TUẦN IV MÙA CHAY – NĂM A
CHÚA NHẬT
LỜI CHÚA: Ga 9, 1. 6-9. 13-17. 34-38.
Khi ấy, Chúa Giêsu đi qua, thấy một người mù từ khi mới sinh. Người nhổ xuống đất, lấy nước miếng trộn thành bùn, rồi xoa bùn trên mắt người ấy, và bảo: “Anh hãy đến hồ Silôe mà rửa” (chữ Silôe có nghĩa là được sai)”. Anh ta ra đi và rửa, rồi trở lại thì trông thấy được.
Những người láng giềng và kẻ xưa kia từng thấy anh ta ăn xin đều nói: “Đó chẳng phải là người vẫn ngồi ăn xin sao?” Có kẻ nói: “Đúng hắn”. Lại có người bảo: “Không phải, nhưng là một người giống hắn”. Còn anh ta thì nói: “Chính tôi đây”.
Họ liền dẫn người trước kia bị mù đến với những người biệt phái, lý do tại Chúa Giêsu hoà bùn và chữa mắt cho anh ta lại nhằm ngày Sabbat. Các người biệt phái cũng hỏi anh ta do đâu được sáng mắt. Anh đáp: “Ngài đã xoa bùn vào mắt tôi, tôi đi rửa và tôi được sáng mắt”. Mấy người biệt phái nói: “Người đó không phải bởi Thiên Chúa, vì không giữ ngày Sabbat”. Mấy kẻ khác lại rằng: “Làm sao một người tội lỗi lại làm được những phép lạ thể ấy?” Họ bất đồng ý kiến với nhau. Họ liền quay lại hỏi người mù lần nữa: “Còn anh, anh nói gì về người đã mở mắt cho anh?” Anh đáp: “Đó là một Tiên tri”. Họ bảo anh ta: “Mày sinh ra trong tội mà mày dám dạy chúng ta ư?” Rồi họ đuổi anh ta ra ngoài.
Chúa Giêsu hay tin họ đuổi anh ra ngoài, nên khi gặp anh, Người liền bảo: “Anh có tin Con Thiên Chúa không?” Anh thưa: “Thưa Ngài, nhưng Người là ai để tôi tin Người?” Chúa Giêsu đáp: “Anh đang nhìn thấy Người và chính Người đang nói với anh”. Anh ta liền nói: “Lạy Ngài, tôi tin”, và anh ta sấp mình thờ lạy Người.
SUY NIỆM:
Hành trình đức tin của anh mù được diễn ra qua các lời tuyên xưng: “Có một người tên là Giêsu” (anh ta chỉ thấy CG là một con người bình thường); đến: “Người là một vị ngôn sứ” (anh ta thấy một bậc cao hơn, ngôn sứ là người được Thiên Chúa sai đến); và cuối cùng anh ta thốt lên: “Thưa Ngài tôi tin rồi”; Cuối cùng anh ta sấp mình xuống để thờ lạy Chúa Giêsu. Hành động này tưởng như đơn giản, nhưng với người Do thái họ chỉ sấp mình xuống để thờ lạy một mình Thiên Chúa mà thôi.
Những người bên cạnh anh mù dù sáng mắt thể xác, nhưng họ mù trong đức tin vì từ chối Chúa Giêsu do nhiều lý do khác nhau: định kiến, cố chấp, sợ sệt…
Tin là nhận ra Đức Giêsu là Đấng cứu độ, là Đấng đưa tôi từ bóng tối đến miền ánh sáng, từ cái chết đến sự sống…
Sự nhận ra đó dẫn đến hành động đi trong ánh sáng của chính cuộc đời tôi để tôi cũng trở thành ánh sáng cho những người xung quanh.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho cuộc đời con luôn sáng nhờ biết sống theo sự chỉ dạy của Chúa.
THỨ HAI
LỜI CHÚA: Ga 4, 43-54
Khi ấy, Chúa Giêsu bỏ Samaria mà đến Galilêa. Chính Người đã nói: “Không vị tiên tri nào được kính nể nơi quê hương mình”. Khi Người đến Galilêa, dân chúng ra đón tiếp Người: Họ đã chứng kiến tất cả các việc Người làm ở Giêrusalem trong dịp lễ; vì họ cũng đi dự lễ.
