGĂN CÁCH

Lời Chúa: Lc 17,11-19

Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: “Lạy Thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi!” Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: “Hãy đi trình diện với các tư tế.” Đang khi đi thì họ được sạch. Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Đức Giê-su mới nói: “Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?”  Rồi Người nói với anh ta: “Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” 

Suy niệm :

Ranh giới giữa “bên có đạo và bên không có đạo” lại xuất hiện nhóm người sống chung với nhau gồm cả người có đạo và không có đạo, dường như người có đạo ít hơn, chỉ có 1 người. Sự gặp gỡ này là vì họ dù có đạo hay không có đạo đều có một điểm chung: mắc bệnh phong cùi.

Chính trong sự đau khổ và loại trừ khiến con người sẽ gặp gỡ nhau bất chấp tôn giáo, địa vị, thành phần giai cấp. Lúc này đâu ai còn chơi với người cùi, đâu ai dám lại gần người cùi, đâu ai nghe người cùi tâm sự, đâu ai thăm viếng người cùi… thôi thì từ nay cùi sống với cùi, cùi chơi với cùi, cùi tâm sự với cùi, cùi gặp gỡ cùi…

Đức Giêsu thấu hiểu nỗi khổ của họ nên Ngài đã cho họ được sạch để hòa nhập với cộng đoàn. Tuy nhiên khi được sạch rồi, những người có đạo lại dựa vào lệ luật để chỉ sống cho lề luật, họ đi trình diện các tư tế. Còn người ngoại đạo thì quay trở lại để cám ơn Đức Giêsu, vì chính con người này đã làm cho anh được sạch. Anh không lệ thuộc vào bất cứ lề luât nào, mà chỉ có trái tim dành trọn cho người đã yêu thương mình.

Chín người kia được sạch về phần xác, nhưng tâm hồn vẫn mù tối, người ngoại bang được sạch cả về tâm phần xác lẫn tâm hồn.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin cho con luôn biết ơn Chúa là Đấng đã dành mọi sự cho con ; để từ đó dạy con hãy biết san sẻ tình yêu thương với mọi người xung quanh, nhất là những người bị loại trừ trong xã hội. Amen.

THỨ NĂM:
VƯƠNG QUỐC TÌNH YÊU

Lời Chúa: Lc 17,20-25

Người Pha-ri-sêu hỏi Đức Giê-su bao giờ Triều Đại Thiên Chúa đến. Người trả lời: “Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được. Và người ta sẽ không nói : ‘Ở đây này !’ hay ‘Ở kia kìa !’, vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.”

Rồi Đức Giê-su nói với các môn đệ : “Sẽ đến thời anh em mong ước được thấy một trong những ngày của Con Người thôi, mà cũng không được thấy. Người ta sẽ bảo anh em : ‘Người ở kia kìa !’ hay ‘Người ở đây này !’ Anh em đừng đi, đừng chạy theo. Vì ánh chớp chói loà chiếu sáng từ phương trời này đến phương trời kia thế nào, thì Con Người cũng sẽ như vậy trong ngày của Người. Nhưng trước đó, Người phải chịu đau khổ nhiều và bị thế hệ này loại bỏ.”

Suy niệm :

Người Do Thái quan niệm Đấng Messia đến như một vị vua, và triều đại của Ngài như một thời gian cai trị. Triều đại này, vị vua này sẽ giải phóng dân tộc Do Thái khỏi ách thống trị của ngoại bang và làm cho đất nước họ trở nên sung túc… Tóm lại họ quan niệm Đấng Messia và Triều Đại Thiên Chúa theo kiểu trần tục.

Đức Giêsu là Đấng Messia đang ở giữa họ, và triều đại Thiên Chúa chính là tình yêu thương mà Đức Giêsu đang thiết lập trong cuộc sống bằng những lời rao giảng, bằng hành động yêu thương và phục vụ và bằng chính cái chết đau thương trên thập giá.

Khi con người nhận biết và bước theo Đức Giêsu để tôn thờ Thiên Chúa, nghe lời Ngài để trau giồi và sống tình yêu thương là lúc họ trở thành công dân trong Vương quốc của Ngài.

Vì thế triều đại Thiên Chúa không ở đâu xa mà ở nơi chính những con người biết yêu thương nhau. Đừng tìm kiếm, nhưng hãy sống.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, mỗi ngày con gặp gỡ nhiều người, xin cho con biết kính trọng yêu thương họ bằng sự nhận biết Thiên Chúa hiện diện nơi họ. Chính lúc đó là con đang sống trong vương quốc của Thiên Chúa, vương quốc tình yêu. Amen.

THỨ SÁU:
NHẠY BÉN VỚI NHỮNG BIẾN CỐ HẰNG NGÀY

Lời Chúa: Lc 17,26-37

Cũng như thời ông Nô-ê, sự việc đã xảy ra cách nào, thì trong những ngày của Con Người, sự việc cũng sẽ xảy ra như vậy. Thiên hạ ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu, và nạn hồng thuỷ ập tới, tiêu diệt tất cả. Sự việc cũng xảy ra giống như vậy trong thời ông Lót : thiên hạ ăn uống, mua bán, trồng trọt, xây cất. Nhưng ngày ông Lót ra khỏi Xơ-đôm, thì Thiên Chúa khiến mưa lửa và diêm sinh từ trời đổ xuống tiêu diệt tất cả. Sự việc cũng sẽ xảy ra như thế, ngày Con Người được mặc khải. “Ngày ấy, ai ở trên sân thượng mà đồ đạc ở dưới nhà, thì đừng xuống lấy. Cũng vậy, ai ở ngoài đồng thì đừng quay trở lại. Hãy nhớ chuyện vợ ông Lót. Ai tìm cách giữ mạng sống mình, thì sẽ mất ; còn ai liều mất mạng sống mình, thì sẽ bảo tồn được mạng sống. Thầy nói cho anh em biết : đêm ấy, hai người đang nằm chung một giường, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại. Hai người đàn bà đang cùng nhau xay bột, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại. Hai người đàn ông đang ở ngoài đồng, thì một người sẽ được đem đi, còn người kia bị bỏ lại.” Các môn đệ lên tiếng hỏi Đức Giê-su : “Thưa Thầy, ở đâu vậy ?” Người nói với các ông : “Xác nằm đâu, diều hâu tụ đó.”

Suy niệm :

Nếu con người mải mê với những thế sự trần gian, thì khi ngày của Con Người đến họ sẽ mất tất cả, giống như 2 câu chuyện trong Cựu ước mà Đức Giêsu nói đến trong bài Tin mừng hôm nay. Gia đình ông Nô-ê và ông Lot được cảnh báo về tình trạng tội lỗi của dân thành mà họ đang sống. Chắc chắn không phải chỉ một mình gia đình họ, mà mọi người đều được cảnh báo, chỉ có điều những người biết nghe lời Thiên Chúa qua lời loan báo của các ngôn sứ, họ thi hành, nên họ được cứu.

Thời đại nào cũng vậy, Thiên Chúa luôn luôn nhắc nhở con người bằng nhiều cách khác nhau để họ biết ăn năn sám hối, nhưng lúc nào cũng thế, cũng có những con người biết đón nhận, và những con người khước từ, họ vẫn “ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mua bán, trồng trọt, xây cất”, nghĩa là họ không quan tâm đến giá trị tâm linh, họ không màng đến Thiên Chúa.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin cho con biết sám hối để chuẩn bị hành trang cho một cuộc vượt qua như ông Nô-ê và ông Lót là chính là biết bỏ đi những gì không cần thiết, để lại và cất cẩn thận tài sản của mình, trưng bày ra những nhu yếu phẩm để sử dụng cho cuộc hành trình… Muốn thế con phải luôn luôn quản lý cuộc đời mình cách chặt chẽ để không phải hối hận khi giờ Con Người đến. Amen.

THỨ BẢY:
KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN

Lời Chúa: Lc 18,1-8

Đức Giê-su kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói : “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông : ‘Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho.’ Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng : ‘Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc.'”

Rồi Chúa nói : “Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó ! Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao ? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi ? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng ?”

