Monday, March 16, 2026
spot_img
Home Blog Page 35

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 9: Thiên Chúa gọi Abraham

Tội lỗi của con người đã phá hủy công trình sáng tạo tốt đẹp của Thiên Chúa. Trong hoàn cảnh bi đát ấy, Chúa đã gọi Abraham (St 12,1-20). Ông từ bỏ xứ sở, họ hàng để đến nơi Thiên Chúa muốn ông đến. Người hứa ban cho ông một dân tộc đông đảo, một đất nước và một phúc lành, và qua ông mọi người sẽ được sẽ được chúc phúc. Abraham đã ra đi như lời Đức Chúa đã phán với ông.

Bước 1: Làm Dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
ngày xưa Chúa gọi Abraham
và ông đã từ bỏ mọi sự để vâng theo lời mời gọi của Ngài.

Ngày hôm nay,
Chúa cũng gọi chúng con bước đi theo Chúa,
xin cho chúng con một lòng trung tín
và hết lòng bước đi theo Ngài. Amen.

Câu hỏi ôn tập | Sách Sáng thế | Bài 9

Hãy cùng nhau ôn lại bài học một chút bạn nhé!

Hạt giống nảy mầm | Tuần 4 |Mùa Phục sinh

CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH

Ga 10,27-30

A. Hạt giống…

Đức Giêsu mặc khải thêm một khía cạnh của mầu nhiệm bản thân Ngài : Ngài là mục tử : “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi cho chúng được sự sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất”.

B. … nảy mầm.

1. “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta. Ta biết chúng và chúng theo Ta”. Phụng vụ đang dạy chúng ta sống dưới sự dẫn dắt của Chúa Giêsu mục tử tốt lành. Muốn thế, ta phải “nghe tiếng” Ngài và “đi theo” Ngài.

2. Ở Phi châu, có một bộ tộc khá kỳ lạ. Họ không bao giờ đếm, không ai biết tí gì về toán học. Có người hỏi một người dân bản địa có bao nhiêu cừu. Anh đáp  : không biết. “Vậy nếu lỡ mất một hai con, làm sao anh biết ?” Câu trả lời thật ý nhị : “Không phải tôi mất một con số, mà mất một bộ mặt”. (Góp nhặt) 

3. “Chúa là mục tử… tôi không sợ chi, tôi không thiếu gì”.

Suốt đời tôi, tôi rất sợ chết, cho đến ngày một đứa con tôi về với Chúa. Trong lễ nghi an táng cháu, cha sở kể câu chuyện sau : “Một mục tử dẫn bầy chiên đến bờ sông. Nhìn dòng nước chảy xiết, tự nhiên là bầy cừu sợ hãi. Người mục đồng không làm sao hối thúc chúng qua được. Cuối cùng, ông lựa ra một con cừu non, cùng đi với nó xuống dòng nước và dẫn nó qua bờ bên kia. Khi cừu mẹ thấy con mình ra đi, nó quên cả sợ hãi phóng theo. Và thế là cả bầy cừu nối đuôi nhau theo sự hướng dẫn của người mục tử.

Một mai có phải theo con tôi về với Chúa, tôi chẳng sợ. (Góp nhặt) 

4. “Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta. Ta biết chúng và chúng theo Ta”.

Trong phim “giai điệu hạnh phúc” (la Mélodie du bonheur), cô Marie đã đem tình thương và hạnh phúc đến cho gia đình viên đại úy. Cô đã cảm hóa được những đứa con của ông, chia sẻ và cảm thông với chúng. Cô đến với từng đứa trẻ, hiểu rõ tính nết và cả những khát vọng của chúng. Từ những đứa trẻ ngỗ nghịch và bướng bỉnh, chúng đã trở nên ngoan hiền, dễ thương. Chúng cũng cảm thấy phải yêu thương và nghe lời cô chỉ bảo.

Hình ảnh của cô đã để lại trong tôi một ấn tượng hết sức tốt đẹp về người mục tử. Chúa Giêsu là vị mục tử nhân hậu và tốt lành. Ngài không những biết và biết rõ từng con chiên mà còn yêu thương chăm sóc và hiến mạng sống vì đoàn chiên. Ngài đã sống lại và trở nên nguồn sống của đoàn chiên.

Phần tôi, một con chiên trong đàn, tôi cũng được Ngài yêu thương và chăm sóc vỗ về, nhưng tôi còn biết quá ít về Ngài và chưa theo Ngài trọn vẹn.

Lạy Chúa, xin cho con cảm mến sự ngọt ngào của đồng cỏ xanh và dòng suối mát, để được no thỏa trong tình yêu của Ngài. (Epphata) 

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 4 | Mùa Phục sinh | Năm C

TUẦN IV PHỤC SINH NĂM C

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Ga 10, 27-30

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Chiên Ta thì nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sống đời đời; chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta. Điều mà Cha Ta ban cho Ta, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Ta. Ta và Cha Ta là một”.

SUY NIỆM:

Mục tử và đàn chiên có mối liên hệ thật đặc biệt. Chiên nghe tiếng mục tử, và mục tử biết từng con chiên. Mục tử sẽ cho chiên được sống mạnh khỏe và nhất là cho chiên được sống đời đời.

Chỉ duy nhất tiếng của vị mục tử gọi chiên mới nghe. Nó phân biệt giữa nhiều tiếng gọi khác, trong đó có cả tiếng của những người muốn trộm chiên. Vì thế nghe và phân biệt được tiếng chủ chiên là yếu tố sống còn của chiên.

Giữa hàng trăm, hàng ngàn con chiên nhưng vị mục tử vẫn biết từng con một để chăm sóc theo tình trạng sức khỏe và tính cách của nó. Đủ để thấy sự cơ cực, vất vả của vị mục tử tận tâm với đàn chiên của mình.

Chúa Giêsu là Mục Tử và mỗi chúng ta là một con chiên trong đàn chiên của Chúa. Để có thể nghe và nhận ra tiếng Chúa, chúng ta phải siêng năng đọc và suy niệm Lời Chúa; chăm chỉ cầu nguyện và có cái nhìn linh thánh trong mọi sự. Lúc đó Kitô hữu mới có thể biết đâu là tiếng của chủ mình.

Chúa là Mục Tử nhân lành, nên chắc chắn Chúa biết rõ từng người chúng ta trong cái nhìn yêu thương riêng biệt của Ngài. Vì vậy đừng tìm kiếm gì cho lợi ích riêng tư của bản thân mình, nhưng trong mọi sự hãy biết làm cho Nước Chúa được hiển trị.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con tin Chúa biết và chăm sóc mỗi người chúng con cách tận tình nhất vì Chúa là Mục tử nhân lành. Xin cho chúng con biết hiệp nhất, yêu thương nhau trong gia đình Hội thánh, là hình ảnh đàn chiên của Chúa.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Ga 10, 1-10

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ”. 

Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào”.     

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu khẳng định Ngài là cửa chuồng chiên, để thấy hình ảnh vị Mục tử giang tay ôm ấp, bảo vệ cho từng con chiên của mình. Đó cũng là khẳng định nếu chiên ở trong đàn thì nó sẽ an toàn vì được sự bảo vệ của Mục tử.

Ở trong đàn chiên có Chúa Giêsu là cửa nghĩa là phải hoàn toàn để Chúa bảo vệ, dứt khoát sống theo những gì Ngài hướng dẫn, chỉ dạy.

Sự nguy hiểm là có những con chiên không muốn sống trong đàn vì nó nghĩ mình bị gò bó, mất tự do nên luôn hướng ra bên ngoài mong muốn được tung tăng, bay nhảy…

“Cửa chuồng chiên” là Lời Chúa, Giới luật của Chúa và tất cả những gì liên quan đến Chúa để giúp cho đàn chiên của Ngài “được sống và sống dồi dào”.

CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết quý trọng sự chăm sóc của Chúa để lo sống tốt trong hoàn cảnh của mình, không đòi hỏi cũng như mơ tưởng những điều cao xa vượt sức; nhưng góp phần xây dựng và bảo vệ đàn chiên.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Ga 10, 22-30

Khi ấy, người ta mừng lễ Cung Hiến tại Giêrusalem. Bấy giờ là mùa đông. Chúa Giêsu đi bách bộ tại đền thờ, dưới cửa Salômôn. Người Do-thái vây quanh Người và nói: “Ông còn để chúng tôi thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đức Kitô, thì xin ông nói rõ cho chúng tôi biết”. Chúa Giêsu đáp: “Tôi đã nói với các ông mà các ông không tin. Những việc Tôi làm nhân danh Cha Tôi, làm chứng về Tôi. Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đàn chiên tôi. Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi. Tôi cho chúng được sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Tôi. Điều mà Cha Tôi ban cho Tôi, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Tôi. Tôi và Cha Tôi là một”.     

SUY NIỆM:

Người Do Thái khao khát mong chờ ơn cứu độ như hạn chờ mưa, nên với những gì Chúa Giêsu làm, họ “ngờ ngợ” Đấng Messia chính là Ngài. Vì vậy họ đã hỏi thẳng Ngài: “Ông còn để chúng tôi thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đức Kitô, thì xin ông nói rõ cho chúng tôi biết”.

Vấn đề chính yếu của người Do Thái theo lời Chúa Giêsu là: “Tôi đã nói với các ông mà các ông không tin.” Lý do họ không tin là vì họ không thuộc đàn chiên của Ngài.

Quả thật: “Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi”. Nếu họ thuộc đàn chiên của Chúa Giêsu thì họ sẽ nghe và theo Chúa. Họ muốn tìm kiếm ơn cứu độ nhưng không bước vào đàn chiên của Chúa, vì vậy họ mãi mãi là những người ở “bên ngoài”.

Hành động của Kitô hữu để được ơn cứu độ, được hạnh phúc đích thực là “nghe” và “theo” Mục tử Giêsu; khao khát, mong mỏi, tìm kiếm duy nhất của con chiên là làm sao nghe tiếng Mục tử rõ hơn và bước theo Ngài mỗi ngày cách sát gót hơn.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con vẫn miệt mài tìm kiếm Chúa trong cuộc đời này, nhưng có nhiều âm thanh làm con không nghe rõ hoặc lạc mất tiếng Chúa. Xin cho con biết lắng đọng tâm hồn trong cầu nguyện để nghe tiếng Chúa dễ dàng hơn.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Ga 12, 44-50

“Ta là sự sáng đã đến thế gian”.

Khi ấy, Chúa Giêsu lớn tiếng nói rằng: “Ai tin vào Ta thì không phải là tin vào Ta, nhưng là tin vào Đấng đã sai Ta. Và ai thấy Ta là thấy Đấng đã sai Ta. Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không ở trong sự tối tăm. Nếu ai nghe lời Ta mà không tuân giữ, thì không phải chính Ta xét xử người ấy, vì Ta đã đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta, và không chấp nhận lời Ta, thì đã có người xét xử: lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Bởi vì Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Đấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì. Và Ta biết rằng lệnh của Người là sự sống đời đời. Những điều Ta nói, thì Ta nói theo như Cha đã dạy”.  

SUY NIỆM:

Người Do Thái tin vào Thiên Chúa Cha và mong chờ lời hứa cứu độ từ Cha, nhưng Chúa Giêsu là Đấng được Chúa Cha sai đến thì họ không tin. Vì vậy Chúa Giêsu mơi nói cho họ biết việc họ không tin Ngài là không tin vào Chúa Cha, và việc họ bị xét xử sau này là vì chính Ngài đã nói với họ nhưng họ không tin.

Những ai tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa thì sẽ được giải thoát khỏi bóng tối, vì Chúa Giêsu là ánh sáng. Ánh sáng của Ngài chính là sự Phục Sinh, bằng chứng cho sự chiến thắng bóng tối, sự dữ và cái chết.

Quả thật ai tin vào Chúa Giêsu là đi trong ánh sáng, vì tất cả mọi sự nơi Chúa Giêsu là Sự thật, là Chân lý. Giáo huấn của Ngài đôi khi nghịch với lợi ích trần tục, ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân (Ví dụ quyên góp cho đền thờ thì coi như chu toàn luật hiếu thảo; làm theo điều lãnh đạo tôn giáo dạy chứ đừng nhìn họ, vì họ nói mà không làm; bác ái cụ thể thì quan trọng hơn là tuân giữ lề luật cách khắt khe…), nhưng những điều Ngài dạy mới thực sự là ánh sáng giải phóng con người khỏi những ràng buộc của luật lề và mọi thứ cũ kỹ khiến con người mất tự do và không được hạnh phúc.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con biết Chúa là ánh sáng, nhưng đôi khi con muốn núp trong bóng tối để sống theo tự do, thỏa mãn những đam mê, làm những điều xấu xa… Những lúc đó con thấy mình sung sướng, nhưng chính sự sung sướng đó càng đẩy con vào tối tăm của tâm hồn. Xin Chúa giúp con can đảm bước ra ánh sáng để được Chúa soi dẫn tìm về bến bờ hạnh phúc đích thật.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Ga 13, 16-20

Sau khi đã rửa chân các môn đệ, Chúa Giêsu phán với các ông: “Thật, Thầy bảo thật các con: Tôi tớ không trọng hơn chủ, kẻ được sai không trọng hơn đấng đã sai mình. Nếu các con biết điều đó mà thực hành thì có phúc. Thầy không nói về tất cả các con, vì Thầy biết những kẻ Thầy đã chọn, nhưng lời Thánh Kinh sau đây phải được ứng nghiệm: Chính kẻ ăn bánh của Ta sẽ giơ gót lên đạp Ta. Thầy nói điều đó với các con ngay từ bây giờ, trước khi sự việc xảy đến, để một khi xảy đến, các con tin rằng: Thầy là ai. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai đón nhận kẻ Thầy sai, là đón nhận Thầy, và ai đón nhận Thầy là đón nhận Đấng đã sai Thầy”.   

