Saturday, March 14, 2026
spot_img
Home Blog Page 19

Hạt giống nảy mầm | Lễ Thăng Thiên | Năm A

LỄ HIỆN XUỐNG 

Ga 20,19-23

A. Hạt giống…

Cuộc hiện ra này xảy ra ngay buổi chiều ngày Chúa Giêsu sống lại. Trước khi Chúa Giêsu đến, các môn đệ sợ hãi, đóng cửa trốn tránh. Nhưng khi Chúa đến, Ngài chúc các ông bình an và tâm trạng họ biến đổi : “Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa”. Chúa lại thổi hơi và ban Thánh Thần cho các ông và trao cho các ông quyền tha tội.

B. … nảy mầm.

1. Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần”. 

Nhìn vào ngôi nhà đóng kín của các môn đệ, tôi hình dung ra ngôi nhà tâm hồn của mình. Tuy nó chật hẹp, mỏng manh, nhưng tôi muốn tìm sự an toàn trong đó, vì quanh tôi thật nhiều nỗi sợ : sợ tha nhân đến làm phiền, nhờ vả ; sợ mất thời gian ; sợ Thiên Chúa đến quấy động cuộc sống của tôi, cuộc sống đã quá quen đến độ thành nếp trong suy nghĩ và hành động.

Hôm nay Thánh Thần của Đấng Phục Sinh đã đến. Ngài mở ra cho các môn đệ chân trời của cuộc sống mới, khiến các ông phải mở tung cánh cửa đang khép kín.

Thánh Thần cũng cho tôi can đảm để mở rộng cõi lòng, giật tung chiếc mặt nạ để tôi có thể hồn nhiên đến với tha nhân. Ngài cho tôi sự bình an để có thể mở nụ cười, có thể giang tay nối kết với mọi người.

Và trong tôi giờ đây, một nụ hoa hé mở.

Lạy Chúa, xin cho con biết hân hoan nhận lãnh Thánh Thần của Chúa. (Epphata) 

2. Khi ban Thánh Thần cho các môn đệ, Chúa Giêsu đã thổi hơi trên các ông. Chúa Thánh Thần là hơi thở, một thân xác không còn hơi thở là một xác chết. Ngược lại, cũng như khi Thiên Chúa tạo dựng nguyên tổ, một khối bùn đất hình người có hơi thở thổi vào thì liền trở thành một người sống.

Cuộc sống của tôi và của cộng đoàn tôi nhiều khi giống như một cái xác lờ đờ, rất cần có hơi thở Thánh Thần để thực sự có sức sống.

3. Một hướng dẫn viên đi trong sa mạc Ả rập được ca tụng là không bao giờ lạc đường. Anh luôn ôm theo một con chim bồ câu khôn lanh, dưới chân buộc sợi dây nhỏ. Mỗi khi nghi ngờ hướng đi, anh thả chim ra và nó sẽ mau mắn chỉ đường cho anh. Nên anh được mệnh danh là “người chim”.

Thánh Linh cũng là một Bồ câu thần thiêng chỉ đường cho ta nếu ta bước theo Ngài.

4. Trong quyển “Thập giá và dao găm”, mục sư Wilkerson ghi lại những lời tự thuật của một trùm du đãng tên Joe đại ý như sau : người ta đã giảng rằng Chúa Thánh Thần là Sự An Ủi. Trước đây, tôi chỉ biết có mỗi một sự an ủi là rượu mạnh và ma tuý. Nhưng một số người nói còn có sự an ủi từ trời đến có thể khiến lòng người được thanh thản. Tôi đã cố gắng tìm… tôi kêu xin Chúa giúp…và sau cùng Chúa Thánh Thần đã được ban cho tôi. Lòng tôi thanh thản vô cùng, đến nỗi tôi không cần đến rượu mạnh và ma tuý nữa.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống | Năm A

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN VIII THƯỜNG NIÊN A

CHÚA NHẬT LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG

LỜI CHÚA: Ga 20, 19-23

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: “Bình an cho các con!” Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: “Bình an cho các con! Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại”.   

SUY NIỆM:

Bối cảnh hiện tại của các môn đệ về không gian: Những cửa nhà đóng kín ; về tâm trạng : Vì sợ người Do Thái.

Chúa Giêsu hiện đến giữa các ông dù cửa nhà đóng kín: Ngài phá vỡ sự khép kín ; Chúa Giêsu ban bình an cho các môn đệ: Ngài làm cho các ông không còn sợ hãi.

Sự bình an mà Chúa Giêsu mang đến cho các môn đệ là kết quả của những vết thương trên thân xác Ngài, thân xác đã Phục Sinh, để cho các môn đệ biết rằng Ngài đã chiến thắng tất cả, nên không còn lý do gì để sợ hãi.

Sự bình an đó hôm nay Chúa Giêsu, Đấng Phục Sinh trao ban cho các môn đệ qua việc: “Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần”. Như vậy Thánh Thần mà Chúa Giêsu ban cho các môn đệ hôm nay là chính sự bình an; hay nói cách khác có bình an là có Thánh Thần, có Thánh Thần là có bình an.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự xuống tràn ngập tâm hồn chúng con, để chúng con can đảm vượt qua mọi sợ hãi trong đời sống hằng ngày vì tin rằng Chúa đã Phục Sinh.

THỨ HAI – Đức Maria, Mẹ Giáo Hội

LỜI CHÚA: Ga 19: 25-34

Đứng gần thập giá Đức Giê-su, có thân mẫu Người, chị của thân mẫu, bà Ma-ri-a vợ ông Cơ-lô-pát, cùng với bà Ma-ri-a Mác-đa-la. Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng : “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Rồi Người nói với môn đệ : “Đây là mẹ của anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

Sau đó, Đức Giê-su biết là mọi sự đã hoàn tất. Và để ứng nghiệm lời Kinh Thánh, Người nói : “Tôi khát!” Ở đó, có một bình đầy giấm. Người ta lấy miếng bọt biển có thấm đầy giấm, buộc vào một nhành hương thảo, rồi đưa lên miệng Người. Nhắp xong, Đức Giê-su nói : “Thế là đã hoàn tất !” Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.

Hôm đó là ngày áp lễ, người Do-thái không muốn để xác chết trên thập giá trong ngày sa-bát, mà ngày sa-bát đó lại là ngày lễ lớn. Vì thế họ xin ông Phi-la-tô cho đánh giập ống chân các người bị đóng đinh và lấy xác xuống. Quân lính đến, đánh giập ống chân người thứ nhất và người thứ hai cùng bị đóng đinh với Đức Giê-su. Khi đến gần Đức Giê-su và thấy Người đã chết, họ không đánh giập ống chân Người. Nhưng một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra.

SUY NIỆM:

Trên cây thập giá, Chúa Giêsu đã trao Gioan cho Đức Mẹ: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” Gioan là hình ảnh của Giáo hội. Trong ý định thâm sâu, Chúa Giêsu muốn nói: “Thưa Mẹ, đây là Giáo hội của Mẹ“.

Quả thật, Đức Maria đã yêu mến Chúa Giêsu thế nào thì Mẹ cũng yêu mến Giáo hội như thế, vì Giáo hội chính là thân thể có Chúa Giêsu là đầu.

Mẹ đã luôn hiện diện với các Tông đồ từ khi Chúa Giêsu về trời, thì Mẹ cũng sẽ hiện diện với Giáo hội cho đến ngày tận thế, và sau ngày tận thế chắc chắn Mẹ sẽ lại tiếp tục hiện diện với chúng ta trên Nước Trời.

Mẹ hiện diện với Hội thánh lữ hành để chuyển cầu cho Hội thánh: “Họ hết rượu rồi“. Và Mẹ cũng nói với Hội thánh: “Người bảo gì các con cứ việc làm theo“.

Có Mẹ là Mẹ, chắc chắn Hội thánh sẽ luôn được vòng tay yêu thương từ mẫu của Mẹ chở che để Hội thánh vui sống và loan báo Tin Mừng Phục Sinh.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, nhờ lời Đức Mẹ chuyển cầu xin cho Hội thánh luôn bình an giữa sóng gió của cuộc đời hôm nay.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Mc 10, 28-31 

Khi ấy, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy?” Chúa Giêsu trả lời rằng: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất”.  

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu đã nói với Phêrô: “Chẳng ai từ bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất vì Thầy và vì Tin Mừng mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng nương gấp trăm” (Mc 10, 29-30). Kitô hữu có thể bị thiệt thòi khi theo Chúa khi bị gia đình từ chối, khi bị anh chị em ngăn cản và khước từ, khi mất mát quyền lợi… nhưng đổi lại họ được gia nhập vào một gia đình rộng lớn hơn đó là Giáo Hội. Họ có thể mất tất cả mọi sự ở đời này, kể cả mạng sống mình, nhưng họ sẽ được hạnh phúc đích thực ở đời sau, họ sẽ có được sự sống muôn đời…

Tuy nhiên Chúa Giêsu cũng đã nói thêm: “cùng với sự ngược đãi”. Rõ ràng Chúa Giêsu không cho chúng ta một con đường dễ dãi, một lời hứa giả dối với những tốt đẹp bên ngoài, mà Ngài thẳng thừng để nói đến con đường thập giá. Qua đó chúng ta thấy Kitô giáo không phải là thứ thuốc phiện để dụ dỗ người khác, không phải là mật ngọt làm chết ruồi. Muốn có được điều quý giá phải trả giá bằng chính cuộc sống của mình.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết rằng con đường theo Chúa không phải là một con đường trải thảm, nhưng đầy dẫy những chông gai; không phải toàn những điều thuận lợi tốt đẹp, nhưng còn có những trái ngang, nghịch lý… Biết được như vậy để con không sợ, mà càng phải phấn đấu nhiều hơn để vững vàng trên con đường theo Chúa.

THỨ TƯ – Đức Mẹ thăm bà Êlisabet

LỜI CHÚA: Lc 1, 39-56

Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Giacaria và chào bà Elisabeth. Và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:

“Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Thiên Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, thì hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện”.

Và Maria nói: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen rằng tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa.

“Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa đã săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời”.

Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

SUY NIỆM:

Việc Đức Mẹ đi thăm bà Eelisabet không chỉ là một bài học bác ái về việc Mẹ đến giúp đỡ người chị họ mang thai trong lúc tuổi già. Thực sự ra với tư cách là vợ của ông thượng tế, lại mang thai một cách kỳ lạ thì có hàng khối người xếp hàng chờ được phục vụ cho bà Êlisabet, không cần đến Đức Maria.

Nhưng việc Đức Maria lặn lội đường xa hiểm trở đến thăm người chị họ của mình còn có ý nghĩa mong muốn được chia sẻ niềm vui ơn cứu độ.

Quả thật không ai hiểu nỗi lòng của người đàn bà lớn tuổi mà chưa có con. Cũng chẳng ai hiểu được một cô trinh nữ mà mang thai, lại mang thai Đấng Cứu Thế. Chỉ có họ mới hiểu nhau, và chỉ có họ mới có thể san sẻ với nhau mà thôi. Chính vì vậy khi gặp nhau chẳng những hai người đàn bà này vui mừng, mà “Đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng”.

Thử hỏi Đức Maria làm gì trong khoảng thời gian 3 tháng với người chị họ mình? Điều chính yếu trong khoảng thời gian này là họ cùng nhau cảm nghiệm hồng ân Chúa ban, cùng nhau chia sẻ niềm vui lớn lao này. Cảm nghiệm của Mẹ được dệt kết trong bài ca nổi tiếng “Magnificat”. Cảm nghiệm của bà Êlisabet được thể hiện trong niềm vui khôn tả.

Mừng lễ Đức Mẹ thăm viếng bà Êlisabet là phải cảm nghiệm được tình yêu của Chúa luôn tuôn đổ trên cuộc đời mình, và niềm vui này phải được lan tỏa cho những người xung quanh. Hành động bác ái không chỉ là làm điều này điều nọ cho người khác, mà còn là hiện diện bên cạnh trong mọi tình huống của cuộc đời, nhất là cùng nhau chia sẻ những kinh nghiệm thiêng liêng.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin Chúa cho con một quả tim thánh thiện, để tình yêu của con được vươn cao, bay đến mọi người.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Mc 10, 46-52

Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với các môn đệ, và một đám đông, thì có con ông Timê tên là Bartimê, một người mù ăn xin đang ngồi ở vệ đường. Khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu Nagiarét, liền kêu lên rằng: “Hỡi ông Giêsu con vua Ðavít, xin thương xót tôi”. Và nhiều người mắng anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: “Hỡi con vua Ðavít , xin thương xót tôi”.

Chúa Giêsu dừng lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh: “Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh”. Anh ta liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa Giêsu bảo rằng: “Anh muốn Ta làm gì cho anh”? Người mù thưa: “Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy”. Chúa Giêsu đáp: “Ðược, đức tin của anh đã chữa anh”. Tức thì anh ta thấy được và đi theo Người.

