Saturday, March 14, 2026
spot_img
Home Blog Page 40

Hạt giống nảy mầm | Lễ Hiển linh | Năm C

LỄ HIỂN LINH

Tin mừng: Mt 2,1-12

A. Hạt giống…

Đoạn này được viết theo văn thể Midrash, tức là vận dụng nhiều chi tiết (kể cả những chi tiết hoang đường) để giúp người đọc (nhất là độc giả bình dân) hiểu được ý nghĩa sâu sắc của một đoạn hay một câu Sách Thánh.

Thánh Mátthêu đã dùng hình ảnh ngôi sao lạ mọc lên phía trời Tây (phía Tây của miền Lưỡng Hà Địa ngoại giáo), và cuộc hành trình tìm kiếm của các đạo sĩ phương Đông, để trình bày Chúa Giêsu chính là ngôi sao cứu tinh của nhân loại, theo lời tiên báo của Balaam trong sách Dân Số : “Một ngôi sao mọc lên từ nhà Giacóp, một vương trượng nổi dậy từ nhà Israel”. (Ds 24,17)

B. … nảy mầm.

1. Mặc dù thánh Mátthêu viết Tin Mừng cho độc giả Do thái, nhưng ngay từ đầu tác phẩm, ngài đã trình bày Chúa Giêsu là Đấng Cứu Tinh cho muôn dân, Ngài đã tỏ mình ra cho lương dân.

2. Các đạo sĩ đại diện cho những người thành tâm thiện chí : họ đang theo một tín ngưỡng khác, họ mê tín (đạo sĩ), nhưng họ vẫn luôn kiếm tìm (nhìn ngắm sao trời), khi thấy dấu lạ, họ đã kiên trì đi theo, họ dọ hỏi, cuối cùng họ đã gặp được Chúa Giêsu và họ dâng cho Ngài những thứ quý giá nhất. 

3. Một chủ đề khác cũng được Mátthêu ngầm trình bày trong đoạn này là : ngay từ khi Chúa Giêsu mới sinh ra, Ngài đã bị dân mình từ chối : “Nghe tin ấy, vua Hêrôđê bối rối, và cả thành Giêrusalem cũng xôn xao”. Chữ “xôn xao” có ngữ căn là chữ “seismos”, một chữ được Thánh Kinh dùng cho những thế lực chống đối Chúa Giêsu.

4. Hành trình tìm kiếm Chúa của lương dân gặp nhiều khó khăn, ngăn trở và kể cả hiểm nguy (đường xa, đất lạ, bị Hêrôđê gạt gẫm, sinh mạng bị đe dọa). Nhưng họ được trợ lực và hướng dẫn bởi một ngôi sao. Thánh Phaolô, vị tông đồ truyền giáo, đã hiểu ngôi sao ấy là cuộc sống tốt đẹp của Kitô hữu “Giữa thế hệ đó, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao trên vòm trời”. (Philipphê 2,15)

5. Huyền thoại về cây nến nhỏ : Một buổi tối, một người cầm cây nến nhỏ leo lên một chiếc cầu thang.

– Chúng ta đi đâu thế ? Cây nến nhỏ hỏi.

– Ta lên sân thượng để soi đường cho thuyền bè vào bến.

– Nhưng tôi quá nhỏ bé, thuyền bè nào mà thấy được ánh sáng của tôi ?

– Chỉ cần ngươi cố gắng chiếu sáng. Mọi việc khác để ta liệu.

Khi họ đã leo lên sân thượng thì thấy ở đó có sẵn một chiếc đèn lồng lớn. Người ấy cầm ngọn nến châm vào ngọn đèn. Một luồng sáng lớn bùng lên, tỏa rộng chung quanh, ánh sáng lan đến tận biển khơi.

Chúng ta là những cây nến nhỏ trong tay Chúa. Sứ mạng của ta chỉ là chiếu sáng. Còn kết quả thế nào là hoàn toàn tùy Ngài. (Purnell Bailey)

6. “Trông thấy ngôi sao, các nhà chiêm tinh mừng rỡ vô cùng”. (Mt 2,10)

Đêm trước lễ Nôêl, một cô bé nghèo muốn dành hết số tiền ít ỏi của mình để mua cho chị một chuỗi ngọc lam quý giá. Số tiền quá ít, không đủ, nhưng tình yêu của cô bé thật tuyệt vời ! Nó như một ánh sao làm bừng lên niềm tin yêu cuộc sống cho anh bán hàng đang tuyệt vọng khổ đau.

Nôêl năm nay, tôi ước ao rằng mãi về sau, trên máng cỏ đời mình vẫn luôn có một ngôi sao lấp lánh.

Chúa Hài đồng ơi. Xin lớn lên trong lòng con, để cả cuộc đời con ngời lên như ánh sao của Chúa. (Epphata) 

[Bài viết] Phương pháp Lectio Divina

Lm Thiên Vy

Phương pháp Lectio Divina là phương pháp đọc bản văn Kinh Thánh gồm các bước: đọc, suy niệm, cầu nguyện, chiêm niệm và hành động.[1]


Bước 1. Lectio – Đọc

Người thực hành bắt đầu đọc bản văn Kinh Thánh cách chậm rãi. Việc này gợi lên một câu hỏi liên quan đến việc hiểu biết trung thực nội dung bản văn Kinh Thánh muốn nói: “Bản văn Kinh Thánh này nói gì vậy?”

Bước 2. Meditatio – Suy niệm

Đây là bước nghe Chúa nói. Người thực hành khám phá nội dung bản văn Kinh thánh để trả lời cho câu hỏi: “Bản văn Kinh Thánh muốn nói gì với tôi?”

Bước 3. Oratio – Cầu nguyện

Đây là bước nói với Chúa. Người thực hành bước vào phần cầu nguyện với câu hỏi: “Tôi phải nói gì với Chúa để đáp lại lời Người vừa nói với tôi?”

Bước 4. Contemplatio – Chiêm ngắm

Người thực hành bước vào phần chiêm ngắm với câu hỏi: “Chúa đòi hỏi tôi phải hoán cải tinh thần, con tim và đời sống như thế nào?”

Bước 5. Actio – Hành động[2]

Lectio Divina mở ra hành động. Người thực hành quyết tâm hành động để thay đổi đời mình theo như Lời Chúa dạy.

Tóm lại, theo truyền thống đã có từ lâu trong Giáo hội, phương pháp Lectio Divina gồm bốn bước. Tuy nhiên, Đức Giáo hoàng Bênêđíctô XVI đã thêm vào bước thứ măm: action – hành động. Vì thế, chúng ta có thể nhớ các bước của Lectio Divina như sau: (1) Đọc Lời Chúa, (2) Nghe Chúa nói, (3) Nói với Chúa, (4) Tự vấn mình, (5) Hãy hành động.


[1] Bộ Phụng tự và Kỷ luật các Bí tích, Chỉ nam giảng lễ, (TP. HCM, NXB. Tôn Giáo, 2015), số 27.

[2] Đức Giáo hoàng Bênêđíctô XVI đã thêm vào bước này trong Tông huấn Lời Chúa, số 87.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần Bát Nhật | Mùa Giáng Sinh | Năm C

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

CHÚA NHẬT LỄ THÁNH GIA THẤT

Tin Mừng:  Lc 2, 41-52

Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng, mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết.

Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrusalem để tìm Người. Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. Tất cả những ai nghe Người nói đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại.

Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: “Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con”. Người thưa với hai ông bà rằng: “Mà tại sao cha mẹ tìm Con? Cha mẹ không biết rằng Con phải lo công việc của Cha Con ư?” Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói.

Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ những việc đó trong lòng. Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng, trước mặt Thiên Chúa và người ta.

Suy niệm:

Khó khăn trong gia đình Thánh Gia Thất luôn có từ ngày đầu đón nhận thánh ý Chúa cho đến ngày các Ngài hoàn tất ý định của Thiên Chúa. Năm Chúa Giêsu lên 12 tuổi, chính Ngài đã gây nên khó khăn cho cha mẹ Ngài.

Lạc mất đứa con giữa đám đông hàng ngàn người là khó khăn lớn nhất của những bậc làm cha mẹ, khó khăn này sẽ dẫn đến đau khổ, và có khi là tuyệt vọng.

Điều đáng nói là khó khăn này lại đến từ sự chủ động của Chúa Giêsu: ở lại đền thờ “ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông”. Có thể gọi đây là sự phá vỡ truyền thống khó ai chấp nhận được. Chính cha mẹ Ngài cũng đã thốt lên: “Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con”.

Tuy nhiên Chúa Giêsu vẫn bình thản vì Ngài biết mình đang làm gì. Điều quan trọng nhất là: “Con phải lo công việc của Cha Con”. Ngài chấp nhận công việc này gây phiền toái cho nhiều người, nhưng tất cả là để làm theo ý Cha.

Sự khởi đầu này đã làm nên sự phá cách nơi con người của Chúa Giêsu để gạn đục khơi trong, để mang luồng gió mới, để giới thiệu một đạo yêu thương đôi khi còn xa lạ với giới truyền thống. Chính sự phá cách đó đã dẫn đến cái chết cho Ngài, nhưng Ngài đã đón nhận tất cả miễn sao Ngài làm theo ý Cha.

Cầu nguyện:

Lạy  Chúa, gia đình chúng con cũng gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng trong mọi sự xin cho chúng con luôn làm theo thánh ý Chúa, vì chúng con biết rằng hạnh phúc đích thực của chúng con là sống theo đường lối Chúa.

