Saturday, March 14, 2026
spot_img
Home Blog Page 45

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 24 | Thường niên | Năm B

Mc 8,27-35

A. Hạt giống…

Bài Tin Mừng hôm nay có hai phần :

a/ Chúa Giêsu dò hỏi các môn đệ xem dư luận nghĩ sao về Ngài. Các môn đệ phản ảnh : có nhiều dư luận hơi khác nhau, nhưng tựu trung mọi người đều nghĩ Chúa Giêsu là một ngôn sứ. Phần Phêrô thì lên tiếng nói thay cả Nhóm 12 : “Thầy là Đức Kitô”.

b/ Sau đó Chúa Giêsu tiên báo về cuộc chịu nạn của mình. Phêrô ngăn cản liền bị Chúa trách nặng nề là Satan. Rồi Ngài cho biết ai muốn làm môn đệ Ngài thì cũng phải đi theo con đường Ngài đi, đó là con đường thập giá.

B. … nảy mầm.

1. Phêrô vừa mới được ơn trên soi sáng cho biết Chúa Giêsu là Đức Kitô, nhưng ông chưa hiểu rõ Kitô như thế nào, do đó ông lên tiếng ngăn cản Ngài bước vào con đường thập giá. Điều này có thể thông cảm được. Nhưng tôi đã được biết Đức Kitô từ lâu, thế mà tôi vẫn không chấp nhận con đường thập giá. Tôi nói tôi tôn thờ thập giá nhưng tôi than thở khi phải vác thập giá. Tôi nói tôi theo Đức Kitô, nhưng tôi muốn dừng chân khi Ngài bắt đầu dẫn tôi lên Núi Sọ.

2. “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ lão, thượng tế cùng Kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và sau 3 ngày sẽ sống lại”. (Mc 8,31)

Anh ấy đến với tôi, ồn ào, kiêu hãnh. Và tôi đã thực sự bị chinh phục bởi sự phong lưu sang trọng của anh. Chiều thứ bảy, anh đón tôi đi chơi. Ngồi bên nhau trong quán nước quen thuộc, chúng tôi lặng lẽ ngắm nhìn từng giọt mưa đang rơi nhanh ngoài phố. Một đứa bé ăn xin rách rưới và ướt sũng đến bên anh, chìa đôi tay tím ngắt run rẩy ra trước mặt anh. Anh thản nhiên lắc đầu. Nhìn theo dáng đi xiêu vẹo của đứa bé khuất dần sau làn mưa, tôi chợt nghe như có một cái gì đó đang đổ vỡ trong tâm hồn mình.

Thiên Chúa đến với ta, âm thầm, lặng lẽ, nghèo hèn, giản dị, nhưng chan chứa tình thương. Tôi và các bạn có sẵn sàng đón nhận Người hay còn chờ đợi một Thiên Chúa khác, oai nghi và quyền quý, để rồi lại chợt thấy ngỡ ngàng và hụt hẫng như tôi.

Lạy Chúa, xin cho con hiểu được mầu nhiệm Thánh giá như nhạc sĩ Văn Cao đã hiểu và nói : “Chúa Giêsu trần trụi trên thập giá. Ngài không có gì nhưng lại có tất cả”. (Epphata)

3. “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo Ta”.

Những khổ sở mà đời chúng ta phải chịu cũng giống như một bó củi rất to và rất nặng. Chắc chắn chúng ta vác không nổi. Nhưng Thiên Chúa đã thương tháo dây bó củi đó ra, rồi chia nó ra để mỗi ngày chỉ chất lên vai ta một khúc thôi. Hôm sau một khúc nữa, và hôm sau tiếp tục… Cuối cùng ta cũng vác xong hết bó củi. Nhiều người lại không làm như thế : chẳng những họ chất lên vai khúc củi của hôm nay mà còn thêm vào đó khúc củi của hôm qua và khúc củi của ngày mai. Lạ gì họ không vác nổi !” (John Newton).

4. “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất ; còn ai mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng thì sẽ cứu được mạng sống ấy”. (Mc 8,35)

“Chúng tôi muốn lựa chọn một giai cấp thống trị mới, xa lạ với thứ đạo đức thương người, một giai cấp ý thức rằng, dựa trên cơ sở là giống nòi ưu việt nhất, nó có quyền đô hộ ; một giai cấp biết thiết lập và duy trì không một chút do dự quyền thống trị của nó đối với quảng đại quần chúng”. (“Những bí mật của Chiến tranh thế giới II, Grigôri Đêbôrin”).

Dựa trên thuyết phân biệt chủng tộc, Hít-le đã xây dựng một bộ máy chính quyền tôn thờ chiến tranh. Họ coi chiến tranh là “một hoạt động cao quý nhất của những con người thuộc giống nòi ưu việt”. Một đất nước của trại lính và nhà giam đã lôi kéo cả thế giới rơi vào lửa đạn.

50 năm đã trôi qua, chủ nghĩa Phát-xít đã bị chôn vùi. Nhưng trên thế giới vẫn còn biết bao ý tưởng điên rồ của con người, khiến nhân loại phải điêu đứng vì chiến tranh, đói nghèo và lạc hậu.

Lạy Chúa, Chúa đã dạy “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người dám hy sinh mạng sống vì bạn hữu”. Xin giúp con biết hy sinh vì tình yêu đồng loại. (Epphata)

[Bài viết] Thư quy Kinh Thánh

0

Lm Phêrô Lê Tấn Lợi

I. Thư quy là gì?

Trong bất cứ tôn giáo nào cũng có nhiều người viết sách về tôn giáo. Có những người viết sách cách nghiêm chỉnh nên đáng được tin theo. Bên cạnh đó cũng có những người và những sách viết không nghiêm chỉnh nên không đáng tin. Bởi thế những vị hữu trách của tôn giáo phải nghiên cứu và chọn lựa: chọn những sách nghiêm chỉnh và công nhận chúng là Sách Thánh để cho tín đồ đọc và tin theo; đồng thời, loại bỏ những sách không nghiêm chỉnh, không coi chúng là Sách Thánh.

Việc chọn lọc này tiếng Hy Lạp gọi là Canon. Nghĩa đầu tiên của chữ này là quy luật, quy định.

Trong vấn đề chúng ta đang bàn, đây là quy định xem sách nào viết nghiêm chỉnh và đáng làm mẫu mực cho đức tin. Cho nên ta gọi là Thư quy, nghĩa là qui định về sách. Có người dịch chữ Canon kiểu khác nữa như: Quy điển, Kinh bộ….

Tóm lại, thư quy là những qui định sách nào là sách thánh.

II. Thư quy Do thái giáo

Thư quy Do thái giáo gồm có hai: Thư quy Palestin và Thư quy Alexandria.

1. Thư quy Palestin

a. Tên gọi

Được gọi là Thư quy Palestin bởi vì được những người Do Thái cư ngụ ở Palestin thừa nhận.

b. Lịch sử hình thành

Ban đầu, người Do Thái không quan tâm lập thư quy. Biến cố thúc đẩy họ làm việc này là biến cố thành Giêrusalem thất thủ vào tay quân Rôma năm 70. Khi đó tất cả các phe nhóm trong xã hội Do Thái như Xa đốc, Essêni, Cuồng Nhiệt… đều tan rã. Chỉ còn lại những người Pharisêu.

Những người Pharisêu chạy về tập họp tại Jamnia, một thành phố ven bờ Địa Trung Hải, để nhận định những nguyên do đã khiến đất nước rơi vào tay quân thù; đồng thời, tìm biện pháp để cứu vãn tinh thần tín ngưỡng và dân tộc. Theo họ, một trong những nguyên nhân đưa đến mất nước là sự thiếu đoàn kết, nhất là trong việc chọn Sách Thánh. Vì thế họ đã cùng nhau lựa lọc những sách tôn giáo hiện hành rồi định ra một danh sách những quyển nào mà họ cho là Sách Thánh.

c. Tiêu chuẩn chọn lựa

Trong số các tiêu chuẩn để chọn lựa, có hai tiêu chuẩn sau:

– Một là nội dung đáng tin cậy.

– Hai là sách viết bằng chữ Hipri.

d. Số lượng.

Kết quả là họ đưa ra một thư quy gồm 38 quyển như sau: 5 quyển của bộ Ngũ Thư ; toàn bộ các sách Ngôn sứ ; một số sách Lịch sử, Thi ca và Minh triết.

2. Thư quy Alexandira

a. Tên gọi.

Được gọi là Thư quy Alexandria bởi vì được những người Do Thái ở hải ngoại nhóm họp tại Alexandria để chọn lựa sách thánh.

b. Lịch sử hình thành

Có nhiều tín đồ Do Thái sống ở nước ngoài, theo văn hóa Hy Lạp. Những người này họp nhau lại tại thành phố Alexandria ở Ai cập và định ra một thư quy khác gồm những sách của Thư quy Palestina, nhưng thêm một số sách viết bằng tiếng Hy lạp nữa.