SUY NIỆM

Ánh sáng của Đức Kitô là rất cần thiết cho cặp mắt đức tin, cặp mắt tâm hồn của chúng ta. Vì nhờ ánh sáng này chúng ta sẽ thấy được thế giới linh thánh của Thiên Chúa, thấy được thực tại tội lỗi nơi bản thân mình, thấy được những quyến rũ bất chính và sự nguy hại cho mình.

Giống như anh mù trong bài Tin Mừng hôm nay đã van xin Đức Giêsu: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhùng thấy được” (Mc 10, 51b). Anh ta đã khốn khổ trong sự mù tối. Anh ta muốn thoát khỏi đó.

Ánh sáng mà Đức Kitô ban cho anh mù chính là Lòng Thương Xót của Thiên Chúa Cha. Vì nhờ Lòng Thương Xót này mà anh mù được giải thoát khỏi bóng tối của thể xác, nhất là khỏi mặc cảm tội lỗi.

Cũng chính nhờ ánh sáng Lòng Thương Xót này mà chúng ta được đưa đến gần với tình yêu của Chúa hơn; nhờ Lòng Thương Xót này mà chúng ta được tha tháo gỡ khỏi những trói buộc của đam mê; nhờ Lòng Thương Xót này mà chúng ta có thêm sức mạnh để chiến đấu…

CẦU NGUYỆN:

Lạy Thiên Chúa là Đấng giàu Lòng Thương Xót, xin xót thương con. Xin cho con thấy được tư cách cao cả của mình, để cố gắng sống sao cho xứng với tư cách đó. Xin cho con nhận thấy được những gì làm tổn hại đến tư cách cao cả mà Chúa đã ban cho con. Khi đã thấy rồi, xin cho con sức mạnh để dám dứt khoát từ bỏ.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Mc 11, 11-26

(Khi nghe dân chúng hoan hô), Chúa Giêsu vào thành Giê-rusalem, lên đền thờ và sau khi đã đưa mắt quan sát mọi sự, và lúc trời đã xế chiều, Người ra về Bêtania cùng với nhóm mười hai. Hôm sau, khi thầy trò rời bỏ Bêtania, Người thấy đói. Và khi thấy ở đàng xa có một cây vả nhiều lá, Người đến xem coi có trái nào không. Nhưng khi lại gần, Người chỉ thấy có lá thôi, vì không phải là mùa có trái. Người phán bảo cây vả rằng: “Cho đến muôn đời sẽ không còn ai ăn trái của mi nữa”. Và các môn đệ đã nghe Người nói.

Các ngài đến Giêrusalem. Và khi vào đền thờ, Chúa liền đuổi những người mua bán ở đó. Người xô đổ bàn của những người đổi tiền và ghế của những người bán chim câu. Người không để cho ai mang đồ vật đi ngang qua đền thờ. Người dạy bảo họ: “Nào chẳng có lời chép rằng: “Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dận tộc ư? Thế mà các ngươi đã biến thành hang trộm cướp”. Ðiều đó đến tai các trưởng tế và luật sĩ, họ liền tìm cách giết Người, vì họ sợ Người, bởi tất cả dân chúng say mê giáo lý của Người. Chiều đến, Người ra khỏi thành.

Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, các ngài trông thấy cây vả đã chết khô tận rễ. Phêrô nhớ lại và thưa Chúa rằng: “Lạy Thầy, hãy coi, cây vả Thầy nguyền rủa đã chết khô rồi”. Chúa Giêsu đáp: “Hãy tin vào Thiên Chúa. Thầy bảo thật các con, nếu ai bảo núi kia: “Hãy dời đi và gieo mình xuống biển”, mà trong lòng không hồ nghi, nhưng tin rằng điều mình nói sẽ xảy ra, thì người ấy sẽ được như ý. Vì vậy Thầy bảo các con: Tất cả những gì các con cầu xin, hãy tin rằng các con sẽ được, thì các con sẽ được điều đó. Và khi các con đang đứng cầu nguyện, nếu các con có điều gì bất thuận với ai, hãy tha thứ để Cha các con trên trời cũng tha cho các con. Nếu các con không tha thứ, thì Cha các con trên trời cũng không tha tội cho các con”.

SUY NIỆM

Cuộc đời mỗi người là một ân ban của Thiên Chúa. Chúng ta làm cho ân ban đó trở nên hữu hiệu hay vô hiệu là do chúng ta “khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa” (1Pr 4, 10b).

Việc quản lý ân huệ của Thiên Chúa chính là sự khôn ngoan để tránh những gì nguy hiểm, và phát huy những gì tốt đẹp cho tòa nhà tâm hồn của chúng ta, để “khi vinh quang Người tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ” (1Pr 4, 13b)

Hôm nay khi lên Đền Thờ Giêrusalem, Đức Giêsu đã: “Đuổi những kẻ đang mua bán trong Đền Thờ, lật bàn của những người đổi bạc, và xô ghế của những kẻ bán bồ câu. Người không cho ai được mang đồ vật gì đi qua Đền Thờ” (Mc 11, 15-16). Đức Giêsu không chấp nhận hình ảnh ngổn ngang, hỗn độn trong Đền Thờ. Ngài không muốn Đền Thờ trở thành nơi mua bán lộn xộn. Ngài muốn “Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc” (Mc 11, 17b).

Hành động của Đức Giêsu chính là gương mẫu cho việc “Khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa”. Nếu để cho tâm hồn của mình ngổn ngang, lộn xộn, đầy dẫy những mưu toan, tính toán, tìm lợi ích riêng tư, thì ân huệ của Thiên Chúa không thể trổ sinh hoa trái trong cuộc đời chúng ta. Bằng ngươc lại, để cho tâm hồn của mình trầm lắng, là nơi gặp gỡ Thiên Chúa, thì qua đời sống của mình, người khác có thể nhận ra khuôn mặt của Thiên Chúa qua chính cách sống bình an, vui tươi, hạnh phúc.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, còn nhiều thứ ngổn ngang trong tâm hồn chúng con. Còn nhiều những đam mê bất chính đang lộn xộn trong con người chúng con. Xin Chúa hãy đến thanh tẩy để tâm hồn chúng con được trật tự, ngăn nắp, sạch sẽ, hầu ơn Chúa có thể tác động để đời sống chúng con được trổ sinh hoa trái.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Mc 11, 27-33

Khi ấy, Đức Giê-su và các môn đệ lại vào Giê-ru-sa-lem. Đang khi Người đi đi lại lại trong Đền Thờ, thì các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đến cùng Người và hỏi : “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy, hay ai đã cho ông quyền làm các điều ấy ?” Đức Giê-su đáp : “Tôi chỉ xin hỏi các ông một điều thôi. Các ông trả lời đi, rồi tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy. Vậy, phép rửa của ông Gio-an là do Trời hay do người ta ? Các ông trả lời cho tôi đi !” Họ bàn với nhau : “Nếu mình nói : ‘Do Trời’, thì ông ấy sẽ vặn lại : ‘Thế sao các ông lại không tin ông ấy ?’ Nhưng chẳng lẽ mình nói : ‘Do người ta’ ?” Họ sợ dân chúng, vì ai nấy đều cho ông Gio-an thật là một ngôn sứ. Họ mới trả lời Đức Giê-su : “Chúng tôi không biết.” Đức Giê-su liền bảo họ : “Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy.”

SUY NIỆM

Đứng trước hành động thanh tẩy Đền Thờ Giêrusalem của Đức Giêsu, “Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục đến hỏi người: “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy?” (Mc 11, 27b-28).

Việc làm của Đức Giêsu không chỉ xuất phát bởi quyền năng, Ngài là chủ Đền Thờ, mà còn xuất phát bởi Lòng Thương Xót của Thiên Chúa Cha, muốn nơi thờ phượng Thiên Chúa phải hoàn toàn trong sạch.

Để có thể giải thích cho họ về sự thật đó, Đức Giêsu đã đặt ra cho họ một câu hỏi: “Phép rửa của ông Gioan là do Trời hay do người ta?” ( Mc 11, 30).

Đứng trước câu hỏi này, họ đã tính toán rất kỹ lưỡng để vừa không đón nhận sứ điệp của Đức Giêsu, vừa khỏi bị dân chúng chống đối. Thái độ an toàn của họ là: “Chúng tôi không biết” (Mc 11, 33).

“Không biết” ở đây là chúng tôi không muốn biết, chúng tôi để ngoài tai Lời Chân Lý để chúng tôi sống mãi trong sự sai lầm của mình.

Thái độ của họ cũng chính là thái độ của một số người chúng ta. Chúng ta được Lời Chúa, được người khác nhắc nhở cho những sai trái của mình, nhưng chúng ta không muốn sửa đổi, chúng ta cứ ở mãi trong những đam mê của mình. Vì vậy mà Đền Thờ tâm hồn của chúng ta không thể nào xứng đáng cho Chúa ngự vào. Chúng ta cứ sống đơn độc một mình và chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.

Lòng Thương Xót của Chúa vẫn đang chờ đợi chúng ta để cho quyền năng của Ngài thanh tẩy. Đừng nói: “Chúng tôi không biết”, nhưng hãy nói: “Chúng tôi biết mình bất xứng xứng”. Đó là cơ hội để Lòng Thương Xót Chúa sẽ đổ đẩy ơn thánh của Ngài hầu thanh tẩy tâm hồn chúng ta được trong sạch, xứng đáng cho Chúa ngự vào.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết rằng quyền năng và lòng thương xót ccuar Chúa không bao giờ muốn chúng con phải chết, nhưng muốn chúng con được sống. Xin cho chúng con biết sợ hãi trước những sai trái của mình, biết tin tưởng để chạy đến với Chúa, biết khiêm tốn để Chúa biến đổi chúng con.

Hạt giống nảy mầm | Lễ Thăng Thiên | Năm A

LỄ THĂNG THIÊN 

Mt 28,16-20

A. Hạt giống…

Những lời cuối cùng của Chúa Giêsu với các môn đệ :

– Sai các ông đi loan Tin Mừng : “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ…” 

– Hứa hỗ trợ đặc biệt cho các ông : “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”. 

B. … nảy mầm.

1. Việc loan Tin Mừng nhằm 2 mục đích : thứ nhất là nhằm Rửa tội cho người ta trở thành Kitô hữu ; thứ hai là phổ biến những giá trị của Tin Mừng. Có những người vì lý do gì đó mà không lãnh nhận bí tích Rửa tội được nên không trở thành Kitô hữu. Nhưng nếu họ sống theo những giá trị Tin Mừng thì, nói theo từ ngữ của nhà thần học Karl Rahner, họ cũng là những “Kitô hữu vô danh” (chrétien ano-nyme). Chúng ta phải cố gắng tạo thêm cả những “Kitô hữu hữu danh” và những “Kitô hữu vô danh”.

2. June là một cô bé 5 tuổi xinh đẹp và lanh lợi. Cha là một mục sư. Mẹ mỗi khi đi đâu, thường cho em theo.

Ngày nọ, khi hai mẹ con vào bưu điện, một ông lão thấy em liền hỏi : “Này bé, ai cho bé mái tóc đẹp thế ?”

“Chúa cho cháu đó !”. Nói xong bé nhìn thẳng vào ông hỏi : “Thế ông có được Chúa cho gì không ? có được Chúa cứu không ?”

Ông già kinh ngạc và xúc động trước câu hỏi đơn sơ đó. Ông thẫn thờ đáp : “Không, bé ạ !”

“Thế thì ông phải đến với Chúa ngay đi. Rồi Chúa sẽ cho ông thành một người thật đẹp đẽ !”. Nói xong, bé vội chạy theo mẹ.

Ít tuần sau, ông tìm đến nhà thờ và theo đạo. Ông cho biết lời của em bé luôn ám ảnh trong đầu và ông quyết định theo Chúa. (Góp nhặt) 

3. “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ…” 

Fritz Kreisler (1875-1962) là một nhạc sĩ vĩ cầm nổi tiếng khắp thế giới. Ông đã tạo được một cơ nghiệp đồ sộ nhờ các buổi hòa nhạc và soạn nhạc, nhưng lại hào phóng cho đi gần hết của cải. Do đó, trong một chuyến lưu diễn, ông tìm được một cây vĩ cầm thanh tú nhưng không đủ tiền mua.