SUY NIỆM:

Hành động rửa chân cho các môn đệ là hành động khiêm nhường xuất phát bởi lòng yêu thương, phục vụ; càng giá trị hơn khi người phục vụ lại là người đứng đầu.

Chúa Giêsu nhắc các môn đệ nhớ mình chỉ là môn đệ (người nhỏ) mà lại được Thầy (người lớn) cúi xuống rửa chân cho, để nhớ đến bài học căn bản của đạo Thiên Chúa là đạo yêu thương.

Xuất phát bởi tình yêu thương đó mà Chúa Giêsu được sai đến thế gian này, và cũng từ tình yêu thương đó mà các môn đệ được sai đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng.

Từ bài học yêu thương cho ta thấy môn đệ Đức Giêsu là những người sống và rao giảng tình yêu thương, nghĩa là những con người biết sống cho người khác; còn những ai chỉ biết sống cho riêng mình là những kẻ “giơ gót đạp Ta” theo lời Chúa Giêsu nói, nghĩa là những con người phản bội tình yêu thương.

CÂU NGUYỆN:

Lạy Chúa, người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng con là môn đệ của Chúa, là chúng con biết yêu thương nhau và yêu thương mọi người. Xin cho chúng con trở thành chứng nhân cho tình yêu của Chúa giữa lòng đời hôm nay.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Ga 14, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó. Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi”. Ông Tôma thưa Người rằng: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”.  

SUY NIỆM:

Tôma là một con người theo trực giác. Điều gì rõ ràng ông mới chấp nhận, mới tin. Vì vậy khi Chúa Giêsu nói về việc ra đi dọn chỗ cho các môn đệ, Tôma muốn Thầy chỉ rõ ràng Thầy đi đâu, chỗ nào để ông với các anh em mới biết đường đi theo.

Chúa Giêsu đã nói lên chân lý của đạo là con đường, con đường của đạo Chúa chính là Đức Giêsu, Đấng là đường, là sự thật và là sự sống. Vì thế chỉ cần biết rõ Chúa Giêsu thì sẽ biết con đường để đi và đi như thế nào.

Con đường Chúa Giêsu là con đường thánh ý Chúa Cha. Ngài đến thế gian này là để làm theo thánh ý Chúa Cha; và tất cả mọi việc Ngài làm đều để cho Danh Cha được cả sáng.

Con đường Chúa Giêsu là con đường yêu thương, phục vụ. Ngài không làm gì cho bản thân, nhưng hoàn toàn cho người khác, nhất là người cùng khổ, người nghèo, người bệnh tật và người ngoại.

Bước theo Chúa Giêsu là đi trên con đường của Ngài, con đường làm theo thánh ý Chúa Cha và con đường yêu thương phục vụ. Càng biết Chúa Giêsu bao nhiêu thì càng phải trở nên giống Ngài bấy nhiêu.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, chúng con loay hoay để tìm đường đi vì tưởng con đường của Chúa là con đường lạ lẫm hoặc rất khó đi, nhưng thực ra con đường của Chúa rất gần gũi và dễ đi, đó là con đường yêu thương. Vì vậy xin cho con biết rèn luyện con tim của mình để yêu Chúa hết lòng và yêu anh em hết tình.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Ga 15, 9-17

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Như Cha đã yêu mến Thầy, Thầy cũng yêu mến các con. Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy. Nếu các con tuân lệnh Thầy truyền, các con sẽ ở trong tình yêu của Thầy; cũng như Thầy đã giữ lệnh truyền của Cha Thầy, nên Thầy ở lại trong tình yêu của Người. Thầy nói với các con điều đó, để niềm vui của Thầy ở trong các con, và niềm vui của các con được trọn vẹn. 

“Đây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con. Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền.

“Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ làm; Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết. Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn các con, và đã cắt đặt, để các con đi và mang lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại, để những gì các con xin Cha nhân danh Thầy, Người sẽ ban cho các con. Thầy truyền cho các con điều này là: các con hãy yêu mến nhau”.  

SUY NIỆM:

Các môn đệ đã chọn Thầy Giêsu là lý tưởng, là con đường để bước đi thì phải “ở lại trong tình yêu của Thầy”. Dấu hiệu để người môn đệ “ở lại trong tình yêu của Thầy” là “yêu như Thầy”. 

Tình yêu cũng chính là lệnh truyền của Thầy Giêsu: “Đây là lệnh truyền của Thầy: Các con hãy yêu mến nhau, như Thầy đã yêu mến các con.”

Vì thế, nét đặc trưng của đạo Chúa cũng chính là tên gọi của đạo ấy: đạo yêu thương. Yêu không phải theo cảm xúc tự nhiên, nhưng là yêu như Chúa đã yêu, một tình yêu đơn sơ và không tính toán, một tình yêu chân thành chỉ lo điều tốt cho người khác.

Kết quả để đánh giá mức độ sống đạo của người môn đệ hay còn gọi là hoa trái trong đời sống đức tin chính là tình yêu nơi người ấy và sự lan tỏa tình yêu của người ấy đến xung quanh.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, đã đến lúc phải vượt qua ranh giới của lề luật, của định chế con người để hướng đến giới luật duy nhất của đạo Chúa là giới luật yêu thương. Xin Chúa cho con biết hướng đến giới luật đó và đánh giá mọi sự cũng chỉ bằng giới luật mà Chúa đã dạy: “các con hãy yêu mến nhau”

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 8: Hồng thủy

Từ Sáng thế 6,5 – 11,32 là câu chuyện Hồng Thủy. Con người sa đọa và Thiên Chúa không thể chịu đựng được nữa. Người muốn quét sạch họ khỏi mặt đất. Tuy nhiên, giữa những người tội lỗi, Thiên Chúa đã bày tỏ ý định cứu Noe và gia đình ông, qua ông các sinh vật cũng được cứu sống. Sau Hồng Thủy, Thiên Chúa đã lập giao ước với Nôê; dòng dõi của ông tiếp tục sinh sôi nẩy nở đầy mặt đất. Vì tai họa Hồng Thủy, con người quyết định xây tháp Babel; công trình này đã được khởi công nhưng không có ngày hoàn tất. Kết thúc của tường thuật này có đề cập đến một nhân vật quan trọng; đó là Abraham, một người đẹp lòng Thiên Chúa. Qua ông, Thiên Chúa sẽ thực hiện ý định cứu độ của Người cho nhân loại.