Những sách thêm vào là: Giuđitha, Tôbia, 2 quyển Macabê, Khôn ngoan, Huấn ca, Barúc và các thư của Giêrêmia (nhiều người coi hai quyển này là một), và một vài đoạn viết bằng chữ Hy Lạp trong sách Étte.

c. Số lượng.

Thư quy này có thêm 7 (hoặc 8) quyển nữa, tổng cộng là 45 (hoặc 46) quyển. Tất cả đều là Cựu Ước.

III. Thư quy Kitô giáo

Thư quy Kitô giáo cũng có hai: Thư quy Tin lành và thư quy Công giáo. Hai thư quy này khác nhau ở phần Cựu Ước. Còn phần Tân Ước thì giống nhau gồm 27 quyển.

1. Thư quy Tin lành

a. Cựu Ước: Anh em Tin lành chọn thư quy Palestin của người Do Thái, gồm có 38 quyển.

b. Tân Ước: Giống thư quy Công giáo, gồm có 27 quyển.

c. Tổng số: 38 + 27 = 65 quyển.

2. Thư quy Công giáo.

a. Cựu Ước: Công giáo theo thư quy Alexandria của người Do Thái, gồm có 46 quyển.

b. Tân Ước: Gồm có 27 quyển.

c. Tổng số: 46 + 27 = 73 quyển.

IV. Khác biệt về truyền thống giữa Công giáo và Tin lành.

Ngoài khác biệt về số lượng sách, giữa Công giáo và Tin lành, còn một khác biệt quan trọng hơn, đó là về tương quan giữa quyền của Hội thánh và việc giải thích Kinh Thánh:

1. Công giáo

Việc giải thích Kinh Thánh phải ở dưới quyền Hội thánh. Hiến chế Dei Verbum, số 12, viết: “Mọi điều liên hệ đến việc giải thích Kinh Thánh cuối cùng đều phải tùy thuộc vào quyền phán quyết của Hội thánh, vì Hội thánh được Chúa giao cho sứ mệnh và chức vụ gìn giữ và giải thích Lời Chúa”.

2. Tin lành

Đặt việc giải thích Kinh Thánh trên quyền Hội Thánh: “Hội Thánh phải ở dưới quyền của Kinh Thánh… Hội thánh không phải là người giải thích tối hậu Kinh Thánh, mà phải để cho Lời Chúa hướng dẫn[1].

Do sự khác biệt này nên những ấn bản Kinh Thánh của Công giáo thường có in thêm những lời chú thích, còn của Tin lành chỉ in nguyên văn Kinh Thánh thôi, phần giải thích tùy mỗi cá nhân.

Nhưng gần đây, tất cả các Giáo hội Kitô thuộc phần thế giới nói tiếng Pháp[2], đã hợp tác để dịch và in một bộ Kinh Thánh chung được đặt tên là TOB, bản dịch Kinh Thánh đại kết[3]. Để dung hòa những khác biệt, ấn bản này đã thu xếp như sau:

a. Về các sách: Những sách nào được tất cả công nhận thì in ở phần đầu; những sách không được nhất trí công nhận thì cũng in nhưng in ở phần sau.

b. Về các chú thích: Cũng in nhưng chỉ in những chú thích nào được tất cả mọi phía nhất trí.


[1] Những suy nghĩ và đề nghị của Ủy Ban hỗn hợp Công giáo và Tin Lành nước Pháp, năm 1986.

[2] Công giáo, Tin lành, Chính Thống.

[3] TOB: Traduction Oecuménique de la Bible.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 23 | Năm B

0

TUẦN 23 THƯỜNG NIÊN NĂM B


CHÚA NHẬT:
BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI MỆT

Tin Mừng: Mc 7,31-37
Đức Giê-su lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh. Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Ép-pha-tha”, nghĩa là: hãy mở ra! Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. Đức Giê-su truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra. Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.

Suy Niệm:
Khởi đầu đoạn Tin Mừng hôm nay là hình ảnh đôi chân không mệt mỏi của Đức Giêsu: “bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh”. Đôi chân ấy rảo quanh khắp các nẻo đường, từ thành thị đến nông thôn, từ nơi Đền Thờ đến vùng ngoại giáo…
Đôi chân ấy rảo bước khắp nơi để làm gì? Đoạn Tin Mừng hôm nay minh chứng cho ta biết đôi chân ấy ra đi là để “chữa lành” và “mở ra”.
Và đó chính là Tin Mừng của Đức Giêsu. Ngài đến thế gian này là để chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền, nhất là bệnh tật trong tâm hồn. Những con người cô đơn, mệt mỏi, chán nản, thất vọng; những con người đang lún sâu trong tội lỗi, trong cách sống ích kỷ, hận thù, ghen ghét… Tất cả được Ngài chứa lành bằng cách “đụng chạm” đến họ, hoặc nếu không thì qua cái chết sinh ơn cứu độ của Ngài.
Ngoài việc chữa lành, Đức Giêsu còn đến để “mở ra” cho nhân vật Tin mừng hôm nay nghe được, nói được và chắc chắn anh sẽ nhìn thấy được một giá trị mới, giá trị mang lại niềm vui, hạnh phúc cho anh.
Đôi chân của Đức Giêsu cũng đã rảo bước đến bên cuộc đời chúng ta để “chữa lành” và “mở ra” những giá trị mà chính bản thân chúng ta cảm nghiệm được, không chỉ một lần mà dường như từng ngày và mãi đến tận bây giờ, vì đôi chân ấy là đôi chân không biết mệt mỏi.
Đôi chân của Đức Giêsu vẫn bước đi trong hiện tại, và mời gọi mỗi người chúng ta cũng hãy bước theo ngay bây giờ. Đừng phân biệt tôn giáo, thành phần giai cấp, chính trị xã hội… nhưng hễ thấy những con người, những tâm hồn được chữa lành bằng nhiều hình thức khác nhau thì biết đôi chân Đức Giêsu đang ở đấy vì Ngài đang “chữa lành”; hễ thấy những con người nói lời tốt đẹp, loan truyền chân thiện mỹ thì biết bước chân Đức Giêsu đang ở đấy vì Ngài đang “mở ra”.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, dù xã hội Việt Nam chúng con đang bị “đóng lại” vì dịch bệnh, nhưng Chúa vẫn đang lên đường bằng chính những đôi chân không mệt mỏi của những người tuyến đầu chống dịch, của những tình nguyện viên, của những người thiện nguyện, và cả những lời cầu nguyện trong âm thầm nhưng hướng cả tâm hồn về khắp chốn. Xin cho những Kitô hữu là môn đệ của Chúa không biết mệt mỏi để hăng say lên đường bằng mọi cách để đem Tin Mừng chữa lành và giải thoát đến khắp mọi nơi. Amen.

THỨ HAI:
YÊU THƯƠNG LÀ CHU TOÀN LỀ LUẬT

Tin Mừng: Lc 6, 6-11
Một ngày sa-bát khác, Đức Giê-su cũng vào hội đường và giảng dạy. Ở đó có một người bị khô bại tay phải. Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rình xem Đức Giê-su có chữa người ấy trong ngày sa-bát không, để tìm được cớ tố cáo Người. Nhưng Người biết họ đang suy nghĩ như thế, nên bảo người bại tay: “Anh trỗi dậy, ra đứng giữa đây!” Người ấy liền trỗi dậy và đứng đó. Đức Giê-su nói với họ: “Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay hủy diệt?” Người rảo mắt nhìn họ tất cả, rồi bảo người bại tay: “Anh giơ tay ra!” Anh ấy làm như vậy và tay anh liền trở lại bình thường. Nhưng họ thì giận điên lên, và bàn nhau xem có làm gì được Đức Giê-su không.

Suy Niệm:
Người ta bệnh không lo chữa bệnh, lại lo rình xem người khác có giữ luật hay không, nhưng lại là thứ luật khắt khe mà họ cho là luật của Thiên Chúa.
Quả thật luật của Thiên Chúa là giữ ngày Sabat với mục đích tôn vinh những kỳ công của Thiên Chúa đã dành cho vũ trụ và nhân loại. Chính vì thế mọi hành động tôn vinh Thiên Chúa trong ngày Sabat là được phép và phải làm.
Thế nhưng những người Biệt Phái và Pharisêu lại nhìn luật ngày Sabat ở khía cạnh khác, đó là khía cạnh cấm cản và không được phép làm, để dựa vào đó bắt bẻ người khác. Thay vì tôn vinh Thiên Chúa, họ lại muốn tôn vinh bản thân mình qua việc dò xét và bắt bẻ người khác, một hình thức cho mình đứng trên lề luật.
“Thiên Chúa là Tình Yêu”, vì vậy lề luật của Ngài cũng phải là tình yêu để những ai sống trong lề luật để cảm thấy mình được yêu thương trọn vẹn. Đó là ý nghĩa của ngày Sabat, ngày Chúa lập nên để con người được hạnh phúc.
Hành động của Đức Giêsu trong ngày Sabat là để làm cho người bại tay được lành. Điều đó mang lại niềm vui, hạnh phúc cho anh ta, thì đó là điều được làm và đáng làm.
Trong khi suy nghĩ của những người Biệt Phái và Pharisêu là không được phép làm việc trong ngày Sabat, mặc kệ người ta sống trong ràng buộc của bệnh tật và đau khổ. Luật của Thiên Chúa đâu muốn giam hãm con người như vậy!
“Yêu thương là chu toàn lề luật”. Khi ta biết yêu thương mọi người để làm cho cuộc đời này nên đẹp bằng chính những hành động cụ thể dù rất nhỏ của chúng ta, thì dường như lúc đó ta không màng đến lề luật; không phải là sự phớt lờ lề luật, nhưng lề luật đã trở thành tình yêu để ta chỉ lo sống cho tình yêu và làm lan tỏa tình yêu.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, xin cho con đừng bao giờ có thái độ xét đoán người khác, nhất là khi cho rằng mình hiểu biết và có quyền như thế. Chỉ có Chúa mới có quyền trên mọi sự, nhưng mọi sự nơi Chúa lại là tình yêu để con luôn cảm thấy mình được yêu thương chứ không phải bị ngột ngạt, gò bó. Xin cho con yêu thương chân thành để làm lan toàn tình yêu đến mọi nơi.