Đến khi ông kiếm đủ tiền và trở lại, thì cây đờn đã được bán cho một nhà sưu tầm nhạc cụ. Kreisler tìm đến chủ mới của cây vĩ cầm để xin mua lại. Nhà sưu tầm không muốn bán vì theo ông, nó là một bảo vật quí giá. Kreisler buồn bã và sắp sửa ra về, bỗng nảy ra một ý : “Xin cho tôi đàn một lần trước khi nó bị ký thác cho sự câm lặng”. Chủ nhân chấp thuận. Vị nhạc sĩ tài ba đã làm cho nhà sưu tầm thực sự xúc động vì tiếng đàn du dương của mình, đến nỗi ông ấy phải kêu lên “Kreisler ơi ! Tôi, tôi không có quyền giữ chiếc đàn này. Nó thuộc về ông. Ông hãy đem nó đi khắp thế giới để thiên hạ được thưởng thức âm thanh của nó”.

Lạy Chúa, con cũng không có quyền giữ cho mình tất cả hồng ân Người đã ban tặng cho con. Tất cả đã được đón nhận thì tất cả cũng phải được sẻ chia. (Epphata) 

4. Một bà kia nhìn thấy một bé gái gầy nhom và ăn mặc rách rưới. Bà cảm thấy bất nhẫn và kêu trách Chúa : 

– Sao Chúa chẳng làm gì cả để giúp cho đứa bé khốn khổ ấy ?

– Ta đã làm rồi đấy thôi. Chúa đáp.

– Nhưng Chúa làm gì đâu nào ?

– Ta đã tạo dựng nên con ở bên cạnh đứa bé ấy. (Mark Link, Vision 2000)

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Lễ Thăng Thiên | Năm A

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN VII PHỤC SINH NĂM A

CHÚA NHẬT LỄ THĂNG THIÊN

LỜI CHÚA: Mt 28, 16-20

Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu đã chỉ trước. Khi thấy Người, các ông thờ lạy Người, nhưng có ít kẻ còn hoài nghi. Chúa Giêsu tiến lại nói với các ông rằng: “Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”.

SUY NIỆM:

Giờ phút vinh quang đã đến, giờ phút được đánh đổi bằng việc vâng phục cho đến tự hủy: từ một Vì Thiên Chúa trở thành con người, từ một Đấng Cứu Độ trở thành tên tử tội, từ một người muốn đem đến hạnh phúc cho tất cả trở thành kẻ bị kết án phạm thượng và bất tuân…

Giờ phút trở lại tình trạng vinh quang vốn có của Thầy Giêsu đã thêm động lực cho các môn đệ tiếp nối sứ mạng của Thầy mình, vì các ông đã chứng kiến tất cả nên mạng dạn làm chứng cho những điều mình biết; Giờ phút các môn đệ sống theo Thần Khí Sự Thật.

Trong giờ phút đó, các ông nhận lãnh lệnh truyền của Đấng Phục Sinh, Đấng chiến thắng: “Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần”.

Vậy ra, sứ mạng của người môn đệ là sống mà làm chứng cho những gì mình đã sống.

Không thể nào làm chứng cho một lời gian dối đến mức phải bỏ mạng. Chỉ có sự thật mới dám thúc đẩy người ta hy sinh tất cả.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con xác tín niềm tin vào Đấng Phục Sinh để con có thể làm chứng cho Ngài trong chính cách sống của con.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Ga 16, 29-33

Khi ấy, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: “Ðúng thế, bây giờ Thầy nói rõ ràng, và không dùng dụ ngôn nữa. Bây giờ chúng con biết rằng Thầy biết mọi sự, không cần có ai hỏi Thầy nữa. Bởi đó chúng con tin Thầy bởi Thiên Chúa mà ra”. Chúa Giêsu đáp lại các ông: “Bây giờ các con mới tin ư? Này đến giờ, và đã đến rồi, các con sẽ tản mát mỗi người một ngả, bỏ mặc Thầy một mình. Nhưng Thầy không ở một mình đâu, vì có Cha hằng ở với Thầy. Thầy nói với các con những điều đó để các con được bình an trong Thầy. Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian”.

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu muốn nói đến giờ Ngài phải bước lên thập giá. Đối với loài người đó là một sự thất bại ê chề. Còn với Chúa đó là giờ phút vinh quang, là niềm vui tột đỉnh, vì chính giờ phút đó “Con Người được tôn vinh”. Ai tôn vinh Chúa trong lúc này đây? Không ai hết mà là chính Chúa Cha: “Thầy không cô độc đâu vì Chúa Cha ở với Thầy” (Ga16,32b).

Chúa Giêsu nói điều đó để các môn đệ khỏi ngã lòng trước cái chết của Ngài. Đó cũng là tiên báo con đường mà các ông phải đi vì: “môn đệ không hơn thầy”. Tuy nhiên sau đó là một lời mạnh mẽ của Chúa Giêsu: “Nhưng can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian” (Ga16,33c).

Theo Chúa không phải là đi trên con đường nhung lụa nhưng đi trên con đường thập giá. Chính Chúa đã đi trên con đường thập giá vì chính Thầy Giêsu đã dùng con đường đó mà cứu độ nhân loại.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con ý thức được theo Chúa là con phải vác thập giá mỗi ngày. Nhất là cho con biết cần đến Chúa để luôn chạy đến với Chúa. Vì nếu không có Chúa con không làm gì được đâu. Amen.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Ga 17, 1-11a

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời và nói: “Lạy Cha, giờ đã đến, xin hãy làm vinh hiển Con Cha, để Con Cha làm vinh hiển Cha. Vì Cha đã ban cho Con quyền trên mọi huyết nhục, để con cũng ban sự sống đời đời cho mọi kẻ Cha đã giao phó cho Con. Sự sống đời đời chính là chúng nhận biết Cha là Thiên Chúa duy nhất chân thật, và Ðấng Cha đã sai, là Giêsu Kitô.

“Con đã làm vinh hiển Cha dưới đất, Con đã chu toàn công việc mà Cha đã giao phó cho Con. Giờ đây, lạy Cha, xin hãy làm cho Con được vinh hiển nơi Cha với sự vinh hiển mà Con đã có nơi Cha, trước khi có thế gian. Con đã tỏ danh Cha cho mọi kẻ Cha đã đưa khỏi thế gian mà ban cho Con. Chúng thuộc về Cha, và Cha đã ban chúng cho Con, và chúng đã tuân giữ lời Cha. Bây giờ chúng biết rằng những gì Cha ban cho Con, đều bởi Cha mà ra. Vì những lời Cha ban cho Con thì Con đã ban cho chúng và chúng đã lãnh nhận, và biết đích thực rằng Con bởi Cha mà ra, và chúng tin rằng Cha đã sai Con.

“Con cầu xin cho chúng, Con không cầu xin cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho Con, bởi vì chúng là của Cha. Và mọi sự của Con là của Cha, và mọi sự của Cha cũng là của Con, và Con đã được vinh hiển nơi chúng. Con không còn ở thế gian nữa, nhưng chúng vẫn còn ở thế gian, phần Con, Con về cùng Cha”.

SUY NIỆM:

Đoạn Tin Mừng hôm nay là khởi đầu cho Kinh Nguyện Tư Tế, là những lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trong tư cách một tư tế. Lời cầu nguyện này có ba đối tượng Chúa Giêsu nhắm đến: Bản thân Ngài, các môn đệ và sau cùng là Giáo Hội của Ngài.

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay là lời cầu nguyện cho chính Chúa và các môn đệ của Chúa. Chúa Giêsu đã xin Chúa Cha tôn vinh Ngài. Tôn vinh Ngài có nghĩa là làm cho người ta biết về Ngài nhiều hơn, mà biết về Ngài thì sẽ biết Thiên Chúa Cha: “Ai thấy Thầy là thấy Cha” (Ga14,9).

Chúa Giêsu cầu nguyện cho các môn đệ của Ngài điều gì? “Xin gìn giữ họ trong Danh Cha”(Ga17,11b). Danh của Chúa được người ta biết đến chính là tình yêu, vì “Thiên Chúa là Tình Yêu”. Vì vậy Chúa Giêsu xin Chúa Cha cho các môn đệ luôn nhận ra Thiên Chúa là Tình Yêu và luôn biết sống tình yêu thương trong cuộc đời.

CẦU NGUYỆN :

Lạy Chúa, xin cho con biết can trường vượt qua những cám dỗ ngày để có thể sống thực tại Nước Trời ngay tại trần gian này.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Ga 17, 11b-19

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin hãy gìn giữ trong danh Cha những kẻ Cha đã ban cho Con, để chúng được nên một như Ta. Khi Con còn ở với chúng, Con đã gìn giữ chúng trong Cha. Con đã gìn giữ những kẻ Cha đã giao phó cho Con, không một ai trong chúng bị mất, trừ ra con người hư vong, để lời Kinh Thánh được nên trọn. Bây giờ Con về cùng Cha, và Con nói những điều này khi Con còn dưới thế, để chúng được đầy sự vui mừng của Con trong lòng.

“Con đã ban lời Cha cho chúng, và thế gian đã ghét chúng, vì chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Con không xin Cha đem chúng ra khỏi thế gian, nhưng xin gìn giữ chúng cho khỏi sự dữ. Chúng không thuộc về thế gian, cũng như Con không thuộc về thế gian. Xin hãy thánh hoá chúng trong chân lý: lời Cha là chân lý. Cũng như Cha đã sai Con vào thế gian, thì Con cũng sai chúng vào thế gian. Và vì chúng, Con đã tự thánh hoá, để cả chúng cũng được thánh hoá trong chân lý”.

SUY NIỆM:

Trước khi bước vào con đường tử nạn, tình yêu của Thầy Giêsu đã dành cách riêng cho các môn đệ và từ các môn đệ cho những kẻ tin vào Ngài: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong Danh Cha” (Ga17,11b).

Điều mà Chúa quan tâm là cho họ được hiệp nhất với nhau và từ đó hiệp thông với Chúa. Hay nói một cách ngắn gọn hơn là cho họ biết sống tình yêu thương với Chúa, với anh chị em của mình: “Lạy Cha, xin cho họ nên một như chúng ta” (Ga17,11b).

Chúa muốn các môn đệ của Chúa phải là những con người của tình yêu. Tình yêu nơi gia đình, nơi lối xóm, nơi công sở, trong họ đạo… Để nhờ tình yêu đó các môn đệ của Chúa có thể hiệp nhất với những người mà họ gặp gỡ trong cuộc sống hằng ngày.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, Chúa đã yêu thương và luôn thao thức cho đời sống đức tin của con, vậy mà nhiều khi con đã quên lãng tình yêu đó. Vì không nhận ra tình yêu của Chúa nên con cũng không biết yêu thương những người xung quanh. Xin cho con biết yêu như Chúa đã yêu.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA : Ga 17, 20-26

Khi ấy, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời cầu nguyện rằng: “Con không cầu xin cho chúng mà thôi, nhưng còn cho tất cả những kẻ, nhờ lời chúng mà tin vào Con, để mọi người nên một, cũng như Cha ở trong Con và Con ở trong Cha, để cả chúng cũng nên một trong Ta, để thế gian tin rằng Cha đã sai Con. Con đã ban cho chúng vinh hiển mà Cha đã ban cho Con, để chúng nên một như Chúng Ta là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong Con, để chúng được hoàn toàn nên một và để thế gian biết rằng Cha đã sai Con, và Con đã yêu mến chúng như Cha đã yêu mến Con. Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con thì Con muốn rằng Con ở đâu, chúng cũng ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con, vì Cha đã yêu mến Con trước khi tạo thành thế gian. Lạy Cha công chính, thế gian đã không biết Cha, nhưng Con biết Cha, và những người này cũng biết rằng Cha đã sai Con. Con đã tỏ cho chúng biết danh Cha, và Con sẽ còn tỏ cho chúng nữa, để tình Cha yêu Con ở trong chúng, và Con cũng ở trong chúng nữa”.

SUY NIỆM :

Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu hôm nay hướng đến Giáo Hội của Chúa. Giáo Hội là tất cả những người nhờ nghe lời rao giảng của các Tông Đồ mà tin vào Chúa: “Con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai nhờ lời họ mà tin vào con” (Ga17,20).

Qua lời cầu nguyện này chúng ta thấy được Chúa luôn luôn ở bên cạnh Giáo Hội, và Giáo Hội muốn là dân của Chúa thì cũng phải đi theo con đường của Đức Kitô: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con” (Ga17,24).

Chính vì vậy điệp khúc đau khổ – vinh quang luôn vang lên trong lòng Giáo Hội. Những lúc Giáo Hội phát triển mạnh mẽ về mọi mặt là những lúc Giáo Hội vinh quang. Những lúc Giáo Hội bị khủng hoảng tứ bề là những lúc Giáo Hội đau khổ.

Trong mọi sự, Chúa Giêsu Phục Sinh luôn hiện diện bên cạnh Giáo hội bằng những cách thức khác nhau.