THỨ HAI TRONG TUẦN BÁT NHẬT- 27/12: THÁNH GIOAN TÔNG ĐỒ

Tin Mừng: Ga 20, 2-8

Ngày thứ nhất trong tuần, Maria Mađalêna chạy đến gặp Simon Phêrô và môn đệ kia mà Chúa Giêsu yêu, bà nói: “Người ta đã lấy xác Chúa khỏi mộ rồi, chúng tôi không biết họ để đâu”.

Bấy giờ Phêrô ra đi với môn đệ kia đến mộ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô và đến mộ trước ông. Cúi nhìn vào, người môn đệ đó thấy tấm khăn liệm xác hãy còn, nhưng không vào. Bấy giờ Simon Phêrô theo sau cũng đến, và đi vào trong mộ, thấy khăn liệm xác còn đó, và khăn che mặt để trên phía đầu Người, không để chung với khăn liệm xác, nhưng đã cuốn riêng để vào một chỗ.

Bấy giờ môn đệ đã đến trước cũng vào; ông đã thấy và đã tin.

Suy niệm:

Tất cả mọi con đường ngay chính đều dẫn đến Chúa, nhưng con đường tình yêu sẽ đến với Chúa gần hơn, vì “Thiên Chúa là tình yêu”.

Con đường đó cho Gioan được phúc tựa đầu vào ngực Chúa Giêsu trong bữa tiệc ly, nghĩa là ông rất gần với trái tim của Chúa. Ở đó có những điều ông chưa hiểu, nhất là những Chân lý cao siêu, nhưng ông cảm được những gì Chúa thao thức, ấp ủ để bằng tất cả tình yêu của mình ông cộng tác để Tình Yêu Chúa được lan tỏa.

Con đường đó cũng đã thúc bách ông dùng hết sức lực của tuổi trẻ để chạy đến mồ. Ông không nghĩ đến việc đến trước hay đến sau, nhưng phải đến vì nó liên quan đến Thầy mình.

Cũng chính tình yêu đã làm cho ông nhạy bén nhận ra ngay tức khắc Thầy mình sống đã lại: “ông đã thấy và đã tin.”

Mừng lễ thánh Gioan, nhắc chúng ta về một tình yêu dành cho Chúa vì Chúa đã yêu ta trước, để ta dùng tất cả năng lực tích cực của mình mà đáp trả lại tình yêu của Chúa để mong cho tình yêu được bay cao, bay xa và lan tỏa khắp.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con tin Chúa bằng tất cả lý trí, ý chí và nhất là con tim, để con dùng cả cuộc đời mình mà chuyển tải thông điệp yêu thương của Chúa.

THỨ BA TRONG TUẦN BÁT NHẬT – 28/12: CÁC THÁNH ANH HÀI

Tin Mừng: Mt 2, 13-18 

Khi các đạo sĩ ra đi, thiên thần Chúa hiện ra với ông Giuse trong lúc ngủ và bảo ông: “Hãy thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và ở đó cho tới khi tôi báo lại ông, vì Hêrôđê sắp sửa tìm kiếm Hài Nhi để sát hại Người”. Ông thức dậy, đem Hài Nhi và mẹ Người lên đường trốn sang Ai-cập đang lúc ban đêm. Ông ở lại đó cho tới khi Hêrođê băng hà, hầu làm trọn điều Chúa dùng miệng tiên tri mà phán rằng: “Ta gọi con Ta ra khỏi Ai-cập”.

Bấy giờ Hêrođê thấy mình bị các đạo sĩ đánh lừa, nên nổi cơn thịnh nộ và sai quân đi giết tất cả con trẻ ở Bêlem và vùng phụ cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo thời gian vua đã cặn kẽ hỏi các đạo sĩ. Thế là ứng nghiệm lời tiên tri Giêrêmia đã nói: Tại Rama, người ta nghe tiếng khóc than nức nở, đó là tiếng bà Rakhel than khóc con mình, bà không chịu cho người ta an ủi bà, vì các con bà không còn nữa.     

Suy niệm:

Có những người chẳng biết Chúa Giêsu là ai, nhưng họ đã sống đúng với những con đường của Chúa, thậm chí có những người đã chết vì Chúa; trong số đó phải kể đến các Thánh Anh Hài, là những trẻ thơ đã phải chết oan ức vì cuộc truy sát Hài Nhi Giêsu của những thế lực độc ác muốn bảo vệ quyền lợi của mình.

Từ đó cho ta một cái nhìn phổ quát về Hội thánh của Chúa Giêsu. Nó chẳng những là những người tin và tham gia vào Hội thánh đó, mà còn là những người “liên lụy” trong ơn cứu độ. Họ là những người thành tâm thiện chí để sống bác ái yêu thương, cộng tác với Giáo hội trong nhiều việc dù họ không ghi danh vào Giáo hội, và có cả những người phải hy sinh, bị bách hại vì liên đới với Hội thánh Chúa.

Cầu nguyện:

“Lạy Chúa, các thánh Anh Hài đã không dùng lời nói, nhưng dùng chính cái chết của mình mà tuyên xưng danh Chúa, xin cho chúng con biết lấy cả cuộc đời mà minh chứng niềm tin như chúng con vẫn tuyên xưng ngoài miệng”.

THỨ TƯ TRONG TUẦN BÁT NHẬT

Tin Mừng: Lc 2, 22-35

Khi mãn thời hạn thanh tẩy theo Luật Môsê, ông bà đem Chúa Giêsu lên thành Giêrusalem, để dâng cho Chúa, như đã viết trong lề luật Chúa rằng: “Mọi con trai đầu lòng sẽ được gọi là của thánh, dâng cho Thiên Chúa”, và việc dâng lễ vật như đã nói trong lề luật Chúa là “một cặp chim gáy, hoặc hai bồ câu con”.

Và lúc đó tại Giêrusalem có một người tên là Simêon, là người công chính và có lòng kính sợ, đang mong đợi niềm an ủi Israel, có Thánh Thần ở trong ông. Ông được Thánh Thần mách bảo là sẽ không thấy giờ chết đến, trước khi thấy Đấng Kitô của Chúa. Được Thánh Thần thúc giục, ông vào đền thờ. Khi cha mẹ bồng trẻ Giêsu đến để thi hành cho Người các nghi thức theo luật dạy, thì ông ẵm lấy Người trên cánh tay mình, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

“Lạy Chúa, bây giờ Chúa để cho tôi tớ Chúa đi bình an, theo như lời Chúa. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là ánh sáng đã chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa”.

Cha mẹ Người đều kinh ngạc về những điều đã nói về Người. Simêon chúc lành cho hai ông bà, và nói với Maria mẹ Người rằng: “Đây trẻ này được đặt lên, khiến cho nhiều người trong Israel phải sụp đổ hay được đứng dậy, và cũng để làm mục tiêu cho người ta chống đối. Về phần bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà, để tâm tư nhiều tâm hồn được biểu lộ”.    

Suy niệm:

Đối với ông già Simêon, được bồng ẵm Hài Nhi Giêsu, nghĩa là đụng chạm đến ơn cứu độ, là hạnh phúc lớn nhất cuộc đời ông. Ông đã chờ đợi điều này, đã dấn thân, đã sống trọn vẹn cho sứ mạng vì điều này.

Khi đạt được hạnh phúc lớn nhất, ông sợ nó mất đi nên đã xin Chúa: “Lạy Chúa, bây giờ Chúa để cho tôi tớ Chúa đi bình an, theo như lời Chúa. Vì chính mắt con đã thấy ơn cứu độ mà Chúa đã sắm sẵn trước mặt muôn dân, là ánh sáng đã chiếu soi các lương dân, và vinh quang của Israel dân Chúa”.

Từ hình ảnh của ông cho chúng ta biết dấn thân cả cuộc đời cho những giá trị cao cả. Điều đó khiến chúng ta phải hy sinh, phải hao mòn, phải mất mát. Và như một xác quyết, giá trị quý giá nhất chính là ơn cứu độ của Chúa ban cho ta.

Kế đến phải bằng mọi giá để gìn giữ, bảo vệ những giá trị cao đẹp mà chúng ta dấn thân tìm kiếm, thậm chí phải hy sinh mạng sống mình. Ông già Simêon xin Chúa cho mình chết đi vì quá hạnh phúc, ông sợ những hạnh phúc khác lôi kéo khiến ông nao lòng.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, con nổ lực cả cuộc đời để làm gì? Con được gì sau cái chết này khi sự dữ đang lan tràn khắp nơi: bệnh tật, thiên tai, chiến tranh, tranh giành, bất công…? Tất cả mọi thứ sẽ qua đi, chỉ còn tình yêu ở lại. Tình yêu trong Chúa, tình yêu với mọi người. Chính tình yêu đó sẽ lưu giữ cho con hạnh phúc trong vương quốc Tình Yêu.

THỨ NĂM TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Tin Mừng: Lc 2, 36-40

Khi ấy, có bà tiên tri Anna, con ông Phanuel, thuộc chi họ Asê, đã cao niên. Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm. Rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa. Chính giờ ấy, bà cũng đến, bà liền chúc tụng Chúa, và nói về trẻ Giêsu cho tất cả những người đang trông chờ ơn cứu chuộc Israel. 

Khi hai ông bà hoàn tất mọi điều theo luật Chúa, thì trở lại xứ Galilêa, về thành mình là Nadarét. Và con trẻ lớn lên, thêm mạnh mẽ, đầy khôn ngoan, và ơn nghĩa Thiên Chúa ở cùng Người.

Suy niệm:

Bà Anna là mẫu gương cho những người sống công chính, thánh thiện vì bà có lòng trung tín trong mọi sự.

Trung tín trong đời sống gia đình thể hiện qua việc giữ lòng trung trinh với người chồng, kể cả khi ông đã qua đời: “Mãn thời trinh nữ, bà đã sống với chồng được bảy năm. Rồi thủ tiết cho đến nay đã tám mươi tư tuổi.”

