Tuesday, March 24, 2026
spot_img

Sống Lời Chúa mỗi ngày | Tuần V Mùa Chay | Năm A

TUẦN V MÙA CHAY – NĂM A

CHÚA NHẬT

LỜI CHÚA: Ga 11, 1-45

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Ladarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Ladarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”.

Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Ladarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Ladarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Ladarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Ladarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Ðiđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”.

Ðến nơi, Chúa Giêsu thấy Ladarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do-thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do-thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do-thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Ðã an táng Ladarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do-thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Ladarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”.

Một số người Do-thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người.

SUY NIỆM:

Mặc khải Lời Chúa Tuần Thứ Năm Mùa Chay: Chúa Giêsu là sự sống. Sự sống được Thiên Chúa Cha ban tặng cho thế gian, để những ai tin vào Ngài sẽ được sống và sống đời đời.

Bằng chứng của mặc khải đó là Ngài đã cho Ladarô chết chôn trong mồ bốn ngày được sống lại, một việc mà con người không thể nào làm được.

Ladarô đã sống lại trong sự sống tự nhiên, nhưng rồi sẽ chết nữa, vì hậu quả của tội nguyên tổ khiến con người phải chết. Tuy nhiên, nhờ niềm tin vào Đấng đã cho mình sống lại mà chắc chắn Ladarô cũng sẽ được sống lại với Ngài.

Cũng vậy, nếu chúng ta tin vào Đức Giêsu Kitô thì Ngài cũng sẽ Phục sinh cho chúng ta trong sự sống đời đời. Niềm tin đó dẫn chúng ta đến chỗ tín thác cuộc sống cho Ngài và sống theo những gì Ngài chỉ dạy.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, sự sống đời này dù có vui vẻ, hạnh phúc nhưng cũng không làm thỏa mãn nhu cầu tối thượng của con người, vì ai rồi cũng sẽ chết, chết rồi không còn bám víu vào những gì ở sự sống đời này được nữa. Vì vậy sự khôn ngoan đích thực là hãy biết tìm kiếm sự sống đời đời. Xin Chúa cho chúng con biết hướng lòng về những thực tại cao siêu ở trên trời để đầu tư cho sự sống vĩnh cửu mà Chúa đã ban cho chúng con.

THỨ HAI

TIN MỪNG: Ga 8, 12-20

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người biệt phái rằng: “Ta là sự sáng thế gian. Ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm, nhưng sẽ có ánh sáng ban sự sống”.

Những người biệt phái nói: “Ông tự làm chứng cho mình, nên chứng của ông không xác thực”.

Chúa Giêsu trả lời: “Cho dầu Ta tự làm chứng về Ta, thì chứng của Ta cũng xác thực, vì Ta biết rõ Ta từ đâu tới và đi về đâu. Còn các ông, các ông không biết Ta từ đâu tới, cũng chẳng biết Ta đi đâu. Các ông đoán xét theo xác thịt; còn Ta, Ta không đoán xét ai. Hoặc nếu Ta có đoán xét, thì sự đoán xét của Ta cũng xác thực, bởi vì không phải chỉ có mình Ta, nhưng còn có Cha Ta là Đấng đã sai Ta. Vả lại trong luật của các ông có ghi: Chứng của hai người thì xác thực. Ta tự làm chứng về Ta, và Đấng đã sai Ta, là Chúa Cha, cũng làm chứng cho Ta nữa”.

Họ nói: “Cha của ông đâu?” Chúa Giêsu trả lời: “Các ông không biết Ta, cũng chẳng biết Cha Ta. Nếu các ông biết Ta thì cũng sẽ biết Cha Ta”.

Chúa Giêsu nói những lời trên gần nơi để Kho Tiền, khi Người giảng dạy trong đền thờ. Thế mà không ai bắt Người, vì chưa đến giờ Người.    