THỨ BA:
“CON LÀ CỦA RIÊNG TA”

Tin Mừng: Lc 6,12-19
Trong những ngày ấy, Ðức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Ðến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Ðồ. Ðó là ông Si-môn mà Người gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông; sau đó là các ông Gia-cô-bê, Gio-an, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-môn biệt danh là Quá Khích, Giu-đa con ông Gia-cô-bê, và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, người đã trở thành kẻ phản bội.
Ðức Giêsu đi xuống cùng với các ông, Người dừng lại ở một chỗ đất bằng. Tại đó, đông đảo môn đệ của Người, và đoàn lũ dân chúng từ khắp miền Giuđê, Giêrusalem cũng như từ miền duyên hải Tia và Xiđon đến để nghe Người giảng và để được chữa lành bệnh tật. Những kẻ bị các thần ô uế quấy nhiễu cũng được chữa lành. Tất cả đám đông tìm cách sờ vào Người, vì có một năng lực tự nơi Người phát ra, chữa lành hết mọi người.

Suy Niệm:
Mỗi con người là một huyền nhiệm riêng biệt trong cái nhìn của Chúa. Đức Giêsu đã thức suốt đêm để cầu nguyện hầu chọn 12 Tông đồ là những người sẽ chung vai sát cánh với Ngài trên bước đường loan báo Tin Mừng, đủ để cho thấy mỗi người là một cá vị trong cái nhìn của Chúa.
Nhưng cái nhìn này cũng rất mầu nhiệm vì 12 Tông đồ không phải là những con người xuất sắc, nhưng rất bình thường, thậm chí tầm thường và có nhiều khiếm khuyết trong cái nhìn của người đời. Ấy vậy mà Đức Giêsu lại chọn họ làm nền tảng xây dựng Hội thánh của Ngài ở trần gian.
Dù người đời có nhìn như thế nào đi chăng nữa, thì các Tông đồ vẫn mãi mãi là những người được Ngài yêu thương, tin tưởng và chọn gọi. Ngài nhìn họ bằng một tình yêu và hy vọng. Những ai sống trong tình yêu để dấn thân cho huyền nhiệm của tình yêu đó thì chắc chắn họ sẽ là tương lai tốt đẹp cho niềm hy vọng của Thiên Chúa, bằng ngược lại họ sẽ làm cho niềm hy vọng của Ngài trở nên vô hiệu.
Chắc chắn trong khi cầu nguyện, khuôn mặt của Giuđa cũng hiện lên như khuôn mặt Simon Phêrô, Gioan và các môn đệ khác. Tất cả họ đều có cái đáng yêu riêng trong cái nhìn đầy yêu thương của Chúa; và chắc chắn Ngài cũng biết khuyết điểm riêng của từng người, nhưng Ngài vẫn tôn trọng và chờ đợi họ trong tương lai.
Mỗi người là một cá vị trong tình yêu tạo dựng của Thiên Chúa, vì theo sinh học không ai giống nhau dù thế giới có hàng tỉ người. Họ là riêng tư trong hồng ân cứu độ vì Thiên Chúa có cách cứu độ của Ngài cho từng người. Họ là từng người một trong tác động của Thánh Thần, vì Thánh Thần “thổi” mỗi người một cách khác nhau.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con cảm nghiệm để sống tình yêu riêng tư với Ngài, vì Ngài đã nói với con : “Con là của riêng ta”. Đừng để con phân bì với những may mắn của người khác, hoặc tự cao với những khả năng Chúa ban, vì mỗi người đều có chương trình của riêng Chúa dành cho họ. Hãy sống và làm lan tỏa nét đẹp của Chúa nơi chính bản thân mình bằng tất cả những gì Chúa trao. Amen.

THỨ TƯ : 08.09.2021 – SINH NHẬT ĐỨC MARIA –
KHI ĐỜI TA CÓ CHÚA

Tin Mừng: Mt 1, 1-16.18-23
Đây là gia phả Đức Giê-su Ki-tô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham: Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác; I-xa-ác sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này;3 Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xơ-ron; Khét-xơ-ron sinh A-ram; A-ram sinh Am-mi-na-đáp; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son; Nác-son sinh Xan-môn; Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-vết; Ô-vết sinh Gie-sê; ông Gie-sê sinh Đa-vít. Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-vi-gia; A-vi-gia sinh A-xa; A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia; Út-di-gia sinh Gio-tham; Gio-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia; Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia; Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.
Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-ti-ên; San-ti-ên sinh Dơ-rúp-ba-ven; Dơ-rúp-ba-ven sinh A-vi-hút; A-vi-hút sinh En-gia-kim; En-gia-kim sinh A-do; A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh A-khin; A-khin sinh Ê-li-hút; Ê-li-hút sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than; Mát-than sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.
Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô: bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” Tất cả sự việc này đã xảy ra, là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-en, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.”

Suy Niệm:
Tại sao ngày sinh nhật của Đức Maria, Lời Chúa cho chúng ta gia phả của Chúa Giêsu? Thưa vì cả Đức Maria và Chúa Giêsu đều nằm trong kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa Cha dành cho nhân loại.
Ngày sinh của Mẹ cũng sẽ bình thường như bao nhiêu thiếu nữ khác nếu ngày sinh đó không được tiếp nối bởi việc “Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô”; nghĩa là ngày sinh nhật của Mẹ vĩ đại vì Mẹ đã được diễm phúc sinh ra Đấng Cứu Thế.
Nhờ việc đón nhận lời truyền tin, cưu mang, sinh hạ, nuôi dưỡng Chúa Giêsu, và nhất là cùng bước đi trên con đường khổ nạn của Con Mẹ mà cả cuộc đời của Mẹ được Giáo hội tôn vinh, trong đó có ngày sinh của Mẹ.
Từ nơi Mẹ chúng ta nhận ra một con đường để trở nên vĩ đại. Đó không phải do học thức vì Mẹ là một thiếu nữ nhà quê, đó không phải do địa vị vì Mẹ chỉ là một phụ nữ sống trong xã hội còn nhiều định kiến, đó không phải do giàu sang vì gia đình của Mẹ là một gia đình đơn sơ thậm chí nghèo khó… nhưng Mẹ vĩ đại vì cuộc đời của Mẹ gắn liền với cuộc đời của Đấng Cứu Thế.
Con đường để trở nên vĩ đại là bước vào cuộc đời của Đức Giêsu như Đức Maria. Khi ta bước vào cuộc đời của Đức Giêsu là ta liên lụy đến mọi thứ thuộc về Ngài: cách sống của Ngài, con đường khổ nạn của Ngài, và dĩ nhiên cũng sẽ là vinh quang của Ngài.
Những gì đang diễn ra trong xã hội hôm nay mời gọi ta hãy cùng sống với Đức Giêsu, nghĩa là làm cho ta dính líu đến cuộc đời của Ngài, nhất là trên con đường thập giá và trong cuộc khổ nạn, để rồi chắc chắn ta cũng sẽ được vinh quang Phục sinh với Ngài.
Những gì đang diễn ra trong xã hội hôm nay mời gọi ta hãy cùng sống với Đức Giêsu trên con đường phục vụ. Ngài đã rảo bước khắp nơi để chữa lành những người đau ốm, an ủi kẻ ưu phiền, cho kẻ đói ăn… Hình ảnh của Ngài nơi những nhân viên y tế đang ngày đêm lo cho người nhiễm bệnh. Hình ảnh Ngài cũng được thấy rõ nơi những con người vất vả để chia sẻ những miếng cơm manh áo cho những người đói khổ trong lúc này. Hình ảnh của Ngài cũng được phát họa qua những ai đang cố gắng an ủi, động viên, khích lệ những người đang đau khổ, mệt mỏi, chán chường vì cơn dịch bệnh này…

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, chúng con cám ơn Chúa đã ban cho con người Mẹ vĩ đại vì đã sống trọn vẹn con đường của Chúa. Từ đó mở ra con đường để chúng con nên vĩ đại, đó là con đường gắn bó với Đức Giêsu. Xin cho chúng con dù bất cứ cảnh ngộ nào cũng có thể liên kết với Đức Giêsu: khi vui, khi thương, khi mừng, và nhất là khi sáng danh.