Suy niệm :

Mục đích của dụ ngôn này được Luca ghi rất rõ ràng: “để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí.” Như vậy trước hết Đức Giêsu dạy ta phải cầu nguyện, vì cầu nguyện chính là sự nối kết con người với Thiên Chúa. Nếu không cầu nguyện chúng ta không thể có sự hiệp thông với Chúa.

Kế đến chẳng những cầu nguyện mà còn phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Vì thực tế có những người đã nản chí sờn lòng khi họ cầu nguyện mà không đạt được kết quả.

Về vấn đề này cần phải lưu ý đến việc mục đích của việc cầu nguyện là gì? Có phải là để bắt Chúa làm theo ý của ta? Có phải là để Chúa can thiệp ngay hoàn cảnh tang thươn, mất mát? Có phải là để Chúa cho ta hết bệnh ngay tức khắc?… Thưa không phải thế, vì tất cả mọi sự diễn ra đều không ngoài thánh  ý Chúa. Cầu nguyện là để ta thêm sức mạnh và vượt qua những khó khăn gian khổ, vì tin chắc một điều Chúa ở bên ta để cùng ta vượt qua cảnh khổ này.

Chính vì thế thay vì xin Chúa làm điều này điều nọ, thì xin Chúa cho ta luôn biết trung thành với Chúa.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa dẫu cuộc đời có lắm nỗi chông gai và tương lai có mịt mù tăm tối, thì xin cho con biết rằng Chúa là vầng thái dương đang chờ con phía trước. Con cứ mạnh dạn tiến bước trong sự đồng hành nâng đỡ của ơn Chúa, thì chắc chắn con sẽ đến miền ánh sáng. Amen.

[Bài viết] Tại sao Chúa Giêsu hay dùng dụ ngôn mà giảng dạy?

Khi đọc các sách Tin mừng, chúng ta thấy rằng đa phần các bài giảng của Chúa Giêsu là dùng các câu chuyện dụ ngôn. Vậy tại sao Chúa Giêsu chỉ dùng dụ ngôn mà nói về các sứ điệp của mình, trong khi điều này có thể sẽ khiến cho nhiều người nhiều thắc mắc. Tại sao Người không nói thẳng ra mà lại cứ nói “úp úp mở mở” khiến cho nhiều người cứ mãi “đoán già đoán non”?!

Qua những đoạn Thánh Kinh, chúng ta biết rằng chắc chắn có rất nhiều người thích nghe Chúa Giêsu kể các dụ ngôn, thế nhưng không phải ai cũng hiểu được thông điệp đằng sau những dụ ngôn đó. Ngay cả các Tông đồ là những người kề cận của Chúa nhất, vậy mà cũng không hiểu hết được, có lần Thánh Phêrô đã xin Chúa rằng: “Xin Thầy giải thích dụ ngôn cho chúng con!” (Mt 15,15). Đúng như lời của ngôn sứ Isaia đã nói: “Các ngươi có lắng nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy (Is 6,9).

Chúa Giêsu chỉ dùng dụ ngôn mà truyền tải sứ điệp của mình vì những lý do sau:

Trước nhất, việc dùng chuyện để truyền tải thông điệp là một việc làm khá phổ biến của các Rabi Do Thái nói riêng và của các nhà hiền triết Trung Đông nói chung. Trong Cựu Ước chúng ta cũng tìm thấy được nhiều câu chuyện dụ ngôn như: Người giàu chiếm con chiên duy nhất của người nghèo (2 Sm 12,1-4), người nghèo mà khôn ngoan (Gv 9,14-18), vườn nho của Chúa (Is 5,1-6), người thợ gốm (Gr 18,1-10), Cái nồi đun sôi (Ed 24,3-5),… Bên cạnh đó, các nhà hiền triết Hy Lạp cổ đại cũng đã dùng lối kể chuyện ngụ ngôn để truyền tải ý tưởng của mình, như Aesop (Êdốp), Socrates, Platon,… Tuy nhiên, những chuyện dụ ngôn của Chúa Giêsu đã vượt xa mọi câu chuyện khác. Bởi vì những bậc hiền triết kia thì dùng chuyện ngụ ngôn để nói về “những sự dưới đất” còn Chúa Giêsu dùng dụ ngôn để nói đến “những sự trên trời”.

Kế đến, có thể Chúa Giêsu thấy được sự giới hạn của từ ngữ, vốn chỉ là những “biểu tượng” được dùng để diễn tả suy nghĩ của con người hoặc những thứ xung quanh,… thế nhưng nó vẫn chỉ là một công cụ bất toàn. Nó không bao giờ diễn tả được hết được những gì mà nó muốn diễn tả. Đó là lý do nhiều người đã nói rằng: “Tôi biết, nhưng tôi lại không hiểu làm sao để nói ra!” Với các sứ điệp của Chúa cũng vậy, có thể Chúa Giêsu thấy rằng các từ ngữ quá giới hạn, không thể nào diễn tả hết được những sự thiêng liêng của Thiên Chúa, mà nếu có giải thích thì người khác cũng không hiểu hoặc có thể hiểu lầm. Nên cách tốt nhất là dựa trên các câu chuyện để giúp họ có thể tự mình “cảm” lấy được về những sự thiêng liêng.  

Sau cùng, Chúa Giêsu có thể muốn dùng những câu truyện của mình để đánh vào cảm xúc và trí tưởng tượng của người nghe, từ đó những câu truyện mà họ nghe sẽ mang đến sự thay đổi cõi trong lòng của họ. Mặt khác, nhiều người đến với Chúa thuộc nhiều tầng lớp, mức độ hiểu biết khác nhau. Nếu chỉ dùng những khái niệm trừu tượng thì có thể những người thuộc mức độ hiểu biết thấp sẽ không hiểu được và cảm thấy nhàm chán. Trong khi kể bằng dụ ngôn, tất cả mọi người điều có thể nắm bắt được tùy theo mức độ hiểu biết của mỗi người.

Qua tất cả những gì đã trình bày, chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu đúng là bậc thầy giảng dạy bằng các dụ ngôn. Những câu chuyện dụ ngôn của Ngài cho chúng ta một cái nhìn sâu sắc về các khái niệm thiêng liêng mà chúng ta không thể diễn đạt bằng lời nói đơn thuần. Những chuyện dụ ngôn này cũng cho chúng ta có thêm những hiểu biết phong phú hơn về Vương quốc của Thiên Chúa và các giá trị của nó, vốn thường đối lập với các giá trị thế gian. Chính vì thế, có thể nói rằng: Không hiểu các dụ ngôn thì không thể hiểu hết được Chúa Giêsu và những lời dạy của Ngài.

Tâm Minh

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 32 | Thường niên | Năm B

Tin mừng: Mc 12,38-44

A. Hạt giống…

Có hai hình ảnh rất đối chọi nhau trong đoạn Tin Mừng này :

– Hình ảnh của các Luật sĩ : rất cao sang, vinh dự với áo thụng, chức quyền, được người ta bái chào, được ngồi những chỗ nhất. Thế nhưng đó chỉ là cái vỏ, che đậy bên trong là một tâm hồn kiêu căng, tham lam, ức hiếp kẻ yếu đuối.

– Hình ảnh một bà góa : nghèo tiền nhưng rất giàu lòng. Chúa Giêsu coi đây là hình ảnh đẹp nên “gọi các môn đệ đến” chỉ cho họ thấy và bảo họ noi gương.

B. … nảy mầm.

1. Được vinh dự, được ngợi khen, được tôn trọng, được coi là đạo đức… Ai mà không muốn được những thứ đó. Tôi cũng thế thôi. Nhưng Chúa bảo tôi “hãy coi chừng” : coi chừng đừng chỉ lo tô vẽ bề ngoài, coi chừng kẻo bề trong tương phản với bề ngoài ấy. Điều quan trọng hơn là phải bồi dưỡng bề trong trước.

2. Bà góa này làm tôi giật mình. Tôi chỉ bố thí khi tôi có tiền dư. Còn khi không dư thì thật vô phúc cho ai tới xin tôi lúc đó. Chẳng những tôi không cho, mà còn nói nặng nói nhẹ người ta nữa.