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu khẳng định: “Ta là sự sáng thế gian. Ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm, nhưng sẽ có ánh sáng ban sự sống”. Ánh sáng là để soi dọi, có tác dụng giúp cho người khác biết đường, thấy đường…

Sự sống ở đây là mục tiêu chỉ đường của ánh sáng. Ánh sáng dẫn người ta đến sự sống, và duy chỉ Chúa Giêsu mới có thể biết và chỉ đường cho người ta đi.

Sự sáng của Chúa Giêsu chính là chân lý, là sự thật. Tuy nhiên đôi khi người đời không thích sự sáng vì chân lý và sự thật như ánh sáng chói lòa, sẽ khiến người ta chịu không nổi. Ví dụ phá thai là tội ác, đó là chân lý, nhưng sẽ có những người không chấp nhận điều đó… nhưng chân lý vẫn là chân lý.

Sự sáng của Chúa Giêsu chính là tình yêu, để dù người đời có gian ác, có phản bội, có như thế nào, thì Chúa Giêsu vẫn yêu và yêu đến cùng. Sự sáng nơi Ngài sẽ không bị vụt tắt vì bất cứ lý do gì.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, con được sinh ra, được làm con Chúa là con đã được đặt trong ánh sáng. Xin cho con biết bước đi trong ánh sáng của chân lý, của sự thật của tình yêu dù đôi khi con thích bóng tối để an toàn, thích ánh sáng “màu mè” khác để hấp dẫn. Trong mọi sự xin cho con xác tín chỉ có Chúa mới dẫn con đến sự sống thật.

THỨ BA

TIN MỪNG: Ga 8, 21-30

“Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai”.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người biệt phái rằng: “Ta ra đi, các ông sẽ tìm kiếm Ta và sẽ chết trong tội của các ông. Nơi Ta đi các ông không thể tới được”.

Người Do-thái nói với nhau rằng: “Ông ta sắp tự vẫn hay sao mà lại nói ‘Nơi Ta đi các ông không thể tới được?”

Chúa Giêsu nói tiếp: “Các ông thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Các ông thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Ta đã nói: Các ông sẽ chết trong tội các ông. Vì, nếu các ông không tin Ta, các ông sẽ chết trong tội của các ông”.

Vậy họ liền hỏi: “Ông là ai?” Chúa Giêsu trả lời: “Là Nguyên thuỷ đang nói với các ông đây! Ta có nhiều điều phải nói và đoán xét về các ông, nhưng Đấng đã sai Ta là Đấng chân thật, và điều Ta nói ra trong thế gian đây, chính là điều Ta đã nghe biết ở Ngài”.

Nhưng họ không hiểu là Người nói về Chúa Cha, vì thế Chúa Giêsu nói: “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai. Ta không tự mình làm điều gì. Điều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta. Đấng đã sai Ta đang ở với Ta; Ngài không để Ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài”. Khi Người nói những điều ấy thì có nhiều kẻ tin vào Người.     

SUY NIỆM:

Hành động để nhận biết Chúa Giêsu ai chính là “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai.” Nghĩa là chỉ khi Chúa Giêsu bị treo lên thập giá, chính lúc đó Ngài Con Thiên Chúa, Đấng Messia, Đấng Cứu Độ được thể hiện rõ ràng nhất, vì Ngôi Con đã thực hiện thánh ý Chúa Cha trọn vẹn, và ơn cứu độ được trao ban qua cái chết và sự phục sinh của Con Thiên Chúa.

Hành động “treo lên” chính là việc hiến tế trọn vẹn của Chúa Giêsu để làm theo thánh ý Chúa Cha; là việc trao ban tất cả cho nhân loại, không còn giữ lại điều gì cho Ngài…

Cũng vậy, chỉ khi nào “treo lên” trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta mới có thể là môn đệ của Đức Kitô. Treo lên qua việc hiến tế chính bản thân để thờ phượng Thiên Chúa, để sống ơn gọi của bậc sống mình.