Đặc biệt lòng trung tín của bà đối với Chúa: “Bà không rời khỏi đền thờ, đêm ngày ăn chay cầu nguyện phụng sự Chúa.”

Bà là tấm gương để chúng ta trau dồi lòng trung tín trong cuộc đời. Trung tín với mọi người xung quanh, nhất là những người chúng ta có liên đới. Đặc biệt trung tín với Chúa, vì Chúa thương ta và ban hạnh phúc đời đời cho ta.

Chữ tín là điều quan trọng nhất trong cuộc đời, vì dù có mất hết mọi sự, nhưng còn chữ tín chúng ta vẫn còn liên đới với nhau.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết bắt chước bà tiên tri Anna để sống tốt trong mọi hoàn cảnh để thể hiện lòng trung tín với Chúa, với sứ mạng và với mọi người.

THỨ SÁU TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Tin Mừng: Ga 1, 1-18 

Từ nguyên thuỷ đã có Ngôi Lời, và Ngôi Lời vẫn ở với Thiên Chúa, và Ngôi Lời vẫn là Thiên Chúa. Người vẫn ở với Thiên Chúa ngay từ nguyên thuỷ. Mọi vật đều do Người làm nên, và không có Người, thì chẳng vật chi đã được tác thành trong mọi cái đã được tác thành. Ở nơi Người vẫn có sự sống, và sự sống là sự sáng của nhân loại; sự sáng chiếu soi trong u tối, và u tối đã không tiếp nhận sự sáng.

Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan. Ông đã đến nhằm việc chứng minh, để ông chứng minh về sự sáng, hầu cho mọi người nhờ ông mà tin. Chính ông không phải là sự sáng, nhưng đến để chứng minh về sự sáng. Vẫn có sự sáng thực, sự sáng soi tỏ cho hết mọi người sinh vào thế gian này. Người vẫn ở trong thế gian, và thế gian đã do Người tác tạo và thế gian đã không nhận biết Người. Người đã đến nhà các gia nhân Người, và các gia nhân Người đã không tiếp nhận Người. Nhưng phàm bao nhiêu kẻ đã tiếp nhận Người, thì Người cho họ được quyền trở nên con Thiên Chúa, tức là cho những ai tin vào danh Người. Những người này không do khí huyết, không do ý muốn xác thịt, cũng không do ý muốn của đàn ông, nhưng do Thiên Chúa mà sinh ra.

Và Ngôi Lời đã hoá thành nhục thể, và Người đã cư ngụ giữa chúng tôi, và chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang Người nhận được bởi Chúa Cha, như của người Con Một đầy ân sủng và chân lý.

Gioan làm chứng về Người khi tuyên xưng rằng: “Đây là Đấng tôi tiên báo. Người đến sau tôi, nhưng xuất hiện trước tôi, vì Người có trước tôi”. Chính do sự sung mãn Người mà chúng ta hết thảy tiếp nhận ơn này tới ơn khác.

Bởi vì Chúa ban Lề luật qua Môsê, nhưng ơn thánh và chân lý thì ban qua Đức Giêsu Kitô. Không ai nhìn thấy Thiên Chúa, nhưng chính Con Một Chúa, Đấng ngự trong Chúa Cha, sẽ mạc khải cho chúng ta.   

Suy niệm:

“Người đã đến nhà các gia nhân Người, và các gia nhân Người đã không tiếp nhận Người.” Nhân loại mong chờ Đấng Mesia, vị cứu tinh nhân loại, nhưng khi Ngài đến, họ đã không nhận ra hoặc xua đuổi Ngài.

Không nhận ra bởi họ định hình một vị cứu tinh theo khuôn khổ, theo cái nhìn của họ. Xua đuổi vì họ cứ mong chờ một vị cứu tinh cao sang lộng lẫy, nên hình dáng nghèo hèn khốn khổ thì sẽ bị loại trừ…

Chung quy lại của ơn cứu độ là tình yêu của Thiên Chúa dành cho mọi người không phân biệt ai: “Phàm bao nhiêu kẻ đã tiếp nhận Người, thì Người cho họ được quyền trở nên con Thiên Chúa”. Tuy nhiên có những người nghĩ rằng ơn cứu độ chỉ dành cho những thành phần nào đó theo cái nhìn của họ.

Mầu nhiệm Giáng Sinh là mầu nhiệm ánh sáng. Suy cho kỹ thì chỉ nơi nào tối mới cần sáng, còn nơi đã sáng thì ánh sáng sẽ dư thừa. Vì thế ai tự cho mình “sáng” là đã xua đuổi “Ánh Sáng” ơn cứu độ, còn ai khiêm tốn nhìn nhận mình “tối” là mặc nhiên đang cần “Ánh Sáng”.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết mình còn tối tăm để mở rộng tâm hồn cho ánh sáng Chúa soi dọi vào, để từ đó con trở thành ánh sáng của Chúa dẫn lối cho nhiều người tiến về vùng Ánh Sáng thật. Ánh sáng nơi con chỉ có thể là tình yêu.

THỨ BẢY TRONG TUẦN BÁT NHẬT GIÁNG SINH

Tin Mừng: Lc 2, 16-21 

Khi ấy, các mục tử ra đi vội vã đến thành Bêlem, và gặp thấy Maria, Giuse và hài nhi mới sinh nằm trong máng cỏ. Khi thấy thế, họ hiểu ngay lời đã báo về hài nhi này. Và tất cả những người nghe, đều ngạc nhiên về điều các mục tử thuật lại cho họ. 

Còn Maria thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng. Những mục tử trở về, họ tung hô ca ngợi Chúa về tất cả mọi điều họ đã nghe và đã xem thấy, đúng như lời đã báo cho họ.

Khi đã đủ tám ngày, lúc phải cắt bì cho con trẻ, thì người ta gọi tên Người là Giêsu, tên mà thiên thần đã gọi trước khi con trẻ được đầu thai trong lòng mẹ.   

Suy niệm:

Những tâm hồn nhạy bén chỉ cần nghe, nhìn họ cũng dễ dàng nhận ra điều Chúa muốn.

Những người chăn chiên sau khi thấy những dấu chỉ thiên thần loan báo, “họ hiểu ngay lời đã báo về hài nhi này”.

“Còn Maria thì ghi nhớ tất cả những việc đó và suy niệm trong lòng”. Mẹ luôn để tâm tìm hiểu để nghiệm xem Chúa muốn gì.

Chính vì thế trong đêm Giáng Sinh lời thiên thần vang lên: Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm. Lời đó được dành cho những người chăn chiên, cho Đức Maria và mọi người có tâm hồn thiện tâm, nghĩa là những người nhạy bén với thánh ý Chúa.

Những người thiện tâm, những người nhạy bén với ý Chúa thường lại rất đơn sơ trong tâm trí của mình, để họ thấy mọi sự đều nhẹ nhàng, thanh thản.

Ngược lại những ai không có tâm thiện, chai lì trước thánh ý Chúa thì lại rất phức tạp trong mọi sự. Điều phức tạp đó do tâm trí nặng nề, tình cảm u mê… Nói chung nhiều điều cản lối để họ ít thấy những giá trị cao cả, mà chỉ tìm những gì phù hợp với cái nhìn của mình mà thôi.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con được hưởng sự bình an mà các thiên thần đã loan báo: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Muốn vậy thì con phải gạt bỏ những u mê, những tham sân si trong cuộc đời để được thanh thoát nhẹ nhàng mà nhận ra Chúa trong mọi sự.

Hạt giống nảy mầm | Lễ Thánh Gia thất | Năm C

LỄ THÁNH GIA THẤT

Tin mừng: Lc 2,41-52

A. Hạt giống…

1. Tường thuật chuyện Thánh gia hành hương lên Giêrusalem dự lễ Vượt qua :

– Luật hành hương chỉ buộc những “nam nhân”, tức là người nam và từ 13 tuổi (tuổi được luật pháp công nhân là trưởng thành) trở lên. Thế mà cả Đức Mẹ và Đức Giêsu năm đó mới 12 tuổi cũng đi.

– Lễ Vượt qua kéo dài 7 ngày. Nhưng luật chỉ buộc dự 3 ngày đầu thôi, những ngày sau tùy ý. Thánh gia đã dự cho đến “xong kỳ lễ”.

Như thế, Thánh Gia đã giữ luật đạo rất chín chắn, hơn cả mức đòi buộc của Luật. 

2. Sau khi kỳ lễ đã xong, trong khi mọi người ra về thì Đức Giêsu còn ở lại trong Đền thờ. Khi cha mẹ tìm gặp Ngài thì Ngài đáp “Con có bổn phận ở nhà của Cha con”. Qua thái độ và lời nói này, Đức Giêsu muốn chuẩn bị cho cha mẹ Ngài biết và chấp nhận rằng Ngài còn có bổn phận đối với Chúa Cha.

3. Nhưng Đức Giêsu không phải là một đứa con bất hiếu, bởi vì Tin Mừng thuật tiếp rằng “Sau đó Ngài cùng cha mẹ trở về Nagiarét và hằng vâng phục các ngài”.

B. … nảy mầm.

1. Gia đình Nagiarét được gọi là Thánh Gia, là gương mẫu cho mọi gia đình tín hữu. Qua đoạn Tin Mừng này, ta có thể thấy những nét của một gia đình tín hữu tốt :

– Một gia đình tốt không chỉ co rút trong ngôi nhà của mình, nhưng còn thích cùng nhau lên Nhà Chúa : theo luật, việc hành hương chỉ buộc những “nam nhân”, tức là người nam và từ 13 tuổi (tuổi được luật pháp công nhân là trưởng thành) trở lên. Thế mà cả Đức Mẹ và Đức Giêsu năm đó mới 12 tuổi cũng đi.