3. Bà lại nhắc tôi bổn phận đóng góp cho Giáo Hội : Tôi đã hưởng nhờ của Giáo Hội biết bao nhiêu thứ, thế nhưng tôi có ý thức góp một phần nào về tinh thần hoặc vật chất cho Giáo Hội không ?

4. Chúa Giêsu dạy một điều rất lạ mà rất hay : có khi nhiều mà là ít, như số tiền dư thừa mà những người giàu có bỏ ra ; có khi ít mà là nhiều, như một phần tư xu của bà góa nghèo. Nhiều không phải ở của bỏ ra mà là ở tấm lòng và sự hy sinh.

5. “Anh em phải coi chừng những ông Kinh sư ưa dạo quanh xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng”. (Mc 12,38)

Chuyện kể rằng : một người được mời đến dự buổi tiệc lớn. Ông vui vẻ nhận lời và khoác bộ áo xấu nhất. Đến nơi, không ai thèm cười và để ý đến ông. Ông quay về khoác bộ áo đẹp có đính kim cương và các hạt nút bằng vàng. Trong khi ấy yến tiệc vẫn tiếp tục. Ông quay trở lại, lập tức bao lời mời đẹp nhất, danh dự nhất đều dành cho ông. Thịt béo rượu thơm lúc này được bày ra trước mắt ông và ông ngồi chỗ nhất.

Ông liền đứng lên, cởi áo khoác lên ghế, đoạn lấy thức ăn đưa cho cái áo và nói : “Mày ăn uống đi, người ta mời mày đó !” Mọi người hết sức ngạc nhiên, nhưng đều hiểu ý ông này. Ông muốn nói với mọi người rằng giá trị của con người không ở bộ áo xúng xính hay cái mã bên ngoài nhưng đó là tấm lòng bên trong ; không ở những cái mình có nhưng ở cái mình là. Vậy tôi là ai ?

Lời Chúa hôm nay đối với tôi không chỉ là cảnh giác nhưng còn là lời tra vấn.

Lạy Chúa, xin giúp con biết con ; xin giúp con biết nhìn nhận phẩm giá của những người quanh con. Nhờ đó, con yêu thương nhiều hơn. (Hosanna)

[Bài viết] Kinh Thánh là gì?

Pr. Lê Tấn Lợi

I. Định nghĩa

Chữ “Kinh Thánh” được dịch từ chữ Hy Lạp “Ta Biblia”, số nhiều của “Biblos“, nghĩa là “sách”. Vậy “Ta Biblia” nghĩa là “những sách”.

Danh từ Hy Lạp ở số nhiều như thế, vì Kinh Thánh không phải là một quyển sách nhưng là một bộ sách gồm rất nhiều quyển thuộc rất nhiều thể loại, được viết bởi nhiều tác giả và vào nhiều thời điểm khác nhau.

Vì vậy, Kinh Thánh là bộ sách viết lại những mặc khải của Chúa, trải qua nhiều giai đoạn và được viết bởi nhiều người.

II. Chia phần

Bộ Kinh Thánh được chia làm hai phần:

1. Cựu Ước.

– Gồm có 46 quyển.

– Phần này viết về những điều đã xảy ra từ thuở khai thiên lập địa cho đến trước lúc Đức Giêsu xuất hiện.

– Được gọi là Cựu Ước hay Cựu Giao Ước vì trọng tâm của phần này là Giao Ước Cũ Thiên Chúa đã thiết lập với con người qua trung gian ông Môsê trên núi Sinai

2. Tân Ước.

– Gồm có 27 quyển.

– Phần này viết về những điều từ lúc Chúa Giêsu xuất hiện cho đến thời Giáo Hội sơ khai.

– Được gọi là Tân Ước hay Tân Giao Ước, vì trọng tâm của phần này là Giao Ước Mới Thiên Chúa đã ký kết với con người qua trung gian của Chúa Giêsu

3. Phân loại

Nếu chia phần nhỏ hơn nữa thì:

a. Cựu Ước lại chia làm bốn loại:

– Ngũ Thư

– Các sách Lịch sử

– Các sách Thi ca và Minh triết hay sách Giáo huấn

– Các sách Ngôn sứ.

b. Tân Ước cũng chia làm bốn loại:

– Các sách Tin mừng (4 quyển)

– Sách Công vụ Tông đồ (1 quyển).

– Các thư (21 thư)

– Sách Khải huyền (1 quyển)

III. Nguyên ngữ Kinh Thánh

1. Cựu Ước

Phần lớn Cựu Ước được viết bằng chữ Hípri; một phần nhỏ, khoảng 7, 8 quyển mà thư qui Palestin không công nhận, được viết bằng chữ Hy Lạp.

Ví dụ: St 1,1

`#r,a'(h’ taeîw> ~yIm:ßV’h; taeî ~yhi_l{a/ ar’äB’ tyviÞareB[1].

2. Tân Ước

Toàn bộ các sách được viết bằng tiếng Hy Lạp, loại văn chương Hy Lạp bình dân, được gọi là Koine.

Ví dụ: Lc 1,5

Ege,neto evn tai/j h`me,raij ~Hrw,|dou basile,wj th/j VIoudai,aj i`ereu,j tij ovno,mati Zacari,aj evx evfhmeri,aj VAbia,( kai. gunh. auvtw/| evk tw/n qugate,rwn VAarw.n kai. to. o;noma auvth/j VElisa,betÅ

Vì thế, những ai muốn nghiên cứu Kinh Thánh cho thấu đáo, cần phải học tiếng Hipri và Hy Lạp cổ.


[1] Ngôn ngữ Hipri đọc từ phải sang trái.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 31 | Năm B

0

CHÚA NHẬT:
HÃY LÀM MỌI SỰ VÌ ĐỨC ÁI

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có người trong nhóm luật sĩ tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Trong các giới răn điều nào trọng nhất?” Chúa Giêsu đáp:

“Giới răn trọng nhất chính là: Hỡi Israel, hãy nghe đây: Thiên Chúa, Chúa chúng ta, là Chúa duy nhất, và ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức ngươi. Còn đây là giới răn thứ hai: Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi. Không có giới răn nào trọng hơn hai giới răn đó”.

Luật sĩ thưa Ngài: “Thưa Thầy, đúng lắm! Thầy dạy phải lẽ khi nói Thiên Chúa là Chúa duy nhất và ngoài Người chẳng có Chúa nào khác nữa. Mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức mình, và yêu tha nhân như chính mình thì hơn mọi lễ vật toàn thiêu và mọi lễ vật hy sinh”.

Thấy người ấy tỏ ý kiến khôn ngoan, Chúa Giêsu bảo: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”. Và không ai dám hỏi Người thêm điều gì nữa.  

Suy niệm:

“Thiên Chúa là Tình Yêu”. Vì vậy những gì thuộc về Chúa cũng phải là Tình Yêu.

Tình yêu với Thiên Chúa là chủ tể muôn vật muôn loài, là Cha yêu thương để ta biết thờ phượng Ngài cho xứng đáng.

Tình yêu với tha nhân vì họ là anh chị em, là đồng loại của ta để ta biết sống chân thành với nhau và biết giúp đỡ nhau.

Người trong nhóm luật sĩ chỉ lo đến việc làm sao để giữ luật nên mới hỏi Chúa Giêsu: “Trong các giới răn điều nào trọng nhất?” Lề luật mà không có tình yêu thì đó là lề luật khủng khiếp nhất.

Những người con thực sự của Chúa thì lo làm sao để nên giống Chúa của mình khi họ biết YÊU trọn vẹn.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, cuộc sống với quá nhiều những giá trị đôi lúc làm con phải mệt mỏi, thậm chí rất mệt mỏi; muốn tìm một giá trị nào đó chắc chắn, vững bền. Lời Chúa hôm nay soi sáng cho con biết phải làm gì để có được giá trị đó. Điều đó thật đơn giản hết sức khi con biết đặt chữ YÊU lại trong mọi lựa chọn của con. Việc thờ phượng của của con có xuất phát từ tình yêu không? Những giá trị con tôn thờ bấy lâu nay có thực sự yêu con không? Con có YÊU người khác thực lòng hay con muốn lợi dụng, chiếm đoạt họ? Con làm việc này, việc nọ có xuất phải bởi tình YÊU không? 