THỨ NĂM:
ĐI VỀ PHÍA MẶT TRỜI

Tin Mừng : Lc 6, 27-38
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy bảo các con đang nghe Thầy đây: Các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho những kẻ ghét mình, hãy chúc phúc cho những kẻ nguyền rủa mình, hãy cầu nguyện cho những kẻ vu khống mình. Ai vả con má bên này, thì đưa cả má bên kia; ai lột áo ngoài của con, thì con cũng đừng cản nó lấy áo trong. Ai xin, thì con hãy cho, và ai lấy gì của con, thì đừng đòi lại.
Các con muốn người ta làm điều gì cho các con, thì hãy làm cho người ta như vậy. Nếu các con yêu những kẻ yêu các con, thì còn ân nghĩa gì nữa? Vì cả những người tội lỗi cũng yêu những ai yêu họ. Và nếu các con làm ơn cho những kẻ làm ơn cho các con, thì còn ân nghĩa gì? Cả những người tội lỗi cũng làm như vậy. Và nếu các con cho ai vay mượn mà trông người ta trả lại, thì còn ân nghĩa gì? Cả những người tội lỗi cũng cho những kẻ tội lỗi vay mượn để rồi được trả lại sòng phẳng.
Vậy các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mượn mà không trông báo đền. Phần thưởng của các con bấy giờ sẽ lớn lao, và các con sẽ là con cái Ðấng Tối Cao, vì Người nhân hậu với những kẻ bội bạc và những kẻ gian ác.
Vậy các con hãy ở nhân từ như Cha các con là Ðấng nhân từ. Ðừng xét đoán, thì các con sẽ khỏi bị xét đoán; đừng kết án, thì các con khỏi bị kết án. Hãy tha thứ, thì các con sẽ được thứ tha. Hãy cho, thì sẽ cho lại các con; người ta sẽ lấy đấu hảo hạng, đã dằn, đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các con. Vì các con đong đấu nào, thì cũng sẽ được đong trả lại bằng đấu ấy”.

Suy Niệm:
Giáo huấn xem ra nghịch lý của Đức Giêsu nói lên sự thật về Thiên Chúa của chúng ta: “Cha các con là Ðấng nhân từ”. Chỉ có sự nhân từ của Thiên Chúa mới có thể làm được những việc mà với tính cách tự nhiên con người không thể làm được : “Hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn cho những kẻ ghét mình, hãy chúc phúc cho những kẻ nguyền rủa mình, hãy cầu nguyện cho những kẻ vu khống mình.”…
Thiên Chúa là Đấng Thánh, nơi Ngài tự bản chất có sự nhân từ, vì vậy Ngài sẵn sàng yêu thương tha thứ với hết mọi người, dù họ có là người xấu. Điều đó được thể hiện nơi Đức Giêsu Kitô là hiện thân của Thiên Chúa Cha, Đấng giàu lòng thương xót.
Sự thật về Thiên Chúa là thế. Còn con người chúng ta vốn yếu đuối mỏng giòn, nhưng đã được ánh sáng của Đức Giêsu soi dẫn, nên chúng ta đang tiến về miền ánh sáng để chiêm ngắm, học hỏi và bắt chước cung cách của Đức Giêsu, là cung cách của Thiên Chúa nhân từ. Ai bắt chước được nhiều thì nên giống Đức Giêsu hơn.
Chính vì thế, lời dạy của Đức Giêsu hôm nay không phải là nghịch lý, nhưng chính là lý tưởng để chúng ta tiến đến. Điều quan trọng là tập yêu thương ngay từ bây giờ và mỗi ngày thêm một chút để hy vọng đến cuối cuộc đời chúng ta càng trở nên giống Chúa nhiều hơn.

Cầu Nguyện:
Lạy Thiên Chúa là Đấng Thánh. Sự thánh thiện của Ngài không làm con xa cách Chúa nhưng để con cố gắng mỗi ngày trở nên giống Chúa là vẻ đẹp vĩnh cửu của cuộc đời con. Xin cho con tập sống yêu thương hết mình dù con còn nhiều ích kỷ nhỏ nhen chỉ yêu chính mình. Xin cho con biết tha thứ bỏ qua những điều trái ý dù bản thân con còn nhiều tham sân si…Và quan trọng nhất, xin cho con luôn hướng về Chúa là Đấng Thánh.

THỨ SÁU:
CHỈ MONG LÀM BẠN ĐỒNG HÀNH

Tin Mừng: Lc 6, 39-42
Khi ấy, Đức Giêsu kể cho môn đệ nghe dụ ngôn này: “Mù mà lại dắt mù được sao? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố? Học trò không hơn Thầy, có học hết chữ cũng chỉ bằng Thầy mà thôi.  Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại có thể nói với người anh em: ‘Này anh, hãy để tôi lấy cái rác trong con mắt anh ra’, trong khi chính mình lại không thấy cái xà trong con mắt của mình? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác trong con mắt người anh em!”

Suy Niệm:
Giáo huấn của Đức Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay là chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng dẫn đường sáng suốt vì Ngài “là đường, là sự thật và là sự sống”; chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng có quyền phán xét vì mọi sự đều bởi Ngài mà ra.
Vì thế là con người với nhau chúng ta không được lên mặt dạy đời, không được muốn “làm thầy thiên hạ” vì chúng ta đều là những người “mù” như nhau, không khéo cả 2 đều rơi “xuống hố”; cũng không được tài khôn sửa dạy người khác vì chính bản thân chúng ta cũng đầy chuyện xấu.
Như vậy chẳng lẽ chúng ta làm ngơ? chúng ta “mạnh ai nấy sống”? Thưa không phải thế, Đức Giêsu dạy chúng ta phải biết yêu thương nâng đỡ lẫn nhau. Không phải dẫn đường nhưng là người đồng hành, cùng đi; không phải dạy dỗ theo kiểu kẻ cả, nhưng là chân thành góp ý với mong muốn người khác tốt hơn.
Giáo huấn của Đức Giêsu luôn là tình yêu của Ngài gửi đến mỗi chúng ta để nhận biết rõ ràng hơn về Thiên Chúa là tình yêu. Thiên Chúa là Thầy thực sự nhưng Ngài lại sai Con của Ngài để làm gương trước cho chúng ta về những gì Ngài chỉ dạy. Thiên Chúa có quyền phán xét nhưng Ngài lại chậm bất bình và giàu lòng nhân ái.
Từ giáo huấn của Đức Giêsu cho chúng ta cách sống khiêm tốn như cung cách của Con Thiên Chúa làm người để không bao giờ nghĩ mình là người dẫn lối, là người phán xét, nhưng trước hết là người được Chúa yêu thương để yêu thương lại mọi người; chỉ cầu mong được cùng nhau đồng hành, cùng nhau vượt qua những gian khổ, thách thức của cuộc đời.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, Chúa đã khiêm tốn rửa chân cho các môn đệ, đã mang vào mình cuộc thương khó và cái chết đau thương trên thập giá. Xin cho chúng con biết khiêm nhường để sống với nhau hầu thông cảm, tha thứ và nâng đỡ nhau. Amen.

THỨ BẢY:
CÂY NÀO, TRÁI ẤY


Tin Mừng: Lc 6,43-49
“Không có cây nào tốt mà lại sinh quả sâu, cũng chẳng có cây nào sâu mà lại sinh quả tốt. Thật vậy, xem quả thì biết cây. Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho. Người tốt thì lấy ra cái tốt từ kho tàng tốt của lòng mình; kẻ xấu thì lấy ra cái xấu từ kho tàng xấu. Vì lòng có đầy, miệng mới nói ra”.
“Tại sao anh em gọi Thầy: “Lạy Chúa ! Lạy Chúa!”, mà anh em không làm điều Thầy dạy?
“Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy dạy mà đem ra thực hành, thì Thầy sẽ chỉ cho anh em biết người ấy ví được như ai. Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Nước lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì nhà đã xây vững chắc. Còn ai nghe mà không thực hành, thì ví được như người xây nhà ngay mặt đất, không nền móng. Nước sông ùa vào, nhà sụp đổ ngay và bị phá huỷ tan tành.