Người trở lại Cana xứ Galilêa, nơi Người đã biến nước thành rượu. Bấy giờ có một quan chức nhà vua ở Capharnaum có người con trai đang đau liệt. Ðược tin Chúa Giêsu đã bỏ Giuđêa đến Galilêa, ông đến tìm Người và xin Người xuống chữa con ông sắp chết. Chúa Giêsu bảo ông: “Nếu các ông không thấy những phép lạ và những việc phi thường, hẳn các ông sẽ không tin”. Viên quan chức trình lại Người: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống trước khi con tôi chết”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông hãy về đi, con ông mạnh rồi”. Ông tin lời Chúa Giêsu nói và trở về.
Khi xuống đến sườn đồi thì gặp gia nhân đến đón, báo tin cho ông biết con ông đã mạnh. Ông hỏi giờ con ông được khỏi. Họ thưa: “Hôm qua lúc bảy giờ cậu hết sốt”. Người cha nhận ra là đúng giờ đó Chúa Giêsu bảo ông: “Con ông mạnh rồi”, nên ông và toàn thể gia quyến ông đều tin. Ðó là phép lạ thứ hai Chúa Giêsu đã làm khi Người ở Giuđêa về Galilêa.
SUY NIỆM:
Giờ khỏi bệnh của người con đúng giờ Chúa Giêsu nói: “Con ông mạnh rồi”. Vì lẽ đó, cả gia đình ông tin vào Chúa Giêsu.
Đôi khi đúng giờ đó, đúng sự kiện đó, đúng biến cố đó đã giúp chúng ta nhận ra sự can thiệp của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, vì thế củng cố them niềm tin cho chúng ta.
Những thời khắc, những sự kiện đó giúp chúng ta nhận ra rằng Chúa luôn yêu thương và muốn cứu chữa chúng ta.
Mùa Chay là thời gian để Chúa mời gọi chúng ta hoán cải. Đây không chỉ là tâm tình sám hối, nhưng còn là, và nhất là thời điểm mời gọi chúng ta có quyết tâm sửa đổi con người của mình.
Hoán cải không phải chỉ là sám hối về tội lỗi, mà còn là sự khiêm tốn nhìn nhận mình còn yếu kém, còn dở và sẵn sàng đón nhận góp ý của người khác để chỉnh sửa lại cho đúng hơn, cho hay hơn, cho tốt đẹp hơn.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, Chúa cho con quá nhiều những cơ hội để giúp con trở nên tốt hơn. Xin cho con nhận ra những thời khắc đó để con biết hoán cải mình.
THỨ BA
LỜI CHÚA: Ga 5, 1-3a. 5-16
Hôm đó là ngày lễ của người Do-thái, Chúa Giêsu lên Giêru-salem. Tại Giêrusalem, gần cửa “Chiên”, có một cái hồ, tiếng Do-thái gọi là Bếtsaiđa, chung quanh có năm hành lang. Trong các hành lang này, có rất nhiều người đau yếu, mù loà, què quặt, bất toại nằm la liệt. Trong số đó, có một người nằm đau liệt đã ba mươi tám năm. Khi Chúa Giêsu thấy người ấy nằm đó và biết anh đã đau từ lâu, liền hỏi: “Anh muốn được lành bệnh không?” Người đó thưa: “Thưa Ngài, tôi không được ai đem xuống hồ, mỗi khi nước động. Khi tôi lết tới, thì có người xuống trước tôi rồi”. Chúa Giêsu nói: “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về”. Tức khắc người ấy được lành bệnh. Anh ta vác chõng và đi. Nhưng hôm đó lại là ngày Sabbat, nên người Do-thái bảo người vừa được khỏi bệnh rằng: “Hôm nay là ngày Sabbat, anh không được phép vác chõng”. Anh ta trả lời: “Chính người chữa tôi lành bệnh bảo tôi: “Vác chõng mà đi”. Họ hỏi: “Ai là người đã bảo anh ‘Vác chõng mà đi’?” Nhưng kẻ đã được chữa lành không biết Người là ai, vì Chúa Giêsu đã lánh vào đám đông tụ tập nơi đó.
Sau đó, Chúa Giêsu gặp anh ta trong đền thờ, Người nói: “Này, anh đã được lành bệnh, đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn khổ hơn trước”. Anh ta đi nói cho người Do-thái biết chính Chúa Giêsu là người đã chữa anh ta lành bệnh.