THỨ HAI- 01/11: LỄ CÁC THÁNH NAM NỮ
– KIẾM TÌM HẠNH PHÚC THẬT

Lời Chúa: Mt 5, 1-12a

Khi ấy, Chúa Giêsu thấy đoàn lũ đông đảo, Người đi lên núi, và lúc Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần Người. Bấy giờ Người mở miệng dạy họ rằng:

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. – Phúc cho những ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Nước làm cơ nghiệp. – Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an. – Phúc cho những ai đói khát điều công chính, vì họ sẽ được no thoả. – Phúc cho những ai hay thương xót người, vì họ sẽ được xót thương. – Phúc cho những ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ được nhìn xem Thiên Chúa. – Phúc cho những ai ăn ở thuận hoà, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. – Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ.

“Phúc cho các con khi người ta ghen ghét, bách hại các con, và bởi ghét Thầy, họ vu khống cho các con mọi điều gian ác. Các con hãy vui mừng hân hoan, vì phần thưởng của các con sẽ trọng đại ở trên trời”.  

Suy Niệm:

Hỏi ta sống ở đời này để làm gì? Thưa ta sống ở đời này để kiếm tìm hạnh phúc.

Có những thứ hạnh phúc đến với ta một cách ào ạt, dạt dào nhưng mang đến cho ta mặc cảm tội lỗi.

Có những thứ hạnh phúc ta kiếm tìm âm ỉ nhưng mang lại cho ta sự đau khổ vì đã tìm kiếm cách âm thầm bằng thế lực đen tối.

Có những thứ hạnh phúc đến với ta có điều kiện. Muốn có được ta phải chấp nhận đánh đổi, thậm chí cả nhân phẩm, danh dự và sức khỏe.

Bảng hiến chương Nước Trời, tám mối phúc thật cho ta con đường hạnh phúc thật giản đơn, lại bền vững và chân thật. Đó là hạnh phúc khi có Chúa.

Chấp nhận sống khó nghèo, hiền lành, đau buồn, đói khát, thương xót, trong sạch, thuận hòa, bị bách hại không phải vì ta yêu thế, nhưng trong tất cả những điều đó ta có Chúa là nguồn vui đích thực của đời ta.

Khi ta đến với người nghèo, ta sẽ gặp được một Chúa Giêsu nằm trong hang đá đang mỉm cười làm ta hạnh phúc.

Khi ta đối xử hiền lành với người khác, ta sẽ được Chúa Giêsu hiền lành vác trên vai như đang vác con chiên trong dụ ngôn kinh thánh.

Khi ta hy sinh, khước từ những dục vọng ta sẽ gặp Đức Giêsu trần trụi trên cây thập giá để ban ơn cứu độ cho ta…

Nói chung ta sống theo các mối phúc Tin mừng vì ta chọn Chúa làm hạnh phúc cho ta, điều mà các thánh chúng ta mừng kính hôm nay đã đạt được bằng nhiều cách khác nhau trong cuộc đời của họ.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, các thánh đã diễn tả khuôn mặt của Chúa nơi chính cuộc đời của họ. Tuy nhiều khuôn mặt khác nhau, nhưng đều toát lên một điểm chung đó là hạnh phúc. Xin Chúa cho con biết kiếm tìm hạnh phúc thật nơi Chúa. Amen.

THỨ BA- 02/11: LỄ CÁC ĐẲNG LINH HỒN
ĐỂ ĐƯỢC SỐNG MUÔN ĐỜI

Lời Chúa:  Ga 6:37-40

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với đám đông rằng: Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.”

Suy Niệm:

Lời hứa của Chúa Giêsu, Đấng người Kitô hữu tôn thờ chính là động lực để họ vượt qua mọi sóng gió nơi trần gian này: “Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài.”

Chúa hứa là Chúa làm, làm mọi cách để những ai thuộc về Chúa đều không bị loại ra ngoài. Đỉnh điểm của việc làm đó chính là việc chấp nhận cái chết trên thập giá. Cái chết đó thể hiện tình yêu trọn vẹn cho người mình yêu.

Từ cái chết của Chúa Giêsu chúng ta đã lãnh nhận muôn vàn phúc lộc của Ngài: các bí tích phát xuất từ máu và nước trong trái tim Ngài. Giáo hội được quy tụ để cử hành cái chết và sự phục sinh của Ngài.

Vì thế, để đạt được lời hứa của Chúa Giêsu chúng ta phải thực hiện thánh của Chúa Cha: “Ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời.”

Tin và đón nhận mọi sự nơi Chúa Giêsu sẽ giúp ta được hạnh phúc muôn đời.

Mừng lễ các Linh hồn để ta cầu nguyện cho các ngài, nếu khi còn sống các Ngài chưa tin đủ, chưa đón nhận đủ; để ta thực hiện lời hứa của Chúa Giêsu khi may mắn còn sống ở thế gian này, đó là “Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài.”

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết tìm đến với Chúa để được sống và sống muôn đời. Amen.

THỨ TƯ:
BỎ MÌNH – VÁC THẬP GIÁ

Lời Chúa: Lc 14,25-33

Khi ấy, có nhiều đám đông cùng đi với Chúa Giêsu, Người ngoảnh lại bảo họ rằng: “Nếu ai đến với Ta mà không bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em và cả mạng sống mình, thì không thể làm môn đệ Ta. Còn ai không vác thập giá mình mà theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta. Và có ai trong các ngươi muốn xây tháp mà trước tiên không ngồi tính toán phí tổn cần thiết, xem có đủ để hoàn tất không, kẻo đặt móng rồi mà không thể hoàn tất, thì mọi người xem thấy sẽ chế diễu người đó rằng: ‘Tên này khởi sự xây cất mà không hoàn thành nổi’.

“Hoặc có vua nào sắp đi giao chiến với một vua khác, mà trước tiên không ngồi suy nghĩ xem mình có thể đem mười ngàn quân ra đương đầu với đối phương dẫn hai mươi ngàn quân tiến đánh mình chăng? Bằng chẳng nổi, thì khi đối phương còn ở xa, vua ấy sai một phái đoàn đến cầu hoà. Cũng thế, bất kỳ ai trong các ngươi không từ bỏ tất cả của cải mình có, thì không thể làm môn đệ Ta”.

Suy niệm:

Phải tính toán kỹ lưỡng cho cuộc đời mình vì Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy một sự thật, sự thật đó đôi khi làm chúng ta bất ngờ: không phải ai theo Chúa cũng được sự sống đời đời.

Đám đông theo Giêsu vì nhiều lý do khác nhau. Vì vậy Ngài mới “ngoảnh lại” để nói cho họ những lời giáo huấn.

Hành động “ngoảnh lại” của Chúa Giêsu là vì Ngài yêu thương và muốn mọi người được cứu độ. Ngài không muốn những người cũng bước theo Ngài nhưng lại không có được kết thúc tốt đẹp, uổng phí đi cuộc đời họ.

Chúa Giêsu đưa ra 2 tiêu chí trên hành trình bước theo Ngài. Tiêu chí thứ nhất là: sự từ bỏ. Từ bỏ ở đây là không để cho những giá trị thế gian làm cản trở bước chân người môn đệ. Từ bỏ những điều sai trái là đương nhiên. Ví dụ từ bỏ những nghề nghiệp bất chính, bất bỏ những đam mê tội lỗi…. Đòi hỏi của Chúa Giêsu còn là những điều không sai, nhưng không phù hợp với Tin mừng. Ví dụ tôi có quyền đi chơi, đi du lịch, tốn kém rất nhiều tiền, tiền đó do tôi làm ra, không gì là sai trái. Nhưng Tin mừng đòi hỏi chúng ta phải tiết chế, hy sinh để còn biết quan tâm đến những người nghèo khổ.