“Treo lên” để không còn giữ lại điều gì, mà tất cả đều là trao ban để sống theo thánh ý Chúa, để phục vụ tha nhân. Vì thế việc “treo lên” cũng chính là hành động từ khước những dễ dãi, những vui thú, những gì không thích hợp với ơn gọi là Kitô hữu và ơn gọi riêng của mỗi người.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con biết nhìn lên thập giá Đức Giêsu mỗi ngày để có thể chấp nhận “treo lên” chính bản thân của con, làm lễ tế dâng lên Thiên Chúa Cha và của lễ cho mọi người.

THỨ TƯ – 25/03: LỄ TRUYỀN TIN

LỜI CHÚA: Lc 1, 26-38

Khi ấy, Thiên Chúa sai sứ thần Gáprien đến một thành miền Galilê, gọi là Nadarét, gặp một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua Đavít. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.” Bà Maria thưa với sứ thần: “Việc ấy sẽ xảy ra như thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!” Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Êlisabét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Bấy giờ bà Maria nói: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

SUY NIỆM:

Biến cố “truyền tin” là biến cố Thiên Chúa hỏi ý con người, để con người được cộng tác vào công trình cứu độ của Thiên Chúa; từ đó mở ngõ cho Thiên Chúa đi vào lịch sử nhân loại. Lịch sử đó có hạnh phúc hay không là tùy thái độ đón nhận của con người.

Nhiều khi con người sợ hãi vì chương trình vĩ đại của Thiên Chúa. Nhiều khi họ mặc cảm vì tội lỗi của mình không xứng đáng với sự thánh thiện của Thiên Chúa. Nhiều khi họ lo lắng vì khả năng giới hạn của mình…

Tất cả tâm trạng của Đức Maria được Thiên Thần giải thích ngắn gọn trong đoạn Tin Mừng hôm nay: “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”

Mẹ nhận ra để cộng tác với Thiên Chúa chỉ cần thái độ ngoan ngoãn của đức tin, vì con người quả thật không bao giờ xứng đáng với Thiên Chúa, nhưng tất cả đều do tình yêu của Ngài.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, xin cho con luôn biết ngoan ngoãn để Chúa hành động nơi cuộc đời của con. Ngoan ngoãn để biết rằng tất cả những gì mình làm được đều do bởi Chúa.

THỨ NĂM

TIN MỪNG: Ga 8, 51-59

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với người Do-thái rằng: “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Nếu ai giữ lời Ta, thì muôn đời sẽ không phải chết”. Người Do-thái lại nói: “Bây giờ thì chúng tôi biết rõ ông bị quỷ ám. Abraham đã chết và các tiên tri cũng vậy, thế mà ông lại nói: ‘Ai giữ lời Ta, thì không bao giờ phải chết’. Chẳng lẽ ông lại lớn hơn cha chúng tôi là Abraham sao? Ngài đã chết, các tiên tri cũng đã chết. Ông cho mình là ai?” 

Chúa Giêsu trả lời: “Nếu Ta tự tôn vinh chính mình, thì vinh quang của Ta sẽ không giá trị gì. Chính Cha Ta tôn vinh Ta. Người là chính Đấng các ngươi xưng là Thiên Chúa của các ngươi. Vậy mà các ngươi không biết Người. Còn Ta, Ta biết Người. Nếu Ta nói Ta không biết Người, thì Ta cũng nói dối như các ngươi. Nhưng Ta biết Người, và Ta giữ lời Người. Cha các ngươi là Abraham đã hân hoan, vì nghĩ sẽ được thấy ngày của Ta. Ông đã thấy và đã vui mừng”. 

Người Do-thái liền nói: “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã trông thấy Abraham rồi sao?” Chúa Giêsu trả lời: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi: Khi Abraham chưa sinh ra, thì Ta đã có rồi”.

Bấy giờ họ lượm đá ném Ngài, nhưng Chúa Giêsu ẩn mình đi ra khỏi đền thờ.