– Một gia đình tốt là gia đình tuân giữ luật Chúa : Thánh gia đã tuân giữ luật cách chín chắn hơn cả mức đòi buộc của luật. 

– Một gia đình tốt là gia đình cha mẹ yêu thương con cái và con cái vâng phục cha mẹ. 

– Gia đình tốt có thể nghèo (phía trước : c 24 : lễ vật của Thánh Gia chứng tỏ các Ngài nghèo), và không tránh khỏi đau khổ (c 35 : “Một lưỡi gươm sẽ đâm thấu tâm hồn bà”), nhưng vẫn hạnh phúc vì có Chúa Giêsu ở giữa, có Chúa Giêsu là thành viên.

2. Một thanh niên Scốtlen tìm được một chân làm vườn trong một gia đình giàu có. Nhưng chỉ hai tuần sau, anh xin thôi việc. Một người bạn hỏi :

– Có phải công việc quá cực nhọc không ? 

– Không, công việc rất nhàn.

– Có phải lương quá ít không ?

– Không, lương khá lắm.

– Hay anh không thích đồ ăn ở đó ?

– Cũng không phải. Đồ ăn rất ngon.

– Vậy tại sao anh thôi việc ?

– Vì nhà đó không có mái che.

Đối với người Scốtlen, thành ngữ “nhà không có mái che” nghĩa là gia đình không biết cầu nguyện. (Tonne).

3. Một nhóm người thiện chí bàn nhau cách phổ biến Tin Mừng. Có người đề nghị quảng cáo trên tivi, người khác đề nghị dùng báo chí. Một thiếu nữ Châu Phi chia sẻ : Ở xứ tôi, khi muốn loan Tin Mừng cho một vùng nào đó thì chúng tôi gởi đến đấy một gia đình công giáo tốt để gia đình này sống giữa những người khác trong vùng. (Barclay)

4. Trên tường một nhà thờ cổ ở Đức có một bức tranh được vẽ cách nay khoảng 500 năm, diễn cảnh trẻ Giêsu đang đi học. Họa sĩ vẽ Ngài là một cậu bé 6 tuổi đang một tay nắm tay bà ngoại Anna và tay kia cầm cặp.

Trẻ Giêsu cũng giống như những bé trai, bé gái cùng thời đến trường để thêm kinh nghiệm, như Thánh Kinh nói : “Con trẻ ngày càng khôn lớn”. (Góp nhặt).

5. Trong khi người Ấn độ được đánh giá là giỏi triết lý, người Trung hoa được đánh giá là giàu lễ nghĩa, thì người Do thái được đánh giá là tinh thần tín ngưỡng cao. Nhờ đâu ? Nhờ người cha Do thái biết quan tâm đến việc đạo trong gia đình. Trong gia đình Do thái, người cha chủ sự những buổi cầu nguyện, người cha lãnh trách nhiệm khai tâm tôn giáo cho con, người cha hãnh diện truyền lại cho con truyền thống đạo đức của ông bà tổ tiên.

[Bài viết] Kinh Thánh có nói gì về lễ Giáng Sinh không?

0

Sưu tầm

1. Câu trả lời từ trong Kinh Thánh

 Kinh Thánh không cho biết ngày sinh của Chúa Giêsu và cũng không bảo các tín hữu phải cử hành sinh nhật cho Ngài. Các nhà nghiên cứu Kinh Thánh cho biết: “Việc cử hành lễ Giáng Sinh không phải là lệnh truyền từ Thiên Chúa, cũng không bắt nguồn từ Tân Ước”.[1] Thay vào đó, một nghiên cứu về lịch sử ngày lễ Giáng Sinh cho chúng ta biết rằng lễ này có nguồn gốc từ các nghi lễ ngoại giáo.

2. Lịch sử về các phong tục lễ Giáng Sinh

 – Việc mừng sinh nhật Chúa Giêsu: “Các Kitô hữu tiên khởi đã không cử hành sinh nhật Chúa Giêsu vì họ xem việc mừng sinh nhật của bất cứ ai đều xuất phát từ các tập tục ngoại giáo”.[2]

– Ngày 25 tháng 12: Không có bằng chứng lịch sử nào cho chúng ta thấy Chúa Giêsu đã sinh ra vào ngày này. Rất có thể Giáo hội đã chọn ngày 25/12 để hội nhập Kitô giáo vào văn hóa ngoại giáo và rửa tội cho các lễ hội của họ được tổ chức vào ngày đông chí hay các ngày sau đó.

– Tặng quà và tiệc mừng: Các nhà nghiên cứu Kinh Thánh cho rằng: “Lễ Saturnalia (ngày hội thần Sa-tua) của người Rôma được cử hành vào giữa tháng 12, đã trở thành khuôn mẫu cho nhiều phong tục ăn mừng trong lễ Giáng Sinh. Chẳng hạn, việc mở tiệc, tặng quà hay đốt nến đều bắt nguồn từ lễ này”;[3] và “mọi công việc và hoạt động buôn bán đều được tạm dừng”[4] vào ngày kính thần Sa-tua.

– Đèn trang trí trong lễ Giáng Sinh: Những người am hiểu cho biết: người châu Âu trang trí nhà họ “bằng các ngọn đèn và nhiều loại cây thường xanh (evergreen – xanh quanh năm, kể cả mùa đông)[5] để mừng ngày đông chí và để xua đuổi tà thần, “như một sự bảo đảm rằng mặt trời sẽ trở lại”.[6]

– Cây thông Giáng sinh: “Việc tôn kính cây cối phổ biến giữa những người châu Âu ngoại giáo vẫn được tiếp tục lưu truyền ngay cả sau khi họ trở lại Kitô giáo”.[7] Họ thường “đặt một cây thông giáng sinh ngay cửa hay trong nhà vào những ngày lễ đông chí”.​


[1] Encyclopedia của McClintock và Strong.

[2] The World Book Encyclopedia.

[3] The Encyclopedia Americana.

[4] Encyclopedia Britannica.

[5] The Encyclopedia of Religion.

[6] The Encyclopedia Americana.

[7] Encyclopedia Britannica.

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 4 | Mùa Vọng | Năm C

0

CHÚA NHẬT

Tin Mừng: Lc 1, 39-45

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Isave. Và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: “Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc! Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm tôi? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện”. 

Suy niệm:

Ngôi Hai Thiên Chúa ngự trong cung lòng của Đức Trinh Nữ Maria. Điều đó khiến Mẹ không thể ở yên, mà “chỗi dậy, vội vã ra đi”.

Hành trình “ra đi” của Mẹ không phải dễ dàng vì cô gái đang mang thai, một thân một mình vượt quãng đường xa hiểm trở, nhưng Mẹ sẵn sàng vì có Vua Bình An trong lòng Mẹ, và hơn thế nữa là sự thúc bách của Ngôi Lời Nhập Thể, để ngay khi làm người Ngài đã cho nhân loại thông điệp: ra đi mang ơn cứu độ.

Hiệu quả của ơn cứu độ đó chính là niềm vui của bà Êlisabet, niềm vui đó lan tỏa đến cả Gioan, dù còn nằm trong bụng mẹ.

Mầu nhiệm Giáng Sinh là mầu nhiệm của niềm vui đích thực. Con Thiên Chúa làm người để chia sẻ thân phận của con người hầu giải thoát và nâng họ lên. 

Niềm vui đó một mặt rất thiêng liêng trong Mầu nhiệm nhập thể, nhưng mặt khác rất dễ nhìn thấy nơi những con người biết đem niềm vui đến cho người khác như Đức Maria.

Ngược lại khi chúng ta không “ra đi” để mang niềm vui, mà cứ “ở nhà” để gieo rắc sự hận thù, ghanh ghét, đố kỵ, khích bác, lôi kéo, tấn công nhau… thì lúc đó chúng ta không phải là sứ giả của niềm vui, mà là sứ giả của nỗi buồn.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho biết bắt chước Đức Mẹ để luôn mạnh dạn lên đường mang niềm vui ơn cứu độ đến cho người khác.

THỨ HAI: 20/12

Tin Mừng: Lc 1, 26-38

Khi ấy Thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Đavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: “Kính chào Bà đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng Bà. Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ”. Nghe lời đó, Bà bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. Thiên thần liền thưa: “Maria đừng sợ, vì đã được nghĩa với Chúa. Này Bà sẽ thụ thai, sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là con Đấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Đavít, tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”.

Nhưng Maria thưa với Thiên thần: “Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?” Thiên thần thưa: “Chúa Thánh Thần sẽ đến với Bà, và uy quyền Đấng Tối Cao sẽ bao trùm Bà. Vì thế Đấng Bà sinh ra sẽ là Đấng Thánh, và được gọi là Con Thiên Chúa. Và này, Isave chị họ Bà cũng đã thụ thai con trai trong lúc tuổi già, và nay đã mang thai được sáu tháng, người mà thiên hạ gọi là son sẻ, vì không có việc gì mà Chúa không làm được”.

Maria liền thưa: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền”. Và Thiên thần cáo biệt Bà. 

Suy niệm:

Ơn cứu độ được thực hiện với sự cộng tác của nhiều người.

Trước hết là Thiên thần Gabriel đã mau mắn, nhanh nhạy và thông truyền chính xác ý định của Thiên Chúa cho Đức Maria. Rõ ràng dù có những thiên thần phản bội, nhưng tổng lãnh Thiên thần Gabriel đã quên đi ý riêng của mình và trung thành với Chúa.