Tiêu chí thứ hai là vác thập giá theo Chúa. Vác thập giá là chấp nhận những gánh nặng, những hy sinh vất vả trong cuộc đời. Nếu bước thong dong thì rất khỏe, nhưng vác lấy một vật gì đó thì nặng nề lắm. Chúa Giêsu đòi hỏi chúng ta không bước thông dong, không tìm dễ dãi, mà phải chấp nhận gánh nhau trong đời, vì thiên đàng không của riêng ai.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, như vậy đường theo Chúa không phải là con đường dễ dãi đâu, nhưng nó đòi hỏi con biết từ bỏ và vác thập giá. Phải biết làm cho lòng mình nên nhẹ nhàng, thánh thoát để có thể vác lấy những gánh nặng trong cuộc đời. Xin Chúa ban sức mạnh cho con. Amen.

THỨ NĂM:
VÌ CHÚA THƯƠNG TÔI

Lời Chúa: Lc 15, 1-10 

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Biệt phái và Luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: ‘Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!’ Cũng vậy tôi bảo các ông: Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải. 

“Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: ‘Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất’. Cũng vậy, tôi bảo các ông: Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.   

Suy niệm:

Có ai thấy Nước Trời không? Thưa không. Nhưng có người đến từ Nước Trời nói cho tôi biết và tôi cảm thấy hấp dẫn về Nước Trời.

Người nói với tôi về Nước Trời là Chúa Giêsu. Sự hấp dẫn của Nước Trời là vì chỉ có Nước Trời là nơi dành cho người có quá khứ không đẹp. Chúa Giêsu nói rõ ràng: “Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải.” Nơi tôi hướng đến là như vậy đó.

Con người với bản chất yếu đuối khó tránh khỏi những sai lỗi, thậm chí những tội lỗi, nhưng dù là người tốt đến mức nào cũng không thể xóa bỏ những vết nhơ của tôi. Chỉ có Thiên Chúa mới tiếp nhận tôi bằng một cái nhìn hoàn toàn trong sáng. Chỉ có Nước Trời mới tiếp nhận tôi mà cần lý lịch. Vì Chúa thương tôi.

Điều đặc biệt hơn nữa là không có nơi nào ở trần gian này lại tuyển chọn những người xấu xa, tội lỗi. Còn Nước Trời thì lại khác: “Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải”.

Đôi khi tôi sám hối chân thành, tôi thực sự muốn từ bỏ, muốn sửa đổi… nhưng người đời không đón nhận tôi. Họ không cho tôi cơ hội, không phải vì họ xấu nhưng vì họ không phải là Chúa. Chỉ có Chúa thương tôi và cho tôi cơ hội mà thôi.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, con cám ơn Chúa vì Chúa đã mở rộng vòng tay đón nhận con. Con cám ơn Nước Trời là nơi “chứa chấp” con. Thực sự Nước Trời không phải dành cho kẻ xấu, nhưng là nơi dành cho người biết sám hối ăn năn. Xin cho con biết chân thành sám hối vì Chúa thương con, Chúa đợi con. Amen.

THỨ SÁU:
DÙNG TÌNH THƯƠNG MÀ ĐỐI XỬ VỚI NHAU

Lời Chúa: Lc 16, 1-8

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Một người phú hộ kia có một người quản lý; và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: ‘Tôi nghe nói anh sao đó. Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay anh không thể làm quản lý nữa’. Người quản lý thầm nghĩ rằng: ‘Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào để khi mất chức quản lý thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ’.

“Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: ‘Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?’ Người ấy đáp: ‘Một trăm thùng dầu’. Anh bảo người ấy rằng: ‘Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại năm mươi’. Rồi anh hỏi người khác rằng: ‘Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?’ Người ấy đáp: ‘Một trăm giạ lúa miến’. Anh bảo người ấy rằng: ‘Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi’.

“Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này, khi đối xử với đồng loại, thì khôn khéo hơn con cái sự sáng”.   

Suy niệm:

Chính Chúa Giêsu gọi người quản lý trong bài Tin Mừng hôm nay là bất lương. Bất lương vì “người này bị tố cáo đã phung phí của chủ”. Nghĩa là anh ta lấy tài sản của ông chủ để sử dụng cho mục đích cá nhân mình.

Nhưng tại sao Chúa Giêsu lại khen người quản lý bất lương đó? Thưa vì anh ta “hành động cách khôn khéo”. Khôn khéo là vì sau khi biết mình sẽ bị đuổi việc, anh đã dùng chính tài sản của ông chủ để đổi lấy thiện cảm của những con nợ của ông chủ.

Chúa Giêsu không dạy chúng ta bắt chước hành động của người quản lý, vì anh ta không tốt. Nhưng Chúa Giêsu dạy ta phải biết khôn ngoan, sử dụng những gì Chúa ban để lo cho cuộc sống mai hậu của mình.

Mọi sự tôi có đều bởi Chúa, nhưng nếu tôi chỉ biết để dành cho riêng mình, chỉ sử dụng cho những mục đích cá nhân thì tôi sẽ chẳng được lợi gì. Ngược lại khi tôi biết sử dụng những gì Chúa ban để hướng cuộc sống mai sau thì sẽ bảo đảm được sự sống đời đời.

Ví dụ Chúa ban cho tôi có điều kiện làm việc có tiền, thì tôi phải biết dùng số tiền đó để không chỉ lo cho mình, mà còn phải biết chia sẻ với những người kém may mắn hơn tôi. Chúa ban cho tôi có khả năng nào đó trổi vượt hơn người khác, tôi không được tự hào, mà phải biết tiếp giúp người khác trong khả năng của tôi…

Sâu xa của vấn đề khôn ngoan chính là dùng yêu thương mà đối xử với nhau.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, Chúa đã trao phó cho con một cuộc đời, một sứ mạng, với tất cả những gì Chúa đã định liệu cho con: thời giờ, sức khỏe, cơ hội, khả năng… Xin cho con biết dùng để phục vụ tha nhân và Nước Chúa. Vì khi sử dụng những gì Chúa ban cách đúng đắn con mới là người quản lý khôn ngoan của Chúa. Và chỉ có tình yêu thương mới có thể giúp con trở thành người quản lý trung thành. Amen.

THỨ BẢY:
SỬ DỤNG CỦA CẢI ĐÚNG ĐẮN

Lời Chúa: Lc 16, 9-15 

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời. Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con.

“Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được”. Những người biệt phái là những kẻ tham lam, nghe nói tất cả những điều đó, thì nhạo cười Người. Vậy Người bảo các ông rằng: “Chính các ông là những kẻ phô trương mình là công chính trước mặt người ta, nhưng Thiên Chúa biết lòng các ông; bởi chưng điều gì cao sang đối với người ta, thì lại là ghê tởm trước mặt Thiên Chúa”.

Suy niệm:

Chúa thương ta biết là dường nào! Ngài chỉ dạy cho ta những việc hết sức là cụ thể: “Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.”

Giúp người ta trong lúc khó khăn thì không bao giờ họ quên mình. Lời kêu xin của người công chính rất hữu hiệu trước mặt Chúa. Khi chúng ta có mệnh hệ gì, chắc chắn những người ta đã từng giúp họ sẽ kêu cầu cùng Chúa cho ta, để rồi Ngài sẽ xót thương vì những việc tốt ta đã từng làm.

Để có thể giúp đỡ người khác, Chúa Giêsu dạy ta không được làm tôi tiền của, nghĩa là tôn thờ nó, đặt nó ở một vị trí thần thánh để không dám “đụng chạm” đến nó. Tiền bạc chỉ là tên đầy tớ để nó phải phục vụ cho cùng đích cuộc đời của ta.

Chính vì thái độ tôn thờ đồng tiền mà ta keo kiệt, bủn xỉn xem người khác còn thấp kém hơn cả đồng tiền. Ta nghĩ rằng ta có tiền là có tất cả.  Ta đã đặt sai giá trị cuộc đời của ta.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con nhận ra được sự chóng qua của những giá trị vật chất để biết sử dụng tất cả cho giá trị vững bền. Xin cho con biết yêu thương hơn là biết quý trọng đồng tiền, để con sẵn sàng cho đi những gì mình. Amen.