Vì thế người Do-thái gây sự với Chúa Giêsu, vì Người đã làm như thế trong ngày Sabbat.
SUY NIỆM
Giữa đám đông hiếu kỳ như thế, thường người ta cũng sẽ dễ bị cuống hút vào những việc hiếu kỳ để chờ đợi, nhìn xem những sự lạ xảy ra. Ở đây Chúa Giêsu không bị cuống vào những chuyện hiếu kỳ, nhưng Ngài lại dõi ánh nhìn về phía những con người cô đơn, bơ vơ, lạc lõng.
Ánh nhìn đó xuất phát từ tình yêu và quyền năng của Thiên Chúa để quyền năng sẽ giải thoát anh khỏi bệnh tật, tình yêu sẽ nâng cấp anh từ một kẻ bị bỏ rơi trở thành người được quan tâm cách đặc biệt.
CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa, trong mọi hoàn cảnh, con tin Chúa vẫn ở bên con, can thiệp vào cuộc đời của con để biến đổi nó thành trạng thái tốt hơn. Xin cho con dù thế nào vẫn không được chán nản, thất vọng.
THỨ TƯ
LỜI CHÚA: Ga 5, 17-30
Khi ấy, Chúa Giêsu trả lời dân Do-thái rằng: “Cha Ta làm việc liên lỉ, Ta cũng làm việc như vậy”. Bởi thế, người Do-thái càng tìm cách giết Người, vì không những Người đã phạm luật nghỉ ngày Sabbat, lại còn gọi Thiên Chúa là Cha mình, coi mình ngang hàng với Thiên Chúa. Vì thế, Chúa Giêsu trả lời họ rằng:
“Quả thật, quả thật, Ta nói cho các ngươi biết: Chúa Con không thể tự mình làm gì nếu không thấy Chúa Cha làm. Điều gì Chúa Cha làm, thì Chúa Con cũng làm y như vậy. Vì chưng, Chúa Cha yêu Chúa Con và bày tỏ cho Chúa Con biết mọi việc mình làm, và sẽ còn bày tỏ những việc lớn lao hơn thế nữa, đến nỗi các ngươi sẽ phải thán phục. Bởi vì, cũng như Chúa Cha cho người chết sống lại và làm cho họ sống thế nào, thì Chúa Con cũng vậy, Ngài làm cho ai sống là tuỳ ý Ngài. Vì hơn nữa, Chúa Cha không xét xử ai cả, mà trao cho Chúa Con trọn quyền xét xử, để cho mọi người tôn trọng Chúa Con cũng như tôn trọng Chúa Cha: ai không tôn trọng Chúa Con thì không tôn trọng Chúa Cha, Đấng đã sai Ngài. Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: Ai nghe lời Ta và tin Đấng đã sai Ta, thì được sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng được từ cõi chết mà qua cõi sống.
Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi, vì đến giờ và ngay bây giờ, kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa, và ai đã nghe thì sẽ được sống. Cũng như Chúa Cha có sự sống nơi chính mình thế nào, thì Người cũng cho Chúa Con có sự sống nơi mình như vậy, và Người đã ban cho Chúa Con quyền xét xử, vì Ngài là Con Người. Các ngươi đừng ngạc nhiên về điều này, vì đến giờ mọi kẻ trong mồ sẽ nghe tiếng Con Thiên Chúa và ra khỏi mồ; kẻ đã làm việc lành thì sống lại để được sống, còn kẻ đã làm việc dữ thì sống lại để bị xét xử. Ta không thể tự mình làm điều gì. Nghe sao, Ta xét xử vậy. Và án Ta xử thì công minh, vì Ta không tìm ý riêng Ta, mà tìm ý Đấng đã sai Ta”.
SUY NIỆM
Đức Giêsu Kitô là hình ảnh của Thiên Chúa Cha, Đấng giàu lòng thương xót. Đó là sự thật mà Đức Giêsu đã mặc khải trong suốt cuộc đời của Ngài.
Chính vì thế, những việc Chúa Giêsu làm hoàn toàn là hành động của Chúa Cha, để con người biết được mình có một Thiên Chúa yêu thương.
Hành động yêu thương cho đến tận cùng của Thiên Chúa là chết vì yêu, là hy sinh mạng sống cho người mình yêu.