Bước 1: Làm Dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
bài học hôm nay đã cho chúng con thấy được rằng,
vì sống theo tội ác mà nhân loại phải rời vào cảnh diệt vong.

Xin cho chúng con biết noi gương ông Nôê,
luôn sống ngay chính, đẹp lòng Chúa
và hết lòng vâng phục theo sự hướng dẫn của Ngài. Amen.

Câu hỏi ôn tập | Sách Sáng thế | Bài 8

Hãy cùng nhau ôn lại bài học một chút bạn nhé!

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 7: Nhân loại sau Cain

Từ Sáng thế 5,1 – 6,4 là câu chuyện Nhân loại sau Cain. Phần này ghi lại gia phả của Ađam, từ Ađam đến Nôê. Dù con người phạm tội chống lại Thiên Chúa và phải chết, nhưng Người vẫn ban cho mỗi người có con nối dòng và góp phần trong kế hoạch của Người.

Bước 1: Làm Dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
qua bài học hôm nay,
chúng con được tìm hiểu về ông Khanốc,
một người “đi với Thiên Chúa”.

Xin cho chúng con biết noi gương ông,
để chúng con luôn đi trong đường lối của Chúa
và sống đẹp lòng Ngài,
bằng đời sống công chính, bác ái hằng ngày của chúng con. Amen.

Câu hỏi ôn tập | Sách Sáng thế | Bài 7

Hãy cùng nhau ôn lại bài học một chút bạn nhé!

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần 3 | Mùa Phục sinh | Năm C

0

SUY NIỆM LỜI CHÚA TUẦN III PHỤC SINH NĂM C

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Ga 21, 1-14 hoặc 1-19

Khi ấy, Chúa Giêsu hỏi Simon Phêrô rằng: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”. Người lại hỏi: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy”. Người hỏi ông lần thứ ba: “Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?” Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: “Con có yêu mến Thầy không?” Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người bảo ông: “Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thật, Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến”. Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời ấy đoạn, Người bảo ông: “Con hãy theo Thầy”. 

SUY NIỆM:

Khi Chúa Giêsu Phục Sinh hỏi Simon Phêrô vấn đề quan trọng, sống còn đối với bản thân ông và vận mệnh của Nước Trời mà Chúa Giêsu đã thiết lập, Ngài gọi chính tên ông; và để không lầm lẫn với người khác, còn khẳng định ông là “con của ông Gioan”. Điều đó cho thấy mỗi người có một vị trí riêng biệt trong cái nhìn của Chúa, không lẫn vào ai và không ai lẫn vào người nào.

Chúa Giêsu Phục Sinh không hỏi Phêrô về những việc ông đã làm, về những điều ông suy nghĩ, về những lời nói mà ông đã từng thốt lên… mà chỉ hỏi ông: “Con có yêu mến Thầy không?” Trong tình yêu mọi thứ đều không quan trọng, chỉ cần con tim luôn hướng về nhau, nhờ đó dẫu có những sai sót trong suy nghĩ, lời nói và việc làm thì cũng là chuyện nhỏ.

Với câu hỏi đó, Phêrô không trả lời vội vàng như tính khí của ông, không dõng dạc như kiểu cách vốn có… nhưng chắc chắn trong sự từ tốn, nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát thẳng thắn, với ánh mắt nhìn thẳng vào Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy”.

Thái độ và lời nói của Simon Phêrô thể hiện sự khiêm tốn và xác quyết tình yêu của ông: ‘Thầy biết mọi sự”, biết cả những yếu đuối, mỏng giòn, sai trái, bội phản của con… Cái “biết” của Thầy làm ông không còn muốn dẫn đường cho Thầy như trước đây đã từng cản lối Thầy lên Giêrusalem. Cái “biết” của Thầy làm ông quên đi mặc cảm đã từng chối Thầy 3 lần…

Từ cái “biết” của Đấng Phục Sinh, Simon Phêrô chỉ còn biết một điều duy nhất: “yêu mến Thầy”. Và cũng nhờ cái biết duy nhất đó mà Chúa Giêsu Phục Sinh mới dám trao cho ông đàn chiên của Ngài.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, tình yêu là lý do duy nhất để Chúa chịu chết cho chúng con được sống; tình yêu cũng là điều kiện để bước đi theo Chúa trong hành trình đức tin. Xin cho chúng con biết yêu Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn và hết trí khôn con.

THỨ HAI

LỜI CHÚA: Ga 6, 22-29

“Hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời”.

Hôm sau, đám người còn ở lại bên kia biển thấy rằng không có thuyền nào khác, duy chỉ có một chiếc, mà Chúa Giêsu không lên thuyền đó với các môn đệ, chỉ có các môn đệ ra đi mà thôi. Nhưng có nhiều thuyền khác từ Tibêria đến gần nơi dân chúng đã được ăn bánh sau khi Chúa dâng lời tạ ơn. Khi đám đông thấy không có Chúa Giêsu ở đó, và môn đệ cũng không, họ liền xuống các thuyền kia và đến Capharnaum tìm Chúa Giêsu.

Khi gặp Người ở bờ biển bên kia, họ nói với Người: “Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ?” Chúa Giêsu đáp: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê. Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Đấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu”. Họ liền thưa lại rằng: “Chúng tôi phải làm gì để gọi là làm việc của Thiên Chúa?” Chúa Giêsu đáp: “Đây là công việc của Thiên Chúa, là các ngươi hãy tin vào Đấng Ngài sai đến”.

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu đã nói lên thực tế phũ phàng vào thời của Ngài: “Thật, Ta bảo thật các ngươi, các ngươi tìm ta không phải vì các ngươi đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ngươi đã được ăn bánh no nê.”

Một số người không thấy giá trị cao cả mà Chúa muốn giới thiêu, họ chỉ thấy giá trị phàm tục trước mắt là ăn bánh no nê, thế thôi!