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 31 | Thường niên | Năm B

Tin mừng: Mc 12,28b-34

A. Hạt giống…

1. Các Luật sĩ tấn công Chúa Giêsu : “Trong các giới răn, giới răn nào trọng nhất ?”. Đối với họ, đây là một câu hỏi hóc búa, vì Cựu Ước ghi lại rất nhiều giới luật nhưng không cho biết giới luật nào trọng hơn giới luật nào. Nguyên việc thuộc hết các giới luật đã là một chuyện rất khó, huống chi đánh giá và so sánh các luật đó.

2. Nhưng Chúa Giêsu trả lời rất gọn gàng và rõ ràng : 2 giới luật trọng nhất là yêu mến Thiên Chúa hết lòng và yêu thương tha nhân như chính mình.

B. … nảy mầm.

1. Về giới răn thứ nhất, tôi thuộc lòng, nhưng tôi chưa giữ đúng. Tôi phải xét mình lại dựa trên từng chữ những lời Chúa nói : “Hãy yêu mến Thiên Chúa…hết lòng…hết linh hồn…hết trí khôn…và hết sức lực…”.

2. Và về giới răn thứ hai cũng thế : “Hãy yêu mến tha nhân… như chính mình…”.

3. “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi”. (Mc 12,30)

Khi sinh thời, thánh Micae Hồ Đình Hy (1808-1857) là một giáo dân đạo đức, có lòng bác ái, kính sợ Thiên Chúa và là một vị quan thanh liêm, chính trực, được thăng đến hàng tam phẩm trông coi mọi việc trong đền vua.

Trong triều, những vị quan bị ngài ngăn cản làm điều bất chính, đã tố cáo ngài với vua Tự Đức về tội theo đạo Gia Tô. Vì thế, ngài đã bị đày ải, đòn vọt đớn đau vì đức tin.

Có những vị quan quý mến đức độ của ngài, khuyên ngài giả vờ chối đạo rồi tiếp tục sống đạo ; nhưng Hồ Đình Hy cương quyết từ chối. Ngài đã đổ máu đào chết vì Chúa tại An Hòa, Huế.

Chúa ơi, nhiều lần con đã tôn thờ sự sống trần gian hơn là tôn thờ một Chúa, Chúa của con. Xin cho con biết yêu mến và làm chứng cho Chúa trong mọi suy nghĩ, lời nói, việc làm của con. (Hosanna)

[Bài viết] Làm sao để tra cứu một câu Kinh Thánh?

Các Kitô hữu thường trích dẫn những câu Kinh Thánh trong nhiều trường hợp khác nhau, ví dụ như trong một bài giảng, trong một bài viết hay trong một status được đăng trên mạng xã hội… Sẽ có lúc bạn cần tra cứu lại những phần trích dẫn đó, vậy bạn sẽ phải làm cách nào? Bài viết này sẽ giúp bạn điều đó.

I. Phân tích
Trước khi bắt đầu tra cứu một trích dẫn Kinh Thánh, chúng ta cần tìm hiểu về cách trình bày của nó. Mỗi trích dẫn Kinh Thánh được xác định như sau:

<Sách> <chương>, <câu> – <câu>.
Ví dụ: St 2,3-5.

Đầu tiên là tên của cuốn sách. Nó thường được viết tắt. Trong ví dụ ở trên, St là viết tắt của Sáng thế.

Sau tên sách chúng ta có số chương. Trong ví dụ trên là chương 2; theo sau nó là dấu phẩy (,).

Con số đứng sau dấy phẩy xác định câu hoặc các câu được trích dẫn. Trong ví dụ trên là từ câu 3 đến câu 5.

Tóm lại, mỗi trích dẫn Kinh Thánh sẽ có 3 phần: Tên sách, số chương và số câu. Cần xác định chính xác điều này để có thể tra cứu một cách dễ dàng một câu hoặc một đoạn Kinh Thánh nào đó.

II. Tra cứu
Sau khi phân tích và xác định được tên sách, chương và câu, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu các bước tra cứu:

Bước 1: Tìm sách
Tên sách thường được viết tắt. Nếu bạn còn phân vân hoặc không nhớ tên sách, bạn có thể tra cứu nó ngay ở đầu hoặc cuối quyển Kinh Thánh.

Bước 2: Tìm chương
Sau khi tìm được tên sách, bạn cần tìm số chương. Cách đơn giản nhất là bạn cứ mở từng trang sách hoặc vài trang sách một lần cho đến khi thấy số chương cần tìm.

Bước 3: Tìm câu
Số câu rất dễ tìm. Bạn sẽ bắt đầu từ câu số 1 ngay ở đầu chương và sau đó định vị được câu hoặc những câu bạn cần tìm.

Ví dụ: Tìm Mt 4,1-3 – Tin mừng Mát-thêu, đoạn 4, từ câu 1 đến câu 3

Một trang Tin mừng Mát-thêu minh họa

III. Tên sách
Mỗi bản dịch Kinh Thánh có một kiểu đặt tên sách và lối viết tắt hơi khác nhau một chút. Nói chung, trừ một vài tên sách đặc biệt như: sách Sáng thế (St) còn có tên khác là Sáng thế ký hay Khởi nguyên (Kn); sách Giôsuê (Gs) còn gọi là Yôsua (Yôs); sách Sử biên niên (Sb) còn gọi là Ký sự (Ks); Nơkhemia (Nk) còn gọi là Nêhêmia (Nê); sách Châm ngôn (Cn) còn gọi là Cách ngôn (Cn) và còn một vài sách nữa có nhiều hơn một tên, với các sách còn lại, nhìn vào ký hiệu để chúng ta tìm ra tên sách thực sự không khó. Cách đơn giản nhất là mở ngay những trang đầu của sách Kinh Thánh, chúng ta có thể tìm thấy bảng ký hiệu các sách Kinh Thánh ngay.

Tâm Minh

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 30 | Năm B

0

CHÚA NHẬT:
TIẾNG VỌNG TÌNH THƯƠNG

Tin Mừng: Mc 10, 46-52

Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ và một đám đông, thì con ông Timê tên là Bartimê, một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường, khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nadarét, liền kêu lên rằng: “Hỡi ông Giêsu con vua Đavít, xin thương xót tôi”. Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua Đavít, xin thương xót tôi”.

Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh?” Người mù thưa: “Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Được, đức tin của anh đã chữa anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.

Suy niệm:

Có những tiếng gọi trong cuộc đời:

  • Tiếng gọi của anh mù mang tên Bartimê đang ngồi ăn xin bên vệ đường: “Hỡi ông Giêsu con vua Đavít, xin thương xót tôi”. Tiếng gọi này đối với nhiều người là sự xúc phạm vì họ đang trông chờ lắng nghe từng lời giáo huấn thánh thiêng của Chúa Giêsu; bỗng vang lên tiếng gọi của một con người phàm tục, hơn nữa là một người bệnh hoạn mà theo quan niệm của họ là do tội lỗi. Tiếng gọi của anh mù là tiếng gọi của kẻ thấp cổ bé họng.
  • Tiếng gọi của đám đông bảo anh mù im đi để họ lắng nghe lời giáo huấn Chúa Giêsu. Đây là tiếng gọi của những kẻ vô tâm, vô tình, hờ hững với những con người đau khổ, yếu thế. Tiếng gọi trấn áp: im đi! Câm đi!
  • Tiếng gọi của Chúa Giêsu: “Anh muốn Ta làm gì cho anh?” Tiếng gọi của sự thông cảm, thấu hiểu, biết được nhu cầu của người khác. Và còn hơn thế nữa: “Được, đức tin của anh đã chữa anh”. Tiếng gọi quyền năng, giải thoát anh mù khỏi đau khổ của anh ta.

Có những tiếng gọi của chính ta:

  • Lúc đau khổ, thất vọng, thậm chí tuyệt vọng. Tiếng thở dài hỡi ôi! Trời ời!
  • Lúc có thế giá, có tiền, có tài… điều khiển, xúi giục, ngăn cấm, quát nạt, kẻ cả.
  • Tiếng vọng tình thương từ sự quan tâm, thông cảm, muốn sẻ chia nỗi đau với người khác. Tiếng gõ cửa nài van không biết ngại ngùng để mong tìm cho người đau khổ được sự giúp đỡ.

