TUẦN III THƯỜNG NIÊN – NĂM A
CHÚA NHẬT
LỜI CHÚA: Mt 4, 12-17
Khi ấy, nghe tin Gioan bị nộp, Chúa Giêsu lui về Galilêa. Người rời bỏ thành Nadarét, đến ở miền duyên hải thành Capharnaum, giáp ranh đất Giabulon và Nepthali, để ứng nghiệm lời đã phán bởi miệng tiên tri Isaia rằng: “Hỡi đất Giabulon và đất Nepthali, đường dọc theo biển, bên kia sông Giođan, Galilêa của ngoại bang! Dân ngồi trong tối tăm, đã thấy ánh sáng huy hoàng, ánh sáng đã xuất hiện cho người ngồi trong bóng sự chết”. Từ bấy giờ, Chúa Giêsu bắt đầu rao giảng và nói: “Hãy hối cải, vì nước trời đã gần đến”.
SUY NIỆM:
Môn đệ thừa sai là người “mang trong mình ánh sáng”, nhưng quan trọng nhất là biết bảo vệ ánh sáng đó. Chính vì thế không phải lúc nào Chúa Giêsu cũng công khai rao giảng, nhưng cũng có những lúc Ngài “lui về”, Ngài “rời bỏ”. Đó không phải là những hành động của sự chán nản muốn bỏ cuộc, nhưng là để bảo vệ ánh sáng ơn cứu độ.
Chính Đức Giêsu cũng đã căn dặn các môn đệ của Ngài rời bỏ những nơi người ta không đón tiếp. Cũng chính Ngài giục các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia để xa đám đông… Chính vì thế điều quan trọng trong việc trở thành môn đệ thừa sai không phải là đi hay ở, giảng hay không giảng, lên đường hay ở nhà… nhưng là lửa trong tim, ánh sáng trong mình, để dù bất cứ ở đâu, làm gì, cũng phải có lửa, có ánh sáng.
Và kết quả của người môn đệ thừa sai là một cuộc đời biến đổi cho chính mình và cho người khác. Mọi sứ điếp của Đức Giêsu đều hướng người ta về ánh sáng, ánh sạng dọi chiếu tận sâu thẳm của tâm hồn để “hối cải, vì Nước trời đã gần đến”. Người môn đệ thay đổi chính mình, đồng thời giúp người ta thay đổi vì giá trị của Nước Trời.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con luôn thao thức với sứ vụ của người môn đệ thừa sai, sự thao thức để mang trong mình ánh sáng ơn cứu độ để dù bất cứ ở đâu, làm gì chúng con cũng vẫn ôm ấp, giữ gìn, lan tỏa ánh sáng ấy.
THỨ HAI – THÁNH TI-MÔ-THÊ VÀ THÁNH TI-TÔ
LỜI CHÚA: Lc 10, 1-9
Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của người. Các con hãy đi. Này Thầy sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: “Bình an cho nhà này”. Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ. Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: “Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi”.
SUY NIỆM:
Với Nước Chúa, giá trị quý giá vô cùng, Chúa luôn muốn mọi người biết đến, nên biết Chúa và giới thiệu cho người khác như là quy trình tất yếu. Phải giới thiệu Chúa cho người khác nếu tôi đã biết Chúa.
Việc Chúa chọn thêm 72 môn đệ để sai các ông đi giới thiệu về Chúa bằng việc: “Đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới”, điều này hết sức nguy hiểm, vì có khi các ông đi trước sẽ làm hư hỏng chương trình của Chúa.
Nhưng sâu xa chúng ta nhận ra điều cốt lõi của việc loan báo Tin mừng là Chúa sẽ thực hiện những gì Chúa muốn. Có khi Chúa sẽ sửa lại những gì các môn đệ đã làm sai, Chúa sẽ bù đắp những gì các môn đệ làm chưa đủ… Vì rõ ràng “tại” Chúa sai các ông đi trước nên có khi các ông đâu biết gì đâu.
Thái độ của người môn đệ là ý thức mình làm một việc linh thánh, một việc hệ trọng cho chính mình và cho người đón nhận mình cũng như cho sự sống còn của Nước Chúa. Do đó phải làm cho đến nơi đến chốn, làm cho hết sức, làm đàng hoàng tử tế… còn bao nhiêu giao phó cho Chúa.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, cám ơn Chúa cho chúng con được biết Chúa và nhận lấy trách nhiệm hết sức quan trọng để ý thức mọi lời mình nói, mọi việc mình làm, để nói, để làm nhân danh Chúa, nhờ đó mà góp phần làm cho Tin mừng của Chúa được lan rộng.