Nhưng liệu cái no có đủ đảm bảo hạnh phúc cho con người không? Thưa không, vì thực tế có những người chẳng những no mà còn tràn trề, còn tích cóp để dành nhưng vẫn đau khổ và bất hạnh; nhưng có những người không đủ no, vất vả suốt cuộc đời chỉ có miếng ăn tạm đủ, nhưng họ vẫn hạnh phúc, tươi cười.

Thế thì điều gì là căn bản con người cần tìm kiếm? “Hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống đời đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi.”

Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ của mình đừng để cuộc đời mình bị nhấn chìm bởi những giá trị tầm thường trước mắt, nhưng hãy biết hướng đến những giá trị cao cả hơn, mà giá trị cao cả nhất chính là ơn cứu độ, là sự sống đời đời cho con người.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con có cái nhìn linh thánh trong mọi sự để vượt qua những cám dỗ nhỏ nhoi, tầm thường của cơm áo gạo tiền mà cố gắng đạt đến giá trị vĩnh cửu trên trời là ơn cứu độ mà Chúa Giêsu đã chuộc lại cho chúng con bằng chính cái chết của Ngài.

THỨ BA

LỜI CHÚA: Ga 14, 6-14

“Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin, Thầy sẽ làm cho”.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Tôma rằng: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy. Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người”. 

Philipphê thưa: “Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con”.

Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: “Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Philipphê, ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: ‘Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha?’ Con không tin Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho”.

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu đã quả quyết: “Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin, Thầy sẽ làm cho”. Thế nhưng nhiều người vẫn phàn nàn cầu xin mà Chúa có cho đâu?

Con người đã xin nhân danh Chúa chưa hay họ xin nhân danh một đấng nào khác? Thần tài, thầy bói, thần hộ mạng? Điều này nhắc nhở chúng ta về niềm tin của mình vào Thiên Chúa.

Và tôi đã nhận ra Chúa đã ban cho những điều tôi xin chưa? “Thầy sẽ làm cho”, dĩ nhiên không theo cách của con người, nhưng theo cách của Thiên Chúa.

Đôi khi tôi xin điều này, Chúa cho điều kia; tôi xin 10 Chúa lại cho 1; tôi xin thế này Chúa lại cho thế khác… Điều này nhắc nhở tôi về sự phó thác, vì chắc chắn Chúa biết điều gì cần thiết cho ơn cứu độ của tôi.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết Chúa là Đấng yêu thương, quan tâm, chăm sóc và lo liệu mọi sự cho con. Vì thế hãy luôn tin tưởng, cậy trông và phó thác vào Chúa, còn mọi sự Chúa sẽ lo liệu cho con.

THỨ TƯ

LỜI CHÚA: Ga 6, 35-40

“Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời”.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán với đám đông rằng: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ. Nhưng Ta đã bảo các ngươi rằng: Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin. Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài. Bởi vì Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta. Vậy ý của Cha, Đấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại. Quả vậy, ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời”.

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu đến thế gian để thực hiện ý định của Chúa Cha, mà chính Ngài đã măc khải:“Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời”. Như vậy, Chúa Cha đã trao phó cho Chúa Con ơn cứu độ của mỗi người chúng ta.

Không phải thấy Chúa Giêsu là đương nhiên được cứu độ như một thứ bùa chú, nhưng cái “thấy” ở đây bao gồm cả lý trí, ý chí và con tim, thấy không phải bằng đôi mắt, nhưng bằng trọn vẹn con người, nghĩa là tin nhận Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là Đấng Cứu Độ.

Hằng ngày tôi vẫn đọc kinh, cầu nguyện, tham dự thánh lễ… nhưng cuộc sống tôi chưa thay đổi là vì tôi chưa “thấy” Chúa trong những việc đạo đức tôi làm, có lẽ tôi chỉ làm vì thói quen?!

Tôi vẫn nghe lời Chúa dạy để làm việc bác ái rất nhiều, lặn lội khắp nơi để giúp đỡ người nghèo, cứu trợ người gặp khó… nhưng tôi vẫn chưa vui, chưa bình an, có lẽ tôi chưa “thấy” Chúa trong những người nghèo khổ, mà chỉ làm vì thói quen, vì tính cách, thậm chí có những người làm vì phô trương?!

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con gặp Chúa mỗi ngày trong mọi việc và nơi mọi người, vì nếu nhận ra Chúa trong mọi sự con sẽ được sự sống đời đời.

THỨ NĂM

LỜI CHÚA: Ga 6, 44-51

“Ta là bánh từ trời xuống”.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán với dân chúng rằng: “Không ai đến được với Ta, nếu Cha, là Đấng sai Ta, không lôi kéo kẻ ấy, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Trong sách các tiên tri có chép rằng: ‘Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo’. Ai nghe lời giáo hoá của Cha, thì đến với Ta. Không một ai đã xem thấy Cha, trừ Đấng bởi Thiên Chúa mà ra, Đấng ấy đã thấy Cha. Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời. Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Đây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi chết. Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống”.  

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu nói lên sự thật để người Do Thái biết rằng họ đã vượt qua giai đoạn cũ kỹ của cha ông họ, thời mặc dù được Thiên Chúa cho ăn manna trong sa mạc, nhưng họ vẫn đói khát và phải chết. Nay họ có bánh trường sinh từ trời xuống để ai ăn bánh đó sẽ được sống muôn đời.

Chúa Giêsu phân biệt sự sống tự nhiên được nuôi dưỡng bằng thứ bánh tự nhiên, nhưng sẽ chấm dứt theo quy luật tự nhiên với sự sống siêu nhiên được nuôi dưỡng bằng bánh siêu nhiên để được sống muôn đời.

Từ đây dân chúng biết rằng mình không chỉ sống cho đời này, mà còn phải chuẩn bị cho đời sau. Muốn như vậy chỉ có con đường duy nhất là tin vào Chúa Giêsu, Đấng đã hiến mạng sống làm giá chuộc và lấy máu thịt mình để nuôi dân chúng.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con đã được biết Chúa, đã tin và bước đi trên con đường của Chúa, là con đường cứu độ cho chính bản thân con. Xin Chúa cho con biết đón rước Chúa mỗi ngày bằng nhiều cách khác nhau, nhất là nơi Bí tích Thánh Thể, bánh ban sự sống, để con được nuôi dưỡng về phần linh hồn.

THỨ SÁU

LỜI CHÚA: Ga 6, 53-60

“Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống”.

Khi ấy, những người Do-thái tranh luận với nhau rằng: “Làm sao ông này có thể lấy thịt mình mà cho chúng ta ăn được?”

Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: “Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Đấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Đây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời”.

Người giảng dạy những điều này tại Hội đường Caphar-naum.    

SUY NIỆM:

Sự thật Chúa Giêsu mặc khải khiến một số người Do Thái không thể chấp nhận được, sự thật đó đã được nhắc đến trong đoạn Tin Mừng hôm qua, rằng Ngài sẽ nuôi dưỡng dân chúng bằng thịt và máu của Ngài.

Dân chúng không thể chấp nhận theo suy nghĩ tự nhiên “Làm sao ông này có thể lấy thịt mình mà cho chúng ta ăn được?” Quả thật, theo tự nhiên thì không thể được và không thể chấp nhận.

Nhưng niềm tin Chúa Giêsu hướng đến cho nhân loại vượt lên trên lẽ tự nhiên, vì nếu theo tự nhiên con người không cần tìm đến với Chúa, họ sẽ sống mãi với những giá trị tự nhiên đó và sẽ mãi mãi trầm luân.

Niềm tin mà Chúa Giêsu gieo vào lòng nhân loại chính là giá trị siêu nhiên, cao vời vượt lên trên tất cả. Niềm tin đó không phải là thứ hão huyền, nhưng là sự thật được chứng minh bằng chính cuộc đời của Ngài.

Nếu Chúa Giêsu chỉ làm được những chuyện bình thường hoặc khoa học có thể chứng minh được thì đó cũng chỉ là  bình thường mà thôi; nhưng Chúa Giêsu hơn thế nữa, Ngài làm được những việc phi thường.

Việc phi thường nhất mà Chúa Giêsu đã làm là lấy Thịt Máu mình làm lương thực nuôi dưỡng con người.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con tin vào Chúa không phải vì những gì con hiểu được, nhưng tin vào Chúa qua những việc nhiệm mầu Chúa đã làm cho con. Xin cho con biết tin tưởng vững vàng vào Bí tích Thánh Thể để nhờ đó con được sống và sống dồi dào như ý định của Chúa Cha.

THỨ BẢY

LỜI CHÚA: Ga 6, 61-70

“Chúng con sẽ đi đến với ai? Thầy mới có những lời ban sự sống”.

Khi ấy, có nhiều môn đệ của Chúa Giêsu nói rằng: “Lời này chói tai quá! Ai nghe được!” Tự biết rằng các môn đệ đang lẩm bẩm về chuyện ấy, Chúa Giêsu nói với họ: “Điều đó làm các ngươi khó chịu ư? Vậy nếu các ngươi thấy Con Người lên nơi đã ở trước thì sao? Chính thần trí mới làm cho sống, chứ xác thịt nào có ích gì? Nhưng lời Ta nói với các ngươi là thần trí và là sự sống. Nhưng trong các ngươi có một số không tin”. Vì từ đầu Chúa Giêsu đã biết ai là những kẻ không tin, và kẻ nào sẽ nộp Người. Và Người nói: “Bởi đó, Ta bảo các ngươi rằng: Không ai có thể đến với Ta, nếu không được Cha Ta ban cho”. Từ bấy giờ có nhiều môn đệ rút lui không còn theo Người nữa. Chúa Giêsu liền nói với nhóm Mười Hai rằng: “Cả các con, các con có muốn bỏ đi không?” Simon Phêrô thưa Người: “Lạy Thầy, bỏ Thầy chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa”.  

SUY NIỆM:

Đạo là con đường. Con đường Chúa Giêsu muốn giới thiệu không phải là con đường trãi thảm, rãi đầy hoa hồng… nhưng là sự thật phải được đánh đổi. Nó không phải là thuốc phiện để gây mê, mà nó chính là con đường chúng ta đi với đầy đủ mọi cung bậc, trong đó có cả những sự thật con người không thể chấp nhận được.

Khi nghe Chúa Giêsu nói về việc ăn thịt và uống máu Ngài, nhiều người đã bỏ đi vì họ chưa hiểu thấu đáo. Thịt và máu là thực sự, nhưng ở một hình dạng khác do quyền năng của Thánh Thần.

Khi muốn cùng đi chung trên một con đường, người ta phải bỏ qua những bất đồng về nhiều khía cạnh khác nhau, để cùng nhau tìm ra một lối đi chung, quan trọng là thiện chí của cả hai bên.

Con đường mà Chúa Giêsu muốn dẫn chúng ta đi là con đường mang lại niềm vui, hạnh phúc tròn đầy viên mãn, con đường mà Chúa phải đánh đổi bằng chính mạng sống Ngài. Vì thế đây là con đường đáng tin tưởng dù chúng ta chưa biết mình đi như thế nào.

Simon Phêrô đã đã nhận ra điều đó nên ông đã thay mặt anh em mình để xác quyết một điều: “Lạy Thầy, bỏ Thầy chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa”.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, ước gì lời của Simon Phêrô cũng là xác quyết của chúng con: “Lạy Thầy, bỏ Thầy chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời.”

Hạt giống nảy mầm | Tuần 3 |Mùa Phục sinh

CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH

Ga 21,1-19

A. Hạt giống…

Phần cuối của Tin Mừng Gioan (có lẽ không do Gioan viết, mà do các đồ đệ của Gioan), tường thuật cuộc hiện ra cho các tông đồ trên biển hồ Tibêria :

1. Theo gợi ý của Phêrô, người số tông đồ khác trở lại nghề cũ là đi đánh cá.

2. Khi đó xảy ra lại một tình huống giống y lần đầu tiên Phêrô gặp Chúa Giêsu và được Ngài gọi : các ông không đánh được cá, nhưng nhờ Chúa Giêsu nên sau đó đánh được rất nhiều cá. (x. Lc 5,4-11)

3. Các tông đồ nhận ra Chúa Giêsu : đầu tiên là Gioan, kế đến là các ông khác.

4. Bữa ăn thân mật bên bờ hồ sau khi Thầy trò nhận ra nhau.

B. … nảy mầm.

1. Trong những lần hiện ra với các môn đệ sau khi sống lại, Chúa Giêsu không bao giờ nói nửa lời trách móc tội các ông đã bỏ trốn và chối Ngài ; cũng không có nửa lời ám chỉ, mà toàn là những lời dịu dàng, an ủi, khích lệ. Các ông cũng không một lời xin lỗi Chúa, thế mà Chúa vẫn tha. Tha thứ đâu cần phải nói ra bằng lời, ăn năn cũng đâu cần thốt ra bằng tiếng. Chúa đến với ta, ta ở bên cạnh Chúa, thế là đủ.