SUY NIỆM:

Xung đột lên đến đỉnh điểm khi người Do Thái lượm đá ném Ngài, lý do là vì họ không chấp nhận Ngài là Đấng Messia được Chúa Cha sai đến. 

Người Do Thái nhìn Đấng Messia theo cái nhìn, quan điểm của họ; trong khi Đấng Messia hiện diện ngay giữa họ.

Nhiều khi chính cái nhìn, chính định kiến của chúng ta đã bóp nghẹt hoặc làm méo mó sự thật.  Muốn đón nhận sự thật con người phải mở lòng ra với Thần Khí Chúa, vì chính Thần Khí sẽ dẫn chúng ta vượt qua mọi rào cản để đến với sự thật.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, đôi khi cũng vì định kiến mà con đã chối từ sự thật hoặc nghi ngờ những sự thật về Chúa, về Giáo hội của Chúa. Xin cho con biết buông bỏ tất cả để được Thánh Thần dẫn lối đến với sự thật.

THỨ SÁU

TIN MỪNG: Ga 10, 31-42

Khi ấy, người Do-thái lượm đá để ném Chúa Giêsu. Người lên tiếng hỏi rằng: “Ta đã cho các ngươi thấy nhiều việc tốt lành bởi Cha Ta. Vậy vì việc nào mà các ngươi muốn ném đá Ta?” 

Người Do-thái trả lời: “Chúng tôi muốn ném đá ông không phải vì việc lành, nhưng vì một lời lộng ngôn, bởi vì ông chỉ là người mà lại tự cho mình là Thiên Chúa”.

Chúa Giêsu đáp lại: “Nào trong sách luật của các ngươi không có chép câu này: ‘Ta đã nói: các ngươi là thần’? Vậy nếu sách luật gọi những kẻ được nghe lời Chúa là thần, mà Kinh Thánh không thể huỷ diệt được, thì tại sao các ngươi nói với Đấng đã được Chúa Cha thánh hoá và sai đến trong trần gian rằng ‘Ông nói lộng ngôn’, vì Ta đã nói Ta là Con Thiên Chúa? Nếu Ta không làm những việc của Cha Ta, thì các ngươi đừng tin Ta. Nhưng nếu Ta làm những việc đó, thì dầu các ngươi không muốn tin Ta, cũng hãy tin vào các việc đó, để các ngươi biết và tin rằng: Cha ở trong Ta, và Ta ở trong Cha”.

Bởi đó họ tìm cách bắt Người, nhưng Người thoát khỏi tay họ. Người lại qua bên kia sông Giođan, nơi trước kia Gioan đã làm phép rửa. Và Người ở lại đó. Có nhiều kẻ đến cùng Người. Họ nói: “Gioan đã không làm một phép lạ nào. Nhưng mọi điều Gioan nói về người này đều đúng cả”. Và có nhiều kẻ tin Người.      

SUY NIỆM:

Chúa Giêsu mời gọi người Do Thái nếu không chấp nhận những giáo lý của Ngài, thì hãy nhìn hành động của Ngài, hành động mà nhiều kẻ đã phải nhìn nhận: “Gioan đã không làm một phép lạ nào. Nhưng mọi điều Gioan nói về người này đều đúng cả”.

Người ta nhìn vào cuộc đời của Chúa Giêsu để ít nhất nhận ra Ngài không phải là con người bình thường. Một số người Do Thái đã phủ nhận tất cả, kể cả những hành động quyền năng của ngài để bảo vệ lợi ích chung của phe nhóm họ.

Người môn đệ Chúa Giêsu cũng không cần nói nhiều về giáo thuyết, nhưng hãy sống theo những gì Chúa Giêsu dạy. Người ta cần hành động hơn lời dạy;  và nếu người ta không tin thì chính hành động của chúng ta vẫn khẳng định chúng ta là ai.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, có nhiều thái độ từ chối Chúa. Có lẽ chúng con không đến mức quyết liệt để từ khước Chúa, nhưng cũng thường khi từ chối Chúa “có điều kiện”, nghĩa là những khi vì hoàn cảnh cũng dễ chối Chúa. Xin cho chúng con cố gắng tuyên xưng Chúa trong mọi hoàn cảnh.