Do đó căn bản của việc sống đạo là biết mình được yêu và cố gắng để sống cho tình yêu đó. Tình yêu của Thiên Chúa là tình yêu hướng thượng, tình yêu giải phóng để ta nên tốt hơn.
CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa, có đôi khi con sống ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình mà quên rằng Chúa đã sống vì con và vì mọi người. Xin cho con biết quảng đại để hướng đến một tình yêu cao thượng, tình yêu của Chúa đã dành cho con, và tình yêu của tha nhân mà con được mời gọi để chia sẻ.
THỨ NĂM – 19/03: LỄ KÍNH THÁNH GIUSE
LỜI CHÚA: Mt 1, 16. 18-21. 24a
Giacóp sinh Giuse là bạn của Maria, mẹ của Chúa Giêsu gọi là Đức Kitô. Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của bà là người công chính, không muốn tố cáo bà, nên định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo. Nhưng đang khi định tâm như vậy, thì Thiên thần hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: “Hỡi Giuse con vua Đavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai là bởi phép Chúa Thánh Thần; bà sẽ sinh hạ một con trai mà ông đặt tên là Giêsu: vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội”. Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời Thiên thần Chúa truyền.
SUY NIỆM:
Giuse là mẫu gương của lối sống Hiệp Thông:
Hiệp thông với Chúa khi ông luôn sẵn sàng để lắng nghe và thực hành ý Chúa. Giuse được mệnh danh là người của những giấc chiêm bao, vì trong chiêm bao ông đã được sứ thần mặc khải cho biết ý định của Thiên Chúa. Giấc chiêm bao không chỉ đơn thuần là những trải nghiệm, ảo tưởng trong trí óc khi ngủ, nhưng với Giuse đó còn là thái độ cầu nguyện để tìm thánh ý Chúa.
Hiệp thông với tha nhân khi luôn nghĩ tốt, và làm tốt cho người khác, dù cho hoàn cảnh trước mắt khó mà nghĩ đến điều tốt được; cụ thể là với Maria, người bạn đã đính hôn nhưng lại mang thai cách bất thường.
Hiệp thông với chính mình để luôn biết mình là ai và mình phải làm gì. Giuse biết mình là thụ tạo của Thiên Chúa, nên luôn làm theo sự chỉ dạy của Chúa. Giuse biết mình là người vinh dự được cộng tác với chương trình cứu độ của Thiên Chúa, nên ông chỉ chuyên tâm lo thực hiện những gì Chúa muốn; những đam mê, dục vọng vì thế bị trấn áp.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho con biết bắt chước Thánh Giuse để luôn hiệp thông với Chúa, với tha nhân và với chính mình.
THỨ SÁU
LỜI CHÚA: Ga 7, 1-2. 10. 25-30
Khi ấy, Chúa Giêsu đi lại trong xứ Galilêa; Người không muốn đi lại trong xứ Giuđêa, vì người Do-thái đang tìm giết Người. Lúc đó gần đến lễ Trại của người Do-thái. Nhưng khi anh em của Người lên dự lễ rồi, thì Người cũng đi, nhưng không đi cách công khai, mà lại đi cách kín đáo.
Có một số người ở Giêrusalem nói: “Đây không phải là người họ đang tìm giết sao? Kìa ông ta đang nói công khai mà không ai nói gì cả. Phải chăng các nhà chức trách đã nhận ra ông ta là Đấng Kitô? Tuy nhiên, ông này thì chúng ta biết rõ đã xuất thân từ đâu. Còn khi Đấng Kitô tới, thì chẳng có ai biết Người bởi đâu”.
Vậy lúc bấy giờ Chúa Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, Người lớn tiếng nói rằng: “Phải, các ngươi biết Ta, và biết Ta xuất thân từ đâu; Ta không tự Ta mà đến, nhưng thực ra, có Đấng đã sai Ta mà các ngươi không biết Ngài. Riêng Ta, Ta biết Ngài, vì Ta bởi Ngài, và chính Ngài đã sai Ta”. Bởi thế họ tìm cách bắt Chúa Giêsu, nhưng không ai đụng tới Người, vì chưa tới giờ Người.