CẦU NGUYỆN :

Lạy Chúa, Lời Chúa hôm nay cho con thấy con đường mà Giáo Hội và chính bản thân con phải đi. Con đường đó không phải chỉ có thập giá, nhưng cũng có vinh quang để con không chán nản mà bỏ cuộc để con không thất vọng mà buông xuôi “Nhưng can đảm lên vì, vì Thầy đã thắng thế gian” (Ga16,33).

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Ga 21, 15-19

Khi Chúa Giêsu đã tỏ mình ra cho các môn đệ, Người dùng bữa với các ông, và hỏi Simon Phêrô rằng: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”.

Người lại hỏi: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”.

Người hỏi ông lần thứ ba: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba “Con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy” Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thật, Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến”. Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời ấy đoạn, Người bảo ông: “Con hãy theo Thầy”.

SUY NIỆM:

Khác hẳn với một Phêrô nông nỗi, bộc trực, nóng tính… hôm nay ông như trầm hẵn xuống thể hiện một con người nội tâm sâu sắc, một con người vừa trãi qua một biến cố làm thay đổi lòng người. Từng lời nói của Chúa như rót vào tai ông, như mũi tên nhọn đâm vào trái tim ông, làm ông thêm thổn thức. Ba lần Chúa hỏi về lòng mến của ông dành cho Chúa, dường như Chúa muốn cho ông có dịp chuộc lại lỗi lầm vì ba lần chối Chúa. Mỗi lần cường độ của câu hỏi mạnh hơn thể hiện một sự dứt khoát: “Này anh Simon con ông Gioan, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?” (Ga21,15). Đó là một bài trắc nghiệm để Chúa có thể trao trách nhiệm cho Phêrô. Muốn lãnh trách nhiệm thì phải có lòng mến. Vì Chúa muốn Phêrô thay mặt Ngài để lãnh đạo dân Chúa nên lòng mến của ông càng phải mạnh mẽ, vững vàng và nhiều hơn ngừơi khác.

Phêrô nhìn Chúa một cách chân thành, tha thiết. Ông gật đầu và thốt lên trong sự nghẹn ngào, lời nói đứt quãng đối lập với những lời chối Chúa mạnh mẽ: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy” (Ga21,20). Thầy biết hết rồi, sao Thầy còn hỏi con làm chi.?

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, dù cuộc đời có giăng mắc những chông gai, dù tình đời có nhạt phai theo năm tháng, dù con người có phụ bạc hay lỗi nghĩa quên ơn, thì Chúa vẫn là Đấng trung thành. Điều quan trọng nhất là: “Hãy theo Thầy” (Ga21,19). Xin cho con biết trỗi dậy luôn luôn trong hành trình theo Chúa và phục vụ Nước Chúa.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Ga 21, 20-25

Khi ấy, Phêrô quay lại, thấy môn đệ Chúa Giêsu yêu mến theo sau, cũng là người nằm sát ngực Chúa trong bữa ăn tối và hỏi “Thưa Thầy, ai là người sẽ nộp Thầy?” Vậy khi thấy môn đệ đó, Phêrô hỏi Chúa Giêsu rằng: “Còn người này thì sao?” Chúa Giêsu đáp: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con? Phần con, cứ theo Thầy”. Vì thế, có tiếng đồn trong anh em là môn đệ này sẽ không chết. Nhưng Chúa Giêsu không nói với Phêrô: “Nó sẽ không chết”, mà Người chỉ nói: “Nếu Thầy muốn nó cứ ở lại mãi cho tới khi Thầy đến thì việc gì đến con”.

Chính môn đệ này làm chứng về những việc đó và đã viết ra, và chúng tôi biết lời chứng của người ấy xác thật. Còn nhiều việc khác Chúa Giêsu đã làm, nếu chép lại từng việc một thì tôi thiết tưởng cả thế giới cũng không thể chứa hết các sách viết ra.

SUY NIỆM:

Điều quan trọng nhất trong cuộc đời là cảm nghiệm được tình yêu thương của Chúa và đáp trả lại bằng những hành động cụ thể. Hành động cụ thể của tình yêu thương là: “Mến Chúa và Yêu Người”.

Mến Chúa là giữ những lời dạy bảo của Chúa, cụ thể qua việc tuân giữ những điều răn của Chúa. Yêu người là tôn trọng, giúp đỡ và không làm hại ai. Tình yêu thương đó lan tỏa ra trong cuộc sống, để những ai tiếp xúc với người môn đệ có thể cảm nhận được sự bình an, thanh thản và niềm vui.

Chính cách sống yêu thương của người môn đệ sẽ là lời chứng về Chúa một cách đắc lực nhất. Kitô không cần rao giảng những mầu nhiệm cao siêu về Chúa, nhưng họ chỉ cần minh chứng về một Thiên Chúa yêu thương qua cuộc sống đơn giản của mình.

Những cảm nghiệm về một Thiên Chúa yêu thương không thể giữ lại cho riêng cõi lòng mình, mà còn phải được san sẻ cho nhiều người bằng nhiều cách, tùy theo khả năng mọi người.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con cảm nghiệm được tình yêu của Chúa và sống tình yêu đó một cách cụ thể trong cuộc sống của con.

Hạt giống nảy mầm | Tuần VI | Phục sinh

CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH

Ga 14,15-21

A. Hạt giống…

Đoạn Tin Mừng này là một phần của diễn từ giã biệt Chúa Giêsu nói với các môn đệ Ngài trước khi ra đi chịu chết, gồm 2 ý chính :

– Nếu anh em yêu mến Thầy thì hãy tuân giữ các điều răn của Thầy.

– Thầy không để anh em mồ côi, nhưng Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác, đó là Thần khí Sự thật.

B. … nảy mầm.

1. Khi hứa ban Chúa Thánh Thần cho các môn đệ, Chúa Giêsu đã bảo : “Đó là Thần Khí sự thật, Đấng mà thế gian không thể đón nhận”. 

Chúa Thánh Thần vẫn là Đấng Bảo Trợ luôn ở bên cạnh chúng ta, nhưng nếu ta đối xử với Người như “thế gian” thì ta không thể đón nhận người. Còn nếu muốn nhận được Người thì ta phải cư xử như “môn đệ”. Ở những chỗ khác trong Tin Mừng Gioan, Chúa Giêsu đã dạy rõ cách cư xử ấy. Muốn được đón nhận sự bảo trợ của Chúa Thánh Thần, ta phải :

– Ôn đi ôn lại những lời Chúa Giêsu dạy, bởi vì Chúa Thánh Thần là Đấng giúp chúng ta hiểu sự thật toàn vẹn của những lời Chúa Giêsu đã dạy (x Ga 16,12-15.26).

– Có thiện chí đi tìm sự thật chứ không phải chỉ đi tìm những gì mình thích, bởi vì Chúa Thánh Thần chính là Thần Khí Sự Thật.

– Chúa Thánh Thần được ban cho Giáo Hội, do đó phải tìm Ngài trong Giáo Hội, nghĩa là trong nếp sống hiệp nhất cộng đoàn, bằng sống chung, chia sẻ, tương thân tương trợ…dưới sự hướng dẫn của Giáo Hội.

2. “Ai giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy”. (c 21)

Có một huyền thoại kể rằng ngày kia một vị thiên thần rảo khắp đường phố, một tay cầm một ngọn đuốc còn tay kia xách một thùng nước. Người đi đường lấy làm lạ hỏi thì thiên thần giải thích : “Với ngọn đuốc này, ta sẽ thiêu rụi hết những tòa nhà trên thiên đàng ; còn với thùng nước này, ta sẽ dập tắt hết mọi đám lửa dưới hỏa ngục”. Người ta càng ngạc nhiên hơn nữa và hỏi tại sao. Thiên thần giải thích : nhờ đó mà Thiên Chúa sẽ biết những ai yêu mến Ngài thật, chứ không phải chỉ sống tốt vì ham phần thưởng thiên đàng hoặc vì sợ hình phạt hỏa ngục.

3. “Bàn tay không thể mở ra để nhận điều gì mà con tìm không ước muốn”. (Tục ngữ Đức)

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần VI | Phục sinh | Năm A

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN VI PHỤC SINH NĂM A

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Ga 14, 15-21

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu các con yêu mến Thầy, thì hãy giữ giới răn Thầy. Và Thầy sẽ xin Cha, và Người sẽ ban cho các con một Đấng Phù Trợ khác, để Ngài ở với các con luôn mãi. Ngài là Thần Chân Lý mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết được Ngài; còn các con, các con biết Ngài, vì Ngài sẽ ở nơi các con và ở trong các con. Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các con. Một ít nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần các con, các con thấy Thầy vì Thầy sống và các con cũng sẽ sống. Trong ngày đó, các con sẽ hiểu biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, và các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con. Ai nhận các luật Thầy truyền và giữ các luật đó, thì người ấy là kẻ mến Thầy. Và ai mến Thầy sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy sẽ yêu nó, và sẽ tỏ mình ra cho nó”.

SUY NIỆM:

Trước khi từ giã các môn đệ về trời, Chúa Giêsu đã căn dặn các ông rất kỹ lưỡng: “Nếu các con yêu mến Thầy, thì hãy giữ giới răn Thầy”. Như một lời trăn trối, như một kiểu bộc bạch tận đáy lòng, nhưng nhất là tất cả yêu thương để lại cho các môn đệ của mình: “Hãy giữ giới răn Thầy”.

Nếu còn lòng mến với Thầy thì chắc chắn môn đệ sẽ không bao giờ quên lời Thầy mà lo tuân giữ giới răn của Thầy. Về phần Thầy là Đấng Phục Sinh, đã nắm giữ mọi quyền năng trên trời dưới đất, chỉ cần các môn đệ nhớ và giữ lời Thầy, còn mọi sự cứ để Thầy lo.

Sự lo lắng của Thầy là định liệu để Thần Chân Lý sẽ hoạt động thay Thầy cho các môn đệ. Tác động của Thần Chân Lý sẽ phù hợp với thời đại hậu Phục Sinh để giúp Tin mừng cứu độ được lan tỏa khắp nơi bằng một đời sống thánh thiện, yêu thương nhờ biết tuân giữ lời Thầy.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết nghe theo sự hướng dẫn của Thần Chân Lý để có thể yêu mến và tuân giữ lời Chúa cách tận tình hơn.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Ga 15, 26 _ 16, 4

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Khi Đấng Phù Trợ đến, Đấng Thầy sẽ từ nơi Cha Thầy sai đến với các con, Người là Thần Chân lý bởi Cha mà ra, Người sẽ làm chứng về Thầy. Và các con cũng sẽ làm chứng, vì các con đã ở với Thầy từ ban đầu. Thầy đã nói với các con điều đó để các con khỏi vấp ngã. Người ta sẽ loại các con ra khỏi hội đường. Đã đến giờ kẻ giết các con tưởng làm thế là phụng sự Thiên Chúa. Họ sẽ làm những điều đó cho các con, vì họ không biết Cha, cũng không biết Thầy. Nhưng Thầy đã nói với các con như vậy, để khi đến giờ của họ, các con nhớ lại là Thầy đã bảo các con”.

SUY NIỆM:

Muốn làm chứng cho Đức Kitô, các môn đệ của Ngài phải có 3 yếu tố sau đây:

Trước hết, họ phải là những người “Ở với Đức Kitô”. Đây là một trong hai tiêu chuẩn để các Tông Đồ chọn người bổ sung vào nhóm 12 thay thế cho Giuđa. Đây cũng là tiêu chuẩn quan trọng nhất để chúng ta có thể làm chứng về Đức Kitô. Quả thật nếu không “ở với Đức Kitô”, nghĩa là không có sự hiệp thông với Ngài thì người môn đệ không biết gì về Ngài. Mà nếu không biết gì về Đức Kitô thì làm sao có thể làm chứng? Chứng nhân là người xác nhận: “Điều này đúng, tôi biết chắc như vậy!”

Kế đến, người ta đòi hỏi nơi người làm chứng phải có niềm tin. Nếu chúng ta biết một người, nhưng chúng ta không tin tưởng người đó thì chắc chắn chúng ta cũng không muốn cho nhiều người biết đến người đó, vì người đó không có gì hấp dẫn. Người môn đệ phải có niềm tin vào Đức Kitô, rằng Ngài đax đem đến cho họ hạnh phúc, thì mới có thể làm chứng cho Ngài được.

Sau cùng, lời chứng đó phải được bày tỏ ra. Niềm vui, hạnh phúc không thể chất chứa trong lòng, mà còn phải muốn cho nhiều người cũng được niềm vui, hạnh phúc đó. Vì vậy người ta đòi hỏi nơi chứng nhân khả năng để có thể bày tỏ ra bên ngoài điều mình xác tín.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, sứ mạng của chúng con là làm chứng nhân cho Chúa. Khi chúng con làm chứng cho Chúa, chúng con được làm việc cùng với Chúa Thánh Thần, vì Chúa thánh Thần cũng sẽ làm cho nhiều người biết Chúa. Xin cho chúng con ý thức sứ mạng cao cả, thánh thiêng của mình để chúng con tìm nhiều thời gian hơn gặp gỡ Chúa; tin tưởng vào ơn cứu độ Chúa ban; và mạnh dạn thông truyền niềm vui đó cho mọi người. 