Suy Niệm:
Môn đệ của Đức Giêsu phải được chứng minh bằng hành động qua chính cách sống của mình. Không thể nào nói tôi là môn đệ Đức Giêsu trong khi cách sống của tôi lại đi ngược với Tin Mừng; như “Ở bụi gai, làm sao bẻ được vả, trong bụi rậm, làm gì hái được nho”. Cách sống của chúng ta sẽ cho biết chúng ta là ai.
Là con cái Chúa mà tôi không có niềm tin vào Chúa, lại tin tưởng vào những thế lực khác dẫn đến hành động của tôi y như người ngoại giáo: mê tín dị đoan, cúng bái khắp tứ phương thiên hạ, nghe theo lời thầy bói…
Là môn đệ Đức Giêsu mà tôi lại không sống theo Tin Mừng, đôi khi còn mang tin buồn cho người khác bằng việc chẳng có yêu thương, chẳng hề phục vụ; ngược lại còn ganh ghét, hận thù, làm hại người khác.
Miệng lưỡi “Lạy Chúa, Lạy Chúa!” của chúng ta phải phát xuất từ niềm tin chân thành để nhìn nhận Chúa là chủ tể cuộc đời mình.
Hành động trong đời sống chúng ta phải thấm nhuấn Tin Mừng của Đức Giêsu để luôn sống khiêm nhường, yêu thương, phục vụ.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa, đời sống đức tin của chúng con chỉ có thể trổ sinh hoa trái tốt khi chúng con thực sự tin tưởng vào Chúa. Khi đã có niềm tin thì tự khắc chúng con sẽ cố gắng để thực hành những điều Chúa dạy. Vì thế xin Chúa cho chúng con mỗi ngày biết chạy đến van xin Chúa ban thêm đức tin cho chúng con. Amen.

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 23 | Thường niên | Năm B

Chúa Nhật 23 Thường niên | Năm B

Mc 7,31-37

A. Hạt giống…

Phép lạ này có nhiều ý nghĩa biểu tượng :

– Diễn ra “giữa miền Thập Tỉnh”, nghĩa là miền đất lương dân.

– Nạn nhân là một người câm và điếc, tức là một người mất khả năng tương giao với kẻ khác : người ta nói thì anh không nghe, anh muốn nói cho người ta nghe cũng không được.

– Lúc chữa bệnh, Chúa Giêsu nói Epphata (Hãy mở ra), tiếng này ngày nay được phụng vụ dùng lại trong Bí tích Rửa tội. Khi đọc câu đó, Linh mục cũng đưa tay sờ vào miệng và tai người thụ tẩy.

B. … nảy mầm.

1. Hoạt động cứu rỗi của Chúa Giêsu nhằm giúp con người được sống sung mãn cương vị làm người của mình, trong đó khả năng tương giao rất quan trọng.

Có những người vì một lý do nào đó nên không “nói” lên được nỗi lòng của mình, và cũng không “nghe” được nỗi lòng của người khác. Có lẽ vì không có người tế nhị biết lắng nghe họ và không khéo léo khuyến khích họ nói.

2. “Có mắt miệng không nhìn không nói ; có mũi tai không ngửi không nghe” (Tv 115,5-6). Lời Thánh Vịnh này ám chỉ dân ngoại và những tượng thần của họ, không thấy những kỳ công của Thiên Chúa và không biết ngợi khen Ngài. Nhưng cũng đúng cho tôi nữa, vì nhiều khi tôi cũng như câm điếc đối với Chúa. 

Lạy Chúa, xin hãy phán với miệng và tai con : Epphata.

3. Căn bệnh của anh này làm tôi nghĩ đến căn bệnh của rất nhiều người, nhất là những người sống trong xã hội ích kỷ ngày nay, đó là căn bệnh “đóng cửa”, đóng mắt, đóng tai, đóng tay, đóng lòng. Căn bệnh khiến người ta sống bên cạnh nhau mà không hề để ý tới nhau và quan tâm cho nhau.

4. “Đức Giêsu ngước mắt lên trời và nói : “Epphata”, nghĩa là hãy mở ra. Lập tức, tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại”. (Mc 7,34)

Khi sắm một bộ đồ mới, tôi không biết rằng có nhiều người đang mong bộ đồ cũ của tôi. Khi ngồi uống nước ngoài quán, tôi chẳng ngờ rằng có những người đang chờ tôi đứng lên để họ vét những giọt cuối cùng. Khi đổ thức ăn thừa vào thùng rác, tôi không biết là ngay lúc đó có biết bao con người đang chết dần vì đói.

Lạy Cha, xin hãy mở mắt con để con nhìn thấy những người khốn cùng trong xã hội. Xin hãy mở tay con để con đón nhận họ và nắm lấy tay mọi người (Epphata).

[Infographic] Các bản dịch Kinh Thánh theo dòng thời gian

Việc dịch Kinh Thánh là nền tảng căn bản cho mọi sứ vụ. Sau đây là các bản dịch Kinh Thánh nổi bật theo dòng thời gian.

“Để lời Chúa được phổ biến mau chóng và được tôn vinh ở mọi nơi” (2Tx 3,1)

Thử tài Kinh Thánh | Kỳ 3 – Tuần 22 TN

Thử tài Kinh Thánh | Kỳ 3 | Tuần 22 TN

Bạn đã sẵn sàng cho cuộc thi chưa?!

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 22 | Năm B

0

TUẦN 22 THƯỜNG NIÊN NĂM B

CHÚA NHẬT: VỆ SINH TÂM HỒN

Tin Mừng : Mc 7,1-8a.14-15.21-23

Một hôm, có những người Pharisêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giêsu. Họ là những người từ Giêrusalem đến. Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. Thật vậy, người Pharisêu cũng như mọi người Do Thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân : họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. Vậy, người Pharisêu và kinh sư hỏi Đức Giêsu : “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa ?” Người trả lời họ : “Ngôn sứ Isaia thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng : Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.

Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy rtì truyền thống của người phàm”. Sau đó, Đức Giêsu lại gọi đám đông tới mà bảo : “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiêu cho rõ : Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thê làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế”.

Suy Niệm:

VỆ SINH TÂM HỒN

Thông điệp “5K” là từ hot nhất hiện nay, trong đó có việc sát khuẩn để phòng tránh dịch bệnh COVID-19.

Không phải do dịch bệnh COVID-19 mà có việc sát khuẩn. Thực sự ra đó là việc rất cần thiết trong việc gìn giữ sức khỏe mà thời nào người ta cũng phải làm.

Điều đáng nói là trong thời của Đức Giêsu, một số người không còn xem việc sát khuẩn là giữ vệ  sinh, mà họ đã lệch lạc đưa nó vào luân lý: nếu không sát khuẩn, không rửa tay là có tội. Vì vậy họ dò xét các môn đệ của Đức Giêsu để bắt bẻ họ: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa ?” Không phải họ quan tâm đến vấn đề vệ sinh, mà họ đang kết án các môn đệ Đức Giêsu đã vi phạm lề luật, đã phạm tội.

Đức Giêsu chắc chắn đã dạy các môn đệ mình giữ “giới luật phàm nhân”, bằng việc giữ vệ sinh, sát khuẩn,  nhưng thông điệp mà Ngài muốn gửi đến qua lời Chúa hôm nay không chỉ riêng cho các môn đệ, cho các kinh sư và những người Pharisêu, mà còn cho tất cả mọi người chúng ta, đó là : phải giữ vệ sinh tâm hồn.

Ngài nói : “Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thê làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế”. Thân thể có mất vệ sinh cũng không nghiêm trọng bằng tâm hồn mất vệ sinh, nghĩa là ô uế.

Trong cơn dịch bệnh, mọi người lo giữ việc khử khuẩn, sát trùng và những chỉ dẫn khác. Tuy nhiên rồi thân thể chúng ta cũng sẽ bị ô nhiễm và dẫn đến cái chết, nếu không chết vì virus Corona thì cũng chết vì những vi khuẩn khác. Tóm lại, giữ vệ sinh bên ngoài là cần thiết, nhưng không quan trọng trong đời sống đức tin.

Trong đời sống đức tin, quan trọng nhất là phải giữ “vệ sinh tâm hồn”, nhất là trong lúc dịch bệnh nguy hiểm, tử thần rình rập, chúng ta còn có niềm hy vọng đời sau. Nhưng nếu tâm hồn chúng ta bị ô uế thì đời sau cũng sẽ chẳng được gì vì nó sẽ sống trong đau khổ.

Thế cho nên trong lúc khủng hoảng do dịch bệnh, là lúc chúng ta củng cố đức tin, như dịp để “khử khuẩn” cho tâm hồn chúng ta nên sạch đẹp. Hãy tin tưởng vào Chúa để được hạnh phúc muôn đời.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, Chúa cần những gì phát xuất từ bên trong tâm hồn chúng con. Nhưng thực sự bên trong tâm hồn chúng con cũng chẳng có gì tốt đẹp, nếu không có lòng thương xót và ơn thánh của Chúa. Vì vậy xin tẩy rửa tâm hồn chúng con cho sạch đẹp bằng chính sự thống hối ăn năn và ơn tha thứ của Chúa. Amen.

THỨ HAI: CHO NGƯỜI NGHÈO

Tin Mừng: Lc 4, 16-30

Khi ấy, Chúa Giêsu trở về Nadarét, nơi Người sinh trưởng, và theo thói quen của Người, thì ngày Sabbat, Người vào hội đường. Người đứng dậy để đọc sách. Người ta trao cho Người sách tiên tri Isaia. Mở sách ra, Người gặp ngay đoạn chép rằng: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng”.