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu là tiếng vọng tình thương. Quyền năng của Chúa cũng chỉ để phục vụ cho bản chất yêu thương của Ngài. Vì vậy xin cho trong suốt cuộc đời của con luôn vang lên tiếng vọng của Chúa: Tiếng vọng tình thương, để cung cách sống của con luôn toát lên một tình yêu thương giống Chúa. Amen.

THỨ HAI:
TỰ DO TUNG BAY KHĂP TRỜI

Tin Mừng: Lc 13, 10-17 

Khi ấy, nhân ngày Sabbat, Chúa Giêsu giảng dạy trong một hội đường. Và đây có một người đàn bà bị quỷ ám làm cho bà đau yếu đã mười tám năm. Bà bị khòm lưng, hoàn toàn không thể trông lên được. Khi Chúa Giêsu xem thấy bà, Người liền gọi bà đến mà bảo rằng: “Hỡi bà kia, bà được khỏi tật của bà”. Rồi Người đặt tay trên bà ấy, tức thì bà đứng thẳng lên và tôn vinh Thiên Chúa.

Nhưng viên trưởng hội đường tức giận, vì Chúa Giêsu chữa bệnh trong ngày Sabbat, nên ông cất tiếng bảo dân chúng rằng: “Có sáu ngày người ta phải làm việc: vậy thì các người hãy đến xin chữa bệnh trong ngày đó, chớ đừng đến trong ngày Sabbat”.

Chúa trả lời và bảo ông ta rằng: “Hỡi những kẻ giả hình, chớ thì trong ngày Sabbat, mỗi người trong các ông không thả bò hay lừa của mình ra khỏi chuồng mà dẫn nó đi uống nước sao? Phương chi người con gái của Abraham này, Satan cột trói nó đã mười tám năm nay, chớ thì không nên tháo xiềng xích buộc nó trong ngày Sabbat sao?” 

Khi Người nói thế, tất cả những kẻ chống đối Người đều hổ thẹn, và toàn dân vui mừng vì những việc lạ lùng Người đã thực hiện.      

Suy niệm:

18 năm bị khuất phục bởi chứng “khòm lưng”. Hậu quả của nó khiến người đàn bà “hoàn toàn không thể trông lên được”.

Căn bệnh này không chỉ đơn giản là khòm lưng, mà đau khổ nhất chính là việc một con người không thể “trông lên” mà chỉ “nhìn xuống”. Từ đó cho ta hai thái cực trong cuộc đời: “trông lên” và “nhìn xuống”.

“Trông lên” sẽ thấy một khung trời bao la rộng lớn. Phía cuối chân trời đó chính là hạnh phúc tuyệt đối, là cùng đích của cuộc đời chúng ta.

“Trông lên” để nhìn thấy còn có một Đấng cao cả trong cuộc đời, giúp ta ít là biết “sợ” mà tránh những sai trái, gian ác trong cuộc đời.

“Trông lên” còn thể hiện ước mơ cao đẹp của con người, một lý tưởng sống thật mênh mông, luôn hướng về những lợi ích cao đẹp cho đời, cho người.

“Trông lên” còn là phong cách sống tử tế như chim, như hoa, như ong để bay bổng, để góp hương, góp mật cho đời…

“Nhìn xuống” khiến tầm nhìn của ta bị giới hạn vì quanh quẩn chỉ có thế. Có muốn nhìn xa hơn, cao hơn, rộng hơn cũng khônng được vì ta đã bị khuất phục bởi một chứng bệnh gọi là “khòm lưng”.

“Nhìn xuống” khiến ta chỉ nhìn thấy một màu đen xám xịt, u ám gây nên cảm giác khó chịu vì không thể nhìn chung quanh; từ đó mất dần cảm xúc, trở nên vô cảm, không còn nhận ra những đau khổ, hạnh phúc của người bên cạnh.

“Nhìn xuống” khiến ta không còn lý tưởng sống vì chỉ thấy đất đai, cát bụi là nơi ta sẽ trở về.

Chúa Giêsu đã giúp người đàn bà vươn mình đứng thẳng để đón ánh mặt trời, để rão tầm nhìn lên tận trời cao.

Trước hết đó là quyền năng của Chúa để giải phóng con người từ cái nhìn hạn hẹp đến cái nhìn rộng lớn hơn. Kế đến Ngài giải phóng họ khỏi những ràng buộc của những gì thấp kém đến những giá trị cao cả.

Và nhất là tình yêu được tung bay khắp nơi như tự do của một con người được giải thoát để họ có thể xoay chuyển con người của mình đến những nơi mình muốn.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, Chúa đã chữa lành và giúp người phụ nữ được tự do, nhất là tự do trong lý trí, ý chí và tình yêu của bà. Chắc chắn bà ý thức tự do này phát xuất bởi Tình yêu của Chúa Giêsu dành cho bà, nên bà sẽ dùng tự do đó để phục vụ Chúa. Xin Chúa cũng giải thoát con như đã giải thoát người phụ nữ trong bài Tin mừng hôm nay. Amen.

THỨ BA:
CHO NƯỚC TRỜI MAI SAU

Tin Mừng: Lc 13, 18-21

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Nước Thiên Chúa giống như cái gì? Và Ta sẽ so sánh nước đó với cái gì? Nước đó giống như hạt cải mà người kia lấy gieo trong vườn mình. Nó mọc lên và trở thành một cây to, và chim trời đến nương náu trên ngành nó”.

Người lại phán rằng: “Ta sẽ so sánh Nước Thiên Chúa với cái gì? Nước đó giống như tấm men mà người đàn bà kia lấy bỏ vào ba đấu bột, cho tới khi tất cả khối đều dậy men”.     

Suy Niệm:

Nước trời là nơi cho người ta nương náu dù khởi đầu nó hết sức nhỏ bé như hạt cải. Quá trình nảy mầm, mọc lên, thành cây, mang lại lợi ích… lại là một quá trình tiềm ẩn và lâu dài. Có khi kết quả của nó không thấy ở thời đại chúng ta, nhưng thời sau và sau sau nữa.

Hiện tại việc loan báo Tin Mừng gặp rất nhiều khó khăn trắc trở vì nhiều yếu tố khác nhau, nhưng yếu tố quan trọng nhất chính là tự do của con người không muốn Thiên Chúa hiện hữu, hoặc loại trừ Thiên Chúa để họ tự do làm điều mình muốn.

Điều đó như hạt cải bị sỏi đá, cỏ rác, gai góc xung quanh che phủ. Hạt giống không chết. Chắc chắn nó sẽ sống vì nó là mầm mống của Nước Trời, nhưng nhiều khi sự chờ đợi quá lâu, có thể nó nằm đó một cách âm thầm hàng trăm năm.

Giáo hội và hoàn cảnh hiện tại của chúng ta cũng chính là hạt giống nhiều khi đã âm thầm từ rất lâu; và hiện tại này lại chính là hạt giống cho Giáo hội và Nước Trời ở tương lai rất lâu nữa.

Nước Trời chính là Tình Yêu hoàn hảo. Chính Tình Yêu hoàn hảo đó làm nên ý nghĩa cuộc đời ta vì ta được Chúa yêu thương. Và hiện tại loan báo Tin Mừng chính là cố gắng sống tình yêu mỗi ngày mỗi trọn vẹn, mỗi đẹp hơn.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết gieo hạt giống Nước Trời vào thế giới hôm nay bằng chính cuộc sống yêu thương của con, để qua tình yêu lan tỏa, Nước Trời cũng sẽ dần rõ nét hơn trong chính những gian nan thử thách của thời đại hôm nay. Amen.

THỨ TƯ:
ĐỪNG HỜ HỮNG VỚI ƠN CỨU ĐỘ

Tin Mừng: Lc 13, 22-30 

Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người rằng: “Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?” Nhưng Người phán cùng họ rằng: “Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. Khi chủ nhà đã vào đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: ‘Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi’. Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: ‘Ta không biết các ngươi từ đâu tới’. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: ‘Chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài và Ngài đã giảng dạy giữa các công trường của chúng tôi’. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: ‘Ta không biết các ngươi từ đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta’.

Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết, và những người trước hết sẽ nên sau hết”.  