Kế đến là Đức Maria, dù đã khấn nguyền với Chúa là “không biết đến người nam”, một sự khấn ước để thuộc trọn về Chúa, nhưng khi biết ý định của Chúa muốn sử dụng Mẹ, thì Mẹ cũng đã sẵn sàng. Như Thiên thần, Mẹ cũng phải từ bỏ cái tôi cá nhân, ý định riêng tư của mình để cộng tác với ơn cứu độ.

Trong thời gian chuẩn bị gần để mừng lễ Chúa Giáng Sinh, Giáo hội muốn chúng ta phải từ bỏ ý định riêng tư của mình để ý Chúa đi vào cuộc đời của chúng ta.

Từ bỏ ý riêng không phải dễ vì nó là cả một hệ tư tưởng đã ăn sâu vào trong con người chúng ta, khiến chúng ta nhìn và tiếp nhận mọi sự theo giác quan của mình; còn hơn thế nữa, bắt người khác cũng phải theo cái khung đó.

Chỉ từ bỏ y riêng khi ta có sự khiêm tốn để nhận thấy mình chẳng là gì, Thiên Chúa mới là Đấng tuyệt đối, và tha nhân cũng có cái hay riêng của mỗi người.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con biết bắt chước Thiên thần Gabriel và Mẹ Maria để mau mắn thi hành những gì Chúa muốn nơi chính cuộc đời của con.

THỨ BA: 21/12

Tin Mừng: Lc 1, 39-45 

Ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi tiến lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Isave, và khi bà Isave nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà; và bà Isave được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng: “Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này, tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện”. 

Suy niệm:

Niềm vui của cuộc gặp gỡ hôm nay là nhờ thái độ của Mẹ trước lời mời gọi của Chúa. Mẹ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Mẹ sẽ được thực hiện. Và Mẹ đã vội vã lên đường để chia sẻ niềm vui trong đời sống đức tin của Mẹ.

Xác quyết niềm tin vào Chúa và quy hướng cả cuộc đời của ta về Ngài để sống theo thánh ý Ngài chính là hạnh phúc cho ta.

Cất bước ra khỏi sự an toàn của mình để chia sẻ với người khác về mọi sự: vật chất, tinh thần, niềm tin chính là hạnh phúc cho người.

Đức tin và lên đường chính là điều chúng ta phải nhắc lại cho chính mình trong những ngày chuẩn bị gần đón Đấng Cứu Thế.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết cầu nguyện, tiếp cần với Lời Chúa nhiều hơn để thêm lòng tin vào Chúa. Ngược lại, để củng cố đức tin xin cho chúng con biết lên đường để cảm nhận Chúa đang ở khắp mọi nơi, nhất là nơi những người cùng khổ.

THỨ TƯ: 22/12

Tin Mừng: Lc 1, 46-56

Khi ấy, Maria nói rằng: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những ai kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai lòng trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng, và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi Người đến muôn đời!”

Maria ở lại với bà Isave độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

Suy niệm:

Chính Mẹ đã cảm nhận về lòng thương xót của Chúa trong cuộc đời Mẹ. Lòng thương xót không chỉ là ơn tha thứ, vì Mẹ được gìn giữ không mắc tội tổ tông, và không vương tội lỗi trần gian để xứng đáng cho Ngôi Lời nhập thể; nhưng lòng thương xót còn là muốn dùng Mẹ để thực hiện những gì Chúa muốn.

Chúa sử dụng cuộc đời Mẹ, nên Mẹ vui, Mẹ nhảy mừng. Chúa sử dụng Mẹ vì Mẹ không bao giờ nghĩ rằng mình xứng đáng. Chính vì thế Mẹ không bao giờ vênh váo với người khác, hoặc lên mặt dạy đời, mà trong tất cả Mẹ đều thưa: Chúa thương tôi đó!

Vì Chúa thương xót Mẹ nên Mẹ biết chỉ có Chúa mới mang lại cho Mẹ niềm vui đích thực. Vì lẽ ấy sóng gió cuộc đời không phủ lấp được Mẹ vì Mẹ đâu bám vào ai ngoài Chúa, những lời thị phi đâu lung lay được Mẹ vì Mẹ đâu tin gì ngoài lời của Chúa…

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, con ngợi khen Chúa vì Chúa đã thương xót con. Xin cho con từ nay đừng đặt hy vọng và tìm kiếm niềm vui vào bất cứ điều gì, ngoài Chúa.

THỨ NĂM: 23/12

Tin Mừng: Lc 1, 57-66

Khi đến ngày sinh, bà Isave hạ sinh một con trai. Láng giềng bà con nghe biết Chúa đã tỏ lòng nhân hậu lớn lao đối với bà liền đến chúc mừng bà. Ngày thứ tám, người ta đến làm phép cắt bì cho con trẻ, và họ lấy tên Dacaria của cha nó mà đặt cho nó. Nhưng bà mẹ đáp lại rằng: “Không được, nó sẽ gọi tên là Gioan”. 

Họ bảo bà rằng: “Không ai trong họ hàng bà có tên đó”. Và họ làm hiệu hỏi cha con trẻ muốn gọi tên gì. Ông xin một tấm bảng và viết: “Tên nó là Gioan”. Và mọi người đều bỡ ngỡ. Bỗng chốc lưỡi ông mở ra, và ông liền chúc tụng Chúa.

Mọi người lân cận đều kinh hãi. Và trên khắp miền núi xứ Giuđêa, người ta loan truyền mọi việc đó. Hết thảy những ai nghe biết, đều để bụng nghĩ rằng: “Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó”.    

Suy niệm:

Tên Gioan nghĩa là được Chúa thương. Quả thật Gioan chính là tình thương của Chúa dành cho 2 vợ chồng già son sẻ. Họ đã bị người đời khinh bỉ, chê cười vì tuyệt tự, nhưng nay họ sẽ vui mừng, tự hào vì có Gioan.

Gioan cũng chính là tình thương của Chúa dành cho bà con, xóm giềng vì từ nay dòng dõi họ sẽ có một người con trai đứng trong hàng ngôn sứ.

Gioan là tình thương của Chúa dành cho những người tội lỗi biết nghe lời ông mà sám hối ăn năn.

Cũng vậy, Gioan là tình thương cho những ai đón nhận Đấng Messia qua lời rao giảng của ông.

“Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào?” Cuộc đời của mỗi chúng ta cũng được mời gọi diễn tả tình thương của Chúa. Vậy hãy biết yêu thật nhiều để khuôn mặt của Thiên Chúa được rõ nét nơi cuộc đời của chúng ta.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, ngày Gioan chào đời mang đến niềm vui cho nhiều người, vì sứ điệp Chúa muốn khắc ghi nơi cuộc đời của Ngài là yêu thương. Xin cho cuộc đời của chúng con cũng mang đến niềm vui cho người khác.

THỨ SÁU: 24/12

Tin Mừng: Lc 1, 67-79 

Khi ấy, Dacaria, cha của Gioan, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri rằng: “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel, Người đã viếng thăm và cứu chuộc dân Người. Từ dòng dõi trung thần Đavít, Người đã cho xuất hiện Vị Cứu Tinh quyền thế để giúp ta, như Người đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ mà phán hứa tự ngàn xưa: Sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù, thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét; sẽ trọn bề nhân nghĩa với tổ tiên, và nhớ lại lời xưa giao ước Chúa đã thề với tổ phụ Abraham: rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù, và cho ta chẳng còn sợ hãi, để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người mà phụng thờ Người suốt cả đời ta. 

“Hài nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Đấng Tối Cao: Con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người, bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ, là tha cho họ hết mọi tội khiên. Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn, cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta, soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối, và trong bóng tử thần, dẫn ta bước vào đường nẻo bình an”.  

Suy niệm:

Dacaria đã nói tiên tri về sứ mạng của Gioan “Hài nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn sứ của Đấng Tối Cao: Con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người, bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ, là tha cho họ hết mọi tội khiên.” Sứ mạng của Gioan là loan báo một Thiên Chúa cứu độ, ơn cứu độ chính là sự tha thứ của Thiên Chúa.

Như vậy chuẩn bị cho niềm vui Giáng Sinh là chuẩn bị cho tâm hồn đón nhận ơn tha thứ, tẩy xóa những tội lỗi của con người. Thực sự ra ơn cứu độ đã đến và nhiều người đã lãnh nhận, đó là những người thiện tâm.

Phần chúng ta muốn đón nhận ơn cứu độ, đón nhận niềm vui Giáng Sinh, được ơn tha thứ thì phải có lòng thiện tâm. Sự thiện tâm ở đây là một tâm hồn luôn hướng về Chúa để sống theo đường lối của Ngài; mà đường lối của Chúa là yêu thương.

Một tâm hồn sân si, ganh ghét, hận thù… sẽ không thể nào đón nhận ơn cứu độ, đón nhận niềm vui Giáng Sinh, đón nhận ơn tha thứ từ nơi Chúa, vì nó còn đầy ắp những điều chưa thiện tâm.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, nhân loại chúng con đang “ở trong bóng tử thần” bằng nhiều cách khác nhau. Xin ơn cứu độ đến dẫn lối chúng con vào đường nẻo bình an.

THỨ BẢY: 25/12 – LỄ GIÁNG SINH

Tin Mừng: Lc 2, 1-14

Ngày ấy, có lệnh của hoàng đế Cêsarê Augustô ban ra, truyền cho khắp nơi phải làm sổ kiểm tra. Đây là cuộc kiểm tra đầu tiên, thực hiện thời Quirinô làm thủ hiến xứ Syria. Mọi người đều lên đường trở về quê quán mình. Giuse cũng rời thị trấn Nadarét, trong xứ Galilêa, trở về quê quán của Đavít, gọi là Bêlem, vì Giuse thuộc hoàng gia và là tôn thất dòng Đavít, để khai kiểm tra cùng với Maria, bạn người, đang có thai. 