THỨ BA

LỜI CHÚA: Ga 16, 5b-11

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Bây giờ Thầy về với Đấng đã sai Thầy, mà các con không ai hỏi Thầy: Thầy đi đâu? Nhưng vì Thầy đã nói với các con điều đó, nên lòng các con tràn ngập u sầu. Dầu vậy Thầy phải nói sự thật cho các con: Thầy đi thì ích lợi cho các con, vì nếu Thầy không đi, thì Đấng Phù Trợ sẽ không đến với các con, nhưng nếu Thầy ra đi, Thầy sẽ sai Người đến với các con. Khi Người đến, Người sẽ tố cáo thế gian về tội lỗi, về sự công chính và về án phạt. Về tội lỗi vì họ đã không tin vào Thầy. Về sự công chính, vì Thầy về cùng Cha, và các con sẽ không còn thấy Thầy. Về án phạt, vì thủ lãnh thế gian này đã bị xét xử”.  

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu cho các ông thấy vai trò quan trọng của Đấng Bảo Trợ. Nhưng Đấng Bảo Trợ là ai? Ngài sẽ làm gì để khỏa lấp nỗi trống vắng trong lòng các môn đệ? Công việc của Ngài như thế nào khiến Chúa Giêsu đề cao vai trò của Ngài?

Đấng Bảo Trợ chính là Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa. Ở đây Gioan dùng động từ Elegchein để chỉ hoạt động của Ngài. Nó có nghĩa là một cuộc thẩm vấn, điều tra cho đến khi một người chấp nhận điều mà họ cố tình chối bỏ, hoặc trốn tránh từ trước tới giờ, hay một sự thật mà họ chưa được biết. Trong việc thẩm vấn này, nó buộc một người nhìn nhận tội lỗi cũng như nhược điểm của mình, đồng thời nhìn nhận những điều tốt nơi người khác. Nói ngắn gọn lại, Chúa Thánh Thần sẽ “Elegchein”, tức là trách cứ và thuyết phục con người.

Ngài trách cứ con người về tội lỗi. Chúa Thánh Thần làm cho con người nhận ra tội lỗi của mình. Quả thật, nhiều khi con người hành động sai trái mà không nghĩ rằng mình sai, ngược lại họ còn tưởng mình đang hành động cho công lý, cho sự thật, đang bênh vực Thiên Chúa. Ví dụ trong buôn bán, người ta gian lận chút ít để lấy tiền làm việc thiện. Thấy người khác xúc phạm đến những người tu hành, chúng ta không ngần ngại chửi mắng xối xả, nói là đang bảo vệ “người của Chúa”… Chúa Thánh Thần sẽ tác động nơi tâm hồn mỗi người, khiến chúng ta tự tố cáo về tội lỗi của mình.

Chúa Thánh Thần sẽ thuyết phục con người về sự công chính. Ai sẽ làm cho nhân loại nhận ra một tử tội là Thiên Chúa? Điều này con người không thể chấp nhận được. Ấy vậy mà dưới chân thập giá, tên đại đội trưởng đã thốt lên: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa”. Hay như Phaolô đang lùng bắt Chúa Giêsu cũng đã phải khuất phục trước sức mạnh của Ngài. Chính Chúa Thánh Thần đã thuyết phục con người để họ nên công chính nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô bị treo trên thập giá.

Chúa Thánh Thần thuyết phục con người về sự phán xét. Nghĩa là con người tin rằng ai cũng sẽ lãnh lấy hậu quả từ những việc họ làm; hậu quả tốt hay xấu là tùy vào hành động tốt hay xấu của họ.

Nói tóm lại,với hành động “Elegchein”, Chúa Thánh Thần sẽ làm cho chúng ta không thể yên vì những tội của mình. Nhưng Ngài cũng sẽ tác động để chúng ta biết đón nhận những điều tốt mà Đức Giêsu đang mời gọi chúng ta.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho con biết rèn luyện lương tâm của mình chon ngay thẳng để luôn lắng nghe và làm theo tác động của Thánh Thần.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Ga 16, 12-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy còn nhiều điều phải nói với các con, nhưng bây giờ các con không thể lĩnh hội được. Khi Thần Chân lý đến, Người sẽ dạy các con biết tất cả sự thật, vì Người không tự mình mà nói, nhưng Người nghe gì thì sẽ nói vậy, và Người sẽ bảo cho các con biết những việc tương lai. Người sẽ làm vinh danh Thầy, vì Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho các con. Tất cả những gì Cha có, đều là của Thầy, vì thế Thầy đã nói: “Người sẽ lãnh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho các con”.  

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu cho chúng ta thấy vai trò của Chúa Thánh Thần là “Thần Chân Lý”, nghĩa là Ngài sẽ dẫn chúng ta đến sự nhận biết Thiên Chúa ngày càng rõ ràng hơn.

Chúa Giêsu là Ngôi Lời, tại sao Ngài không nói hết với con người? Muốn truyền đạt điều gì, người thầy phải khởi đi từ những điều căn bản, nhưng phải dễ hiểu. Và cũng tùy thuộc vào mỗi học trò, có người tiếp thu nhanh, có người chậm; có người nói bóng gió là hiểu liền, nhưng có người phải rõ ràng; có người nói chung thì hiểu tất cả, nhưng có người phải nói riêng từng điều một…

Sự mặc khải của Thiên Chúa trong mỗi cuộc đời chúng ta cũng theo định luật tiệm tiến như vậy. Sẽ có người cảm thấy mình chưa biết Chúa nhiều lắm, nhưng có người cảm thấy Chúa luôn luôn ở bên mình. Sẽ có người đủ sức mạnh để vượt qua những cám dỗ, thử thách vì họ thấy Chúa đang ở phía trước, nhưng sẽ có người dễ dàng sa chước cám dỗ vì họ chưa nhìn ra phía trước là gì…

Điều quan trọng là chúng ta hãy luôn luôn đặt mình dưới ngọn gió của Thánh Thần, để Ngài “muốn thổi đâu thì thổi”. Chúng ta luôn tin tưởng, vững tâm bước đi trên con đường của Thánh Thần. Đừng bao giờ bỏ cuộc. Hãy biết rằng Chúa Thánh Thần sẽ bẻ cho thẳng lại đường cong của cuộc đời chúng ta, “Ngài có thể vẽ đường thẳng trên nhưng đường cong”.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, sức lực và khả năng của con có hạn. Nhưng Chúa vẫn yêu thương và ban ơn trợ giúp tùy theo sự đón nhận của con. Chúa sẽ từ từ đưa con vào con đường tình yêu, con đường kết hiệp với Chúa. Xin cho con đừng bao giờ cứng đầu, cứng cổ, khép mình lại. Nhưng xin cho con dù như thế nào cũng biết mở lòng để Chúa Thánh Thần tác động và dẫn con đến gần Chúa hơn.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Ga 16, 16-20

Khi ấy Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy, vì Thầy về cùng Cha”. 

Bấy giờ trong các môn đệ có mấy người hỏi nhau: “Điều Người nói với chúng ta: ‘Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy’, và ‘Vì Thầy về cùng Cha’, như thế có ý nghĩa gì?” Họ nói: “Lời Người nói ‘Một ít nữa’ có ý nghĩa gì? Chúng ta không biết Người muốn nói gì?” 

Chúa Giêsu nhận thấy họ muốn hỏi Người, nên Người bảo họ: “Các con hỏi nhau vì Thầy đã nói: Một ít nữa các con sẽ không thấy Thầy, rồi lại một ít nữa các con sẽ thấy Thầy. Thật, Thầy bảo thật với các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu; nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui”.  

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu nói với các môn đệ về khoảng thời gian giao thời giữa hiện tại và tương lai mà Ngài gọi là “ít lâu nữa”. Người Do Thái quan niệm thời hiện tại là thời xấu, còn thời tương lai là thời tốt, thời của Chúa. Nhưng để bước vào thời tương lai đó người ta phải trải qua “ngày của Chúa”, ngày tất cả mọi sự sẽ sụp đổ để thay thế bằng một thế giới mới .

Quan niệm đó được diễn tả bằng hình ảnh người mẹ phải trãi qua cơn đau đớn khủng khiếp để sinh ra đứa con. Khi đứa con ra đời là niềm hạnh phúc cho người mẹ, khiến bà không còn nhớ gì đến cơn đau mình.

Chúa Giêsu đã phác họa bức tranh của đời sống đức tin cho các môn đệ. Trước hết Ngài cảnh báo họ: “Anh em sẽ than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui” (Ga 16, 20). Nghĩa là người môn đệ Chúa sẽ phải gặp gian nan thử thách, nhưng họ đừng để mình gục ngã. Đó chỉ là “ngày khủng khiếp”, là “cơn đau đẻ” của người mẹ trước khi họ bước vào hạnh phúc viên mãn, trước khi họ có được niềm vui từ đứa con mới sinh.

Tuy nhiên chân lý mà Chúa Giêsu muốn mặc khải cho các môn đệ là họ không bao giờ đơn độc, vì chính Ngài đã đi con đường thập giá trước các ông. Trong cuộc hành trình của mình, người môn đệ có Chúa cùng đồng hành để những lúc họ đi không nổi, Chúa sẽ dìu dắt họ; những lúc họ quỵ ngã, Chúa sẽ vác họ trên vai; những lúc họ cô đơn, Chúa sẽ cùng đồng hành với họ… Biết như vậy để người môn đệ luôn dõi nhìn về tương lai tươi đẹp phía trước và vững bước trong hiện tại để vượt qua “ngày khủng khiếp”, vượt qua “cơn đau đẻ”.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết rằng Chúa đã ở bên con, đang ở bên con để cùng đồng hành với con, dẫn con về nơi mà con sẽ mãi mãi ở bên Chúa. Chúa là nguồn vui, là động lực để con bước đi.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Ga 16, 20-23a

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: các con sẽ than van khóc lóc, còn thế gian sẽ vui mừng. Các con sẽ buồn sầu, nhưng nỗi buồn của các con sẽ trở thành niềm vui. Người đàn bà khi sinh con thì lo buồn, vì giờ đã đến, nhưng khi đã sinh con rồi, thì bà mừng rỡ, không còn nhớ đến cơn đau, bởi vì đã có một người sinh ra đời. Các con cũng thế, bây giờ các con buồn phiền, nhưng Thầy sẽ gặp lại các con, và lòng các con sẽ vui mừng, và niềm vui của các con không ai sẽ lấy mất được. Và trong ngày đó các con sẽ không còn hỏi Thầy điều gì nữa”.  

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu cho các môn đệ thấy niềm vui sâu xa của người Kitô hữu: “Lòng anh em sẽ vui mừng, và niềm vui của nanh em sẽ không ai lấy mất được” (Ga 16, 22).

Trước hết sự vui mừng của người môn đệ Chúa Giêsu sẽ không ai lấy mất được. Bởi vì niềm vui này không lệ thuộc vào niềm vui của thế gian. Kinh nghiệm cho thấy ngay cả trong những lúc đau khổ, người ta vẫn có được niềm vui và hạnh phúc. Trong bối cảnh xã hội chúng ta, những người lớn tuổi đều có chung một kinh nghiệm: “Thời buổi khó khăn vậy mà vui hơn bây giờ. Đó là một giai đoạn sống vô cùng hạnh phúc”. Bởi vì đơn giản niềm vui của người Kitô hữu không lệ thuộc vào những thứ hời hợt ở bên ngoài, mà niềm vui của người Kitô hữu lệ thuộc vào biến cố Chúa đã Phục Sinh. Đâu ai có thể làm cho Chúa chết nữa, vì vậy niềm vui của chúng ta sẽ là vĩnh viễn.