THỨ BA
LỜI CHÚA: Mc 3, 31-35
Khi ấy, mẹ Chúa Giêsu và anh em Người đến và đứng ở ngoài sai người vào mời Chúa ra. Bấy giờ có đám đông ngồi chung quanh Người và họ trình với Người rằng: “Kìa mẹ và anh em Thầy ở ngoài kia đang tìm Thầy”. Người trả lời rằng: “Ai là mẹ Ta? Ai là anh em Ta?”
Rồi đưa mắt nhìn những người ngồi vòng quanh, Người nói: “Ðây là mẹ Ta và anh em Ta. Vì ai làm theo ý Thiên Chúa, thì người ấy là anh chị em và là mẹ Ta”.
SUY NIỆM:
Theo những gì Chúa Giêsu nói, không phải là Ngài bất hiếu, nhưng Ngài muốn mở rộng gia đình nhân loại; không chỉ là những người cùng chung huyết thống, mà còn là những người cùng chung niềm tin vào Thiên Chúa để quy tụ lại thành một cộng đoàn, một gia đình.
Mẹ Maria vừa là gia đình huyết thống vì sinh ra Chúa Giêsu, lại là gia đình thiêng liêng, rộng lớn hơn vì đã tin và sống theo những gì Chúa dạy.
Chủ đề tham gia của Hội thánh hệ tại ở việc chúng ta cùng chung một gia đình, nên mọi việc chúng ta làm đều là để cùng nhau xây dựng gia đình của mình mỗi ngày tốt đẹp hơn.
Trong gia đình thiêng liêng rộng lớn này, chúng ta được Thiên Chúa là Cha yêu thương hướng dẫn, dạy dỗ. Vì vậy dù tham gia bằng bất cứ hình thức nào, Kitô hữu đều được mời gọi phải biết lắng nghe lời của Thiên Chúa để chúng ta “tham gia” cho đúng.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn ý thức mình là thành viên của đại gia đình Hội thánh, để luôn luôn lắng nghe lời hướng dẫn của Chúa mà góp phần xây dựng gia đình Chúa ngày càng tốt đẹp hơn.
THỨ TƯ
TIN MỪNG: Mc 4, 1-20
Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu giảng dạy ở bờ biển và có đám đông dân chúng tụ lại gần Người, nên Người xuống ngồi trong một chiếc thuyền trên mặt biển, tất cả đám đông thì ở trên đất theo dọc bờ biển. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều, và khi giảng, Người nói với họ rằng: “Các ngươi hãy nghe! Này người gieo hạt đi gieo hạt giống. Khi gieo, một phần hạt rơi xuống vệ đường và chim trời đến ăn hết. Phần khác rơi trên đất sỏi, nơi không có nhiều đất. Hạt giống đã mọc lên ngay, vì lớp đất không sâu. Nhưng khi mặt trời mọc lên, hạt giống bị nắng đốt và vì không rễ, nên bị chết khô. Một phần khác rơi vào bụi gai, và gai mọc lên làm hạt giống chết và không sinh hoa trái được. Phần hạt khác rơi vào đất tốt, mọc lên, nẩy nở và sinh quả, hạt thì sinh được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm”. Và Người phán rằng: “Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.
Khi Người còn lại một mình, thì mười hai ông là những kẻ luôn ở với Người, hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn, Người liền bảo các ông: “Các con được ơn biết mầu nhiệm về nước Thiên Chúa, còn những kẻ khác ở ngoài thì mọi sự được giảng dạy bằng dụ ngôn, vì chúng nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu, kẻo chúng trở lại mà được tha tội”.