2. Sự tha thứ của Chúa không diễn tả bằng lời, nhưng bằng thái độ : “Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ. Ngài cũng cho cá như thế”.

3. “Người môn đệ Chúa Giêsu yêu liền nói với Phêrô : chính Chúa đó” : Gioan là người đầu tiên nhận ra Chúa. Ông nhận ra Chúa nhờ một kỷ niệm mà mẻ cá lạ giúp ông nhớ lại. Khi đã yêu thì từng chi tiết, từng biến cố đều khiến ta nhớ đến người mình yêu. Xin cho con yêu Chúa đủ để mỗi sự lành trong ngày đều khơi lên kỷ niệm của con về Chúa.

4. Trong lòng Phêrô ngổn ngang nhiều tình cảm : mặc cảm phạm tội, hối hận, nhớ Chúa và mong gặp lại Ngài. Nhưng mạnh nhất là tình cảm mong nhớ Chúa. Bởi đó khi vừa nghe Gioan nói “Chúa đó”, bao nhiêu tình cảm khác biến đâu mất hết, chỉ còn mỗi tình cảm muốn gặp lại Chúa. Vì thế ông “liền khoác áo vào rồi nhảy xuống biển” bơi tới Chúa. Dù con có thế nào đi nữa, nhưng xin cho con luôn nhớ Chúa và quên đi tất cả khi gặp lại Chúa.

5. Trong toán học, chúng ta đã biết tầm quan trọng của vị trí con số “không” trong tương quan với dấu chấm thập phân : số “một” càng bị nhiều số “không” ngăn cách nó xa dấu chấm thập phân thì giá trị của nó càng thấp. Thí dụ .000,000,1. 

Tuy nhiên nếu số một đứng đầu thì sau đó càng có nhiều số “không” chừng nào thì giá trị của nó càng cao chừng nấy. Thí dụ 1,000,000.

Chúa chính là số một. Khi ta đặt Chúa hàng đầu trước những công việc của ta thì ta càng làm nhiều chừng nào, giá trị chúng càng cao chừng nấy. Ngược lại Chúa càng xa tâm trí ta chừng nào thì công việc ta làm càng ít giá trị chừng nấy. (Frank Mihalic)

6. “Khi trời đã sáng, Đức Giêsu đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giêsu”.

Mỗi ngày tôi học và làm việc theo một thời khóa biểu kín mít mà tôi tự đặt ra cho mình, tối về mệt quá tôi lăn ra ngủ. Tôi thường thấy mình rơi vào những khoảng trống, cảm thấy mình lạc lõng cô đơn và đâm ra chán nản. Thế rồi tôi được một vị “Kỹ sư tâm hồn” khuyên mỗi ngày nên dành cho Chúa một vài phút.

Từ đó mỗi tối trước khi ngủ, tôi đã dành ra ít phút để nhìn lại những ơn ban của một ngày sống và nhìn lại chính mình. Tôi thấy còn nhiều bóng tối phủ lấp tâm hồn tôi.

Thật hạnh phúc mỗi khi lên giường ngủ mà có thể mỉm cười với chính mình. Những giây phút tĩnh nguyện cuối ngày đã giúp tôi khám phá ra mầu nhiệm Chúa hiện diện và đồng hành với tôi trên khắp các nẻo đường.

Lạy Chúa, những bóng tối trong tâm hồn và những bận tâm khác đã khỏa lấp làm con không nhận ra được sự hiện diện sống động của Chúa. Một vài phút dành cho Chúa chẳng là gì so với 24 giờ của một ngày Chúa đã ban cho con, thế mà con không biết ! Cảm ơn Chúa, cảm ơn người “Kỹ sư tâm hồn” đã mở mắt cho con. (Epphata) 

7. “Đức Giêsu bảo các ông : “Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi thì sẽ bắt được cá”. Các ông thả lưới xuống nhưng không thể kéo lên, vì lưới đầy những cá”. (Ga 21,6)

Mỗi khi thất bại, buồn chán… tôi lại tự hỏi : Chúa đã phục sinh, đã chiến thắng mọi sự dữ. Sao thế gian vẫn còn đau khổ ? Tôi phải làm gì để có được niềm vui phục sinh ? Các môn đệ xưa cũng có lúc đã thất vọng và buồn chán như tôi. Thất vọng về người Thầy mà các ngài đã bỏ tất cả để đi theo, nay đã chết thật rồi. Trở về nghiệp cũ, các ngài lại thất bại. Song lần này các ngài đã không nản lòng. Các ngài đã gặp Chúa và vâng lời Người mà thả lưới. Thật ngỡ ngàng, vì các ngài không chỉ được mẻ cá đầy mà còn được chính Đấng phục sinh.

Lạy Chúa, Chúa vẫn đi ngang qua đời con, nơi con làm việc, chỗ con ở. Chúa vẫn đến với con từng ngày, nhưng bước chân Ngài âm thầm quá ; thật khó lần ra dấu chân Ngài để lại. Xin cho con nhận ra Chúa và mau mắn lên đường với Ngài, đến những nơi Ngài muốn đến, gặp những người Ngài muốn gặp, làm những gì Ngài muốn làm. (Hosanna) 

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 6: Cain và Aben

Chương 4 của sách Sáng thế là tường thuật Cain và Aben. Do hậu quả tội lỗi của Ađam và Evà, Cain đã giết Aben, em ruột của mình. Thiên Chúa đã thấy tất cả những gì Cain đã làm và những đau khổ Aben phải chịu. Câu chuyện này diễn tả tự lan tràn của tội lỗi cả chiều rộng lẫn chiều sâu; sự lây lan của tội lỗi trong thế gian và tầm mức của tội này càng nặng hề hơn.

Bước 1: Làm Dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
chúng con cám ơn Chúa,
vì qua câu chuyện của Cain,
chúng con rút ra được nhiều bài học cho mình.
Về viêc phải biết tỉnh thức trước cám dỗ
và trách nhiệm của mình với anh chị em đồng loại.

Xin cho chúng con luôn biết sống tiết độ và tỉnh thức
để có thể vượt qua mọi cạm bẫy của ác thần,
mà sống trong sữ dẫn dắt của Thánh Linh.
Và xin Chúa cũng cho chúng con luôn biết quan tâm
đến những khổ đau của anh chị em đồng loại,
để chúng con có thể san sẻ với họ những gánh nặng của cuộc đời. Amen.

Câu hỏi ôn tập | Sách Sáng thế | Bài 6

Hãy cùng nhau ôn lại bài học một chút bạn nhé!