Kế đến, niềm vui của chúng ta là một niềm vui trọn vẹn. Trong tất cả mọi niềm vui, hạnh phúc ở trần gian này luôn có một cái gì đó khiến nó không trọn vẹn. Ở bên cạnh người yêu chúng ta hạnh phúc, nhưng sợ sẽ mất người yêu. Giàu có làm cho chúng ta vui, hạnh phúc, nhưng luôn sợ găp thất bại trong làm ăn, sợ mất tiền… Còn niềm vui của người Kitô hữu là sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời, là được sống với Ngài.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết tìm kiếm niềm vui đích thực là niềm vui ơn cứu độ mà Chúa đã đổ máu ra để chuộc lấy cho chúng con. Xin cho con luôn ở bên Chúa để niềm vui của con sẽ không bị ai lấy mất.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Ga 16, 23b-28 

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Thầy bảo thật các con: điều gì các con sẽ nhân danh Thầy mà xin Cha, thì Người sẽ ban cho các con. Cho đến bây giờ, các con chưa nhân danh Thầy mà xin điều gì. Hãy xin thì sẽ được, để các con được niềm vui trọn vẹn. Tất cả những điều đó, Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói với các con. Đã đến giờ Thầy sẽ không còn dùng dụ ngôn mà nói nữa, Thầy sẽ loan truyền rõ ràng cho các con về Cha. Ngày đó các con sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không bảo là chính Thầy sẽ xin Cha cho các con đâu. Chính Cha yêu mến các con, bởi vì chúng con yêu mến Thầy và tin rằng Thầy bởi Thiên Chúa mà ra. Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, rồi bây giờ Thầy bỏ thế gian mà về cùng Cha”.

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu bảo đảm với các môn đệ: “Anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em, nhân danh Thầy” (Ga 16, 23b). Đây là kết quả tất yếu trong mối liên hệ cha con giữa Thiên Chúa và con người. Khi con người đã thật sự biết Chúa là Cha yêu thương, họ sẽ đến với Ngài trong tất cả mọi cảnh huống của cuộc đời, họ sẽ trình bày với Ngài bất cứ điều gì. Tại sao vậy? Vì họ biết Cha luôn yêu thương mình. Cũng như đứa bé biết cha nó rất vui khi gặp nó, nên nó sẽ đến nói đủ thứ chuyện với cha, nhiều khi chỉ là những chuyện đâu đâu, vì điều chính yếu không phải là nội dung câu chuyện, mà là được ở bên cha nó, được nói cho cha nó nghe.

Chúa Giêsu muốn chúng ta có mối liên hệ với Chúa Cha như vậy, có thể nói với Ngài bất cứ chuyện gì. Nhiều khi chúng ta phân vân không biết Cha có cho mình điều này không? Cứ trình bày, cứ nói. Giả dụ Ngài nói không là vì Ngài có tình yêu và hiểu biết hơn chúng ta. Chúng ta nói với Chúa tất cả, nhưng sau cùng vẫn luôn luôn là: “Một theo ý Cha”.

Nhiều khi con người sợ hãi trước sự thánh thiện của Chúa, không dám đến với Chúa vì thấy mình tội lỗi quá, nhưng Thiên Chúa lại muốn sửa dạy để con người tốt lành hơn chứ không bao giờ Ngài muốn họ phải chết vì tội của họ.

Con người chỉ đến với Chúa khi họ có nhu cầu vượt quá sức của mình, ví dụ bệnh tật, tai ương… Thiên Chúa không chỉ là Đấng quyền năng, mà Ngài còn là người Cha nhân lành, Người Cha chăm sóc cho con cái mình mọi sự chứ không phải chỉ là những việc vượt quá sức con người. Người Cha này muốn được gần gũi con cái mình.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con luôn có lòng khao khát có Chúa bên cạnh mình, để tìm mọi dịp, mọi cách, mọi cơ hội được gần gũi với Chúa. Gần Chúa đơn giản chỉ để con hạnh phúc, và lúc đó chắc chắn Chúa cũng rất vui.

Hạt giống nảy mầm | Tuần IV | Phục sinh

CHÚA NHẬT V PHỤC SINH

Ga 14,1-12

A. Hạt giống…

Bài Tin Mừng chứa hai mặc khải :

1. Chúa Giêsu là đường : Trong khung cảnh bữa tiệc ly, Chúa Giêsu đang nói cho các môn đệ những lời rất thân tình, tha thiết. Ngài báo cho họ biết Ngài sẽ ra đi, đi đến một nơi mà họ rất lạ. Nhưng Ngài hứa sẽ trở lại đón họ để cũng đưa họ đến nơi đó. Ông Tôma tò mò hỏi : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi ?” Chúa Giêsu đáp : “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. Nghĩa là : mục tiêu cuộc hành trình của mọi người là về với Thiên Chúa là Cha ; Chúa Giêsu chính là người dẫn đường, hơn nữa Ngài chính là con đường dẫn ta đến đó.

2. Chúa Giêsu là mặc khải của Chúa Cha : Philipphê xin : “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha, và như thế là đủ cho chúng con”. Chúa Giêsu đáp : “Ai Thấy Thầy là xem thấy Cha”.

B. … nảy mầm.

1. “Sinh ký, tử quy”, sống là gởi, chết là về. Đời này không phải là quê hương mà chỉ là nơi chúng ta gởi thân trong một khoảng thời gian nào đó. Khi chết, chúng ta sẽ về quê hương thật. Đó là chân lý. Nhưng nhiều người quên hẳn chân lý đó, họ sống ở trần gian như là đang ở quê hương vĩnh viễn, không hề nghĩ tới lúc phải rời bỏ cái “ký túc xá” này, không hề nghĩ tới nơi mình sẽ về.

2. Một người nói chuyện với bạn là một Kitô hữu già cả : “Tôi sợ rằng anh gần đất xa trời rồi !” Người kia nhẹ nhàng đáp : “Tôi biết chứ, nhưng nhân danh Chúa, tôi không sợ, mà tôi còn đặt hy vọng vào đó”. (Góp nhặt) 

3. Sống là hành trình. Mà hành trình thì phải hướng đến một điểm tới. Trong cuộc hành trình tới một nơi tôi chưa từng biết, nếu tôi tự hướng dẫn thì dễ lạc đường ; tôi đi theo sự hướng dẫn của người khác thì có thể khá hơn ; nhưng không gì bảo đảm bằng hành trình theo sự hướng dẫn của Chúa Giêsu : “Không ai lên trời được ngoại trừ Con Người Đấng đã từ trời xuống”. (Ga 1,13)

4. Lạy Chúa, nhiều khi con lo lắng về tương lai, không biết đời con sẽ về đâu. Chúa bảo “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. Tương lai, hãy để Chúa dẫn dắt. Chúa dẫn con dần đến cái chết, không, đúng hơn là Chúa dẫn con ngày càng tới gần với Chúa Cha. Chúa dạy con hằng ngày sống như Con của Cha và như anh em của mọi người. Đó là con đường mà nếu con đi thì chắc chắn con sẽ đến Nhà Cha trên trời.

5. Một Kitô hữu già cả sắp chết. Một người đến nói: 

– Con đọc cho cụ nghe một câu Thánh Kinh ngọt ngào nhất nhé !

– Vâng.

– “Trong nhà Cha có nhiều chỗ… Ta đi dọn chỗ cho các con”.

– Không, đó không phải là câu ngọt ngào nhất. Đọc tiếp đi.

– “…Ta sẽ trở lại để Ta ở đâu các con cũng ở đó với Ta”.

– Đó mới là câu ngọt ngào nhất. Điều tôi cần, không phải là một chỗ, mà là chính Chúa. (Góp nhặt) 

6. Được biết Thiên Chúa và được thấy Ngài, đó là ước muốn rất chính đáng và rất sâu xa của mọi tín hữu. Chúa Giêsu đáp ứng ước vọng đó : “Ai Thấy Thầy là xem thấy Cha”. Nhìn Chúa Giêsu, ta có thể biết Chúa Cha như thế nào : nhân từ, hiền hậu, gần gũi với những người đau khổ, khoan dung với kẻ tội lỗi… Thiên Chúa mà chúng ta thờ là như thế đó.

7. “Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha”. Chúa Giêsu nói tới sức mạnh và năng lực kỳ diệu Ngài sẽ ban cho kẻ tin vào Ngài. Các vị Thánh đã tin và đã làm được những phép lạ như Chúa Giêsu. Tôi có tin không ?

8. “Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy. Chính Người làm những việc của mình”. (Ga 14,10)

Có một vị ẩn sĩ sống rất khiêm tốn và khó nghèo. Ngày kia, một thiên thần đến nói với Ngài : “Chúa sai tôi đến gặp ngài, ngài có thể xin bất cứ điều gì ngài muốn. Vậy, ngài có muốn được ơn chữa bệnh không ?” Vị ẩn sĩ trả lời : “Không, thà để chính Chúa chữa trị thì tốt hơn”. Thiên thần lại đề nghị : “Hay ngài có muốn trở thành mẫu gương để người khác nhìn vào mà sống tốt hơn không ?”. Ẩn sĩ khiêm tốn nói : “Không, bởi như thế, tôi sẽ trở thành trung tâm của sự chú ý”.

Cuối cùng thiên thần nói : “Ít nhất ngài nên xin một điều gì đó, vì Chúa muốn thế”. 

– “Vâng, tôi xin điều này : xin cho mọi việc thiện được thực hiện qua tôi mà tôi không hề hay biết”. 

Thế là lời ước của ẩn sĩ thành sự thật, Thiên Chúa ban cho cái bóng của ngài có được mọi thứ quyền năng. Nơi nào có bóng ngài đi qua người bệnh được khỏi, niềm vui thay cho sầu khổ và đất đai trở nên phì nhiêu. Nhưng ẩn sĩ không hề hay biết điều đó, vì dân chúng chỉ chú ý tới cái bóng đến độ quên hẳn ngài.

Xin cho biết sống như Thánh Gioan Tẩy Giả “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi”. (Epphata) 

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần V | Phục sinh | Năm A

CHÚA NHẬT TUẦN V PHỤC SINH NĂM A

LỜI CHÚA: Ga 14, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó. Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi”. Ông Tôma thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy. Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ các con biết và đã xem thấy Người”. Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha, và như thế là đủ cho chúng con”. Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư, Philipphê? Ai thấy Thầy là xem thấy Cha, sao con lại nói ‘Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha’? Con không tin rằng Thầy ở trong Cha và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha”.     

SUY NIỆM:

Xao xuyến, băn khoăn là tâm trạng tự nhiên của con người trước khó khăn, bệnh tật, nghèo đói, nghịch cảnh… Nhưng Đấng Phục Sinh đã kêu gọi: “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. Tin vào Ngài  để làm gì khi con người ta đang gặp những bất trắc vượt tầm giải quyết?

Thưa tin vào Đấng Phục sinh vì : “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở”. Như vậy “ở trong Cha” sẽ là hạnh phúc lớn nhất của con người.

Mà muốn “ở trong Cha” thì phải bước đi theo Con là Đức Giêsu, Đấng Phục Sinh, vì Ngài “là đường là sự thật và là sự sống”.

Bước đi theo Đấng Phục Sinh là bước đi trong ánh sáng, vì Ngài là ánh sáng dẫn đường ta đi.

Bước đi theo Đấng Phục Sinh là và lấy thập giá mỗi ngày, vì thập giá là phương thế để thanh luyện những đau khổ của co người.

Bước di theo Đấng Phục Sinh là sống yêu thương, phục vụ như Ngài đã nêu gương, vì Thiên Chúa là Tình Yêu.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con chọn con đường Giêsu làm lý tưởng cho cuộc đời mình và chấp nhận tất cả để bước đi trên con đường đó.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Ga 14, 21-26

“Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy, và ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy”.

Ông Giuđa, không phải Giuđa Iscariô, thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tại sao Thầy sẽ tỏ mình ra cho chúng con, mà không tỏ cho thế gian?” Chúa Giêsu trả lời: “Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Lời mà các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Ðấng đã sai Thầy. Thầy đã nói với các con những điều này khi còn ở với các con. Nhưng Ðấng Phù Trợ, là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những gì Thầy đã nói với các con”.

SUY NIỆM:

“Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ, người ấy là kẻ yêu mến Thầy, và ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy cũng yêu mến và tỏ mình ra cho người ấy”.

Điều nhận thấy rõ ràng nhất nơi môn đệ của Đức Giêsu là biết sống theo lời của Ngài. Lời đó được cụ thể hóa trong cung cách sống tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa và yêu thương phục vụ mọi người, vì tất cả những lời Thánh Kinh đều là mặc khải cho nhân loại về Thiên Chúa, và cách sống để được trở nên con Thiên Chúa.

Một đời sống không nao núng trước sự dữ, không lo âu sợ hãi trước hiểm nguy, không chồn chân lui bước trước nghịch cảnh… Điều đó là kết quả của một niềm tin: Đức Giêsu đã Phục Sinh.