Người nói với các ông: “Các con không hiểu dụ ngôn đó sao? Vậy thì hiểu sao được tất cả những dụ ngôn khác? Người gieo hạt là gieo lời Chúa. Vệ đường mà lời Chúa được gieo vào, là những kẻ vừa nghe xong, thì Satan đến và cất lấy lời Chúa gieo trong tâm hồn họ. Và cũng thế, những hạt giống rơi trên đất sỏi là những kẻ khi nghe lời Chúa thì đón nhận vui vẻ, nhưng chúng không đâm rễ bên trong và là những người hay thay đổi: sau đó gặp phải cơ cực hay bắt bớ vì lời Chúa, thì họ sa ngã liền. Lại có những hạt giống rơi trong bụi gai. Đây là những kẻ nghe lời Chúa, nhưng những lo lắng trần tục, sự quyến rũ của giàu sang và những đam mê khác xâm chiếm họ, bóp nghẹt lời Chúa, khiến không thể sinh hoa trái được. Còn những hạt giống gieo trong đất tốt: đó là những người nghe lời Chúa, biết giữ lấy và làm sinh lợi, hạt ba mươi, hạt sáu mươi, và hạt một trăm”.
SUY NIỆM:
Mùa Thường niên, Kitô hữu được mời gọi chiêm ngắm để bắt chước Chúa Giêsu trong mọi sự. Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy Chúa Giêsu, hiện thân của Chúa Cha, một Vì Thiên Chúa không biết quản ngại để rộng rãi thi ân giáng phúc.
Ngài gieo bất cứ nơi nào, bất cứ hoàn cảnh nào. Điều đó nhắc nhở con người chúng ta không được lười biếng với sứ mạng của Kitô hữu, không được tính toán với những việc lành.
Ngoài ra chính bản thân chúng ta cũng là mảnh đất để đón nhận những gì Thiên Chúa gieo trồng. Nếu đó là mảnh đất tốt thì cám ơn Chúa, vì tâm hồn của chúng ta đã sẵn sàng cho lời Chúa được lớn lên, sinh hoa kết trái.
Nhưng có khi tâm hồn chúng ta là vệ đường, sỏi đá, gai góc… nghĩa là không được tôt để lời Chúa được nảy mầm và lớn lên. Cám ơn Chúa cho chúng ta có cơ hội để cải tạo mảnh đất tâm hồn của mình. Điều đó đòi buộc chúng ta sự cố gắng để khai hoang cỏ rậm, lượm lặt đá sỏi, cày xới đất đai… quả thật đó là một tiến trình liên lỉ và mệt nhọc, nhưng kết quả chắc chắn sẽ lớn lao hơn những tâm hồn tự nhiên màu mỡ.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết đánh giá hiện trạng mảnh đất tâm hồn của mình để biết cách phải làm gì cho lời Chúa được nảy mầm và lớn lên.
THỨ NĂM
TIN MỪNG: Mc 4, 21-25
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Có ai đem đèn sáng đặt trong thùng hay dưới gầm giường chăng? Chẳng phải là để đặt trên giá đèn sao? Vì chẳng có gì giấu kín mà chẳng thố lộ ra và chẳng có gì kín đáo mà không bị đưa ra ánh sáng. Ai có tai để nghe, thì hãy nghe”. Và Người bảo họ rằng: “Hãy coi chừng điều các ngươi nghe thấy. Các ngươi đong bằng đấu nào, thì người ta sẽ đong lại cho các ngươi bằng đấu ấy, và người ta còn thêm nữa. Vì ai có, sẽ được cho thêm; và ai không có, cả cái đang có cũng bị lấy mất”.
SUY NIỆM:
Chúa Giêsu nói đến bản chất của ánh sáng là phải tỏa rạng và không thể giấu diếm. Không gì có thể che đậy được ánh sáng, vì bản chất của ánh sáng là sáng. Bóng tối thực ra là sự thiếu vắng ánh sáng.
Khi người ta tưởng rằng mình đã che đậy được ánh sáng, thì chính lúc đó họ đã làm sự xấu và thiếu vắng ánh sáng.
Khi người ta cho rằng mình đã giấu được sự thật là lúc họ quên còn có Đấng đứng bên trên tất cả. Sự thật không thể nào che giấu được, chỉ là bị tạm ẩn trong thời gian nào đó.
Con cái sự sáng là những người làm điều tốt, bất chấp những cám dỗ núp trong bóng tối để được tự do với những đam mê của mình.