Người gấp sách lại, trao cho thừa tác viên, và ngồi xuống. Mọi người trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: “Người này không phải là con ông Giuse sao?”

Và Người nói với họ: “Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: “Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình”; “điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông”. Người nói tiếp: “Ta bảo thật các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Êlia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Êlia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Êlisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria”.

Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.

Suy Niệm :

CHO NGƯỜI NGHÈO

Giá trị của một con người là ở chỗ họ chọn và sống hết mình với lý tưởng đúng đắn mà họ đã chọn.

Từ lời ngôn sứ Isaia tiên báo về Đấng Cứu Thế: “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Ngài xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó”, Đức Giêsu đã quả quyết: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe”. Như vậy Đức Giêsu chính là Đấng Cứu Thế. Muốn biết có thật hay không chúng ta hãy nhìn vào những gì Ngài thể hiện, xem có đúng với những lời ngôn sứ loan báo hay không.

Cả cuộc đời của Ngài đã dành cho “người nghèo” nói chung, và liệt kê cách cụ thể là những người tội lỗi, bệnh tật, lương dân, bị bỏ rơi, bị áp bức… Bằng chứng hùng hồn nhất chính là cái chết của Ngài để sinh ơn cứu độ cho “những người nghèo”.

Ơn cứu độ đó được tiếp nối cho mỗi chúng ta khi biết “rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó”. Đó phải là lý tưởng cho đời Kitô hữu, kẻo chúng ta chỉ là những người mang danh Kitô hữu.

Một đời sống tận tình yêu thương, tận tâm phục vụ mọi người, nhất là những người nghèo của Thiên Chúa, chính là lý tưởng cao cả nhất của chúng ta, và cũng chính là việc loan báo Tin Mừng; vì Tin mừng cốt yếu là con người được Chúa yêu thương.

Chính vì thế, trong mọi hoàn cảnh, nhất là những lúc khó khăn, không cần phân biệt thành phần, đẳng cấp, trình độ… nhưng hễ ai phục vụ cách tận tình thì sẽ được yêu thương. Đó chính là Tin mừng trong đời sống chúng ta.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con ra khỏi chính mình để nhìn thấy lý tưởng cao cả chính là việc sống theo thánh ý của Chúa, mà thánh ý của Chúa là  “sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó”. Xin cho con sống trọn vẹn cho người nghèo. Amen.

THỨ BA: LỜI QUYỀN NĂNG

Tin Mừng: Lc 4, 31-37

Khi ấy, Chúa Giêsu xuống thành Capharnaum, xứ Galilêa, và ở đó Người giảng dạy họ trong các ngày Sabbat. Người ta bỡ ngỡ về giáo lý của Người, vì lời giảng dạy của Người có uy quyền. Bấy giờ trong hội đường, có một người bị quỷ ô uế ám, thét to lên rằng: “Hỡi Giêsu Nadarét, giữa chúng tôi và Ngài có chuyện chi đâu? Ngài đến tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai rồi, là Ðấng Thánh của Thiên Chúa”. Nhưng Chúa Giêsu trách mắng nó rằng: “Hãy câm đi và ra khỏi người này”. Và quỷ vật ngã người đó giữa hội đường và xuất khỏi nó, mà không làm hại gì nó. Mọi người kinh hãi và bảo nhau rằng: “Lời gì mà lạ lùng vậy? Vì Người dùng quyền năng mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất ra”. Danh tiếng Người đồn ra khắp nơi trong xứ.

Suy Niệm:

LỜI QUYỀN NĂNG

Có những người la mắng, thậm chí cầm cây rượt đánh khi con cái làm điều sai nhưng nó chẳng sợ, làm cha mẹ càng tức thêm. Nhưng có những người chỉ cần “tằng hắng” một tiếng, nhìn một cái thì lập tức đứa con ngưng ngay việc sai trái nó đang làm.  Đó là dấu chỉ cho thấy uy thế của một người trong lời nói cũng như hành động.

Đức Giêsu là Đấng có uy quyền khi Ngài chỉ cần “trách mắng nó” thì lập tức nó đã xuất ra khỏi người bị nhập. Quyền năng của Đức Giêsu là hiển nhiên, vì Ngài là Thiên Chúa làm người.

Hãy nhìn đến người bị hại. Anh ta khổ sở bởi thế lực của ma quỷ, nhưng anh ta được giải thoát bởi sức mạnh quyền năng của Đức Giêsu.

Mọi người kinh hãi và bảo nhau “Lời gì mà lạ lùng vậy?” Lời quyền năng của Chúa chứ lời gì! Quyền năng đó giải phóng và đưa con người từ tình trạng tồi tệ đến tình trạng tốt đẹp.

Chính lời quyền năng của Đức Giêsu cũng đã giải phóng nhiều người khi họ biết để cho lời Chúa thấm nhập, thẩm thấu vào cuộc đời họ. Lời quyền năng đó có sức thay đổi cả những người với cái nhìn tự nhiên ta gọi là “bó tay” như Augustinô, Inhaxiô…

Ngay chính bản thân mỗi người cũng cảm nhận được lời quyền năng của Thiên Chúa khi Lời Chúa chính là châm ngôn, là động lực sống của chúng ta. Ví dụ khi chán nản trong việc bác ái, tôi nhớ lại châm ngôn của mình là “Mọi sự vì đức ái” (1Cr 16,14). Khi bị ai xúc phạm tôi nhìn câu lộc thánh treo trước bàn thờ: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34)…

Và, nhất là chính bản thân chúng ta cũng có sức mạnh của lời quyền năng khi góp phần biến đổi sự dữ thành sự lành, điều xấu thành điều tốt… Nhưng ngược lại khi chúng ta là nguyên nhân để dẫn đến bất đồng, chia rẻ, thậm chí gương mù gương xấu cho người khác, là chúng ta đang trở thành thế lực của ma quỷ.

Lạy Chúa, Chúa có Lời ban sự sống, Lời mang lại hạnh phúc đích thực khi giúp phơi bày sự thật, lột trần xấu. Xin cho chúng con biết tin tưởng vào Lời, và để cho Lời tác động, biến đổi lên cuộc đời của chúng con. Amen.

THỨ TƯ: TRAO BAN TRỌN VẸN

Tin Mừng: Lc 4, 38-44

Khi ấy, Chúa Giêsu chỗi dậy ra khỏi hội đường, Người đến nhà Simon. Nhạc mẫu ông Simon phải cơn sốt nặng, và người ta xin Người chữa bà ấy. Người đứng bên bà, truyền lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến khỏi bà. Tức thì bà chỗi dậy, và dọn bữa hầu các ngài. Khi mặt trời lặn, mọi người có bệnh nhân đau những chứng bệnh khác nhau, đều dẫn họ đến cùng Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân, và chữa họ lành. Các quỷ xuất khỏi nhiều người và kêu lên rằng: “Ông là Con Thiên Chúa”. Nhưng Người quát bảo không cho chúng nói, vì chúng biết chính Người là Ðức Kitô.

Ðến sáng ngày (hôm sau), Người ra đi vào hoang địa, dân chúng liền đi tìm đến cùng Người, họ cố cầm giữ Người lại, kẻo Người rời bỏ họ. Người bảo họ rằng: “Ta còn phải rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa cho những thành khác, bởi chính vì thế mà Ta đã được sai đến”. Và Người giảng dạy trong các hội đường xứ Giuđêa.

Suy niệm:

TRAO BAN TRỌN VẸN

Tình yêu hay nói rộng ra là tình thương, sự quan tâm, chia sẻ, đồng cảm lẫn nhau giữa những con người sẽ mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc và những lợi ích cho cả người trao lẫn người đón nhận nó.

Thiên Chúa là tình yêu. Bản chất của Ngài yêu thương, là trao ban, là chăm sóc. Nhạc mẫu của ông Simon dù chỉ bị cảm sốt, tình trạng không nguy hiểm, nhưng Đức Giêsu phải chữa lành, trước hết vì Ngài là tình yêu, kế đến vì hôm nay Đức Giêsu ghé tại nhà bà, nên bà phải mạnh khỏe, bà phải có niềm vui, được hạnh phúc.

Một ngày sống của Đức Giêsu là một sự trao ban trọn vẹn. Sự trao ban đó được kín mục từ việc kết hiệp với Thiên Chúa Cha trong một nơi hoang vắng để cầu nguyện, từ đó Ngài lấy thêm sức mạnh để tiếp tục thực thi sứ mạng.

Được thôi thúc bởi Thiên Chúa Cha là nguồn mạch yêu thương, Ngài chăm sóc mọi người, nhất là những người bất hạnh, Ngài không muốn bỏ rơi một ai. Cảnh tượng dân chúng chen nhau đến với Ngài cho ta một sự mệt mỏi, nhưng không, tình yêu thôi thúc Ngài vượt qua mọi rào cản của sự mệt mỏi, chán chường, thậm chí cả những dèm pha của những người thân cận.