[Bài học] Sách Sáng thế | Bài 5: Con người sa ngã

Chương 3 của sách Sáng thế là tường thuật Con người sa ngã. Khởi đầu từ việc con rắn cám dỗ người nữ và người nữ sa ngã; sau khi người nữ phạm tội, người nam cũng sa ngã. Hai người đã chịu sự phán xử của Thiên Chúa và chấp nhận hình phạt. Con người và vạn vật được tạo dựng tốt đẹp, nhưng họ đã đánh mất sự hiệp thông với Thiên Chúa và với nhau.

Bước 1: Làm Dấu Thánh Giá

Bước 2: Lắng nghe Lời Chúa

Bước 3: Giải thích Lời Chúa

Bước 4: Cầu nguyện kết thúc

Lạy Chúa,
là con cháu của nguyên tổ Ađam và Evà,
chúng con thấy mình cũng dễ chiều theo những cám dỗ ngon ngọt của ma quỷ,
mà sống ngược lại với lời dạy của Chúa.

Xin Chúa giúp chúng con luôn biết sống khiêm tốn, tiết độ và tỉnh thức,
để chúng con luôn mạnh mẽ vượt thắng mọi cơn cám dỗ
và giữ tấm lòng chung thủy sắt son với Ngài. Amen.

Câu hỏi ôn tập | Sách Sáng thế | Bài 5

Hãy cùng nhau ôn lại bài học một chút bạn nhé!

Hạt giống nảy mầm | Tuần 2 |Mùa Phục sinh

CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH

Ga 20,19-31

A. Hạt giống…

Hai lần hiện ra cách nhau 8 ngày này nhằm những mục tiêu sau :

1. Chúa Giêsu nâng đức tin của các môn đệ lên một bậc : từ mức độ thấp là tin dựa vào bằng chứng mà giác quan kiểm nghiệm được (câu 20 “Ngài cho các ông xem tay và cạnh sườn Ngài” ; câu 25, Tôma đòi điều kiện “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Ngài, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Ngài…) lên mức độ cao là tin chỉ vì nghe bởi vì mình đã an tâm về uy tín của người nói cho mình nghe (câu 29 : “Phúc cho những ai không thấy mà tin”).

2. Chúa Giêsu ban bình an cho các môn đệ để rồi các ông lại ban bình an cho người khác qua việc tha tội. Sự bình an này là hoa trái của Thánh Thần, và đặt nền tảng trên việc tin vào Chúa Giêsu phục sinh.

B. … nảy mầm.

1. Một cuộc đối thoại giữa hai người yêu nhau :

– Em có bằng lòng lấy anh không  ?

– Bằng lòng.

– Chúng ta chỉ mới quen nhau mấy tháng. Em chỉ nghe anh nói thôi chứ chưa có dịp ”kiểm tra” lý lịch và quá khứ của anh. Sao em tin anh thế  ?

– Vì em yêu anh !

Tình yêu hỗ trợ cho niềm tin. (Góp nhặt) 

2. Có một bà nổi tiếng đạo đức, nhân hậu và luôn bình tâm trước mọi thử thách. Một bà khác ở cách xa ít dặm, nghe nói thì tìm đến, hy vọng học được bí quyết để sống bình tâm và hạnh phúc. Bà hỏi :

– Thưa bà, có phải bà có một đức tin lớn lao ?

– Ồ không, tôi không phải là người có đức tin lớn lao, mà chỉ là người có đức tin bé nhỏ đặt vào một Thiên Chúa lớn lao. (Góp nhặt) 

3. “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”.

“Xoảng…!” Cái bình vỡ. “Hư quá ! Mẹ đã bảo rồi”. Không phải một lần nhưng nhiều lần xảy ra như thế. Mặc dù đã được mẹ báo trước, nhưng tôi vẫn cứ muốn thử xem sao.

Lớn lên, tôi hiểu biết nhiều hơn nhưng cũng đa nghi hơn. Cái gì hơi khác thường là tôi đòi phải có bằng chứng rõ ràng. Với một công thức mới chưa được chứng minh, tôi không tài nào nhớ được. Và đôi khi, trong những giây phút trao lòng, tôi cũng đã hỏi : “Không biết có Chúa thật không ?”.

Cuộc sống càng phát triển, dường như con người chỉ muốn tin vào những cái có thể cân, đo, đong, đếm được mà thôi. 

Nhưng thước đo nào đủ cho chiều cao thập tự. Cán cân nào đủ đo tình yêu của Người.

Lạy Chúa, xin cho con biết vững tin vào tình yêu cứu độ. (Epphata) 

4. “Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói : Chúc anh em được bình an”. (Ga 20,19)

Vị bề trên bất chợt hỏi nhà truyền giáo : “Nếu dân vùng này chửi rủa, ném đá con, con nghĩ sao ?”. Ông thưa : “Con nghĩ họ tốt lành và thân thiện, vì họ không dùng vũ khí sắc bén để hại con”. Ngài lại hỏi tiếp : “Nếu họ giết con, con nghĩ sao ?” Nhà truyền giáo thưa : “Con vẫn nghĩ họ tốt lành, vì họ muốn giải thoát con khỏi thân xác hư nát này”.

Nhà truyền giáo rất thanh thản và bình an. Ông phó thác mọi sự cho Chúa như Đức Giêsu trên thập giá đã phó thác mọi sự cho Cha. Ông tin rằng tình yêu thì mạnh hơn thù hận, sự thật thì mạnh hơn gian dối. Và thập giá đối với ông là lời mời gọi “Can đảm lên, vì Ta đã thắng thế gian”.

Lạy Chúa, xin cho con bình an của Chúa. (Hosanna) 

5. “Nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do thái… Chúa Giêsu hiện ra nói với các ông “Bình an cho anh em. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai anh em”. (Ga 20,19.21)

Con đã say mê tiếng gọi lên đường theo bước chân nhẹ nhàng thanh thoát của người mục tử có tấm lòng hiền lành và khiêm nhượng. Nhưng thú vui tràn khắp đường đời, những đam mê lại dâng lên trong lòng con. Thật mệt mỏi vì cứ phải trăn trở kiếm tìm. Thật phiêu lưu khi chọn ý Chúa… Đôi khi con bằng lòng với hạnh phúc của mình, thì lòng vẫn không yên, vẫn nghe thôi thúc tiếng gọi lên đường… “Như Cha sai Thầy, Thầy cũng sai anh em…”

Lạy Chúa, xin cho con trung tín với Chúa Thánh Thần trong con, để con mãi lên đường với Chúa. (Hosanna)