Có người bị tiền bạc cám dỗ để cho rằng gian lận chút ít không ai biết đâu. Có người bị dục tình đen tối lôi kéo để cho rằng nơi này an toàn, không ai phát hiện…
Con cái ánh sáng là biết từ khước những điều làm cho ánh sáng nơi mình trở nên mờ và dần tắt lịm. Ngược lại không ngừng nổ lực để làm cho ánh sáng đó ngày càng trở nên rực rỡ.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho chúng con góp phần đẩy lui sự dữ ra khỏi cuộc đời bằng một đời sống công chính thánh thiện, bất chấp sức mạnh của thế lực đen tối đang giăng mắc bủa vây khắp nơi.
THỨ SÁU
TIN MỪNG: Mc 4, 26-34
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: “Nước Thiên Chúa giống như người kia đã gieo hạt xuống đất: người đó ngủ hay thức, đêm hay ngày, hạt giống cứ đâm mầm và mọc lên thế nào người đó cũng không hay biết nữa. Đất tự nó làm cây lúa mọc lên: trước hết thành cây, rồi đâm bông, rồi kết hạt. Và khi lúa chín, người ấy liền gặt vì đã đến mùa”.
Người còn phán: “Chúng ta sẽ lấy gì mà hình dung nước Thiên Chúa? hay dùng dụ ngôn nào mà so sánh nước đó được? Nước đó giống như hạt cải, khi gieo xuống đất thì nhỏ bé nhất trong tất cả các hạt trên mặt đất. Nhưng khi gieo rồi, nó mọc lên thành cây rau lớn nhất, và đâm những cành to, đến nỗi chim trời có thể tới núp bóng được”. Người dùng nhiều dụ ngôn như thế mà rao giảng lời Chúa cho họ, tuỳ sức họ có thể hiểu được, và Người chỉ nói với họ bằng dụ ngôn, nhưng khi ở riêng với các môn đệ, Người giải thích tất cả cho các ông.
SUY NIỆM:
Mầu nhiệm Nước Thiên Chúa là một thực tại mà tự sức con người không thể hiểu hết được. Chỉ những giây phút “ở riêng với Chúa”, con người mới được Ngài soi sáng, hướng dẫn để cảm nhận sâu sắc hơn về thực tại linh thánh này.
Quả thật, có những lúc con người cảm thấy mình khô khan, nguội lạnh, kém lòng mến… Những lúc đó nếu xét mình cho kỹ, chúng ta sẽ thấy mình bận rộn đến mức không còn nhớ gì đến Chúa. Họ không ở riêng với Ngài.
Ngược lại khi người ta biết vượt qua tất cả, biết sắp xếp công việc, thời gian để mỗi ngày có những giây phút cầu nguyện, ở riêng với Chúa thì họ sẽ cảm thấy mọi thứ là vừa đủ.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết dành những giây phút riêng tư cần thiết trong ngày sống để được Chúa tiếp thêm năng lực siêu nhiên giúp chúng con vượt qua những cám dỗ tự nhiên của kiếp người.
THỨ BẢY
TIN MỪNG: Mc 4, 35-40
Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?” Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”
SUY NIỆM:
Trong khi được xem là thành công vì được nhiều người đi theo đến mức phải cố gắng để giải tán đám đông, thì Chúa Giêsu cho các môn đệ gặp thử thách bằng một trận cuồng phong trên biển hồ.
Thử thách để trắc nghiệm xem các ông theo Chúa Giêsu với mục đích gì. Phải chăng để sung sướng vì những lời tung hô của người khác? Phải chăng để ngẩng mặt nhìn đời vì xem ra mình đã thành công khi làm môn đệ của người nổi tiếng?… Cần phải có thử thách để trắc nghiệm đức tin.
Niềm tin vào Chúa Giêsu là cùng đi với Ngài trên mọi nẻo đường, dù cho thành công hay thất bại; dù lúc dễ giải hay khi gặp gian nan.
Niềm tin đó xác quyết rằng Chúa Giêsu là Đấng có uy quyền, nên chắc chắn mọi thử thách gian nan sẽ được giải quyết khi ta cùng đi với Ngài, vì Ngài không hề bỏ rơi một ai đã chọn Ngài làm bạn đồng hành.
CẦU NGUYỆN:
Lạy Chúa, nhiều khi trong cuộc đời gặp sóng gió làm chúng con hoang mang, sợ hãi. Xin Chúa cho chúng biết rằng một khi đã đi chung một thuyền, thì không bao giờ Chúa để chúng con bị nhấn chìm giữa đại dương.