Tuy nhiên dù làm gì Ngài vẫn nhớ sứ mạng của mình là: “Ta còn phải rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa cho những thành khác, bởi chính vì thế mà Ta đã được sai đến” để không bị những quyến rũ của thành công, của sự hâm mộ ràng buộc Ngài: phải lên đường để thi hành sứ vụ.

Nhìn, suy nghĩ, cảm mến tình yêu trao ban nơi cuộc đời của Đức Giêsu để trở thành động lực, gương mẫu cho đời sống chúng ta khi biết trao ban mỗi ngày. Trao ban càng nhiều, càng trọn vẹn sẽ làm ta càng trở nên giống Đức Giêsu.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, giữa một thế giới ích kỷ chỉ muốn đón nhận, xin cho người môn đệ của Đức Giêsu dám lôi ngược dòng để đừng bị tiêm nhiễm thói chỉ sống cho riêng mình, mà phải dám ra khỏi chính mình để trao ban từng ngày, từng giờ trong suốt cả cuộc đời; và trao ban trọn vẹn. Amen.

THỨ NĂM: THUYỀN ĐỜI KHÔNG ĐƠN ĐỘC

Tin Mừng: Lc 5, 1-11

Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng.

Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá”. Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.

Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: “Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.

Suy Niệm:

THUYỀN ĐỜI KHÔNG ĐƠN ĐỘC

Đức Giêsu tận dụng mọi phương thế để loan báo Tin Mừng, thậm chí nhờ vả phương tiện người khác để chuyển tải thông điệp Thiên Chúa là Cha yêu thương.

Ngài xuống thuyền của Simon, như bước vào chính cuộc đời của ông, để ông không còn là kẻ được nhờ vả, mà chính ông sẽ trở thành người loan báo Tin mừng cứu độ của Thiên Chúa.

Để củng cố lòng tin và thêm sức mạnh cho Simon, Đức Giêsu đã cho ông một mẻ cá lạ lùng, để ông xác quyền rằng Đức Giêsu đang ở chung thuyền cuộc đời với ông, nên ông sẽ không lẻ loi, đơn độc, mà từ nay ông sẽ hành động bởi sức mạnh của người bạn đồng hành trên chiếc thuyền đó.

Sống cần phải nương tựa vào nhau. Chính Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, nhưng khi mặc lấy phận người cũng phải nhờ vả, cậy dựa vào những người bạn của Ngài, cụ thể là nhờ thuyền của ông Simon hôm nay.

Ngoài việc nương tựa, còn phải hợp sức và đôi khi phải trở thành sức mạnh để giúp những con người nghĩ rằng mình là chủ nhân của cuộc đời, để từ nay biết khiêm tốn nương tựa vào nhau.

Trong hoàn cảnh càng khó khăn, bi đát, những ai biết nương tựa vào nhau, biết hợp sức, hợp lòng thì họ sẽ được những “mẻ cá lạ lùng”.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, cơn dịch bệnh chúng con đang đối diện sẽ mãi mãi đi vào lịch sử với tên gọi đại dịch COVID-19. Đại dịch này như cơn sóng khủng khiếp đang ập vào chiếc thuyền cuộc đời chúng con. Trong cơn hoang mang, sợ hãi chúng con nhận ra mình không đơn độc vì có Chúa đang cùng ở trên thuyền; có anh chị em là những người đang quan tâm chia sẻ với chúng con trong lúc này. Vì vậy xin cho chúng con tin tưởng vào Chúa, và biết nương tựa vào nhau. Amen.

THỨ SÁU: CÓ CHÀNG RỂ SẼ CÓ NIỀM VUI

Tin Mừng: Lc 5, 33-39

Khi ấy, những người biệt phái và luật sĩ nói với Chúa Giêsu rằng: “Tại sao môn đồ của Gioan năng ăn chay và cầu nguyện, cả môn đồ của những người biệt phái cũng vậy, còn môn đệ của Thầy lại cứ ăn uống?” Người đáp lại rằng: “Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng? Nhưng sẽ đến những ngày mà tân lang phải đem đi khỏi họ, bấy giờ họ sẽ ăn chay trong những ngày ấy”.

Người còn nói với họ thí dụ này rằng: “Không ai xé miếng vải áo mới mà vá vào áo cũ; chẳng vậy, áo mới đã bị xé, mà mảnh vải áo mới lại không ăn hợp với áo cũ. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; chẳng vậy, rượu mới sẽ làm vỡ bầu da, rượu chảy ra và bầu da hư mất. Nhưng rượu mới phải đổ vào bầu da mới, thì giữ được cả hai. Và không ai đang uống rượu cũ mà lại thèm rượu mới, vì người ta nói: ‘Rượu cũ thì ngon hơn’ “.

Suy niệm:

CÓ CHÀNG RỂ SẼ CÓ NIỀM VUI

Thông điệp chính yếu từ lời Chúa hôm nay đó là “có Chàng rể sẽ có niềm vui ”. Chàng rể mà Luca muốn nói đến chính là Đức Giêsu. Thời đại của Đức Giêsu là thời đại của Tin Mừng, của nieèm vui. Vì vậy có Ngài đời sẽ vui.

Môn đồ của ông Gioan và môn đồ của những người Biệt Phái ăn chay là để mong chờ niềm vui cứu độ, mong chờ ngày chàng rể đến. Còn môn đệ Đức Giêsu đang sống với Ngài, đang ở với “Chàng Rể” nên họ đã có niềm vui, họ không cần phải ăn chay theo cách thức để mong chờ nữa.

Tuy nhiên có những lúc chúng ta phải ăn chay để tìm lại niềm vui ơn cứu độ khi chúng ta xa lìa Chúa, khi chúng ta cảm thấy khô khan nguội lạnh, khi chúng ta đang lạnh nhạt trong tình yêu thương… những lúc đó phải ăn chay để tìm lại niềm vui trong tâm hồn.

Và cả những lúc gặp gian truân thử thách như hiện tại, đó cũng chính là lúc chúng ta phải “ăn chay” vì đây là thời gian thanh luyện để đón nhận niềm vui. Có lẽ vì chúng ta đã quá phóng túng nên cần phải có những lúc chay tịnh để loại trừ những gì độc hại mà chúng ta đã dung nạp.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, thời nào cũng vậy, việc chay tịnh, sám hối là cần thiết vì Chúa là niềm vui, nhưng chúng con chưa đón nhận niềm vui đó, lại tìm kiếm những thú vui mang lại sự độc hại cho đời sống, tâm hồn. Xin Chúa thương xót thanh luyện để chúng con được sạch. Amen.

THỨ BẢY: BƯỚC ĐI TRONG TỰ DO

Tin Mừng: Lc 6, 1-5

Trong một ngày Sabbat, khi Chúa Giêsu đi qua đồng lúa, thì các môn đệ bứt bông lúa miến, vò xát trong tay, rồi ăn. Có mấy người biệt phái nói với các ông rằng: “Tại sao các ông làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat?” Chúa Giêsu trả lời họ rằng: “Các ông chưa đọc điều Ðavit đã làm khi ông và các người tuỳ tùng bị đói sao? Ngài đã vào đền thờ Thiên Chúa, lấy bánh dâng hiến mà ăn và cho các người bạn tuỳ tùng ăn, bánh đó họ không được phép ăn, nhưng chỉ dành cho các trưởng tế mà thôi”. Và Người bảo họ rằng: “Con Người làm chủ cả ngày Sabbat”.

Suy niệm:

BƯỚC ĐI TRONG TỰ DO

Tất cả mọi lề luật, giới răn không nhằm kềm kẹp, phong tỏa con người, nhưng là để giải phóng, để giúp họ trên hành trình tiến đến tự do đích thực.

Thiên Chúa biết với bản tính yếu đuối của con người, họ sẽ dễ đi theo tự do thái quá dẫn đến việc thay vì tìm đến hạnh phúc, họ sẽ bị diệt vong vì sai đường lạc lối. Ông bà nguyên tổ là bằng chứng cho sự tự do đó.

Lề luật là cần thiết để giúp con người nên hoàn thiện, nhưng nếu quá khắt khe, hoặc sử dụng lề luật với mục đích kềm kẹp, bắt bẻ người khác, thì lúc đó chúng ta đang trở thành nô lệ chứ không phải người tự do.

Căn bản của lề luật là yêu thương. Vì thế phải có yêu thương mới chu toàn lề luật, còn nếu không sẽ trở thành gánh nặng cho chính mình và cho người khác nữa.

Những người Biệt Phái cứ rình rập để bắt bẻ Đức Giêsu và các môn đệ của Ngài, chỉ nguyên thái độ đó là đã thiếu bác ái, thiếu yêu thương chứ chưa cần nói đến việc họ bắt bẻ đúng hay sai.