THỨ BẢY

TIN MỪNG: Ga 11, 45-56

Khi ấy, trong những người đến thăm Maria và đã chứng kiến việc Ngài làm, có nhiều kẻ đã tin vào Chúa Giê-su. Nhưng trong nhóm có kẻ đi gặp người biệt phái và thuật lại các việc Chúa Giêsu đã làm. Do đó, các thượng tế và biệt phái họp công nghị, và nói: “Chúng ta phải xử trí sao đây? Vì người này làm nhiều phép lạ. Nếu chúng ta để mặc người ấy làm như thế, thì mọi người sẽ tin theo và quân Rôma sẽ kéo đến phá huỷ nơi này và dân tộc ta”. Một người trong nhóm là Caipha làm thượng tế năm đó, nói với họ rằng: “Quý vị không hiểu gì cả! Quý vị không nghĩ rằng thà một người chết thay cho dân, còn hơn là toàn dân bị tiêu diệt”. Không phải tự ông nói điều đó, nhưng với danh nghĩa là thượng tế năm ấy, ông đã nói tiên tri rằng Chúa Giêsu phải chết thay cho dân, và không phải cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối.

Bởi vậy, từ ngày đó, họ quyết định giết Người. Vì thế Chúa Giêsu không còn công khai đi lại giữa người Do-thái nữa. Người đi về miền gần hoang địa, đến thành phố tên là Ephrem, và ở lại đó với các môn đệ. Khi đó đã gần đến Lễ Vượt Qua của người Do-thái. Có nhiều người từ các miền lên Giêrusalem trước lễ, để được thanh tẩy. Họ tìm Chúa Giêsu; họ đứng trong đền thờ và bàn tán với nhau: “Anh em nghĩ sao? Người có đến hay không?” Còn các thượng tế và biệt phái đã ra lệnh rằng nếu ai biết Người ở đâu, thì phải tố cáo để họ bắt Người.

SUY NIỆM:

Rõ ràng chỉ vì lợi ích nhóm mà người Do Thái đã lên kế hoạch để thủ tiêu Ngài: “Chúng ta phải xử trí sao đây? Vì người này làm nhiều phép lạ. Nếu chúng ta để mặc người ấy làm như thế, thì mọi người sẽ tin theo và quân Rôma sẽ kéo đến phá huỷ nơi này và dân tộc ta”.

Như vậy người Do Thái có muốn tìm hạnh phúc đích thật  hay chỉ là hạnh phúc chóng qua ở đời này? Chắc chắn chỉ là hạnh phúc chóng qua được thể hiện qua những quyền lợi trong phe nhóm của họ.

Vì thế, cám dỗ lớn nhất của con người là chỉ thấy những cái trước mắt, chỉ tìm giá trị tự nhiên mà bỏ qua những điều sâu xa, những giá trị linh thánh.

Người Do Thái sống cùng thời với Chúa Giêsu, chứng kiến những dấu lạ Ngài làm, thường xuyên nghe lời giảng dạy của Chúa Giêsu còn như vậy, huống chi con người thời nay chỉ được nghe kể lại và sống bằng niềm tin…

Vì lẽ đó chúng ta phải thông cảm cho nhau, dìu dắt nhau, giúp nhau để sống đức tin cho tốt.

CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa, nhiều khi vì lợi ích cá nhân mà chúng con đã “tiêu diệt” Chúa bằng cách bỏ qua những lời dạy của Ngài; tiêu diệt người khác bằng cách nói xấu, trù giập, vu không… Xin cho chúng con biết sống theo tiếng lương tâm ngay thẳng để nhận ra Chúa vẫn đang hiện diện  trong cuộc đời, hiện diện trong mỗi người.

bài viết mới