Một đời sống quan tâm phục vụ mọi người trong tính cách và ơn ban mà Chúa đã dành riêng cho mỗi người để mưu cầu hạnh phúc cho người khác… là kết quả của việc được Thánh Thần thôi thúc để trở nên giống Đức Giêsu.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con đừng nói yêu mến Chúa trên môi miệng, nhưng xin cho con biết sống điều con tin, và dạy người khác điều con xác quyết.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Ga14, 27-31 a

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng. Lòng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hãi. Các con đã nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy đi, rồi Thầy sẽ trở lại với các con. Nếu các con yêu mến Thầy, thì các con hãy vui mừng vì Thầy về với Cha, bởi lẽ Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây Thầy nói với các con trước khi việc xảy ra, để khi việc xảy ra, thì các con tin. Thầy không còn nói nhiều với các con nữa, vì thủ lãnh thế gian đã đến. Nó không có quyền lực gì đối với Thầy. Nhưng để cho thế gian biết rằng Thầy yêu mến Cha, thì Thầy làm như Cha đã truyền dạy”.  

SUY NIỆM

 “Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng”

Bình an của Đấng Phục Sinh khác với bình an của thế gian. Thế gian tìm kiếm bình an là không gặp sóng gió, không gặp những bất trắc, cầu sao được vậy, muốn gì được nấy… Còn bình an của Đấng Phục Sinh phải trãi qua thập giá. Bình an đó là một niềm cậy trông vững vàng dù đang gặp bất cứ điều gì trong cuộc sống, với một niềm xác tín: Chúa đã phục sinh.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết tìm đến bình an của Chúa bằng những hoa quả của mầu nhiệm Phục sinh là các Bí tích, nhất là Bí tích Giải tội và Bí tích Thánh Thể, để con được bình an thực sự trong tâm hồn.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Ga15,1-8

“Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. Nhành nào trong Thầy không sinh trái thì Người chặt đi, còn nhành nào trong Thầy không sinh trái thì Người chặt đi, còn nhành nào sinh trái thì Người tỉa sạch để nó sai trái hơn. Các con đã được tỉa sạch nhờ lời Thầy đã nói với các con. Các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con. Cũng như nhành nho tự nó không thể sinh trái được, nếu không dính liền với cây nho; các con cũng vậy, nếu không ở trong Thầy.

“Thầy là cây nho, các con là nhành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, kẻ ấy sẽ sinh nhiều trái, vì không có Thầy, các con không thể làm được gì. Ai không ở trong Thầy, thì bị vứt ra ngoài như nhành nho, và sẽ khô héo, người ta sẽ thu lại, quăng vào lửa cho nó cháy đi.

“Nếu các con ở trong Thầy, và lời Thầy ở trong các con, thì các con muốn gì, cứ xin, và sẽ được. Ðây là điều làm Cha Thầy được vinh hiển là các con sinh nhiều trái, và như thế các con trở nên môn đệ của Thầy”.

SUY NIỆM

Chúa nói thật rõ ràng: “Thầy là cây nho, anh em là cành” (Ga15,5). Điều này cho con biết rằng cuộc đời con là của Chúa, là thuộc về Chúa. Cây có thể không có cành, nhưng cành không thể thiếu cây. Cây vẫn sống, vẫn sừng sững vươn lên khi bị người ta chặt hết cành, nhưng cành nào bị chặt khỏi thân cây đều phải khô héo và chết đi.

Chúa còn nói: “Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái thì Người chặt đi” (Ga15,2). Chúa muốn con chẳng những thuộc về Chúa, mà còn phải thể hiện những hoa quả cụ thể của việc thuộc về Chúa nữa.

Một sự thật không thể phủ nhận mà nhiều khi con quên lãng là con không thể nào sống thiếu Chúa. Chính sự quên lãng này làm cho con nghĩ rằng tự bản thân con có thể tồn tại được, tự bản thân con là một thân cây độc lập… Vì vậy con có thể làm bất cứ những gì con thích thú, những gì có thể đem đến lợi ích cho con, và những gì làm cho con tồn tại.

Chẳng những gắn bó với thân cây, mà cành cây còn phải trổ sinh hoa trái. Con thuộc về Chúa, nhưng hương thơm đời sống đạo đức của con còn phải được tỏa lan nữa.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, ngày hôm nay con sẽ ý thức hai điều đó. Thứ nhất: con thuộc về Chúa. Thứ hai: đời sống của con là hoa trái do việc sống với Chúa và cho mọi người.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Ga15,9-11

“Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân giữ lệnh Thầy truyền, các con sẽ ở trong tình yêu của Thầy, cũng như Thầy đã giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn”.

SUY NIỆM

Lời Chúa hôm nay trước hết cho con biết một sự thật rằng: Đức Kitô là trung gian giữa Thiên Chúa và con người: “Chúa Cha yêu mến Thầy thế nào, Thầy cũng yêu mến anh em như vậy” (Ga15,9) ; “Anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy” (Ga15,10).

Sự thật thứ hai là Thiên Chúa không phải là Đấng nói bằng miệng, mà là Đấng hành động cụ thể nơi Đức Kitô.

Và cuối cùng, muốn ở lại trong tình thương của Chúa như cành nho nối liền với thân nho, thì con phải giữ lời Đức Kitô.

Từ ba sự thật đó cho con những hành động cụ thể sau đây:

Trước hết tin nhận Đức Kitô bằng cách đi theo con đường Ngài chỉ vẽ.

Và thứ hai, thực ra đi theo con đường của Đức Kitô không phải là hành trình đơn độc vì chính Đức Kitô đã nêu gương trước điều đó và đang sống với con. Con sống với Đức Kitô giống như Đức Kitô sống với Chúa Cha. Con giữ lời Đức Kitô cũng giống như Đức Kitô giữ lời Chúa Cha.

Và cuối cùng để thể hiện niềm tin vào Đức Kitô, con phải giữ lời Ngài, khi giữ lời Ngài là biểu lộ tình yêu mến của con với Ngài. Đối với con, việc tin và yêu chỉ là một. Tin là yêu và yêu là tin.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con cám ơn Chúa vì đã thể hiện tình yêu một cách cụ thể nơi Đức Kitô, để từ nay con không cảm thấy đơn độc trên đường đời, mà con có đức Kitô luôn đồng hành trong cuộc sống.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Ga 15, 12-17

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Đây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền. Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi, và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.   

SUY NIỆM

“Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi” (Tv118,105). Những lời của Chúa nói hôm nay còn đặc biệt hơn nữa, vì được nói trong bối cảnh của người ra đi.

Lời của một người trước lúc ra đi thì hết sức chân thành, là điều tận đáy lòng họ muốn truyền đạt cho những người ở lại, là tâm huyết cả đời muốn để lại cho thế hệ mai sau. Lạy Chúa, con xin cúi đầu lắng nghe lời Chúa dạy.

Khởi đầu và kết thúc những lời trăn trối hôm nay, điều duy nhất Chúa muốn gửi đến các môn đệ là: “Các con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con” (Ga15,12); “Điều Thầy truyền dạy các con là hãy yêu thương nhau” (Ga15,17). Vì vậy “yêu thương nhau” là sứ điệp lời Chúa muốn gởi đến cho con hôm nay.

Yêu thương là điều rất quen thuộc. Quen thuộc vì con được nghe nhắc tới nhắc lui hoài. Quen thuộc vì con biết đây là điều căn bản trong đạo Chúa. Quen thuộc vì con vẫn thường xuyên dạy người khác điều đó… Nhưng thử hỏi, con đã sống giới răn yêu thương này như thế nào? Hơn nữa yêu thương đây là điều răn mới chứ không phải yêu thương theo luật cũ, theo lối tự nhiên, theo cảm tính của con người; yêu thương mà Chúa muốn dạy con là sự yêu thương Chúa đã làm gương trước: quan tâm đến người nghèo, người tội lỗi, người bệnh tật… những con người ít được quan tâm.  Hành động yêu thương đó được thể hiện cụ thể qua việc quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ, và nhất là cái chết thảm thương trên thập giá.

CẦU NGUYỆN:

Lay Chúa, xin cho con cảm nghiệm để tập sống điều quý giá nhất Chúa để lại cho chúng con, đó là giới luật yêu thương.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Ga 15, 18-21

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng họ đã ghét Thầy trước. Nếu các con thuộc về thế gian, thế gian sẽ yêu những gì thuộc về nó, nhưng các con không thuộc về thế gian, vì chính Thầy đã chọn các con khỏi thế gian, nên thế gian ghét các con. Các con hãy nhớ lại lời Thầy đã nói với các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ đã bắt Thầy, thì họ cũng sẽ bắt bớ các con; nếu họ tuân giữ lời Thầy, thì họ cũng tuân giữ lời các con. Tại vì danh Thầy mà họ sẽ làm cho các con tất cả những điều đó, bởi vì họ không biết Đấng đã sai Thầy”.  

SUY NIỆM

Bài Phúc Âm hôm nay cho con biết theo Chúa là con phải chấp nhận những khó khăn, những thử thách, những đau thương trong cuộc đời.

Con an tâm và không còn hoang mang lo sợ nữa vì Chúa Giêsu cũng đã đi trên con đường thập giá. Con là môn đệ của Ngài thì đương nhiên con cũng phải bước đi trên con đường của Thầy mình.  Không phải bước đi trong tuyệt vọng, trong mù tối, nhưng trong hy vọng và dưới ánh sáng của Chúa, vì Chúa “là đường, là sự thật và là sự sống” (Ga14,6). Chúa đã dùng thập giá mà cứu độ con, thì con cũng phải “vác thập giá mỗi ngày mà theo Chúa”. 

Thập giá mỗi ngày chính là cách sống đối nghịch lại với thế gian. Con hiểu thế gian là thế lực chống lại Thiên Chúa chứ không phải cuộc đời con đang sống. Cuộc đời là con đường để con đi về với Chúa. Thế gian là những tảng đá cản lối con đi, nhưng có khi là những bông hoa đẹp khiến con mãi mê ngắm nhìn mà quên đường về. Thế gian là gai nhọn khiến bàn chân con đau nhức mà không đủ sức bước đi, nhưng cũng có khi là thảm đỏ trãi lấp lối về, để con tưởng rằng thảm đỏ là thiên đàng tại thế. Thế gian là thung lũng khiến con hụt chân không còn bước đi, nhưng cũng có khi là mặc cảm tự ti khiến con khép mình lại. Thế gian là núi cao che khuất thiên đàng, nhưng cũng có khi là mặc cảm tự tôn khiến con tưởng rằng mình là tất cả…

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, Chúa không xin Chúa Cha cho con ra khỏi thế gian, nhưng xin Chúa Cha cho con sống giữa thế gian mà không thuộc về thế gian này. Xin cho con “lòng ái mộ những sự cao siêu trên trời”, để con tuy sống giữa thế gian này nhưng không thuộc về thế gian này.

Hạt giống nảy mầm | Tuần IV | Phục sinh

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH

Ga 10,1-10

A. Hạt giống…

Đoạn Tin Mừng hôm nay trình bày Chúa Giêsu là cửa chuồng chiên :

– “Ai không qua cửa chuồng chiên mà vào thì là quân trộm cướp” : Chúa Giêsu ám chỉ những người Biệt phái và Luật sĩ. Họ không được Thiên Chúa ủy nhiệm, họ chỉ dành quyền lãnh đạo tôn giáo, không phải để mưu cầu lợi ích cho dân, mà để tìm vinh dự và quyền lợi riêng.

– “Ta là cửa chuồng chiên” : Chúa Giêsu là mục tử đích thực của dân. Ngài đi vào đàng hoàng, được người canh gác mở cửa cho, gọi tên từng con chiên, chiên quen tiếng nên đi theo, Ngài dẫn chúng đi ăn…

B. … nảy mầm.

1. Ngày hôm nay được gọi là Chúa nhật Chúa chiên lành. Những lời Chúa Giêsu tự mô tả mình là mục tử tốt lành gợi cho chúng ta hai tâm tình :

a/ Vui vì được sống dưới sự dẫn dắt, chăm sóc và che chở của Chúa.

b/ Cầu nguyện cho ơn gọi Linh mục, tu sĩ.

2. Chúa chúng ta không phải là một Thiên Chúa cao vời xa cách, mà là một Thiên Chúa rất gần gũi yêu thương, như một mục tử sống sát với đàn chiên, hiểu biết, yêu thương, chăm sóc từng con chiên một… Giả như tôi có là một con chiên yếu đau, què quặt, Chúa đã biết và vẫn thương tôi, hơn nữa còn chăm sóc tôi đặc biệt hơn những chiên khác. Vì thế tôi nên phó thác sống theo sự dẫn dắt của Ngài.