Sự việc xảy ra trong lúc ông bà đang ở đó, là Maria đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa, và bà đã hạ sinh con trai đầu lòng. Bà bọc con trẻ trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong hàng quán. 

Bấy giờ trong miền đó có những mục tử đang ở ngoài đồng và thức đêm để canh giữ đoàn vật mình. Bỗng có thiên thần Chúa hiện ra đứng gần bên họ, và ánh quang của Thiên Chúa bao toả chung quanh họ, khiến họ hết sức kinh sợ. Nhưng thiên thần Chúa đã bảo họ rằng: “Các ngươi đừng sợ, đây ta mang đến cho các ngươi một tin mừng đặc biệt, đó cũng là tin mừng cho cả toàn dân: Hôm nay Chúa Kitô, Đấng Cứu Thế, đã giáng sinh cho các ngươi trong thành của Đavít. Và đây là dấu hiệu để các ngươi nhận biết Người: Các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh, bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ”. 

Và bỗng chốc, cùng với các thiên thần, có một số đông thuộc đạo binh thiên quốc đồng thanh hát khen Chúa rằng: “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm”.

Suy niệm:

Luca cho biết lúc Chúa Giêsu ra đời, Ngài “được bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ”, vì “không tìm được chỗ trong hàng quán”…

Với 2 chi tiết này chúng ta suy tư về mầu nhiệm Giáng Sinh:

Hài Nhi Giêsu “được bọc trong khăn vải và đặt nằm trong máng cỏ”, nghĩa là Chúa sinh ra hết sức đơn sơ, khiêm tốn.

Cha mẹ Ngài “không tìm được chỗ trong hàng quán” thể hiện một sự hất hủi, lạnh lùng của lòng người, dấu chỉ của sự từ chối ơn cứu độ.

Sự đơn sơ, khiêm tốn nghĩa là Chúa chấp nhận tất cả những gì người khác dành cho Ngài. Cho nên có khi người ta diễn tả Chúa sinh ra trong hang đá hết sức đơn sơ hoặc một hang đá quá chừng lộng lẫy; có khi Chúa được trang hoàng ở nơi cung điện, có khi ở một làng quê… Tất cả những điều đó không quan trọng, mà quan trọng là sứ điệp Chúa ở với con người chúng ta trong mọi hoàn cảnh.

Điều chúng ta nhận thấy ngay từ ngày Chúa Giáng trần là có những người đã xua đuổi, không đón tiếp Chúa. Họ có nhiều lý do khác nhau, nhưng hậu quả cuối cùng là không có được hạnh phúc khi không có Chúa ở cùng.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, như ngày xưa, con biết Chúa vẫn đang ở trong cuộc đời chúng con. Mừng Chúa Giáng Sinh trong bối cảnh nhân loại đối diện với dịch bệnh, thì chắc chắn Chúa cũng mang kiếp người đau khổ như chúng con. Nhưng kiếp người đó không phải cũng sẽ qua đi như chúng con, mà sẽ nâng chúng con để giải thoát khỏi sự dữ. Xin cho chúng con biết mở lòng ra để đón nhận Chúa hầu có được niềm vui, hạnh phúc đích thực.

Kiểm tra tổng hợp kiến thức Kinh Thánh – Phần 4

Kiểm tra tổng hợp kiến thức Kinh Thánh – Phần 4

Hạt giống nảy mầm | Chúa Nhật 4 | Mùa Vọng | Năm C

CHÚA NHẬT 4 MÙA VỌNG

Tin mừng: Lc 1,39-45

A. Hạt giống…

Bài Tin Mừng hôm nay cho biết về Mẹ Đấng Cứu Thế sắp sinh ra.

1. Thánh Luca cố ý viết câu chuyện này giống với chuyện Đavít mang Hòm Bia về Giêrusalem (2.Sm 6), để nói rằng Đức Maria chính là Hòm Bia Tân Ước. Sau đây là các chi tiết :

a. Hòm Bia tiến về hướng Giêrusalem, ghé nhà của ông Ôbed-Êdom. Maria đi từ Nagiarét theo hướng Giêrusalem, ghé nhà Êlisabét.

b. Đavít đã “kêu lên” rằng : làm sao Hòm Bia của Chúa đến nhà tôi được. Êlisabét cũng “kêu lên” : làm sao mà mẹ của Chúa tôi đến nhà tôi.

c. Nhờ Hòm Bia ghé ở nhà Ôbed-Êdom mà ông này được Thiên Chúa ban phúc. Đức Maria ghé nhà Êlisabét khiến gia đình bà (kể cả thai nhi) được phúc.

d. Hòm Bia ở nhà Obed-Êđom 3 tháng ; Đức Maria cũng ở nhà Êlisabét 3 tháng. (xem câu 56)

B. … nảy mầm.

1. Sau khi đã đón nhận Chúa vào lòng, sau khi đầy tràn Chúa, giờ đây mẹ Maria đem Chúa đến cho tha nhân : Một người quen sống quảng đại với Chúa thì cũng dễ sống bác ái quảng đại với tha nhân.

2. Khi lần chuỗi, chúng ta thường đọc “Thứ  hai, Đức Bà đi viếng bà thánh Isave, ta hãy xin cho được lòng yêu người”. Ta không xin cho được lòng ‘yêu mình’, hoặc cho được lòng ‘ghét người’, nhưng ta vẫn dễ có khuynh hướng sống như vậy. Noi gương Mẹ Maria ta đem niềm vui cho người khác. “Niềm vui nếu biết đem chia sẻ sẽ tăng gấp đôi, nỗi buồn nếu được chia sẻ sẽ vơi một nửa”.

3. Chiêm ngưỡng cuộc gặp gỡ giữa Mẹ Maria và bà Êlisabét, khung cảnh thật cảm động. Chúa Giêsu và thánh Gioan Tẩy Giả đang được hưởng những ngày êm ấm nhất, trong lòng mẹ, phủ đầy yêu thương. Và tai các ngài được nghe hai người mẹ trao đổi những lời thánh thiện, thân ái thấm đầy những lời Thánh Kinh đã thuộc nằm lòng.  

4. “Bà Maria vội vã lên đường đến miền núi… vào nhà ông Dacaria và chào hỏi vợ ông là bà Êlisabét”. (Lc 1,39-40)

Trời nắng như thiêu đốt, ngồi trong căn gác nóng nực của nhà trọ, tôi nghe rõ nỗi cô đơn của tiếng gậy khua lóc cóc, nghe rõ sự mệt nhọc của tiếng hát ê a khi bà cụ mù lòa ăn xin đi ngang nhà. Đặt tờ giấy bạc vào bàn tay run rẩy của bà, lòng tôi dịu bớt đi, nhưng vẫn nghe hoài tiếng gậy khua lóc cóc… như đòi hỏi tôi điều khó khăn hơn lòng thương hại bình thường, là phải sống nhiệt tình hơn, quảng đại hơn…

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã vội vã lên đường đến giúp bà Êlisabét trong những ngày bà mang thai và chuẩn bị sinh nở. Xin giúp con mở rộng vòng tay và tấm lòng cho những người đang cần con giúp đỡ. (Epphata)

[Bài viết] Các Tước hiệu của Chúa Giêsu trong Kinh Thánh

0

Dưới đây là 30 Tên gọi/ Tước hiệu của Chúa Giêsu trong Kinh Thánh:

1. Đấng Toàn Năng                         Kh 1,8
2. Anpha và Ômêga                        Kh 22,13
3. Đấng Bảo Trợ                             1Ga 2,1
4. Bánh Hằng Sống                         Ga 6,35
5. Con Yêu Dấu của Ta                   Mt 3,17
6. Đấng Giải Thoát                         1Th 1,10
7. Trung thành và Chân thật            Kh 19,11
8. Thượng tế Siêu phàm                  Kh 4,14
9. Tôi Hằng Hữu                             Ga 8,58
10. Phúc lộc Khôn tả                       2Cr 9,15
11. Vua các vua                              Kh 17,14
12. Ánh sáng Thế gian                    Ga 8,12
13. Đấng Trung Gian                      1Tm 2,5
14. Đấng Giải Phóng                      Ga 8,36
15. Đấng Cứu Chuộc                      Gp 19,25
16. Đấng Phục Sinh                        1Cr 15,3-4
17. Của lễ Đền tội                           1Ga 4,10
18. Đấng Cứu Độ                            Lc 2,11
19. Cửa (chuồng chiên)                   Ga 10,9
20. Ngôi Lời                                   Ga 1,1
21. Hoàng tử Bình an                      Is 9,6
22. Đấng Mêsia                               Đn 9,25
23. Lễ Vượt Qua của chúng ta        1Cr 5,7
24. Đức Kitô                                   1Ga 2,22
25. Đấng Thánh                              Cv 3,14
26. Mục tử Tốt lành                        Ga 10,11
27. Đấng Trung Tín                        2Th 3,3
28. Chồi Non của Đavít                  Kh 5,5
29. Sức Mạnh của TC                     1Cr 1,24
30. Sự Thánh Thiện của chúng ta    1Cr 1,30

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 3 | Mùa Vọng | Năm C

0

CHÚA NHẬT III MÙA VỌNG

Tin Mừng: Lc 3, 10-18

Khi ấy, dân chúng hỏi Gioan rằng: “Vậy chúng tôi phải làm gì?” Ông trả lời: “Ai có hai áo, hãy cho người không có; ai có của ăn, cũng hãy làm như vậy”. Cả những người thu thuế cũng đến xin chịu phép rửa và thưa rằng: “Thưa Thầy, chúng tôi phải làm gì?” Gioan đáp: “Các ngươi đừng đòi gì quá mức đã ấn định cho các ngươi”. Các quân nhân cũng hỏi: “Còn chúng tôi, chúng tôi phải làm gì?” Ông đáp: “Đừng ức hiếp ai, đừng cáo gian ai; các ngươi hãy bằng lòng với số lương của mình”.