Người môn đệ Đức Giêsu là người bước đi trong tự do của ân sủng và lề luật Chúa. Chính vì thế chúng ta đừng để cho bản tính ích kỷ, ten tương khiến chúng ta thành nô lệ cho lề luật. Hãy bước đi tình yêu cứu độ của Đức Giêsu, một tình yêu muốn giải phóng chứ không phải để rành buộc.

Cầu Nguyện:

Lạy Chúa, chúng con cám ơn Chúa đã làm mọi cách để chúng con được hưởng ơn cứu độ sau thất bại vì đi tìm tự do không đúng đắn của ông bà nguyên tổ. Xin cho chúng con cảm nhận được ân tình của Chúa, để tuân giữ mọi giới răn, lề luật bằng tất cả tình yêu thương, vì chúng con biết Chúa luôn muốn những điều tốt đẹp cho chúng con. Và thêm nữa, xin cho chúng con đừng dò xét người khác vì mỗi người đều có tự do của riêng họ. Amen.

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 22 | Thường niên | Năm B

Chúa Nhật 22 Thường niên | Năm B

Mc 7,1-8a.14-15.21-23

A. Hạt giống…

Chúa Giêsu và nhóm Biệt phái cùng Kinh sư tranh luận với nhau về vấn đề sạch dơ.

– Họ bám sát mặt chữ những quy định của luật lệ về sự phân biệt cái gì sạch cái gì dơ và về những đòi buộc phải rửa tay chân chén dĩa…

– Chúa Giêsu nói đó chỉ mới là sạch dơ bề ngoài, không quan trọng bằng sạch dơ trong tâm hồn.

– Ngài nhận xét đạo đức của họ chỉ là đạo đức giả : “Dân này kính Ta bằng môi miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta”.

– Ngài còn kết án họ lấy tập tục của loài người để thay thế lệnh truyền của Thiên Chúa. Ngài lấy tục lệ Corban ra làm thí dụ điển hình : Corban là của dâng cúng cho Thiên Chúa. Mặc dù Xh 20,12 buộc con cái phải phụng dưỡng cha mẹ. Nhưng để khuyến khích người ta đóng góp cho Đền thờ, Biệt phái và Kinh sư đã dạy rằng nếu ai khấn hứa đem những gì phải giúp cha mẹ để dâng cho Đền thờ thì không còn phải giúp cha mẹ nữa. Quả thật đây là một cách bóp méo luật Chúa.

B. … nảy mầm.

1. Những sai lầm của Biệt phái và Kinh sư cũng là những sai lầm chúng ta dễ mắc phải :

– dễ tưởng mình là đã là người “công chính” rồi.

– từ đó, dễ phê phán những người khác không được “công chính” như mình. 

Thực ra, sống công chính là một mục tiêu phải phấn đấu suốt đời mà cũng chưa chắc đạt tới. Lời Chúa Giêsu khiển trách họ cũng là một lời khuyên chúng ta lo tu luyện bản thân hơn là để ý so sánh và phê phán người khác.

2. Giữ hình thức bề ngoài dễ hơn sống tinh thần bên trong. Rất tiếc nhiều người mới lo được vẻ bề ngoài thì đã vội tự mãn.

3. Corban là một cái cớ mà Biệt phái dựa vào để tự chuẩn miễn những bổn phận quan trọng. Chúng ta cũng thường có những thứ Corban của chúng ta. Nhiều khi chúng ta lấy cớ bận lo việc Chúa để trốn tránh bổn phận lo cho con người.

4. “Dân này kính Ta bằng môi miệng” : Một bà cụ năng đến nhà thờ cầu nguyện. Một cậu bé lấy làm ngạc nhiên liền theo dõi. Cậu nấp sau bàn thờ nghe bà cầu nguyện lớn tiếng : “Lạy Chúa, con đã già và sống đủ. Bất cứ lúc nào Ngài gọi, con sẵn sàng”. 

Bà cầu nguyện suốt ba ngày vẫn những lời ấy. Ngày thứ tư, sau khi bà cầu nguyện, cậu bé giả giọng nói vọng ra từ sau bàn thờ : “Ta đã nghe lời cầu xin của con, Ta sẽ đến đón con lúc chín giờ sáng mai”. 

Bà về nhà, không sao ngủ được vì lo lắng về điều đã nghe. Bà không chấp nhận nổi những gì bà đã cầu nguyện. (Góp nhặt)

[Bài viết] Linh ứng

Lm Phêrô Lê Tấn Lợi

I. Linh ứng là gì?

Linh ứng là việc Thánh Linh soi sáng và hướng dẫn để người ta viết Sách Thánh đúng theo ý Chúa.

Chính Kinh Thánh cũng nói về linh ứng:

Thánh Phêrô: “Vì không bao giờ một lời Ngôn sứ lại do ý người phàm nói, nhưng chính vì được ơn thúc đẩy của Thánh Linh nên mới có người nói nhân danh Chúa” (1Pr 1,21).

Thánh Phaolô: Mọi Sách Thánh đều do Thiên Chúa linh ứng nên có thể dùng để giáo huấn, luận phi, điều chỉnh và rèn luyện theo đường công chính” (2Tm 3,16).

II. Tác giả Kinh Thánh

1. Hai tác giả

Có hai tác giả: Tác giả Chúa và tác giả con người. Hai tác giả ấy hợp tác để viết ra Sách Thánh. Nhưng hai tác giả hợp tác thế nào?

2. Sự cộng tác giữa hai tác giả

– Thánh Giêrônimô dùng một hình ảnh so sánh: Tác giả người giống như cái ống sáo, tác giả Chúa là người thổi sáo. Thực ra, hình ảnh này đúng, nhưng không chính xác lắm vì coi tác giả người quá thụ động.

– Có một hình ảnh khác khá hơn: Tác giả người là viên thư ký còn tác giả Chúa là ông giám đốc. Khi cần viết một văn kiện, ông giám đốc chỉ cần đưa ra những ý chính, rồi viên thư ký sẽ liệu dùng những lời lẽ và bút pháp để viết ra văn kiện đó.

3. Tiến trình hình thành sách Thánh

Sau đây là liệt kê những khâu trong việc viết một quyển Sách Thánh để nhận định phần nào do ai:

– Ý tưởng: Do Thánh Linh soi sáng.

Tìm cách viết ra ý tưởng: Chọn từ ngữ, bút pháp, văn thể, hình ảnh…. Phần này do con người cùng với sự hướng dẫn của Thánh Linh.

– Tác phẩm ban đầu có thể sau đó được nhiều người khác sắp xếp lại, thêm bớt, sửa chữa…: do con người cùng với sự hướng dẫn của Thánh Linh.

– Kết quả cuối cùng là những quyển sách chứa đựng mạc khải của Thiên Chúa.

4. Thái độ đúng đắn đối với Kinh Thánh

a. Hai cái nhìn sai lầm.

Thứ nhất, có nhiều người rất ngây thơ, chỉ thấy phần của tác giả Chúa nên nói “Kinh Thánh là lời của Thiên Chúa” và tin tưởng cách mù quáng vào từng lời trong Kinh Thánh.

Thứ hai, có một số người quá đa nghi, chỉ nhìn thấy phần của tác giả người nên nói Kinh Thánh là lời của con người” và không tin Kinh Thánh.

b. Thái độ đúng đắn.

Thái độ đúng là phải nhìn thấy cả hai phía, nghĩa là phải biết rằng: “Kinh Thánh là lời của Thiên Chúa được diễn tả qua ngôn ngữ của loài người”. Do đó, khi học Kinh Thánh, ta vừa phải khảo sát một tác phẩm đời, vừa phải trân trọng và tin tưởng vì đó chính là Lời của Chúa.

III. Kinh Thánh có sai lầm không?

1. Hai câu trả lời khiếm khuyết

Có thể có hai câu trả lời:

– Thưa không, vì Kinh Thánh là Lời của Thiên Chúa.

– Thưa có, vì Kinh Thánh là lời của con người.

Nhưng cả hai đều sai vì mỗi câu trả lời trên chỉ thấy được một khía cạnh của vấn đề.

2. Câu trả lời đúng

Câu trả lời đúng phải như sau: Kinh Thánh không bao giờ sai lầm trong những chân lý mà Thiên Chúa mạc khải, nhưng có thể sai lầm trong cách viết của con người.

– Không sai: Trong Kinh Thánh, Thiên Chúa muốn mạc khải những chân lý về đức tin và luân lý. Vì thế, Thiên Chúa bảo đảm cho những chân lý ấy không bao giờ sai lầm.

– Có thể sai: Cách dùng chữ, những hình ảnh diễn tả… là phần của con người nên cũng bị ảnh hưởng bởi khả năng hạn chế của con người, và cũng bị ảnh hưởng bởi môi trường và thời đại của tác giả người. Do đó, có thể sai lầm.

Thử tài Kinh Thánh | Kỳ 2 – Tuần 21 TN

Thử tài Kinh Thánh | Kỳ 2 | Tuần 21 TN

Bạn đã có kiến thức nhiều về Kinh Thánh?  Hãy cùng thử tài nào!!