Suy Niệm: 

Ngay từ đầu mọi sự đều tốt đẹp, vì những gì thuộc về Thiên Chúa đều là Chân – Thiện – Mỹ. Sự dữ đã vào thế gian hòng phá hủy công trình tốt đẹp của Thiên Chúa. Chính vì thế những gì tốt đẹp đều thuộc về Thiên Chúa, ngược lại những gì xấu xa đều thuộc về thế lực của sự dữ.

Chính vì thế đừng giới hạn Thiên Chúa trong nhà thờ, trong Giáo hội, nơi những con người mà ta cho là có đạo. Thiên Chúa hiện diện nơi mọi sự tốt đẹp.

Lời Chúa hôm nay dạy ta đừng hờ hững với ơn cứu độ, nghĩa là làm sao cho cuộc sống của ta được trở nên tốt đẹp với những giá trị của Tin Mừng mà Đức Giêsu đã đến để loan báo, đó chính là tinh thần của tám mối phúc: Khó nghèo, hiền lành, sầu khổ, khao khát sự thiện, thương xót, trong sạch, hòa giải, chịu bách hại vì lẽ công chính.

Hãy sống và lan tỏa những giá trị của 8 mối phúc ấy là lúc chúng ta đang biết quý trọng ơn cứu độ.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, xin đừng để con sống xa lạ với những giá trị của Nước Trời, nhưng xin qua cách sống của con cho mọi người xung quanh biết rằng Nước Trời rất đẹp, Vương Quốc của Chúa rất hấp dẫn. Amen.

THỨ NĂM: 28/10 – THÁNH SIMON VÀ GIUĐA TÔNG ĐỒ
ĐÁP LẠI SỰ TIN TƯỞNG CỦA THIÊN CHÚA

Tin Mừng: Lc 6, 12-19 

Trong những ngày ấy Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Sáng ngày, Người gọi các môn đệ và chọn mười hai vị mà Người gọi là tông đồ: Đó là Simon mà Người đặt tên là Phêrô và em ông là Anrê, Giacôbê và Gioan, Philipphê và Bartôlômêô, Matthêu và Tôma, Giacôbê con ông Alphê và Simon cũng gọi là nhiệt thành, Giuđa con ông Giacôbê và Giuđa Iscariốt, kẻ phản bội. Người đi xuống với các ông, và dừng lại trên một khoảng đất bằng phẳng, có nhóm đông môn đệ cùng đoàn lũ dân chúng đông đảo từ khắp xứ Giuđêa, Giêrusalem và miền duyên hải Tyrô và Siđôn đến nghe Người giảng và để được chữa lành mọi bệnh tật. Cả những người bị quỷ ô uế hành hạ cũng được chữa khỏi, và tất cả đám đông tìm cách chạm tới Người, vì tự nơi Người phát xuất một sức mạnh chữa lành mọi người.   

Suy niệm :

Chọn 12 Tông đồ là việc làm quan trọng trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, vì họ sẽ là nền tảng để Thiên Chúa xây dựng Hội thánh của Ngài. Chính vì thế Đức Giêsu đã phải cầu nguyện suốt đêm.

Việc chọn gọi này cho thấy chức vụ trong Hội thánh không phải do con người mà do Thiên Chúa muốn. Nó cho thấy Thiên Chúa tin tưởng, cho con người được cộng tác với Ngài chứ không phải vì con người đủ tài đức. Việc chọn 12 Tông đồ cho biết ý định cứu độ của Thiên Chúa trong lòng Giáo hội.

Tuy nhiên việc chọn gọi này cũng có sai lầm do con người không biết sử dụng tự do đúng đắn. Giuđa Iscaiôt là kẻ đã phản bội vì ông muốn theo chương trình của riêng ông mà không đi theo chương trình của Thiên Chúa.

Mỗi người đều được Chúa chọn gọi trong một ơn gọi khác nhau ;  đặc biệt với những ai sống đời tận hiến. Họ được Thiên Chúa cho tham dự vào sứ mạng đặc biệt của Ngài không phải vì họ xứng đáng, không phải vì có đủ tài đức, nhưng chỉ vì Ngài muốn. Vì thế hãy cố gắng sống tốt ơn gọi của mình.

Có những người đã không cộng tác mà còn phá hoại chương trình của Thiên Chúa vì họ sống theo ý riêng của mình. Hãy biết hoán cải để quay trở lại phục vụ Nước Chúa.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, cám ơn Chúa đã ban con được sống trong bậc sống của mình. Trong mỗi bậc sống Chúa đều muốn chúng con cộng tác với Chúa để mang lại phần rỗi cho mình và cho tha nhân. Xin cho con luôn nổ lực hết mình để cho ơn cứu độ được thực hiện. 

THỨ SÁU:
TÌNH YÊU KHÔNG GIỚI HẠN

Tin Mừng: Lc 14, 1-6 

Khi ấy, vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu vào dùng bữa trong nhà một thủ lãnh biệt phái, thì những người hiện diện ở đó dòm xét Người. Bấy giờ có một người mắc bệnh thuỷ thũng ở trước mặt Người. Chúa Giêsu lên tiếng hỏi các Luật sĩ và biệt phái rằng: “Trong ngày Sabbat, có được phép chữa bệnh không?” Các ông ấy làm thinh. Bấy giờ Người kéo kẻ ấy lại, và chữa lành, rồi cho về. Đoạn Người bảo các ông rằng: “Trong ngày Sabbat, ai trong các ông có con lừa hay con bò rơi xuống giếng mà không lập tức kéo nó lên sao?” Nhưng các ông không thể trả lời câu hỏi ấy.   

Suy niệm:

Tình yêu không giới hạn. Yêu thương không gì ngăn cách đó là sự thật về Thiên Chúa nơi Đức Giêsu.

Đến dùng bữa nhà người thủ lãnh biệt phái thì lẽ ra Đức Giêsu phải cẩn thận vì “nhập gia tùy tục”. Biết người ta giữ luật cách khắt khe thì ít nhất làm thinh cho đến khi ra khỏi nhà người ta muốn làm gì làm. Biết người ta hạn chế tiếp xúc với những người mang danh là tội lỗi thì ít ra cũng phải dè chừng với những người đang đi theo mình.

Đức Giêsu không bị chi phối bởi điều gì khiến tình yêu của Ngài giảm bớt. Mọi lúc, mọi nơi Ngài là tình yêu, vì thế phải thực thi tình yêu. Dù bất cứ thế lực nào cũng không thể ngăn cản được Ngài.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, vì tình yêu vô biên của Chúa mà con được sống, được tồn tại. Con xin tạ ơn Chúa và xin cho con cũng bắt chước Chúa có một tình yêu tương đối để có thể đối xử tốt với người khác. Amen.

THỨ BẢY:
CON ĐƯỜNG KHIÊM TỐN

Tin Mừng: Lc 14, 1. 7-11 

Khi ấy, nhằm một ngày Sabbat Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng:

“Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: ‘Xin ông nhường chỗ cho người này’, bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến nói với ngươi rằng: ‘Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên’, bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc.

“Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”.  

Suy niệm:

Bài học về chỗ ngồi không chỉ là bài học nhân bản, mà còn là bài học tu đức. Đức Giêsu dạy cho mọi người con đường để về trời. Đó là con đường khiêm tốn.

Ngài cho biết “chỗ ngồi” không do ta chọn, mà do chủ nhà xếp đặt cho. Cũng vậy, Thiên Chúa dựng nên con người và đặt họ ở những vị trí khác nhau.

Thái độ khiêm tốn là không mong muốn được ngồi ở vị trí của người khác vì nó đẹp, nó sang, nó vinh dự… Khiêm tốn cũng là sẵn sàng ngồi ở vị trí mà chủ nhà đã định cho ta. Không từ khước vì làm khó cho chủ nhà, không “giả bộ” xin chỗ khác để nhằm đề cao bản thân… nhưng trong mọi sự hãy ngồi đúng và bình dị trong chỗ của mình.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con đừng quan tâm đến vị trí, mà hãy lưu tâm đến trách nhiệm, để dù ở đâu, làm gì con cũng chỉ lo chu toàn và đẹp ý Chúa mà thôi. Amen.