SUY NIỆM
Có nhiều người tưởng rằng Đấng Cứu Thế xuất hiện theo những gì họ suy đoán, tưởng tượng ra, nhưng Đấng Cứu Thế là chính Đức Giêsu ở giữa họ, thì họ lại không chấp nhận. Rõ ràng người ta đi tìm một Thiên Chúa hợp với nhãn quan, dễ dàng xui khiến. Thiên Chúa đó chẳng khác gì con rối của họ.
Thiên Chúa là Đấng đưa ta từ một giá trị xấu trở nên tốt hơn, hay nói cách khác, Ngài giúp ta trở về nguồn cội của mình, mà nguồn cội của con người là hình ảnh của Thiên Chúa, Đấng vô cùng tốt đẹp.
Chính vì thế, tin Chúa không phải để thỏa mãn những nhu cầu vật chất, nhu cầu chóng qua, nhưng là để ta làm cho mình mỗi ngày mỗi đẹp hơn, cho đến khi ta hoàn thiện như Cha trên trời.
Những gì Chúa Giêsu mời gọi và dạy ta sống là để ta nên trở nên đẹp hơn mỗi ngày.
CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa, xin cho con đừng tìm kiếm Chúa bằng lý trí hiếu kỳ, nhưng bằng tất cả tấm lòng để hướng đến một chân trời mới, chân trời mang lại sự giải thoát toàn diện cho con người của con.
THỨ BẢY
LỜI CHÚA: Ga 7, 40-53
Khi ấy, sau khi nghe Chúa Giêsu giảng, có nhiều người trong đám dân chúng nói rằng: “Ông này thật là tiên tri”. Kẻ khác nói: “Ông này thật là Ðấng Kitô”. Người khác nữa lại nói: “Ðấng Kitô xuất thân từ Galilêa sao? Nào Kinh Thánh chẳng nói: Ðấng Kitô xuất thân bởi dòng dõi Ðavit, và từ làng Bêlem, quê hương của Ðavit?” Vì thế, dân chúng bất đồng ý kiến với nhau về Người. Trong số đó, có một ít kẻ định bắt Người, nhưng không ai dám ra tay bắt Người. Vậy khi những người thừa hành đến với thượng tế và biệt phái, các ông này hỏi họ rằng: “Tại sao các ngươi không điệu nó tới?” Các người thừa hành thưa rằng: “Chẳng hề có ai nói như người ấy”. Các người biệt phái trả lời rằng: “Chớ thì các ngươi cũng bị mê hoặc rồi sao? Trong các vị thủ lãnh và các người biệt phái, có ai tin nó đâu? Chỉ có lũ khốn nạn đó nó không biết gì lề luật”. Nicôđêmô là người đã tới gặp Chúa Giêsu ban đêm, cũng là người trong nhóm họ, nói với họ rằng: “Chớ thì luật của chúng ta có lên án cho ai mà không nghe họ, hoặc không biết rõ họ làm gì không?” Nhưng họ trả lời rằng: “Hay ông cũng là người Galilêa? Hãy đọc kỹ Kinh Thánh, ông sẽ thấy rằng không có tiên tri nào phát xuất từ Galilêa”. Sau đó ai về nhà nấy.
SUY NIỆM:
Dân chúng bất đồng ý kiến về Chúa Giêsu. Đáng chú ý là các thượng tế và biệt phái đã có cái nhìn định kiến về Ngài khi cho rằng từ Galilêa thì không thể xuất hiện một nhân vật được coi là tiên tri; trong khi đó Chúa Giêsu là người Galiêa.
Điều thứ hai là họ xúc phạm người khác và cho cái nhìn của họ là luôn đúng: “Trong các vị thủ lãnh và các người biệt phái, có ai tin nó đâu? Chỉ có lũ khốn nạn đó nó không biết gì lề luật”.
Chưa nói đến niềm tin, một tập thể tự cho mình là chân lý và coi người khác chẳng ra gì, thì một tập thể đó không đáng tin và không đáng theo.
Khi thiết lập Giáo hội, Chúa Giêsu luôn tôn trọng nhân phẩm con người và sẵn sàng hạ mình xuống để phục vụ họ. Qua đó muốn giới thiệu cho nhân loại một Thiên Chúa yêu thương.
Chính tình yêu sẽ có sức quyến rũ và lôi kéo con người để nâng cao giá trị của họ.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết tìm đến với Lời Chúa, để chúng con biết rõ về Chúa hơn, hầu chúng con có thể yêu mến, tôn thờ Chúa cho phải đạo.