Vì dân chúng đang mong đợi và mọi người tự hỏi trong lòng về Gioan rằng: “Có phải chính ông là Đức Kitô chăng?” Gioan trả lời cho mọi người rằng: “Tôi lấy nước mà rửa các ngươi, nhưng Đấng quyền năng hơn tôi sẽ đến, – tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người, – chính Người sẽ rửa các ngươi trong Chúa Thánh Thần và lửa. Người cầm nia trong tay mà sảy sân lúa của Người, rồi thu lúa vào kho, còn rơm thì đốt đi trong lửa không hề tắt!” Ông còn khuyên họ nhiều điều nữa khi rao giảng tin mừng cho dân chúng. 

Suy niệm:

Hình ảnh một Hội Thánh Hiệp Thánh khi mọi thành phần trong dân đều đến hỏi Gioan: “Vậy chúng tôi phải làm gì?” Họ muốn Hiệp Thông – Tham gia để thực hiện Sứ vụ.

Hiệp thông khi họ cảm nhận, cùng chung một suy nghĩ và cái nhìn với Gioan để thấy cách sống hiện tại của họ chưa phù hợp với đường lối của Đấng Messia, thậm chí mắc nhiều sai lỗi.

Tham gia để họ cùng làm. Họ thuộc nhiều thành phần khác nhau, nhưng từ đây họ cùng làm một hành động mà Gioan mời gọi; tất cả đều là bác ái, quên đi chính bản thân mình để sống cho sứ vụ và biết lo cho người khác.

Sứ vụ của mọi người là được cứu độ là loan truyền ơn cứu độ. Khi dân chúng sám hối và quyết tâm hoán cải theo lời mời gọi của Gioan, họ sẽ tìm được ơn cứu độ, khởi đi từ chính tâm hồn bình an của họ, và chắc chắn họ sẽ còn nói cho nhiều người khác trong nhóm của họ về những gì họ cảm nhận.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, sự sám hối, canh tân là điều quan trọng nhất trong mọi bậc sống để nhìn lại cách sống của chúng con. Những điều Gioan cho chúng con thấy là chúng con còn sống thiếu bác ái, thiếu công bằng với người khác. Xin giúp con hoán cải tận căn để có thể thực hiện công bằng, bác ái trong xã hội hôm nay để giới thiệu Vương quốc Tình yêu của Chúa.

THỨ HAI

Tin Mừng: Mt 21, 23-27

Khi ấy Chúa Giêsu vào Đền thờ. Lúc Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ lão trong dân đến hỏi Người rằng: “Ông lấy quyền nào mà làm những điều này? Ai đã ban quyền ấy cho ông?” Chúa Giêsu trả lời: “Tôi cũng hỏi các ông một điều. Nếu các ông trả lời cho tôi, thì tôi sẽ nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó. – Phép Rửa của Gioan bởi đâu mà có? Bởi trời hay bởi người ta?” Họ bàn tính với nhau rằng: “Nếu ta nói bởi trời, thì ông sẽ nói với ta: Vậy tại sao các ngươi không tin ông ấy? Và nếu ta nói bởi người ta, thì chúng ta lại sợ dân chúng. Vì mọi người coi Gioan như một vị tiên tri”. Bấy giờ họ trả lời Chúa Giêsu rằng: “Chúng tôi không được biết”. Chúa Giêsu nói với họ: “Tôi cũng không nói cho các ông biết tôi lấy quyền nào mà làm các điều đó”.    

Suy niệm:

Rõ ràng dân chúng thời bấy giờ đều nhận ra phép rửa của Gioan là bởi trời, nghĩa là nhìn nhận Gioan có một sứ mạng siêu nhiên.

Điều quan trọng là sự cứng lòng của một số người, cụ thể là các thượng tế và kỳ lão trong dân, dẫu biết Gioan có một sứ mạng siêu nhiên, và lời rao giảng của ông có sức hấp dẫn nhưng họ vẫn không chịu sám hối theo lời mời gọi của Gioan, trong khi nhiều người đã tỏ lòng sám hối ăn năn bằng những việc cụ thể.

Ở đây không nói đến việc ép buộc người khác phải làm giống tập thể, nhưng nói đến việc rõ ràng biết mình sai mà không chịu sửa sai.

Từ chỗ không chịu sửa sai dẫn đến tội ác khác là muốn tiêu diệt người nói lên sự thật, cản trở hành động sai trái của họ.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, mùa Vọng hướng con đến sự bình an đích thực. Sự bình an chỉ có khi con biết nhìn ra sự thật nơi bản thân mình và dám chấp nhận sống theo sự thật đó. Xin cho con biết chân thành sửa đổi cuộc sống của mình để tìm về với Chúa là nguồn bình an đích thực của con.

THỨ BA

Tin Mừng: Mt 21, 28-32 

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các thượng tế và các kỳ lão trong dân rằng: “Các ông nghĩ sao? Người kia có hai người con. Ông đến với đứa con thứ nhất và bảo: ‘Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn cho cha!’ Nó thưa lại rằng: ‘Con không đi’. Nhưng sau nó hối hận và đi làm. Ông đến gặp đứa con thứ hai và cũng nói như vậy. Nó thưa lại rằng: ‘Thưa cha, vâng, con đi’. Nhưng nó lại không đi. Ai trong hai người con đã làm theo ý cha mình?” Họ đáp: “Người con thứ nhất”. Chúa Giêsu bảo họ: “Quả thật, Ta bảo các ông, những người thu thuế và gái điếm sẽ vào nước Thiên Chúa trước các ông. Vì Gioan đã đến với các ông trong đường công chính, và các ông không tin ngài; nhưng những người thu thuế và gái điếm đã tin ngài. Còn các ông, sau khi xem thấy điều đó, các ông cũng không hối hận mà tin ngài”.

Suy niệm:

Gioan đã rao giảng và nhiều người đã tin vào ông. Điều đáng nói những người tin vào lời rao giảng của Gioan là “những người thu thuế và gái điếm”; còn các thượng tế và kỳ lão trong dân lại không tin vào ông.

Được nên công chính, được cứu độ, được giải thoát có phải nhờ cái mác bên ngoài? Thưa không? Dù là ai, làm gì, như thế nào vẫn được nên công chính, được giải thoát, được cứu độ…, nghĩa là làm nên ý nghĩa cho cuộc đời mình nhờ biết hoán cải.

Những người thu thuế và gái điếm dù cái mác được gắn là sự xấu xa, tội lỗi… nhưng họ lại làm nên ý nghĩa cho cuộc đời của họ, ít là chính bản thân họ được bình an, hạnh phúc khi họ biết từ bỏ đường tội lỗi.

Các thượng tế và kỳ lão trong dân được gắn cái mác rất vinh dự, được nhiều người tôn trọng, thậm chí chiều chuộng… nhưng họ lại không tìm được ý nghĩa cho cuộc đời mình khi họ có những điều sai lỗi mà không biết hoán cải. Chính lương tâm của họ đã bị dằn vặt và họ mất bình an trong tâm hồn.

Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị đón Vua Hòa Bình. Hòa bình chỉ đến với những tâm hồn thiện tâm, nghĩa là những tâm hồn biết phân biệt điều tốt xấu và chọn làm điều tốt. Nếu có lỡ theo con đường lầm lạc, thì tâm hồn thiện tâm là tâm hồn biết quay trở lại với nẻo chính đường ngay.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, Gioan đã rao giảng và người ta đã nghe. Một số người nghe nhưng không thực hiện. Một số người nghe và thực hiện điều Gioan dạy, cụ thể là sám hối. Xin cho con biết sám hối thường xuyên để thực hiện việc hoán cải kịp thời. 

THỨ TƯ

Tin Mừng: Lc 7, 19-23 (Hl 18b-23)

Khi ấy, Gioan gọi hai người trong số môn đệ của mình, sai họ đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Ngài là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải chờ đợi Đấng nào khác?” Khi những người này đến cùng Chúa Giêsu, họ thưa Ngài rằng: “Gioan Tẩy Giả sai chúng tôi đến hỏi Ngài: Ngài có phải là Đấng phải đến, hay chúng tôi còn phải đợi Đấng nào khác?” Ngay lúc đó, Chúa chữa những người khỏi bệnh hoạn tật nguyền và quỷ ám, và cho nhiều người mù được thấy. Ngài đáp lại rằng: “Các ông hãy về thuật lại cho Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy: người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng tin mừng; và phúc cho ai không vấp phạm vì Ta”.

Suy niệm:

Chính Gioan cũng ý thức mình đi trước để dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Ông biết rõ sứ mạng của mình là tiền hô. Và ông càng nhận rõ Đấng ông loan báo, dọn đường cho chính là Chúa Giêsu.

Thế nhưng cái nhìn về Đấng Cứu Thế của ông cũng bị ảnh hưởng bởi dân chúng thời bấy giờ. Đấng Cứu Thế theo kiểu vương quyền trần gian đẻ dẹp bỏ những bất công, loại trừ những gian ác, trừng phản quân phản nghịch… Những điều đó đang diễn ra nhan nhản trước mắt ông, dù ông đã hết tình rao giảng về Đấng Cứu Thế làm cho ông nghi ngờ về sứ mạng của Chúa Giêsu.