3. Từ lâu, tôi vẫn cứ ấm ức không hiểu tại sao khi minh họa chân dung mình trong dụ ngôn Mục tử tốt lành, Chúa Giêsu lúc thì ví mình như Mục tử, lúc lại ví mình như cửa chuồng chiên. Gần đây, một cuốn sách đã giải tỏa cho tôi thắc mắc đó. Sách viết : một du khách đến Palestin, gặp được một mục tử đang làm việc tại một trại cừu. Người đó chỉ cho du khách thấy cảnh vật biến ảo của cánh rừng. Thấy thế, du khách hỏi : “Đó là trại cừu, kia là bầy cừu, đây là lối vào. Vậy còn cửa đâu ?” Người mục tử hỏi lại : “Cửa hả ? Chính tôi là cửa. Ban đêm tôi nằm giữa lối đi này. Không một con cừu nào bước ra hay một con sói nào bước vào mà không phải qua xác tôi”. Thế đó, Đức Giêsu đâu có lẫn lộn khi trình bày chân dung mình : Ngài vừa là mục tử vừa là cửa vào. (Góp nhặt) 

4. Người mục tử biết từng con chiên của mình và “gọi tên từng con” : mỗi người chúng ta có những nét riêng về quá khứ, cá tính, khả năng, tội lỗi, nhược điểm… Do những nhược điểm của tôi mà người khác coi thường tôi… Vì không hiểu những nét riêng của tôi mà người khác không thông cảm cho tôi… Nhưng Chúa Giêsu biết rất rõ về tôi, nên Ngài yêu thương tôi, thông cảm cho tôi, và có cách riêng để chăm sóc và hướng dẫn tôi.

“… và chiên nghe tiếng của người đó” : đáp lại, tôi cũng phải “nghe tiếng” Chúa Giêsu và đi theo Ngài với trọn niềm tin yêu phó thác.

5. “Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh”.

“Tôi xin chọn Người làm gia nghiệp tôi mãi mãi. Trọn đời tôi trót cả đời tôi, trọn tuổi xuân, dâng cả tình yêu luôn với ước mơ…”. Đối với tôi, đó không chỉ là một bài hát, là những nốt nhạc, nhưng là tâm nguyện, là cuộc đời của một chàng trai đã dám từ bỏ tất cả : tương lai rực rỡ, một người yêu tuyệt vời và cả những cuộc vui cùng bè bạn, để bước theo tiếng Chúa gọi.

Đã bao lần tôi muốn quyết định…những rồi lại thôi. Muốn đặt bước chân mình lên bước chân Người, định đưa tay tôi ra để Người nắm lấy và dẵn tôi đi, nhưng lại hèn nhát rụt tay lại.

Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con, và xin cho con biết đón nhận thánh ý Người.  (Epphata) 

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần IV | Phục sinh | Năm A

TUẦN IV PHỤC SINH NĂM A

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Ga 10, 1-10

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ”. Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.    

SUY NIỆM:

Một trong những yếu tố thành công của chăn nuôi là chuồng trại. Chuồng trại để bảo vệ đàn vật khỏi thú dữ, cũng để đàn vật không tùy tiện ra ngoài mà đi lạc hoặc bị kẻ trộm bắt.

Chúa Giêsu nói Ngài là cửa chuồng chiêng, muốn nói lên chức năng làm chủ của Ngài. Mọi thú dữ, mọi kẻ trộm đều bị Ngài xua đuổi, tiêu diệt, vì Ngài là chủ của đoàn chiên. Ngược lại Ngài cũng bảo vệ những con chiên trong đàn để không bị những cám dỗ bên ngoài mà tùy tiện rời khỏi đàn…

Cám ơn Chúa Cha cho chúng ta có “cửa chuồng” vững chắc là Chúa Giêsu, Đấng đã đánh bại tử thần vì yêu mến đoàn chiên của mình.

Quyết tâm là những con chiên ngoan không bị những thú vui bên ngoài lôi kéo mà rời khỏi đoàn chiên; không nghe theo những tiếng lạ quyến rũ để quậy phá trong đoàn chiên.

Đồng thời nhắc nhở mỗi người cũng là mục tử trong bổn phận, trong ơn gọi của mình mà lo gìn giữ đoàn chiên Chúa đã trao phó.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu Mục tử nhân lành, xin gìn giữ đoàn chiên là chính Giáo hội Chúa khỏi những thú dữ của xã hội hôm nay.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Ga 10, 1-10

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ”. 

Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.     

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu khẳng định Ngài là cửa chuồng chiên, để thấy hình ảnh vị Mục tử giang tay ôm ấp, bảo vệ cho từng con chiên của mình. Đó cũng là khẳng định nếu chiên ở trong đàn thì nó sẽ an toàn vì được sự bảo vệ của Mục tử.

Ở trong đàn chiên có Chúa Giêsu là cửa nghĩa là phải hoàn toàn để Chúa bảo vệ, dứt khoát sống theo những gì Ngài hướng dẫn, chỉ dạy.

Sự nguy hiểm là có những con chiên không muốn sống trong đàn vì nó nghĩ mình bị gò bó, mất tự do nên luôn hướng ra bên ngoài mong muốn được tung tăng, bay nhảy…

“Cửa chuồng chiên” là Lời Chúa, Giới luật của Chúa và tất cả những gì liên quan đến Chúa để giúp cho đàn chiên của Ngài “được sống và sống dồi dào”.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết quý trọng sự chăm sóc của Chúa để lo sống tốt trong hoàn cảnh của mình, không đòi hỏi cũng như mơ tưởng những điều cao xa vượt sức; nhưng góp phần xây dựng và bảo vệ đàn chiên.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Ga 10, 22-30

Khi ấy, người ta mừng lễ Cung Hiến tại Giêrusalem. Bấy giờ là mùa đông. Chúa Giêsu đi bách bộ tại đền thờ, dưới cửa Salômôn. Người Do-thái vây quanh Người và nói: “Ông còn để chúng tôi thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đức Kitô, thì xin ông nói rõ cho chúng tôi biết”. Chúa Giêsu đáp: “Tôi đã nói với các ông mà các ông không tin. Những việc Tôi làm nhân danh Cha Tôi, làm chứng về Tôi. Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đàn chiên tôi. Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi. Tôi cho chúng được sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Tôi. Điều mà Cha Tôi ban cho Tôi, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Tôi. Tôi và Cha Tôi là một”.     

SUY NIỆM:

Người Do Thái khao khát mong chờ ơn cứu độ như hạn chờ mưa, nên với những gì Chúa Giêsu làm, họ “ngờ ngợ” Đấng Messia chính là Ngài. Vì vậy họ đã hỏi thẳng Ngài: “Ông còn để chúng tôi thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đức Kitô, thì xin ông nói rõ cho chúng tôi biết”.

Vấn đề chính yếu của người Do Thái theo lời Chúa Giêsu là: “Tôi đã nói với các ông mà các ông không tin.” Lý do họ không tin là vì họ không thuộc đàn chiên của Ngài.

Quả thật: “Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi”. Nếu họ thuộc đàn chiên của Chúa Giêsu thì họ sẽ nghe và theo Chúa. Họ muốn tìm kiếm ơn cứu độ nhưng không bước vào đàn chiên của Chúa, vì vậy họ mãi mãi là những người ở “bên ngoài”.

Hành động của Kitô hữu để được ơn cứu độ, được hạnh phúc đích thực là “nghe” và “theo” Mục tử Giêsu; khao khát, mong mỏi, tìm kiếm duy nhất của con chiên là làm sao nghe tiếng Mục tử rõ hơn và bước theo Ngài mỗi ngày cách sát gót hơn.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con vẫn miệt mài tìm kiếm Chúa trong cuộc đời này, nhưng có nhiều âm thanh làm con không nghe rõ hoặc lạc mất tiếng Chúa. Xin cho con biết lắng đọng tâm hồn trong cầu nguyện để nghe tiếng Chúa dễ dàng hơn.

THỨ TƯ

PHÚC ÂM: Ga 14, 6-14

“Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin, Thầy sẽ làm cho”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Tôma rằng: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy. Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người”.

Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con”.

Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “†Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Philipphê,‡ ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: ‘Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha?’ Con không tin Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho”.    

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Ga 13, 16-20

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu phán với các ông: “Thật, Thầy bảo thật các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ, kẻ được sai không trọng hơn đấng đã sai mình. Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì có phúc. Thầy không nói về tất cả các con, vì Thầy biết những kẻ Thầy đã chọn, nhưng lời Thánh Kinh sau đây phải được ứng nghiệm: Chính kẻ ăn bánh của Ta sẽ giơ gót lên đạp Ta. Thầy nói điều đó với các con ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy đến, để một khi xảy đến, các con tin rằng: Thầy là ai. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Đấng đã sai Thầy”.   

SUY NIỆM:

Hành động rửa chân cho các môn đệ là hành động khiêm nhường xuất phát bởi lòng yêu thương, phục vụ; càng giá trị hơn khi người phục vụ lại là người đứng đầu.

Chúa Giêsu nhắc các môn đệ nhớ mình chỉ là môn đệ (người nhỏ) mà lại được Thầy (người lớn) cúi xuống rửa chân cho, để nhớ đến bài học căn bản của đạo Thiên Chúa là đạo yêu thương.

Xuất phát bởi tình yêu thương đó mà Chúa Giêsu được sai đến thế gian này, và cũng từ tình yêu thương đó mà các môn đệ được sai đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng.

Từ bài học yêu thương cho ta thấy môn đệ Đức Giêsu là những người sống và rao giảng tình yêu thương, nghĩa là những con người biết sống cho người khác; còn những ai chỉ biết sống cho riêng mình là những kẻ “giơ gót đạp Ta” theo lời Chúa Giêsu nói, nghĩa là những con người phản bội tình yêu thương.

CÂU NGUYỆN:

Lạy Chúa, người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng con là môn đệ của Chúa, là chúng con biết yêu thương nhau và yêu thương mọi người. Xin cho chúng con trở thành chứng nhân cho tình yêu của Chúa giữa lòng đời hôm nay.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Ga 14, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó. Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi”. Ông Tôma thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”.  

SUY NIỆM:

Tôma là một con người theo trực giác. Điều gì rõ ràng ông mới chấp nhận, mới tin. Vì vậy khi Chúa Giêsu nói về việc ra đi dọn chỗ cho các môn đệ, Tôma muốn Thầy chỉ rõ ràng Thầy đi đâu, chỗ nào để ông với các anh em mới biết đường đi theo.

Chúa Giêsu đã nói lên chân lý của đạo là con đường, con đường của đạo Chúa chính là Đức Giêsu, Đấng là đường, là sự thật và là sự sống. Vì thế chỉ cần biết rõ Chúa Giêsu thì sẽ biết con đường để đi và đi như thế nào.

Con đường Chúa Giêsu là con đường thánh ý Chúa Cha. Ngài đến thế gian này là để làm theo thánh ý Chúa Cha; và tất cả mọi việc Ngài làm đều để cho Danh Cha được cả sáng.

Con đường Chúa Giêsu là con đường yêu thương, phục vụ. Ngài không làm gì cho bản thân, nhưng hoàn toàn cho người khác, nhất là người cùng khổ, người nghèo, người bệnh tật và người ngoại.

Bước theo Chúa Giêsu là đi trên con đường của Ngài, con đường làm theo thánh ý Chúa Cha và con đường yêu thương phục vụ. Càng biết Chúa Giêsu bao nhiêu thì càng phải trở nên giống Ngài bấy nhiêu.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, chúng con loay hoay để tìm đường đi vì tưởng con đường của Chúa là con đường lạ lẫm hoặc rất khó đi, nhưng thực ra con đường của Chúa rất gần gũi và dễ đi, đó là con đường yêu thương. Vì vậy xin cho con biết rèn luyện con tim của mình để yêu Chúa hết lòng và yêu anh em hết tình.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Ga 15, 9-17

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân lệnh Thầy truyền, các con sẽ ở trong tình yêu của Thầy; cũng như Thầy đã giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn. 

“Đây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền.

“Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.  

SUY NIỆM:

Các môn đệ đã chọn Thầy Giêsu là lý tưởng, là con đường để bước đi thì phải “ở lại trong tình yêu của Thầy”. Dấu hiệu để người môn đệ “ở lại trong tình yêu của Thầy” là “yêu như Thầy”. 

Tình yêu cũng chính là lệnh truyền của Thầy Giêsu: “Đây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con.”

Vì thế, nét đặc trưng của đạo Chúa cũng chính là tên gọi của đạo ấy: đạo yêu thương. Yêu không phải theo cảm xúc tự nhiên, nhưng là yêu như Chúa đã yêu, một tình yêu đơn sơ và không tính toán, một tình yêu chân thành chỉ lo điều tốt cho người khác.

Kết quả để đánh giá mức độ sống đạo của người môn đệ hay còn gọi là hoa trái trong đời sống đức tin chính là tình yêu nơi người ấy và sự lan tỏa tình yêu của người ấy đến xung quanh.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, đã đến lúc phải vượt qua ranh giới của lề luật, của định chế con người để hướng đến giới luật duy nhất của đạo Chúa là giới luật yêu thương. Xin Chúa cho con biết hướng đến giới luật đó và đánh giá mọi sự cũng chỉ bằng giới luật mà Chúa đã dạy: “các con hãy yêu mến nhau”