Sự nghi ngờ đó được đích thân ông sai các môn đệ của mình đến hỏi Đức Giêsu. Và câu trả lời chính là những việc làm của Ngài.

“Các ông hãy về thuật lại cho Gioan những điều các ông đã nghe và đã thấy: người mù xem được, người què đi được, người phong hủi được sạch, kẻ điếc nghe được, người chết sống lại, kẻ nghèo khó được rao giảng tin mừng”

Đấng Cứu Thế không đến theo kiểu trần gian, nhưng là sức mạnh của sự giải thoát; và đường lối của Ngài chính là việc yêu thương, phục vụ.

Và Ngài đã nhắn với môn đệ của Gioan: “phúc cho ai không vấp phạm vì Ta”. Nghĩa là đừng tìm kiếm một Đấng Cứu Thế khác, mà hãy nhìn vào cung cách của Ngài.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con đừng thất vọng, nhưng những khi gặp đau khổ, bệnh tật, thất bại, chán nản… thì xin cho con biết hướng đến hang đá Bêlem năm xưa để chiêm ngắm Chúa Hài Đồng đang mỉm cười trong lạnh giá, để con biết buông bỏ mọi sự mà tìm kiếm bình an đích thực trong tâm hồn, sự bình an chỉ có nơi những con người biết làm điều thiện.

THỨ NĂM

Tin Mừng: Lc 7, 24-30

Khi những người Gioan sai đến đi rồi, Chúa Giêsu nói với đám đông về Gioan rằng: “Các ngươi đi xem gì ở hoang địa? Một cây sậy phất phơ trước gió ư? Vậy các ngươi đi xem gì? Một người ăn mặc lả lướt ư? Nhưng những người ăn mặc óng ả và đời sống xa hoa thì ở trong cung điện nhà vua. Vậy các ngươi đi xem gì? Một tiên tri ư? Phải, Ta bảo các ngươi, và còn hơn một tiên tri nữa. Chính về ông đã có lời chép rằng: ‘Này đây Ta sai sứ thần Ta đi trước con, và sẽ dọn đường cho con’. Ta nói cho các ngươi biết, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một người nào cao trọng hơn Gioan, nhưng người nhỏ nhất trong nước Thiên Chúa lại cao trọng hơn ông”.

Toàn thể dân chúng đã nghe Ngài, cả những người thu thuế đều vâng lời Thiên Chúa, và chịu phép rửa của Gioan. Còn những người Biệt phái và Luật sĩ đã khinh chê ý định của Thiên Chúa, và họ không chịu để Gioan thanh tẩy cho.  

Suy niệm:

Gioan đã sống trọn vẹn cho sứ mạng của mình đến mức Đức Giêsu khen ngợi ông: “Trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một người nào cao trọng hơn Gioan”.

Gioan được nhiều người hâm mộ, nên ông hoàn toàn có thể sống xa hoa, ăn sung mặc sướng như người ở trong cung điện của nhà vua…

Nhưng không, ông đã chọn lối sống khắc khổ: ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc da thú… Sự khắc khổ đó là vì ông muốn đời sống mình có một kỷ luật để người ta có thể tin tưởng hơn về Đấng mà ông rao giảng.

Vì vậy trong đời sống có những chuyện làm không sai, nhưng không làm vì một giá trị tốt hơn. Có những thứ tôi có quyền hưởng, nhưng tôi nhường quyền đó cho người khác… Hy sinh cho một giá trị tốt hơn là hy sinh cao cả. Chịu đựng cho một lý tưởng cao vời là chịu đựng tuyệt vời.

Cầu nguyền:

Lạy Chúa, xin cho đừng rao giảng bằng lời, nhưng hãy rao giảng bằng chính đời sống của con. Xin cho con bắt chước Gioan để có kỷ luật bản thân, nghiêm khắc với chính mình, nhưng thân tình với kẻ khác. Sẵn sàng nhường quyền lợi và ưu tiên của mình để chứng minh cho Thiên Chúa là Tình yêu, đã hiến mình vì yêu.

THỨ SÁU – 17/12

Tin Mừng: Mt 1, 1-17 

Sách gia phả của Chúa Giêsu Kitô, con vua Đavít, con của Abraham. Abraham sinh Isaac; Isaac sinh Giacóp; Giacóp sinh Giuđa và các anh em người. Giuđa sinh Phares và Zara †bởi bà Thamar‡; Phares sinh Esrom; Esrom sinh Aram; Aram sinh Aminadab; Aminadab sinh Naasson; Naasson sinh Salmon; Salmon sinh Booz do bà Rahab; Booz sinh Giobed do bà Rút. Giobed sinh Giêsê; Giêsê sinh vua Đavít.

Đavít sinh Salomon do bà vợ của Uria; Salomon sinh Robo-am; Roboam sinh Abia; Abia sinh Asa; Asa sinh Giosaphát; Giosaphát sinh Gioram; Gioram sinh Ozia; Ozia sinh Gioatham; Gioatham sinh Achaz; Achaz sinh Ezekia; Ezekia sinh Manas-se; Manasse sinh Amos; Amos sinh Giosia; Giosia sinh Giêconia và các em trong thời lưu đày ở Babylon.

Sau thời lưu đày ở Babylon, Giêconia sinh Salathiel; Sala-thiel sinh Zorababel; Zorababel sinh Abiud; Abiud sinh Eliakim; Eliakim sinh Azor; Azor sinh Sađoc; Sađoc sinh Akim; Akim sinh Eliud; Eliud sinh Eleazar; Eleazar sinh Mathan; Mathan sinh Giacóp; Giacóp sinh Giuse, là bạn của Maria, mẹ của Chúa Giêsu gọi là Đức Kitô.

Vậy, từ Abraham đến Đavít có tất cả mười bốn đời, từ Đavít đến cuộc lưu đày ở Babylon có mười bốn đời, và từ cuộc lưu đày ở Babylon cho đến Chúa Kitô có mười bốn đời.    

Suy niệm:

Bước vào giai đoạn hai của Mùa Vọng với tuần cửu nhật chuẩn bị mừng Chúa Giáng Sinh, Phụng vụ Lời Chúa của Giáo hội muốn giới thiệu cho chúng ta những khuôn mặt, những con người gần kề với Đấng Cứu Thế.

Hôm nay Mathêu trình bày gia phả của Đức Giêsu với nhiều những con người thuộc nhiều thành phần khác nhau, trong đó có cả những người tội lỗi, những kẻ thời cơ… nhưng cũng không thiếu những con người tốt bụng, những thành phần ưu tú…

Đấng Cứu Thế là thế đó, Ngài sẵn sàng đến với mọi người, mọi thành phần, và Ngài đã trở nên một phần với họ khi chấp nhận thuộc về gia phả của họ. Như vậy Ngài cứu độ từ bên trong con người chúng ta, dù chúng ta có như thế nào đi chẳng nữa, miễn là chấp nhận để cho Ngài ngự đến trong cuộc đời mình, như việc Ngài giáng sinh đến với nhận loại chúng ta.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, dù con có như thế nào, con vẫn tin Chúa thương con. Và con tin như thế với anh chị em con, những người thù nghịch, chống đối con, những người không cùng chung quan điểm, hay bất cứ một thành phần nào. Những con người con gặp gỡ chưa phổ quát bằng gia phả mà Chúa đã chấp nhận để sinh ra. Vì vậy, xin cho con biết cộng tác với ơn cứu độ của Chúa bằng chính cuộc đời của con, dù còn nhiều yếu đuối thấp hèn, khuyết điểm, tội lỗi, nhưng trên hết con còn có tình yêu. 

THỨ BẢY – 18/12

Tin Mừng: Mt 1, 18-24

Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của Bà là người công chính, không muốn tố cáo Bà, định tâm lìa bỏ Bà cách kín đáo. Nhưng đang khi định tâm như vậy, thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: “Hỡi Giuse, con vua Đavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần: Bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội”.

Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng tiên tri phán xưa rằng: “Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta”.

Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: Ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

Suy niệm:

Nhân vật kế tiếp trong giai đoạn hai của Mùa Vọng mà Lời Chúa muốn giới thiệu với chúng ta là Giuse, người được Thiên Chúa chọn để cho Ngôi Hai Thiên Chúa danh phận chính thức của một con người, dù ông chỉ là cha nuôi của Đấng Cứu Thế.

Giuse được Matthêu gọi là người công chính vì lý do không muốn tố cáo Maria trong câu chuyện thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần để đầy huyền bí dù cô đã đính hôn với Giuse. Nếu tố cáo thì Maria sẽ phải đối diện với hình phạt ném đá cho đến chết.

Sự công chính của ông được diễn tả ở đây là người luôn muốn điều tốt cho người khác, vì lúc đó ông chưa biết ý định của Chúa dành cho Đức Maria.

Quả thật, Thiên Chúa đã chọn cho Con của Ngài một người cha luôn muốn điều tốt cho người khác, để từ đó định hình cho nhân cách con người của Đức Giêsu qua sự giáo dục của người cha Giuse, một con người luôn muốn điều tốt cho người khác.

Dù cuộc sống của chúng ta có như thế nào đi chăng nữa, nhưng điều làm cho chúng ta được tỏa rạng chính là việc luôn muốn điều tốt cho người khác, dù họ có như thế nào đi chăng nữa.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, xin cho con luôn noi gương thánh Giuse để âm thầm giúp đỡ người khác trong khả năng của mình. Khi có những việc khiến con không thể tiếp tục, thì cũng biết bắt chước Giuse để vẫn mong muốn điều tốt cho người khác.